Tôi nhớ như ngày hôm qua, khi tôi bị Lương Kế Khai bế ngang từ đoàn văn công đến trạm y tế, và sau đó là về lại khu nhà tập thể. Hai chân tôi đầy vết thương, và Cố Quân Trưởng nổi trận lôi đình khi thấy tôi. Dì Viên cũng sa sầm mặt, bắt đầu bất mãn với Tưởng Bạch Lan. Cố Tư Nam không tìm thấy tôi ở đoàn văn công, vội vàng chạy về nhà, và vừa bước vào cửa đã bị Cố Quân Trưởng đá cho một cú.
"
Tô Diệp người ta đã đồng ý từ hôn rồi, con còn dám bắt nạt người ta? Xin lỗi ngay!"
Cố Quân Trưởng quát. Cố Tư Nam bước đến trước mặt tôi, lí nhí nói một tiếng xin lỗi. Tôi ngẩng đầu lên, sắc mặt lạnh nhạt, đáp ba chữ: "
Đau quá rồi."
Trên gương mặt tuấn tú của Cố Tư Nam thoáng hiện chút áy náy, rồi lại bắt đầu cằn nhằn.
"
Chuyện này cũng do cô mà ra, nếu lúc đó ở cửa hợp tác xã cô chịu giải thích sớm một chút, thì Bạch Lan đâu có phải chịu oan ức như vậy.Thế này đi, ngày mai tôi dẫn Bạch Lan về nhà ăn cơm, cô làm thêm vài món sở trường. Tới lúc đó, xin lỗi Bạch Lan một tiếng, coi như mọi chuyện chấm dứt."
Tôi cười khổ, chỉ vào hai chân đang được băng kín bằng vải gạc. "
Xin lỗi, bác sĩ bảo chân tôi bị thương nặng, phải nằm nghỉ mấy ngày.Ngàà không thể vào bếp nấu ăn cho các người rồi."
Cố Tư Nam gượng gạo nói: "
Vậy thì để vài hôm nữa đi, đợi chân cô khỏi rồi, tôi lại dẫn Bạch Lan về ăn cơm.Vài hôm nữa cũng không được."
Tôi mở miệng, cắt ngang lời anh ta đang nói một mình. Sắc mặt Cố Tư Nam trầm xuống: "
Tô Diệp, tôi đã nói rồi, việc tôi hủy hôn với cô không liên quan gì đến Bạch Lan cả, cô có thể đừng lúc nào cũng nhằm vào cô ấy được không?"