Lần thứ tư. Bóng hình ấy lại lặng lẽ cúi xuống trước thùng rác nhà tôi, như một thói quen đáng ngờ đã được thiết lập. Tôi ngồi trong bóng tối của căn phòng, mắt dán vào màn hình điện thoại, nơi hình ảnh từ camera nhỏ xíu được truyền về. Hắn vẫn là một khối màu tối mờ ảo, khuôn mặt bị che khuất hoàn toàn bởi chiếc mũ rộng vành và tấm khẩu trang đen. Sự cẩn trọng ấy không làm tôi sợ hãi, mà chỉ khiến sự tò mò trong lòng tôi bùng cháy mãnh liệt hơn. Kẻ này rốt cuộc muốn gì từ đống đồ thải loại của tôi?
Hắn mở túi rác ra, không vội vã. Những ngón tay đeo găng màu xám nhẹ nhàng lục lọi, phân loại từng món đồ bỏ đi của tôi như thể đang kiểm tra một bộ sưu tập quý giá. Một mảnh giấy gói kẹo, một chiếc tất rách, vài sợi tóc còn vương trên lược… tất cả đều được hắn nâát dưới ánh đèn đường le lói. Có lúc, hắn đưa một vật gì đó lên gần mặt, dường như đang hít hà mùi vị còn sót lại. Hành động ấy khiến da tôi nổi gai ốc, một cảm giác bị xâm phạm kỳ lạ lan tỏa. Tôi tự hỏi liệu hắn có đang tìm kiếm dấu vết gì của tôi hay chỉ đơn thuần là một kẻ có sở thích dị biệt?
Vì vậy, lần này tôi đã chuẩn bị một món quà đặc biệt. Tôi đặt vào giữa đống rác một chiếc móc khóa nhựa hình chuột Mickey màu đỏ, đã cũ nhưng vẫn sáng bóng. Bên trong cái đầu chuột rỗng ấy, một thiết bị theo dõi tí hon đang im lìm chờ đợi. Trái tim tôi đập nhanh hơn một nhịp khi nhìn thấy hắn nhặt nó lên. Có lẽ vì tôi - hay đúng hơn là hình ảnh cô gái xinh xắn mà tôi dựng lên mỗi cửa - đã thu hút hắn. Sự chú ý bệnh hoạn này thật đáng sợ, nhưng cũng chính là thứ tôi cần để thực hiện kế hoạch. Hắn không hề biết rằng, đằng sau cánh cửa này, "cô gái"
ấy thực chất là một người đàn ông với bộ ria lờ mờ mới cạo. Việc cải trang thành phụ nữ đối với tôi chẳng có gì xa lạ. Một nụ cười mỉm khẽ nở trên môi tôi khi nghĩ đến sự hiệu quả đến trơ trẽn của mánh khóe này. Ai bảo thế giới này dễ bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài đến thế?
Chiếc móc khóa dường như khiến hắn thích thú thật sự. Hắn xoay nó vài vòng trên tay, những ngón tay chạm vào đường cong của đôi tai chuột Mickey, rồi bất ngờ, hắn nhét gọn nó vào túi áo khoác bên trong. Một cảm giác tiếc nuối chợt thoáng. Món đồ ấy là kỷ vật cuối cùng còn sót lại từ mối tình cũ, một thứ tình cảm đã nguội lạnh từ lâu. Nhưng tôi lắc đầu, gạt đi cảm xúc vụn vặt ấy. Trong công việc này, sự luyến tiếc là thứ xa xỉ không thể có. Cũ giống như người cũ, phải buông bỏ thì mới có chỗ cho những cơ hội mới, dù cơ hội đó có là một kẻ trộm rác kỳ quặc.
Hắn đứng yên tại chỗ thêm một lúc, như thể đang lắng nghe âm thanh từ trong căn hộ của tôi, hay đang thưởng thức chiến lợi phẩm vừa thu được. Ánh mắt tương như bắt được một nét thỏa mãn rất nhẹ trong dáng vẻ của hắn, dù khuôn mặt vẫn bị che khuất. Cuối cùng, với động tác dứt khoát, hắn nhặt túi rác lên, xoay người bước đi, hòa vào màn đêm của hành lang tòa nhà. Bóng lưng của hắn dần nhỏ lại rồi biến mất, để lại trước cửa nhà tôi một khoảng trống vắng lặng và đầy ám ảnh. Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, ngón tay chạm vào màn hình điện thoại, nơi dấu chấm đỏ đang bắt đầu di chuyển. Cuộc săn đuổi thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.
Mùi hương nước hoa trên chiếc móc khóa vẫn còn đọng lại, một mùi ngọt ngào và nồng nàn như mật ong chín. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm giác như đang ôm lấy toàn bộ bí mật của hắn. Mười mét. Chỉ một khoảng sân ngắn ngủi, một con đường nhỏ và bức tường mỏng manh của hai tòa nhà đối diện nhau ngăn cách chúng tôi. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một niềm hân hoan kỳ lạ, như thể tôi vừa phát hiện ra một quy luật bí ẩn của vũ trụ mà chỉ mình tôi biết.
Ánh đèn từ bồn cây chiếu lên những phiến đá lát, tạo thành những vũng sáng vàng vọt. Bóng hắn in dài trên mặt đất, thu lại rồi lại kéo dài bước chân. Tôi nép mình sau bức tường ban công lạnh ngắt, hai bàn tay siết chặt lan can. Cảm giác rõ ràng của lớp sơn bong tróc dưới đầu ngón tay khiến tôi tỉnh táo hơn. Hắn dừng lại bên thùng rác màu xanh đã cũ, cử chỉ ném túi rác vào trong thật gọn gàng, quen thuộc. Rồi hắn lấy ra thứ đó. Dưới ánh đèn đường, chiếc móc khóa hình chuột Mickey bằng nhựa sáng bóng lóe lên một tia sáng nhỏ. Hắn đưa nó lên gần mặt. Khoảnh khắc ấy, hơi thở của tôi như ngừng lại. Tôi tưởng tượng ra mùi hương tôi đã cố tình thấm vào đó, một thứ nước hoa giá rẻ nhưng mùi rất lưu luyến, đang len lỏi vào khứu giác của hắn. Hắn có nhận ra không? Hay chỉ đơn giản là một cử chỉ tò mò? Hắn cất nó đi, không một chút do dự, rồi quay lưng bước đi. Trái tim tôi nhảy một cái, cảm giác như vừa vượt qua một bài kiểm tra nhỏ.
Rồi mọi thứ vượt quá sự tưởng tượng. Hắn không rời khỏi khu dân cư. Hắn bước vào tòa nhà đối diện, cánh cửa kính đóng lại sau lưng hắn với một tiếng "cạch" nhẹ mà tôi gần như có thể nghe thấy. Cúc Viên. Hóa ra chúng tôi cùng chung một bầu trời, cùng hít thở một làn gió qua những ô cửa sổ gần như đối diện nhau. Một cảm giác chóng mặt ập đến. Tôi lùi vào trong phòng tối om, dựa lưng vào tường lạnh toát, cố gắng tiêu hóa thông tin này.
Và rồi, như một món quà định mệnh, căn hộ tầng bốn, hướng Nam, trong tòa nhà ấy bật sáng. Cửa sổ ban công không có rèm che, như một khung hình sống động trước mặt tôi. Bóng dáng hắn di chuyển trong căn phòng, rõ ràng đến từng đường nét. Hắn cởi áo khoác ngoài, đi lại giữa phòng khách và có lẽ là nhà bếp. Tôi có thể thấy cả chiếc ghế sofa màu xám và bóng đèn trần tỏa ánh sáng vàng ấm. Khoảng cách vật lý bỗng chốc sụp đổ. Sự thân mật bị ép buộc này khiến máu trong người tôi chảy nhanh hơn. Trời ơi, hắn không chỉ sống cùng khu. Hắn sống trong tầm mắt của tôi, mỗi ngày, mỗi đêm, chỉ cách một con đường nhỏ. Chấm đỏ trên màn hình điện thoại giờ đã trở thành một khối sáng rực rỡ ngay trước mặt, và tôi, kẻ theo dõi, bỗng nhiên được đặt vào vị trí ghế đầu tuyệt vời đến không ngờ.