Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kẻ Trộm Túi Rác

Chương 1

3418 từ

Lần thứ tư. Bóng hình ấy lại lặng lẽ cúi xuống trước thùng rác nhà tôi, như một thói quen đáng ngờ đã được thiết lập. Tôi ngồi trong bóng tối của căn phòng, mắt dán vào màn hình điện thoại, nơi hình ảnh từ camera nhỏ xíu được truyền về. Hắn vẫn là một khối màu tối mờ ảo, khuôn mặt bị che khuất hoàn toàn bởi chiếc mũ rộng vành và tấm khẩu trang đen. Sự cẩn trọng ấy không làm tôi sợ hãi, mà chỉ khiến sự tò mò trong lòng tôi bùng cháy mãnh liệt hơn. Kẻ này rốt cuộc muốn gì từ đống đồ thải loại của tôi?

Hắn mở túi rác ra, không vội vã. Những ngón tay đeo găng màu xám nhẹ nhàng lục lọi, phân loại từng món đồ bỏ đi của tôi như thể đang kiểm tra một bộ sưu tập quý giá. Một mảnh giấy gói kẹo, một chiếc tất rách, vài sợi tóc còn vương trên lược… tất cả đều được hắn nâát dưới ánh đèn đường le lói. Có lúc, hắn đưa một vật gì đó lên gần mặt, dường như đang hít hà mùi vị còn sót lại. Hành động ấy khiến da tôi nổi gai ốc, một cảm giác bị xâm phạm kỳ lạ lan tỏa. Tôi tự hỏi liệu hắn có đang tìm kiếm dấu vết gì của tôi hay chỉ đơn thuần là một kẻ có sở thích dị biệt?

Vì vậy, lần này tôi đã chuẩn bị một món quà đặc biệt. Tôi đặt vào giữa đống rác một chiếc móc khóa nhựa hình chuột Mickey màu đỏ, đã cũ nhưng vẫn sáng bóng. Bên trong cái đầu chuột rỗng ấy, một thiết bị theo dõi tí hon đang im lìm chờ đợi. Trái tim tôi đập nhanh hơn một nhịp khi nhìn thấy hắn nhặt nó lên. Có lẽ vì tôi - hay đúng hơn là hình ảnh cô gái xinh xắn mà tôi dựng lên mỗi cửa - đã thu hút hắn. Sự chú ý bệnh hoạn này thật đáng sợ, nhưng cũng chính là thứ tôi cần để thực hiện kế hoạch. Hắn không hề biết rằng, đằng sau cánh cửa này, "cô gái"

ấy thực chất là một người đàn ông với bộ ria lờ mờ mới cạo. Việc cải trang thành phụ nữ đối với tôi chẳng có gì xa lạ. Một nụ cười mỉm khẽ nở trên môi tôi khi nghĩ đến sự hiệu quả đến trơ trẽn của mánh khóe này. Ai bảo thế giới này dễ bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài đến thế?

Chiếc móc khóa dường như khiến hắn thích thú thật sự. Hắn xoay nó vài vòng trên tay, những ngón tay chạm vào đường cong của đôi tai chuột Mickey, rồi bất ngờ, hắn nhét gọn nó vào túi áo khoác bên trong. Một cảm giác tiếc nuối chợt thoáng. Món đồ ấy là kỷ vật cuối cùng còn sót lại từ mối tình cũ, một thứ tình cảm đã nguội lạnh từ lâu. Nhưng tôi lắc đầu, gạt đi cảm xúc vụn vặt ấy. Trong công việc này, sự luyến tiếc là thứ xa xỉ không thể có. Cũ giống như người cũ, phải buông bỏ thì mới có chỗ cho những cơ hội mới, dù cơ hội đó có là một kẻ trộm rác kỳ quặc.

Hắn đứng yên tại chỗ thêm một lúc, như thể đang lắng nghe âm thanh từ trong căn hộ của tôi, hay đang thưởng thức chiến lợi phẩm vừa thu được. Ánh mắt tương như bắt được một nét thỏa mãn rất nhẹ trong dáng vẻ của hắn, dù khuôn mặt vẫn bị che khuất. Cuối cùng, với động tác dứt khoát, hắn nhặt túi rác lên, xoay người bước đi, hòa vào màn đêm của hành lang tòa nhà. Bóng lưng của hắn dần nhỏ lại rồi biến mất, để lại trước cửa nhà tôi một khoảng trống vắng lặng và đầy ám ảnh. Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, ngón tay chạm vào màn hình điện thoại, nơi dấu chấm đỏ đang bắt đầu di chuyển. Cuộc săn đuổi thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.

Mùi hương nước hoa trên chiếc móc khóa vẫn còn đọng lại, một mùi ngọt ngào và nồng nàn như mật ong chín. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm giác như đang ôm lấy toàn bộ bí mật của hắn. Mười mét. Chỉ một khoảng sân ngắn ngủi, một con đường nhỏ và bức tường mỏng manh của hai tòa nhà đối diện nhau ngăn cách chúng tôi. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một niềm hân hoan kỳ lạ, như thể tôi vừa phát hiện ra một quy luật bí ẩn của vũ trụ mà chỉ mình tôi biết.

Ánh đèn từ bồn cây chiếu lên những phiến đá lát, tạo thành những vũng sáng vàng vọt. Bóng hắn in dài trên mặt đất, thu lại rồi lại kéo dài bước chân. Tôi nép mình sau bức tường ban công lạnh ngắt, hai bàn tay siết chặt lan can. Cảm giác rõ ràng của lớp sơn bong tróc dưới đầu ngón tay khiến tôi tỉnh táo hơn. Hắn dừng lại bên thùng rác màu xanh đã cũ, cử chỉ ném túi rác vào trong thật gọn gàng, quen thuộc. Rồi hắn lấy ra thứ đó. Dưới ánh đèn đường, chiếc móc khóa hình chuột Mickey bằng nhựa sáng bóng lóe lên một tia sáng nhỏ. Hắn đưa nó lên gần mặt. Khoảnh khắc ấy, hơi thở của tôi như ngừng lại. Tôi tưởng tượng ra mùi hương tôi đã cố tình thấm vào đó, một thứ nước hoa giá rẻ nhưng mùi rất lưu luyến, đang len lỏi vào khứu giác của hắn. Hắn có nhận ra không? Hay chỉ đơn giản là một cử chỉ tò mò? Hắn cất nó đi, không một chút do dự, rồi quay lưng bước đi. Trái tim tôi nhảy một cái, cảm giác như vừa vượt qua một bài kiểm tra nhỏ.

Rồi mọi thứ vượt quá sự tưởng tượng. Hắn không rời khỏi khu dân cư. Hắn bước vào tòa nhà đối diện, cánh cửa kính đóng lại sau lưng hắn với một tiếng "cạch" nhẹ mà tôi gần như có thể nghe thấy. Cúc Viên. Hóa ra chúng tôi cùng chung một bầu trời, cùng hít thở một làn gió qua những ô cửa sổ gần như đối diện nhau. Một cảm giác chóng mặt ập đến. Tôi lùi vào trong phòng tối om, dựa lưng vào tường lạnh toát, cố gắng tiêu hóa thông tin này.

Và rồi, như một món quà định mệnh, căn hộ tầng bốn, hướng Nam, trong tòa nhà ấy bật sáng. Cửa sổ ban công không có rèm che, như một khung hình sống động trước mặt tôi. Bóng dáng hắn di chuyển trong căn phòng, rõ ràng đến từng đường nét. Hắn cởi áo khoác ngoài, đi lại giữa phòng khách và có lẽ là nhà bếp. Tôi có thể thấy cả chiếc ghế sofa màu xám và bóng đèn trần tỏa ánh sáng vàng ấm. Khoảng cách vật lý bỗng chốc sụp đổ. Sự thân mật bị ép buộc này khiến máu trong người tôi chảy nhanh hơn. Trời ơi, hắn không chỉ sống cùng khu. Hắn sống trong tầm mắt của tôi, mỗi ngày, mỗi đêm, chỉ cách một con đường nhỏ. Chấm đỏ trên màn hình điện thoại giờ đã trở thành một khối sáng rực rỡ ngay trước mặt, và tôi, kẻ theo dõi, bỗng nhiên được đặt vào vị trí ghế đầu tuyệt vời đến không ngờ.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lớp sơn gỗ đã bong tróc. Hai mươi bốn mét. Một con số đủ gần để tôi nhìn thấy ánh đèn trong phòng hắn bật sáng, đủ để đếm từng bước chân hắn đi qua lại sau tấm rèm màu xám tro. Ban công nhà hắn đối diện thẳng với ban công nhà tôi, như một phiên bản âm bản lạnh lẽo của chính không gian tôi đang đứng. Tất cả những lần tôi tưởng mình đang lặng lẽ quan sát, có lẽ đều nằm trong tầm mắt của hắn. Cảm giác bị phơi bày, bị soi xét từ trước khiến da gáy tôi dựng đứng. Tôi vội lùi vội vàng, lưng áp sát vào bức tường lạnh ngắt phía sau, để tấm rèm voan mất dáng hình mình.

Hắn thật cẩn trọng. ước vào, bóng người sau cửa kính mờ đi, và tấm rèm dày được kéo sát lại. Căn phòng đối diện biến thành một khối vuông tối om, bí ẩn. Tôi tự hỏi, lúc này, có phải hắn cũng đang đứng im lặng như tôi, mắt dán vào khoảng tối phía nhà tôi, thưởng thức nỗi đau hắn đã gieo rắc? Sự đối đầu này chưa bao giờ cân sức. Hắn luôn đi trước một bước.

Tôi đeo chiếc áo. Âm thanh của thế giới bên ngoài bị cắt đứt, thay vào đó là tiếng lạo xạo, sột soạt văng vẳng từ thiết bị nhỏ xíu kia truyền về. Đó là âm thanh của những ngón tay hắn đang xoay đi xoay lại chiếc móc khóa. Từng cử động nhỏ được khuếch đại, trở nên rành rọt đến ghê người. Rồi giọng nói của hắn vang lên, nhỏ nhẹ, đầy vẻ thích thú, như đang nựng mến bỏng. "Chuột Mickey dễ thương thế này, sao lại ném đi chứ?"

Câu nói khiến tim tôi thắt lại. Sự chăm chút ấy không phải là trìu mến, mà là thứ ám khí lạnh lùng của kẻ săn mồi đang nâng niu chiến lợi phẩm. "Ngửi thơm thật đấy, giống hệt mùi trên người cô ấy."

Một nụ cười lạnh toát bật ra khỏi khóe môi tôi. Đúng rồi, mùi hương ấy. Một mùi hoa nhài pha lẫm lẫy, thứ nước hoa cô ấy luôn dùng, thứ mùi đã từng ám vào từng góc nhà, từng trang sách của tôi. Tôi đã tẩm nó lên món quà nhỏ ấy một cách cố ý. Đó là một sự nhắc nhở, một lời thách thức ngầm. Hắn có nhận ra không? Hay hắn chỉ đơn thuần chìm đắm trong thứ hương vị gợi nhớ về một người phụ nữ khác?

Tiếng nước chảy òa lên trong tai, rõ ràng và ồn ào, phá vỡ dòng suy tưởng của tôi. Hắn đang mở vòi nước. Một ý nghĩ chợt lóe lên khiến tôi giật mình, hai bàn tay khẽ run. Không lẽ nào... Hắn đặt Mickey nhồi bông kia vào phòng tắm? Nỗi lo sợ mơ hồ len lỏi. Nếu hắn giặt nó, mùi hương tôi cố tình để lại sẽ biến mất. Nhưng quan trọng hơn, hành động đó tiết lộ một sự ám ảnh khác, một nhu cầu muốn làm sạch, muốn sở hữu trọn vẹn món đồ thuộc về ký ức của người khác. Tôi nín thở, lắng nghe. Tiếng nước vẫn chảy đều đều, như nhịp đập của một trái tim đang dần bị kích động.

Tôi đứng khựng lại trước cánh cửa nhà vệ sinh, tay vẫn còn ướt. Mùi nước hoa từ chiếc áo khoác đang khoác trên tay bỗng trở nên gắt đến nghẹt thở. Tôi thở dài, quyết định không giặt nó. Giặt sạch thì còn đâu bằng chứng? Mùi hương cay nồng ấy chính là sợi dây nối tôi đến sự thật tàn nhẫn đang diễn ra trong phòng kia.

Lại bắt nhịp, âm thanh đầu tiên đập vào màng nhĩ tôi không phải là giọng hắn, mà là một giọng nữ trong trẻo, quen thuộc đến lạ. Tim tôi thắt lại. Đó là giọng của chị ấy, người vợ hiền lành tôi từng gặp trong bức ảnh hạnh phúc trên bàn làm việc của hắn. Cuộc đối thoại vọng ra như những nhát kim châm.

“Không phải em trực ca đêm sao, sao lại về sớm thế?” – Giọng hắn có chút gì đó chênh vênh, không còn cái chất trầm ấm thường ngày hắn dùng để nói với tôi. Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt hắn lúc này: đôi mắt có lẽ đang đảo nhanh, những ngó. Hắn đang sợ. Nỗi sợ của kẻ ngoại tình vừa bị đẩy vào thế bí.

“Hôm nay em đổi ca với đồng nghiệp nên về sớm.” – Giọng chị ấy nhẹ nhàng, vô tư. Sự vô tư ấy càng khiến tôi thấy mình thật đáng khinh. Tôi nhắm mắt lại, lòng ngập một cảm giác chua xót lẫn thương cảm. Chị ấy đâu biết trong căn phòng thân thuộc của mình lại đang ẩn giấu một kẻ xâm nhập vô hình.

“Muộn thế này rồi, sao anh còn chưa ngủ?” – Câu hỏi đơn giản, chất chứa sự quan tâm của một người vợ. Nó khiến tôi muốn bật khóc. Tôi đã từng mơ về một mái ấm bình dị như thế, nhưng giấc mơ ấy giờ nhuốm màu lừa dối.

“Anh… anh dậy đi vệ sinh thôi.” – Hắn ấp úng. Cái sự vụng về giả tạo ấy, sao tôi lại không nhận ra từ sớm? Có lẽ vì tôi đã quá tin vào ánh mắt dịu dàng hắn dành cho tôi, tin vào những lời hứa hẹn mơ hồ về một tương lai.

Rồi mọi thứ càng trở nên căng thẳng. “Sao trong phòng lại có mùi nước hoa thế này, đừng nói là có phụ nữ tới nhà nhé?” – Giọng chị ấy vẫn nhẹ nhàng, nhưng đã thoáng mờ. Tôi nín thở, toàn thân căng cứng. Chiếc áo khoá bỗng nặng trịch như một vật chứng đáng xấu hổ.

“Đâu… đâu có.” – Lời phủ nhận vội vã của hắn nghe thật yếu ớt. Tôi gần như nghe thấy tiếng tim hắn đập thình thịch qua thiết bị nghe lén.

Tiếng cọ xát của nhựa vang lên sột soạt. “Ơ, sao trên bàn lại có cái móc khóa chuột Mickey này?” – Trái tim tôi như rơi xuống vực. Đó là món quà nhỏ tôi tặng hắn tuần trước, một con chuột Mickey bằng nhựa màu đỏ, trên đó có gắn một bông hoa nhỏ xíu tỏa ra mùi hương. Tôi đã đính kèm nó vào chùm chìa khóa của hắn, nói đùa rằng nó sẽ nhắc hắn nhớ đến tôi mỗi ngày. Giờ đây, nó lại trở thành một thứ bằng chứng nguy hiểm.

“À, cái đó anh mua ở sạp ven đường hồi tối,” hắn nhanh trí đáp. Sự nhanh trí ấy không làm tôi thấy nhẹ nhõm, mà chỉ càng thêm đắng nghét. Hắn có thể phủ nhận tất cả một cách dễ dàng như vậy sao? Phủ nhận cả kỷ vật của chúng tôi?

Giọng chị ấy bỗng vui lên, trong trẻo như nắng sớm xuyên qua kẽ lá. “Dễ thương quá, mua tặng em đúng không?” – Sự hồn nhiên trong câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi. Chị ấy đang hạnh phúc vì món quà tưởng chừng ngẫu nhiên ấy. Còn tôi, tôi là ai trong câu chuyện này? Một kẻ đáng thương hay đáng trách?

“Phải… phải rồi, em có thích không?” – Giọng hắn dường như nhẹ nhõm hẳn, nhanh chóng nắm lấy chiếc phao cứu sinh. Hắn đang dùng tình cảm của tôi để làm quà tặng cho vợ mình. Sự trơ trẽn ấy khiến dạ dày tôi quặn lại.

“Thích chứ, hóa ra mùi thơm là từ cái này, nhưng mà…” – Chị ấy ngừng lại. Không khí bỗng chốc đặc quánh trở lại. Tôi có thể cảm nhận sự im lặng đầy dự cảm phía bên kia.

“Nhưng mà sao?” – Hắn hỏi dồn, giọng lại căng thẳng.

Giọng người phụ nữ chợt chùng xuống, đầy vẻ ngập ngừng khó hiểu. “Mùi hương này… quen lắm.” – Câu nói như một tiếng sét. Tôi chết lặng. Quen ư? Làm sao mà quen được? Trừ khi… trừ khi hắn đã từng mang mùi hương này về nhà, vương vấn trên quần áo, và chị ấy đã ngửi thấy.

“Hả?” – Tiếng của hắn vang lên đầy hoang mang, có lẽ còn cả tôi. Chị ấy không nói thêm gì nữa. Sự im lặng kéo dài sau đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chất vấn nào. Nó như một màn sương mù dày đặc, bao trùm lên tất cả: sự dối trá của hắn, nỗi đau sắp tới của chị ấy, và sự tan vỡ không thể cứu vãn trong lòng tôi.

ôi vẫn dán chặt vào màng nhĩ, nhưng tất cả những âm thanh vừa nghe thấy bỗng chốc hóa thành một thứ tiếng ù vô nghĩa. Tôi nằm bất động trên giường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà màu trắng sữa ngay phía trên đầu. Căn phòng 504. Chỉ một tấm bê tông dày ngăn cách tôi và một cái chết. Tôi không biết người ta đã chết như thế nào, chết từ khi nào, hay thậm chí giờ đây có còn đang nằm ở đó không. Một cảm giác tê buốt kỳ lạ chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang đứng ngay bên cạnh giường tôi, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.

Tất cả bắt đầu từ cuộc gọi ấy. Giọng cô ấy qua điện thoại nghe nhẹ nhàng, mềm mại: “Không có gì đâu, anh ngủ trước đi, em tắm xong sẽ ra, đợi em nhé.” Tôi chỉ ừ một tiếng rồi cúp máy. Lòng bàn tay cầm điện thoại có chút ẩm ướt. Tôi đứng dậy, bước ra phòng khách tìm ly nước. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng nhưng không xua tan được sự bứt rứt vô hình đang bám lấy tôi. Có lẽ tôi đã nên ngủ thật sớm, thay vì quay lại giường và đeo chiếc tai nghe đó vào.

Mười phút trong bóng tối yên lặng trôi qua một cách nặng nề. Rồi từ trong tai nghe, những âm thanh không thể diễn tả rõ ràng bắt đầu vang lên. Tiếng thì thầm, tiếng cười khúc khích, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ. Chúng là thứ ảo của một mối quan hệ bí mật mà tôi đã nghe quá nhiều lần. Nhưng lần này, chúng không khiến tôi tò mò hay kích động. Chúng chỉ là tiếng ồn, một thứ tiếng ồn xa lạ đang diễu trên tôi, một sinh mạng đã tắt ngấm. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng, nằm đây nghe ngóng cuộc sống riêng tư của người khác. Cái chết có lẽ đang ở rất gần.

Hơn mười phút nữa trốn độn. Rồi giọng người phụ nữ cất lên, nhỏ nhẹ và đầy vẻ thân mật sau những âm thanh thân mật: “À, đúng rồi, suýt nữa thì em quên kể, em nghe nó, ình, có người chết đấy.” Một khoảng lặng chết người. Người đàn ông không nói gì. Sự im lặng của anh ta đột nhiên trở nên đáng sợ, như thể anh ta đã biết điều gì đó, hoặc đơn giản là không quan tâm. Cô gái lại tiếp tục, giọng có vẻ hơi sốt sắng muốn chia sẻ: “Ừ, nghe chú bảo vệ ở cổng khu nói vậy.”

“Có biết là nhà nào không?” Giọng người đàn ông cuối cùng cũng vang lên, khô khan và thiếu cảm xúc, như thể anh ta đang hỏi về thời tiết.

“Hình như là phòng 504, tòa số 4, đối diện nhà mình.” Cô gái đáp lại, giọng nói rõ ràng từng từ một.

Phòng 504, tòa số 4. Đối diện nhà mình.

Câu nói đó như một nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc về cuộc trò chuyện vừa rồi đều tan biến. Theo một phản xạ nguyên thủy, cổ tôi cứng đờ, mắt tôi ngước lên nhìn chằm chằm vào bề mặt phẳng lì của trần nhà. Ánh đèn đường chiếu lên đó một mảng sáng mờ ảo. Căn hộ ngay phía trên tôi. Chỉ cách tôi vài mét theo chiều thẳng đứng. Cô ta nói… chính là nơi đó. Một không gian tĩnh lặng chứa đựng một bí mật của sự chết chóc, đang treo lơ lửng ngay trên đầu tôi, đè nặng lấy hơi thở trong căn phòng này.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram