Tôi đứng chôn chân tại chỗ, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lớp sơn gỗ đã bong tróc. Hai mươi bốn mét. Một con số đủ gần để tôi nhìn thấy ánh đèn trong phòng hắn bật sáng, đủ để đếm từng bước chân hắn đi qua lại sau tấm rèm màu xám tro. Ban công nhà hắn đối diện thẳng với ban công nhà tôi, như một phiên bản âm bản lạnh lẽo của chính không gian tôi đang đứng. Tất cả những lần tôi tưởng mình đang lặng lẽ quan sát, có lẽ đều nằm trong tầm mắt của hắn. Cảm giác bị phơi bày, bị soi xét từ trước khiến da gáy tôi dựng đứng. Tôi vội lùi vội vàng, lưng áp sát vào bức tường lạnh ngắt phía sau, để tấm rèm voan mất dáng hình mình.
Hắn thật cẩn trọng. ước vào, bóng người sau cửa kính mờ đi, và tấm rèm dày được kéo sát lại. Căn phòng đối diện biến thành một khối vuông tối om, bí ẩn. Tôi tự hỏi, lúc này, có phải hắn cũng đang đứng im lặng như tôi, mắt dán vào khoảng tối phía nhà tôi, thưởng thức nỗi đau hắn đã gieo rắc? Sự đối đầu này chưa bao giờ cân sức. Hắn luôn đi trước một bước.
Tôi đeo chiếc áo. Âm thanh của thế giới bên ngoài bị cắt đứt, thay vào đó là tiếng lạo xạo, sột soạt văng vẳng từ thiết bị nhỏ xíu kia truyền về. Đó là âm thanh của những ngón tay hắn đang xoay đi xoay lại chiếc móc khóa. Từng cử động nhỏ được khuếch đại, trở nên rành rọt đến ghê người. Rồi giọng nói của hắn vang lên, nhỏ nhẹ, đầy vẻ thích thú, như đang nựng mến bỏng. "Chuột Mickey dễ thương thế này, sao lại ném đi chứ?"
Câu nói khiến tim tôi thắt lại. Sự chăm chút ấy không phải là trìu mến, mà là thứ ám khí lạnh lùng của kẻ săn mồi đang nâng niu chiến lợi phẩm. "Ngửi thơm thật đấy, giống hệt mùi trên người cô ấy."
Một nụ cười lạnh toát bật ra khỏi khóe môi tôi. Đúng rồi, mùi hương ấy. Một mùi hoa nhài pha lẫm lẫy, thứ nước hoa cô ấy luôn dùng, thứ mùi đã từng ám vào từng góc nhà, từng trang sách của tôi. Tôi đã tẩm nó lên món quà nhỏ ấy một cách cố ý. Đó là một sự nhắc nhở, một lời thách thức ngầm. Hắn có nhận ra không? Hay hắn chỉ đơn thuần chìm đắm trong thứ hương vị gợi nhớ về một người phụ nữ khác?
Tiếng nước chảy òa lên trong tai, rõ ràng và ồn ào, phá vỡ dòng suy tưởng của tôi. Hắn đang mở vòi nước. Một ý nghĩ chợt lóe lên khiến tôi giật mình, hai bàn tay khẽ run. Không lẽ nào... Hắn đặt Mickey nhồi bông kia vào phòng tắm? Nỗi lo sợ mơ hồ len lỏi. Nếu hắn giặt nó, mùi hương tôi cố tình để lại sẽ biến mất. Nhưng quan trọng hơn, hành động đó tiết lộ một sự ám ảnh khác, một nhu cầu muốn làm sạch, muốn sở hữu trọn vẹn món đồ thuộc về ký ức của người khác. Tôi nín thở, lắng nghe. Tiếng nước vẫn chảy đều đều, như nhịp đập của một trái tim đang dần bị kích động.
Tôi đứng khựng lại trước cánh cửa nhà vệ sinh, tay vẫn còn ướt. Mùi nước hoa từ chiếc áo khoác đang khoác trên tay bỗng trở nên gắt đến nghẹt thở. Tôi thở dài, quyết định không giặt nó. Giặt sạch thì còn đâu bằng chứng? Mùi hương cay nồng ấy chính là sợi dây nối tôi đến sự thật tàn nhẫn đang diễn ra trong phòng kia.
Lại bắt nhịp, âm thanh đầu tiên đập vào màng nhĩ tôi không phải là giọng hắn, mà là một giọng nữ trong trẻo, quen thuộc đến lạ. Tim tôi thắt lại. Đó là giọng của chị ấy, người vợ hiền lành tôi từng gặp trong bức ảnh hạnh phúc trên bàn làm việc của hắn. Cuộc đối thoại vọng ra như những nhát kim châm.
“Không phải em trực ca đêm sao, sao lại về sớm thế?” – Giọng hắn có chút gì đó chênh vênh, không còn cái chất trầm ấm thường ngày hắn dùng để nói với tôi. Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt hắn lúc này: đôi mắt có lẽ đang đảo nhanh, những ngó. Hắn đang sợ. Nỗi sợ của kẻ ngoại tình vừa bị đẩy vào thế bí.
“Hôm nay em đổi ca với đồng nghiệp nên về sớm.” – Giọng chị ấy nhẹ nhàng, vô tư. Sự vô tư ấy càng khiến tôi thấy mình thật đáng khinh. Tôi nhắm mắt lại, lòng ngập một cảm giác chua xót lẫn thương cảm. Chị ấy đâu biết trong căn phòng thân thuộc của mình lại đang ẩn giấu một kẻ xâm nhập vô hình.