Giọng người phụ nữ chợt chùng xuống, đầy vẻ ngập ngừng khó hiểu. “Mùi hương này… quen lắm.” – Câu nói như một tiếng sét. Tôi chết lặng. Quen ư? Làm sao mà quen được? Trừ khi… trừ khi hắn đã từng mang mùi hương này về nhà, vương vấn trên quần áo, và chị ấy đã ngửi thấy.
“Hả?” – Tiếng của hắn vang lên đầy hoang mang, có lẽ còn cả tôi. Chị ấy không nói thêm gì nữa. Sự im lặng kéo dài sau đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chất vấn nào. Nó như một màn sương mù dày đặc, bao trùm lên tất cả: sự dối trá của hắn, nỗi đau sắp tới của chị ấy, và sự tan vỡ không thể cứu vãn trong lòng tôi.
ôi vẫn dán chặt vào màng nhĩ, nhưng tất cả những âm thanh vừa nghe thấy bỗng chốc hóa thành một thứ tiếng ù vô nghĩa. Tôi nằm bất động trên giường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà màu trắng sữa ngay phía trên đầu. Căn phòng 504. Chỉ một tấm bê tông dày ngăn cách tôi và một cái chết. Tôi không biết người ta đã chết như thế nào, chết từ khi nào, hay thậm chí giờ đây có còn đang nằm ở đó không. Một cảm giác tê buốt kỳ lạ chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang đứng ngay bên cạnh giường tôi, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.
Tất cả bắt đầu từ cuộc gọi ấy. Giọng cô ấy qua điện thoại nghe nhẹ nhàng, mềm mại: “Không có gì đâu, anh ngủ trước đi, em tắm xong sẽ ra, đợi em nhé.” Tôi chỉ ừ một tiếng rồi cúp máy. Lòng bàn tay cầm điện thoại có chút ẩm ướt. Tôi đứng dậy, bước ra phòng khách tìm ly nước. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng nhưng không xua tan được sự bứt rứt vô hình đang bám lấy tôi. Có lẽ tôi đã nên ngủ thật sớm, thay vì quay lại giường và đeo chiếc tai nghe đó vào.
Mười phút trong bóng tối yên lặng trôi qua một cách nặng nề. Rồi từ trong tai nghe, những âm thanh không thể diễn tả rõ ràng bắt đầu vang lên. Tiếng thì thầm, tiếng cười khúc khích, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ. Chúng là thứ ảo của một mối quan hệ bí mật mà tôi đã nghe quá nhiều lần. Nhưng lần này, chúng không khiến tôi tò mò hay kích động. Chúng chỉ là tiếng ồn, một thứ tiếng ồn xa lạ đang diễu trên tôi, một sinh mạng đã tắt ngấm. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng, nằm đây nghe ngóng cuộc sống riêng tư của người khác. Cái chết có lẽ đang ở rất gần.
Hơn mười phút nữa trốn độn. Rồi giọng người phụ nữ cất lên, nhỏ nhẹ và đầy vẻ thân mật sau những âm thanh thân mật: “À, đúng rồi, suýt nữa thì em quên kể, em nghe nó, ình, có người chết đấy.” Một khoảng lặng chết người. Người đàn ông không nói gì. Sự im lặng của anh ta đột nhiên trở nên đáng sợ, như thể anh ta đã biết điều gì đó, hoặc đơn giản là không quan tâm. Cô gái lại tiếp tục, giọng có vẻ hơi sốt sắng muốn chia sẻ: “Ừ, nghe chú bảo vệ ở cổng khu nói vậy.”
“Có biết là nhà nào không?” Giọng người đàn ông cuối cùng cũng vang lên, khô khan và thiếu cảm xúc, như thể anh ta đang hỏi về thời tiết.
“Hình như là phòng 504, tòa số 4, đối diện nhà mình.” Cô gái đáp lại, giọng nói rõ ràng từng từ một.
Phòng 504, tòa số 4. Đối diện nhà mình.
Câu nói đó như một nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc về cuộc trò chuyện vừa rồi đều tan biến. Theo một phản xạ nguyên thủy, cổ tôi cứng đờ, mắt tôi ngước lên nhìn chằm chằm vào bề mặt phẳng lì của trần nhà. Ánh đèn đường chiếu lên đó một mảng sáng mờ ảo. Căn hộ ngay phía trên tôi. Chỉ cách tôi vài mét theo chiều thẳng đứng. Cô ta nói… chính là nơi đó. Một không gian tĩnh lặng chứa đựng một bí mật của sự chết chóc, đang treo lơ lửng ngay trên đầu tôi, đè nặng lấy hơi thở trong căn phòng này.