Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kẻ Trộm Túi Rác

Người thứ ba trong bóng tối

506 từ

“Muộn thế này rồi, sao anh còn chưa ngủ?” – Câu hỏi đơn giản, chất chứa sự quan tâm của một người vợ. Nó khiến tôi muốn bật khóc. Tôi đã từng mơ về một mái ấm bình dị như thế, nhưng giấc mơ ấy giờ nhuốm màu lừa dối.

“Anh… anh dậy đi vệ sinh thôi.” – Hắn ấp úng. Cái sự vụng về giả tạo ấy, sao tôi lại không nhận ra từ sớm? Có lẽ vì tôi đã quá tin vào ánh mắt dịu dàng hắn dành cho tôi, tin vào những lời hứa hẹn mơ hồ về một tương lai.

Rồi mọi thứ càng trở nên căng thẳng. “Sao trong phòng lại có mùi nước hoa thế này, đừng nói là có phụ nữ tới nhà nhé?” – Giọng chị ấy vẫn nhẹ nhàng, nhưng đã thoáng mờ. Tôi nín thở, toàn thân căng cứng. Chiếc áo khoá bỗng nặng trịch như một vật chứng đáng xấu hổ.

“Đâu… đâu có.” – Lời phủ nhận vội vã của hắn nghe thật yếu ớt. Tôi gần như nghe thấy tiếng tim hắn đập thình thịch qua thiết bị nghe lén.

Tiếng cọ xát của nhựa vang lên sột soạt. “Ơ, sao trên bàn lại có cái móc khóa chuột Mickey này?” – Trái tim tôi như rơi xuống vực. Đó là món quà nhỏ tôi tặng hắn tuần trước, một con chuột Mickey bằng nhựa màu đỏ, trên đó có gắn một bông hoa nhỏ xíu tỏa ra mùi hương. Tôi đã đính kèm nó vào chùm chìa khóa của hắn, nói đùa rằng nó sẽ nhắc hắn nhớ đến tôi mỗi ngày. Giờ đây, nó lại trở thành một thứ bằng chứng nguy hiểm.

“À, cái đó anh mua ở sạp ven đường hồi tối,” hắn nhanh trí đáp. Sự nhanh trí ấy không làm tôi thấy nhẹ nhõm, mà chỉ càng thêm đắng nghét. Hắn có thể phủ nhận tất cả một cách dễ dàng như vậy sao? Phủ nhận cả kỷ vật của chúng tôi?

Giọng chị ấy bỗng vui lên, trong trẻo như nắng sớm xuyên qua kẽ lá. “Dễ thương quá, mua tặng em đúng không?” – Sự hồn nhiên trong câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi. Chị ấy đang hạnh phúc vì món quà tưởng chừng ngẫu nhiên ấy. Còn tôi, tôi là ai trong câu chuyện này? Một kẻ đáng thương hay đáng trách?

“Phải… phải rồi, em có thích không?” – Giọng hắn dường như nhẹ nhõm hẳn, nhanh chóng nắm lấy chiếc phao cứu sinh. Hắn đang dùng tình cảm của tôi để làm quà tặng cho vợ mình. Sự trơ trẽn ấy khiến dạ dày tôi quặn lại.

“Thích chứ, hóa ra mùi thơm là từ cái này, nhưng mà…” – Chị ấy ngừng lại. Không khí bỗng chốc đặc quánh trở lại. Tôi có thể cảm nhận sự im lặng đầy dự cảm phía bên kia.

“Nhưng mà sao?” – Hắn hỏi dồn, giọng lại căng thẳng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc ở cách lồng ghép tâm lý lão luyện: từng chi tiết vật chất (mùi nước hoa, móc khóa) biến thành vũ khí trong cuộc chiến im lặng, đồng thời hé mở tính cách đáng thương của nhân vật chính – người bị lợi dụng tình yêu của mình chính vào lúc tìm kiếm sự bình dị.

📖 Chương tiếp theo

Câu hỏi dang dở của người vợ sẽ phơi bày những mũi tên đã bắn, và mùi hương lạ lẫm sẽ trở thành ngôn ngữ của sự phản bội không thể kiếp nào che giấu.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord