Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hương Thủy Của Nàng

Em gái lầm thuốc cho chị gái

2128 từ

Căn phòng ngập tràn một thứ mùi lạ. Không phải mùi thuốc Bắc quen thuộc, nồng ấm và đắng chát, mà là một thứ hương vị lạnh lẽo, thoang thoảng như hơi sương đêm bám trên lá ngải cứu vừa bẻ. Tôi đứng chôn chân trước thùng gỗ, nhìn lớp nước màu nâu nhạt đang bốc hơi nghi ngút, trong lòng dâng lên một nỗi bàng hoàng mơ hồ. Người bán thuốc mới, cái gã có đôi mắt ti hí và bàn tay đầy vết chai, đã đưa nhầm cho tôi thứ lá này. Hai loại lá ấy giống nhau như đúc, chỉ khác một đường gân nhỏ chạy dọc sống lá, nhưng tôi, kẻ đã nấu nước tắm cho chị suốt mười mấy năm trời, lẽ ra phải nhận cái nhìn đầu tiên. Vậy mà tôi đã không. Có lẽ vì đêm qua, tiếng rên rỉ từ những ngôi nhà quanh làng cứ vọng vào tai tôi, dai dẳng và khó hiểu, khiến tâm trí tôi mụ mị.

“Còn đứng đấy làm gì?” Giọng chị tôi cất lên, trong trẻo mà lạnh lùng, như một giọt nước mưa rơi xuống gáy. “Hay là… muốn ở lại đây, tắm cùng chị?”

Tôi giật mình quay lại. Chị đang ngồi trên mép giường, một tay vén nhẹ mái tóc dài đen nhánh như suối đêm. Ánh mắt chị liếc qua tôi, không có vẻ tò mò hay giận dữ, chỉ là sự thờ ơ mòn mỏi. Trong đôi mắt long lanh ấy, tôi chỉ thấy hình ảnh của chính mình – một cô bé gầy gò, mặt mày lem luốc khói bếp, đang đứng như trời trồng. Lòng tôi chợt se lại. Chị đẹp quá. Cái vẻ đẹp ấy không thuộc về thế gian này. Nó khiến mẹ tôi coi chị như bảo vật, cất giữ trong nhà như giữ một đóa hoa quý nở trái mùa, sợ gió, sợ sương. Và nó cũng biến tôi, đứa em gái, thành một cái bóng lặng lẽ, thành người hầu chỉ biết mỗi việc đun nước, hái lá.

Tôi vội vàng cúi đầu, lắp bắp: “Dạ… dạ không. Em đi ra ngay.” Chân tôi bướu ra, như chạy trốn khỏi thứ hương lạ kia và khỏi ánh mắt của chị. Ra đến sân, tiếng nước sùng sục trong nồi đồng vẫn còn văng vẳng bên tai. Tôi tự hỏi nước tắm khác lạ hôm nay sẽ có tác dụng gì? Nhị gia, ông thầy lang già trong làng, vẫn thường lẩm bẩm về cái gọi là “thể chất mê hoặc” của chị. Ông bảo làn da chị trắng nõn và mịn màng đến mức sáng lên dưới ánh trăng chính là dấu hiệu của một cơ thể tích tụ tinh hoa âm khí. Nước tắm chị dùng, thấm đẫm thứ tinh hoa ấy, lại được nấu với các vị thuốc bổ dương, sẽ trở thành một thứ thuốc tiên. Đàn ông trong làng, ai nấy đều tin điều đó. Mỗi tối, họ xếp hàng trước cổng nhà tôi, mắt háo hức nhìn về phía căn buồng kín nơi chị tắm, chờ mẹ tôi múc từng gáo nước dư đem ra. Họ uống nó như uống thứ rượu thánh, rồi trở về nhà mình. Và rồi, đêm nào cũng vậy, cả làng chìm trong một thứ âm thanh rên rỉ mơ hồ, vừa khoái lạc vừa đau đớn, khiến con chó nhà tôi cũng cụp đuôi nằm im.

Tôi ngồi xuống bậc thềm, ôm lấy đầu gối. Trong nhà, tiếng nước róc rách vọng ra. Tôi tưởng tượng ra cảnh chị đang bước vào thùng gỗ, làn nước màu nâu nhạt ôm lấy thân thể tuyệt mỹ. Liệu thứ lá lạ kia có làm da chị nổi lên những nốt mẩn? Hay nó sẽ khiến mùi hương trên da chị thay đổi? Tôi chợt thấy sợ. Sợ một điều gì đó khác biệt sẽ xảy ra. Cả cuộc đời tôi, từ khi có trí nhớ, đã xoay quanh việc chăm sóc cho cái đĩa kỳ lạ của chị. Nó là lẽ sống, cũng là gánh nặng. Mẹ tôi nhìn chị bằng ánh mắt của kẻ sùng bái, còn nhìn tôi bằng con mắt của người giám sát. Tôi như một cái máy, phải hoàn hảo trong từng công đoạn. Hôm nay, cái máy ấy đã hỏng một mắt xích.

Đêm xuống, như mọi hôm, bóng đàn ông lại lố nhố trước cổng. Ánh đèn dầu trong nhà hắt ra, in bóng họ lên vách đất ngoằn ngoèo như một đám quỷ đói. Mẹ tôi, với khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày, cầm chiếc gáo nhỏ đi ra. Nhưng lần này, bà hơi nhíu mày khi múc nước từ chiếc thùng gỗ lớn – thứ nước tắm còn sót lại đã nguội lạnh. Tôi nín thở đứng trong bóng tối góc sân, tim đập thình thịch. Tôi thấy mẹ tôi đưa mũi lại gần gáo nước, ngửi một cái thật kỹ. Một thoáng nghi ngờ lướt qua đôi mắt bà, nhưng rồi bà vẫn đem nước ra, phân phát cho những bàn tay đang chìa ra một cách háo hức. Họ uống ừng ực, không chút nghi ngờ. Có gã còn liếm mép, ánh mắt sáng rực lên một cách kỳ quái.

Tôi quay vào nhà, lòng nặng trĩu. Trong buồng, chị tôi đã mặc xong áo ngủ, đang ngồi chải tóc trước gương. Dưới ánh đèn, da mặt chị có vẻ… tái hơn thường lệ? Hay chỉ là do tôi tưởng tượng? Chị không nói gì, cũng không hỏi về thứ nước tắm khác biệt. Có lẽ chị không quan tâm. Với chị, tôi chỉ là một phần của đồ đạc trong nhà, như cái gáo, cái thùng, cái nồi đồng. Sự tồn tại của tôi mờ nhạt đến mức ngay cả một sai sót cũng chẳng đủ để làm chị bận lòng.

Tôi trở về góc buồng nhỏ của mình, nơi hương thuốc vẫn còn vương vấn. Ngoài kia, tiếng rên rỉ của cả làng lại bắt đầu nổi lên, như một bản hợp xướng quen thuộc và rùng rợn. Nhưng đêm nay, tôi lắng nghe kỹ hơn. Có phải tiếng rên ấy… có phần chói tai hơn, gấp gáp hơn, và đan xen vào đó là vài tiếng ho sặc sụa? Tôi thu mình trong chăn, cảm thấy cái lạnh từ ngoài trời lưởi, thấm vào tận xương. Tôi đã làm một điều gì đó sai. Một điều sai khủng khiếp. Và tôi không biết khi mặt trời mọc lên, cái giá cho sai lầm ấy sẽ là gì.

Mùi hương của nước suối vẫn còn ám trên đầu ngón tay tôi, nhưng lúc này, nó chỉ khiến lòng tôi thêm bồn chồn. Tôi đã lui ra khỏi phòng tắm của chị từ lúc nào? Lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh dính vào da thịt. May mắn thay, chị ấy chẳng hề hay biết. Có lẽ, chỉ là một lần nhầm lẫn duy nhất thôi thì trời đất cũng sẽ bỏ qua cho tôi. Tôi tự nhủ như vậy, cố gắng dập tắt tiếng gõ liên hồi của trái tim mình trước khi trở về với mẹ.

Bữa cơm chiều hôm ấy diễặng, chỉ có tiếng đũa chạm bát. Thứ yên tĩnh mong manh ấy bị xé toạc bởi những nhịp đập cửa dồn dập, hung bạo, như muốn giật tung cả cánh cổng gỗ cũ kỹ ra khỏi bản lề. Mẹ tôi vội vàng bước ra, ánh đèn dầu trong nhà hắt theo, chiếu rõ một đám đông khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ.

"Đồ chó cái! Sao tự nhiên tao thấy người bải hoải, chẳng buồn động tay động chân vào việc gì nữa?"

"Mùi nước hòm, khác hẳn mọi bữa! Nhà ngươi đã làm gì?"

Những lời quát tháo cùng với những cánh tay thô ráp xô đẩy khiến mẹ tôi loạng choạng. Bà hoảng sợ, mắt chớp lia lịa, rồi đột ngột túm lấy vai tôi, đẩy tôi ra trước ánh mắt của cả làng. Hơi thở của bà gấp gáp, phả vào gáy tôi mùi khói bếp và một sự tức giận lẫn sợ hãi. "Nước là do con bé này đi lấy về đấy! Mày nói với mọi người biết, rốt cuộc mày đã gây ra chuyện gì?"

Giọng bà nghiến ra từng chữ, như những mảnh sành vỡ cào xước không khí.

Cổ họng tôi nghẹn lại, khô khốc. Tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống, nhìn những ngón chân bẩn của mình in trên nền đất, ước gì mình có thể lặn xuống đó mà biến mất. Sự im lặng của tôi như đổ thêm dầu vào lửa. "Mau nói đi, con!"

Mẹ tôi sốt ruột, bàn tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh của bà siết chặt lấy cánh tay tôi, đến mức tôi tưởng xương sắp vỡ tan. Nỗi đau nhói lên khiến mắt tôi nhòe lệ.

Đúng lúc không khí căng như sợi dây đàn sắp đứt, một bóng người cao lớn chậm rãi chen qua đám đông. Lão trưởng làng xuất hiện, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh đuốc chập chờn. "Trưởng làng, lẽ nào… lẽ nào ngài cũng cảm thấy không ổn?"

Mẹ tôi khẽ hỏi, giọng run rẩy, đầy vẻ cầu cứu. Lão trưởng làng không đáp, chỉ đưa tay vuốt chòm râu bạc dài, đôi mắt sắc như dao quét qua người mẹ tôi. Ánh nhìn ấy khiến bà ta lập tức cúi đầu, im bặt, toàn thân co rúm lại như chiếc lá khô trước gió.

Ông ta bước đến bên tôi, bàn tay lớn, chai sạn nhưng nhẹ nhàng kéo tôi ra một góc, cách xa những tiếng gầm gừ đang sôi sục. Mùi thuốc lào nồng đặc từ người ông phả ra, quen thuộc mà giờ đây lại khiến tôi thấy lạ lẫm. "Binh Oa," giọng ông trầm xuống, dịu dàng một cách không tự nhiên, "hôm nay, ở suối nước tắm của chị con, có chuyện gì xảy ra phải không? Cứ nói thật với ông. Ông đây sẽ giữ kín cho cháu."

Tôi ngước mắt nhìn ông. Trong ánh mắt ông lúc này là vẻ hiền từ, nhân hậu, khác hẳn với vẻ uy nghiêm lúc nãy. Nhưng khi tôi liếc nhìn về phía đám đông kia, những con mắt đang trừng trừng nhìn tôi như muốn xé xác, nỗi sợ hãi lại ùa về, cuộn chặt lấy trái tim bé nhỏ. Lão trưởng làng dường như thấu hiểu. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, rồi quay lại, đưa tay phất nhẹ về phía đám người đang náo loạn, ra hiệu cho họ tạm lắng xuống. Cử chỉ ấy của ông vừa như một lời hứa bảo vệ, lại vừa như một sự dồn ép tinh vi.

Mùi hương ngọt ngào của mật ong và gừng vẫn còn vương vấn trong cổ họng tôi khi những lời nói của trưởng làng vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. Giọng ông ta như một làn khói ấm giận lạnh giá đang bủa vây căn nhà tồi tàn của chúng tôi. "Nghỉ một đêm cũng chẳng sao, vợ các anh cũng chẳng trách đâu, cứ về đi, ta sẽ cho mọi người một lời giải thích."

Tôi thở phào nhẹ nhõm trong khoảnh khắc, ngỡ rằng bão tố đã qua. Nhưng sự yên tĩnh ấy chỉ là mặt hồ phẳng lặng trước khi cơn cuồng phong thực sự ập tới. Lòng tôi chùng xuống, một cảm giác báo trước mơ hồ khiến da gà nổi lên.

Đám đông ầm ĩ cuối cùng cũng tản đi sau vài tiếng chửi rủa còn văng vẳng ngoài ngõ. Bóng tối và sự tĩnh lặng trở lại, còn đậm đặc và đè nặng hơn trước gấp bội. Trong không gian chật hẹp chỉ còn lại hơi thở nặng nề của tôi, của mẹ và vị trưởng làng với nụ cười không bao giờ tắt trên môi. Ánh mắt ông ta hướng về phía tôi, nhìn xuyên qua lớp da thịt, thẳng vào những gì tôi đang cố giấu. Sợ hãi cuộn lên trong bụng, một thứ cảm xúc lạnh toát và nhầy nhụa. Tôi biết mình không thể che giấu được nữa. Giấu diếm chỉ khiến mọi thứ tệ hơn, và có lẽ, thú tội ngay bây giờ còn mang lại một chút hy vọng mong manh. Thế là tôi kể. Từng lời, từng chữ, về việc tôi đã lấy nhầm lọ thuốc màu đỏ ngọc thay vì lọ thuốc màu xanh ngọc bích trên kệ, về việc tôi đã vô tình trộn nó vào ấm trà của dì Hai. Giọng tôi run rẩy, đứt quãng, mỗi âm tiết như một cục đá nặng rơi xuống nền đất lạnh.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng thế giới nội tâm của nhân vật qua những chi tiết mô tả vật chất mềm mại, từ mùi hương lạ lẫm đến ánh mắt dữ dằn của chị gái, tạo nên sức ép tâm lý lan tỏa từng dòng mà không cần nói rõ. Kỹ thuật "tĩnh lặng trước cơn bão" được ứng dụng tài tình để bắt nhịp trái tim độc giả cùng lúc.

📖 Chương tiếp theo

Thú tội đã được kể lên, nhưng liệu nó có thể cứu vãn được gì, hay chỉ là khởi đầu của những hệ lụy sâu xa từ chiếc lọ thuốc bí ẩn trong lòng bàn tay trưởng làng?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord