Tôi đứng trước mặt Cố Tư Nam, nhìới sự bình tĩnh mà tôi chưa từng có trong kiếp trước. Anh ta vẫn như trước, luôn cho rằng tôi chỉ là một cô gái quê mùa, không xứng đáng với gia đình họ Cố.
"
Cố Tư Nam," tôi nói với giọng nhẹ nhàng, "tôi không cần anh phải giải thích gì. Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã quyết định hủy hôn ước giữa chúng ta."
Cố Tư Nam nhìn tôi với sự ngạc nhiên, như nếu không thể tin được vào những gì tôi vừa nói. "
Tại sao?"
anh ta hỏi, giọng nói lạnh lùng.
"
Tôi không muốn bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân không có tình yêu," tôi trả lời, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "
Tôi muốn được tự do, được sống cho bản thân mình."
Cố Tư Nam cười lạnh, "
Cô thật sự nghĩ rằng mình có thể sống mà không cần đến gia đình họ Cố à?"
Tôi không trả lời, chỉ nhìới sự bình tĩnh. Tôi biết rằng, tôi đã làm đúng quyết định của mình.
Sau đó, tôi lấy con đại nhạn bằng pha lê mà dì Viên đã đưa cho tôi, và đưa nó đến trước mặt Cố Tư Nam. "
Anh lấy nó đi," tôi nói, "và tặng cho người mà anh thật lòng yêu thương."
Cố Tư Nam nhìn tôi với sự tức giận, nhưng cuối cùũng nhận lấy con đại nhạn. "
Cô nhớ kỹ lời hôm nay của mình," anh ta nói, "đừng có mà có ý đồ gì với tôi!"
Tôi gật đầu, và rời khỏi căn phòng, cảm thấy nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Tôi quyết định ở lại nhà họ Cố, nhưng với thân phận là một cô bảo mẫu quê mùa từ nông thôn. Cố Quân Trưởng và dì Viên rất áy náy, nhưng tôi từ chối mọi sự giúp đỡ của họ.
Tôi bắt đầu làm việc chăm chỉ, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, nấu ăn. Tôi cũng bắt đầu học lại, đọc sách, và viết lách. Tôi muốn trở thành một người có ích cho xã hội, và sống cho bản thân mình.
Nhưng Cố Tư Nam vẫn như trước, luôn cho rằng tôi chỉ là một cô gái quê mùa, không xứng đáng với gia đình họ Cố. Anh ta thường xuyên chê bai tôi, và làm cho tôi cảm thấy không thoải mái.
Tôi cố gắng tránh anh ta, nhưng chúng tôi vẫn sống dưới cùng một mái nhà. Tôi thường xuyên thấy anh ta đi làm, và về nhà vào buổi tối. Tôi cũng thấới Bạch Nguyệt Quang, người mà anh ta yêu thương.
Tôi cảm thấy ghen tị, nhưng tôi biết rằng tôi không có quyền cảm thấy như vậy. Tôi đã hủy hôn ước với Cố Tư Nam, và tôi đã quyết định sống cho bản thân mình.
Tôi tiếp tục làm việc chăm chỉ, và học lại. Tôi bắt đầu cảm thấy tự tin hơn, và tôi biết rằng tôi có thể sống mà không cần đến gia đình họ Cố.
Nhưng rồi, tôi gặp lại Lương Kế Khai, người mà tôi đã gặp trong kiếp trước. Anh ta là kẻ thù không đội trời chung của Cố Tư Nam, và anh ta đã lấy Tưởng Bạch Lan, người mà Cố Tư Nam yêu thương.
Tôi không muốn chen vào những ân oán tình thù của đám con cháu khu tập thể, nhưng tôi không thể tránh khỏi việc gặp lại Lương Kế Khai. Anh ta vẫn như trước, luôn cho rằng tôi chỉ là một cô gái quê mùa, không xứng đáng với gia đình họ Cố.
Nhưng tôi đã thay đổi, tôi đã trở thành một người tự tin hơn, và tôi biết rằng tôi có thể sống mà không cần đến gia đình họ Cố. Tôi nhìn Lương Kế Khai với sự bình tĩnh, và tôi biết rằng tôi không sợ anh ta.
"
Cô thật sự đã thay đổi,"
Lương Kế Khai nói, với giọng nói trêu chọc. "
Nhưng cô vẫn như trước, luôn cho rằng mình có thể sống mà không cần đến gia đình họ Cố."
Tôi không trả lời, chỉ nhìới sự bình tĩnh. Tôi biết rằng, tôi đã làm đúng quyết định của mình, và tôi sẽ tiếp tục sống cho bản thân mình.
Tôi đứng dậy, và rời khỏi nơi đó, cảm thấy nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi một cuộc gặp gỡ không thoải mái. Tôi biết rằng, tôi sẽ tiếp tục gặp lại Lương Kế Khai, nhưng tôi sẽ không để anh ta ảnh hưởng đến tôi.
Tôi sẽ tiếp tục sống cho bản thân mình, và tôi sẽ không để bất kỳ ai ảnh hưởng đến tôi. Tôi là Tô Diệp, và tôi sẽ sống như một người tự do.