Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kiếp Sau Ta Sẽ Không Yêu Anh

Chết Trong Lạnh Lẽo

3525 từ

Đêm giao thừa, thành phố ngập tràn ánh đèn và tiếng cười.

Nhưng trong căn biệt thự rộng lớn giữa khu đồi vắng, Lâm Uyển chỉ nghe thấy tiếng gió ríửa sổ. Cô nằên sàn đá lạnh, máu từ cổ tay đã khô lại thành một vệt đen sẫm trên nền gạch hoa cương trắng toát.

Không ai đến cả.

Cô đã gọi, đã khóc, đã cào xé cánh cửa phòng cho đến khi móng tay gãy vụn. Nhưng căn biệt thự này quá rộng, quá xa trung tâm, và người chồng mà cô từng yêu bằng cả tráại ngày nào — Hàn Tử Phong — đã tắt điện thoại từ ba ngày trước.

“Em yêu anh, Tử Phong… em yêu anh nhiều đến nỗi quên mất bản thân mình…”

Lâm Uyển thì thầm giữa hơi thở đứt quãng. Mắt cô nhìn lên trần nhà cao vút, nơi chiếc đèn pha lê lấp lánh như đang nhạo báng sự cô độc của cô. Ngày đầu tiên cô bước vào biệt thự này, cô từng mơ về một mái ấm. Cô từng nghĩ rằng tình yêu của mình đủ lớn để sưởi ấm trái tim băng giá của Hàn Tử Phong.

Nhưng cô đã sai.

“Chị à, chị nghĩ mình xứng đáng với anh Tử Phong sao? Một kẻ xuất thân từ gia đình phá sản, không học thức, không tài năng. Chị chỉ là gánh nặng của nhà họ Hàn mà thôi.”

Giọng nói của Hàn Mỹ Linh văng vẳng bên tai cô như một lời nguyền. Người em chồng xảo quyệt ấy đã từng bước từng bước đẩy cô vào tuyệt vọng. Những lời đồn thổi, những bằng chứng giả mạo, những cuộc cãi vã được dàn dựng khéo léo — tất cả khiến Hàn Tử Phong ngày càng lạnh nhạt với cô.

“Em không còn là người mà anh từng biết nữa, Lâm Uyển.”

Câu nói cuối cùng của anh trước khi bước ra khỏi cánh cửa đó, ba tuần trước, vẫn còn đau nhóô. Anh không thèm nghe cô giải thích. Anh tin vào những bức ảnh mà Hàn Mỹ Linh đã dàn dựng, tin rằng cô đã phản bội anh với người đàn ông khác.

Nước mắt Lâm Uyển lăn dài trên má, lạnh buốt như băng.

Cô nhắm mắt lại, để mặc cho cái lạnh thấm vào từng thớ thịt. Cơ thể cô đã tê liệt từ lâu, nhưng nỗi đau trong lòng thì vẫn còn nguyên vẹn, sắc như lưỡi dao.

“Kiếp sau… ta sẽ không yêu anh nữa…”

Đó là ý nghĩ cuối cùng của cô trước khi bóng tối nuốt chửng ý thức.

---

Lâm Uyển mở mắt.

Ánh sáng chói lòa xộc vào mắt cô, khiến cô phải nheo lại. Mùi hương quen thuộc của gỗ đàn hương và hoa hồng tràn ngập không gian. Cô ngồi bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Căn phòng này…

Lâm Uyển nhìn quanh, đôi mắt mở to kinh ngạc. Đây là phòng tân hôn trong biệt thự nhà họ Hàn. Bộ chăn ga màu đỏ thẫm vẫn còn mới, trên bàn trang điểm là bó hoa hồng trắng tươi rói, và bên cạnh gối là chiếc váy cưới màu trắng tinh khiết.

Cô đưa tay lên sờ vào cổ tay mình. Da thịt mịn màng, không hề có vết sẹo nào. Cô mở toang cửa sổ, để gió lạnh thổi vào mặt. Bên ngoài, những cánh hoa anh đào đang rơi lả tả trong nắng xuân.

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng ba.

Ngày đầu tiên cô gả cho Hàn Tử Phong.

“Không thể nào…” Lâm Uyển lẩm bẩm, ạm vào khuôn mặt mình trong gương. “Mình đã chết, mình đã chết trong căn biệt thự đó mà…”

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Toàn thân cô đang run lên vì một cảm xúc hỗn độn — vừa sợ hãi, vừa hoang mang, nhưng trên hết là một niềm vui nhói đau.

Trời xanh đã cho cô cơ hội thứ hai.

Lâm Uyển bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào thảm lông mềm mại. Cô đi đến bàn trang điểm, nhìn vào gương. Khuôn mặt non trẻ, làn da trắng hồng, đôi mắưa hề vương vấn bụi trần. Cô mới hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, vừa bước vào cuộc hôn nhân mà gia đình cô đã sắp đặt.

Kiếp trước, cô đã yêu Hàn Tử Phong ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Anh đẹp, lạnh lùng và quyền lực. Cô ngây thơ nghĩ rằng tình yêu của mình có thể làm tan chảy trái tim băng giá ấy. Cô đã cho anh tất cả — sự dịu dàng, sự kiên nhẫn, cả những giọt nước mắt lặng thầm trong đêm. Nhưng cuối cùng, cô chỉ nhận lại sự phản bội và cô đơn.

“Kiếp này…” Lâm Uyển nhìn thẳng vào mắt mình trong gương, giọng nhẹ nhưng kiên định. “Ta sẽ không yêu anh nữa.”

Cô sẽ sống an nhàn. Sẽ không tranh giành, không hy vọng, không đau khổ. Cô sẽ là một người vợ hoàn hảo trên danh nghĩa, nhưng trái tim cô sẽ đóng chặt. Không ai có thể làm tổn thương cô lần nữa.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Thiếu phu nhân, đại thiếu gia đang đợi cô ở phòng khách.”

Giọng nói của người giúp việc non nớt vọng qua cánh cửa. Lâm Uyển nhận ra đó là giọng của A Mẫn, cô gái giúp việc đầu tiên mà cô từng quý mến, nhưng sau này đã bị Hàn Mỹ Linh mua chuộc để làm gián điệp.

“Tôi biết rồi.”

Lâm Uyển trả lời một cách lạnh nhạt. Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản nhất trong tủ, không trang điểm, không nữ trang. Cô sẽ không cố gắng làm đẹp để lấy lòng anh nữa. Cô sẽ là một bóng hình mờ nhạt, không đáng để ai chú ý.

Khi cô bước xuống cầu thang, mùi hương của trà xanh và bánh ngọt thoang thoảng trong không khí. Ánh nắng xuyên qua những tấm rèm ren, tạo thành những vệt sáên nền gạch lát. Căn biệt thự rộng lớn và sang trọng, nhưng trong mắt Lâm Uyển, nó chỉ là một lồng giam dát vàng.

Hàn Tử Phong ngồi trên ghế sofa da màu nâu sẫm, tay cầm tách trà, mắt nhìn vào điện thoại. Anh mặc một bộ vest xám đen, tóc vuốt gọn gàng, vẻ mặt lạnh lùng như tạc tượng.

Kiếp trước, khi nhìn thấy anh ngồi đó, tim cô đã đập loạn nhịp. Cô đã nghĩ anh là hoàng tử trong cổ tích, là người đàn ông hoàn hảo mà cô sẽ yêu suốt đời.

Nhưng bây giờ…

Lâm Uyển chỉ cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực. Những ký ức về cái chết lạnh lẽo của cô vẫn còn quá rõ ràng. Cô nhìn anh, nhưng không còn thấy ánh hào quang nào nữa. Chỉ thấy một người đàn ông lạnh lùng, người đã để cô chết trong cô độc.

“Em dậy rồi à?”

Hàn Tử Phong ngước lên, giọng nói trầm thấp, không cảm xúc.

“Vâng.”

Lâm Uyển đáp, bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, cách xa nhất có thể. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn xuống mặt bàn kính.

Hàn Tử Phong khẽ nhíu mày.

Kiếp trước, cô sẽ ngồi cạnh anh, sẽ mỉm cười dịu dàng, sẽ hỏi anh có mệt không, có muốn uống gì không. Cô sẽ như một chú chim nhỏ, ríu rít và ấm áp.

Nhưng hôm nay, cô ngồi xa anh, mặt không cảm xúc, thậm chí không thèm nhìn anh.

“Em không khỏe à?” Anh hỏi, đặt tách trà xuống bàn.

“Không, em khỏe.”

Giọng cô đều đều, như một câu trả lời máy móc. Cô không muốn nói chuyện với anh. Cô chỉ muốn kết thúc buổi gặp gỡ này càng sớm càng tốt.

Hàn Tử Phong nhìn cô một lúc lâu. Đôi mắt sâu thẳm của anh như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc của cô, nhưng Lâm Uyển vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt.

“Hôó kế hoạch gì không?” Anh hỏi tiếp.

“Không.”

“Vậy chiều nay, mẹ anh muốn gặp em.”

“Vâng.”

Từng câu trả lời của cô đều ngắn gọn và xa cách. Hàn Tử Phong cảm thấy có điều gì đó không ổn. Người phụ nữ trước mặt anh hôm nay hoàn toàn khác với người phụ nữ mà anh đã gặp trong lễ cưới hôm qua. Hôm qua, cô còn mỉm cười ngại ngùng, mắìn anh, đôi má ửng hồầm tay cô.

Nhưng hôm nay, cô như một bức tượng bằng băng.

“Lâm Uyển.” Anh gọi tên cô, giọng có chút không kiên nhẫn. “Có chuyện gì xảy ra với em không?”

Lâm Uyển ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng.

Đôi mắt cô trong veo nhưng lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào. Cô nhìn anh như nhìn một người xa lạ, như thể họ chưa từời thề trước bàn thờ.

“Không có gì ạ. Chỉ là em hơi mệt.”

Cô đứng dậy, cúi đầu nhẹ. “Nếu không có việc gì nữa, em xin phép lên phòng trước.”

Không đợi anh trả lời, cô quay lưng bước lên cầu thang. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều để lại trong lòng Hàn Tử Phong một sự trống trải kỳ lạ.

Anh nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn ấy, đôi mày kiếm khẽ nhíu chặt.

“Cô ấy bị sao vậy?” Anh lẩm bẩm, tay vô thức siết chặt tách trà.

Bên cạnh anh, Trần Hạo — trợ lý trung thành vừa bước vào từ cửa hông — lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc đối thoại. Anh ta nhận ra sự khác thường trong thái độ của thiếu phu nhân, nhưng chọn cách im lặng.

“Thiếu gia, có cần tôi điều tra gì không?” Trần Hạo hỏi khẽ.

Hàn Tử Phong lắc đầu. “Không cần. Có lẽ cô ấy chỉ chưa quen với cuộc sống mới.”

Nhưng trong lòng anh, một cảm giác khó tả len lỏi. Khoảnh khắc Lâm Uyển nhìn anh với ánh mắt xa lạ ấy, anh đã cảm thấy như vừa đánh mất thứ gì đó rất quan trọng.

---

Trong phòng ngủ, Lâm Uyển đóng chặt cửa, dựa lưng vào cánh cửa, thở dốc.

Toàn thân cô run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn sóng cảm xúc dữ dội đang cuộn trào trong lòng. Cô vừa nhìn thấy anh — người đàn ông mà cô đã từng yêu sâu đậm, người đàn ông mà cô đã từng chờ đợi trong vô vọng.

Nhưng cô đã kìm nén được.

Cô đã giữ được vẻ mặt lạnh lùng, giữ được trái tim mình không đập loạn nhịp. Cô đã làm được.

“Tốt lắm, Lâm Uyển.” Cô nói với chính mình, giọng nhẹ như hơi thở. “Cứ như vậy, sống an nhàn, không vướng bận, không đau khổ.”

Cô đi đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn hoa hồng bên dưới. Những bông hồng đỏ thắm đang nở rộ trong nắng xuân, nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những đóa hoa sắp tàn.

Kiếp trước, cô đã từng yêu thích khu vườn này. Cô đã tự tay chăm sóc từng bông hồng, đặt tên cho chúng, ngắm nhìn chúng nở rộ mỗi sớm mai. Nhưng tất cả những gì đẹp đẽ đều đã chết cùng cô trong đêm giá rét ấy.

“Chị Lâm Uyển!”

Giọng nói lanh lảnh vọng lên từ dưới nhà. Lâm Uyển nhìn xuống, thấy Hàn Mỹ Linh đang đứng dưới sân, tay cầm một bó hoa, mặt tươi cười rạng rỡ.

Cô em chồng xảo quyệt, kẻ đã đẩy cô vào vực sâu của tuyệt vọng.

Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, kìm nén cơn giận dữ đang trào dâng trong lòng. Cô biết, kiếp này, cô phải đối mặt với con người này một cách khôn ngoan hơn. Không thể để cảm xúc chi phối, không thể để bị dắt mũi như kiếp trước.

Cô mở cửa, bước xuống cầu thang với vẻ mặt bình thản.

“Mỹ Linh, em đến chơi à?”

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng không ấm áp. Đôi mắt cô nhìn Hàn Mỹ Linh với một sự tỉnh táo lạ thường.

“Vâng ạ, em đến thăm chị và anh hai.” Hàn Mỹ Linh cười tươi, đưa bó hoa cho Lâm Uyển. “ặng chị, hy vọng chị thích.”

Lâm Uyển nhận bó hoa, cúi xuống ngửi nhẹ. Mùi hương hoa hồng thoang thoảng, nhưng trong mũi cô, nó có mùi của sự giả dối.

“Cảm ơn em. Hoa đẹp lắm.”

Cô đưa bó ẫn, không thèm nhìn lại. “Cắm vào bình trong phòng khách đi.”

“Chị à, hôấy chị và anh hai cưới nhau mà đẹp quá!” Hàn Mỹ Linh ríu rít, mắt long lanh. “Anh hai của em lạnh lùng vậy mà hôm qua lại dịu dàng với chị lắm đấy!”

Kiếp trước, những lời này đã khiến tim Lâm Uyển nở hoa. Cô đã nghĩ rằng Mỹ Linh thực sự yêu quý mình, thực sự ủng hộ cuộc hôn nhân này. Nhưng bây giờ, cô nhìn thấu từng lời nói giả tạo ấy.

“Ừ.” Lâm Uyển đáp gọn lỏn, bước đến ghế sofa ngồi xuống.

Hàn Mỹ Linh hơi sững lại trước thái độ lạnh nhạt của cô. Nhưng nhanh chóng, cô ta lấy lại nụ cười cầu vai, ngồi xuống bên cạnh Lâm Uyển.

“Chị à, chị biết không, em có chuyện này muốn nói với chị…”

“Có chuyện gì vậy em?”

Lâm Uyển nhàn nhạt hỏi, tay cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, không hề tập trung vào người đối diện.

Hàn Mỹ Linh hạ giọng, mặt tỏ vẻ bí mật. “Em nghe nói, mẹ em không hài lòng về chị lắm đâu. Bà ấy muốn chị phải chứng minh năng lực của mình, nếu không… em sợ chị sẽ khó sống trong nhà này.”

Kiếp trước, những lời này đã khiến Lâm Uyển lo lắng suốt mấy ngày. Cô đã chạy đến hỏi Hàn Tử Phong, đã khóc lóc, đã tự dằn vặt mình. Và Hàn Mỹ Linh đã đứng sau, nhìn cô đau khổ mà cười thầm.

Nhưng lần này…

Lâm Uyển đặt tách trà xuống, quay sang nhìn Hàn Mỹ Linh một cách bình thản.

“Cảm ơn em đã nhắc nhở. Nhưng chị nghĩ, nếu mẹ chồng không hài lòng, thì chị sẽ cố gắng làm tốt hơn. Không cần phải lo lắng gì đâu.”

Giọng cô điềm tĩnh đến lạ thường. Không một chút lo âu, không một chút sợ hãi. Cô nhìn Hàn Mỹ Linh với ánh mắt trong suốt, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự cảnh giác lạnh lùng.

Hàn Mỹ Linh hơi khựng lại. Cô ta không ngờ Lâm Uyển lại phản ứng như vậy. Kiếp trước, chỉ cần nhắc đến mẹ chồng là Lâm Uyển đã bối rối, sợ sệt. Nhưng hôm nay, cô ta như đối diện với một người khác hoàn toàn.

“Chị… chị không sợ sao? Mẹ em rất khó tính đấy!” Hàn Mỹ Linh thử thăm dò.

“Sợ thì có ích gì không?” Lâm Uyển mỉm cười nhẹ, một nụ cười lạnh lẽo. “Cuộc sống mà, có khó khăn thì phải đối mặt thôi. Chị không phải loại người dễ bị đánh bại đâu, Mỹ Linh à.”

Câu nói cuối cùng có chút nặng nhọn, khiến Hàn Mỹ Linh thoáng giật mình. Nhưng cô ta nhanh chóng che giấu, cười xòa.

“Chị nói gì vậy, em chỉ lo cho chị thôi mà.”

“Em tốt quá.” Lâm Uyển đứng dậy, kết thúc cuộc trò chuyện. “Chị hơi mệt, muốn lên phòng nghỉ. Em cứ tự nhiên.”

Cô bước lên cầu thang, không thèm ngoảnh lại.

Hàn Mỹ Linh nhìn theo bóng lưng ấy, đôi mắt sắc lẻm híp lại. Cô ta cảm thấy có điều gì đó rất sai sai. Lâm Uyển hôm nay không giống với Lâm Uyển mà cô ta đã nghiên cứu suốt mấy tháng qua.

“Lâm Uyển… cô đang giở trò gì vậy?” Hàn Mỹ Linh lẩm bẩm, tay siết chặt chiếc khăn tay.

---

Chiều hôm đó, Lâm Uyển gặp mẹ chồng — Dương Mai.

Bà Dương Mai là một người phụ nữ quyền quý, tóc búi cao, mặc áo dài lụa trắng, ngồi trên ghế chủ vị trong phòng trà. Bà nhìn Lâm Uyển từ đầu đến chân, ánh mắt sắc sảo như lưỡi dao.

Kiếp trước, Lâm Uyển đã run rẩy dưới ánh mắt ấy. Cô đã cúi đầu, đã nói năng lắp bắp, đã làm đổ tách trà vì quá căng thẳng.

Nhưng hôm nay…

Lâm Uyển bước vào, cúi đầu chào một cách nhẹ nhàng nhưng không hề khúm núm. Cô ngồi xuống chiếc ghế dành cho mình, tay đặt lên vạt váy, mắt nhìn thẳng vào mẹ chồng.

“Dạ, mẹ gọi con có việc gì ạ?”

Giọng cô đều đều, bình thản. Trong mắt cô, bà Dương Mai không còn là một người phụ nữ đáng sợ nữa. Bà chỉ là một người mẹ bảo vệ con trai một cách thái quá, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một con người với những nỗi lo thường tình.

Dương Mai hơi ngạc nhiên. Bà nhìn cô con dâu trẻ — đôi mắt trong veo, gương mặt xinh đẹp nhưng không hề rụt rè. Trái lại, cô ngồi đó với một phong thái điềm tĩnh khiến bà không khỏi bất ngờ.

“Ta nghe nói con học ngành quản trị kinh doanh?” Dương Mai hỏi.

“Dạ vâng.”

“Tốt. Nhà họ Hàn cần một người phụ nữ có thể đứng cùng Tử Phong, không phải chỉ biết làm đẹp và tiêu tiền.”

“Con hiểu. Con sẽ cố gắng học hỏi để không làm nhà họ Hàn mất mặt.”

Lâm Uyển trả lời một cách chính xác và ngắn gọn. Cô không nói quá nhiều, không tỏ ra quá sốt sắng, cũng không tỏ ra yếu đuối. Cô chỉ trả lời đúng những gì cần trả lời.

Dương Mai gật đầu, có vẻ hài lòng. “Hy vọng con giữ được lời.”

Chỉ có Lâm Uyển mới biết, việc học hỏi và cố gắng này không phải vì cô muốn trở thành người vợ xứng đáng của Hàn Tử Phong. Mà là vì cô muốn có đủ thực lực để tự bảo vệ mình, để không bị ai coi thường hay đẩy vào đường cùng.

Kiếp này, cô sẽ không phụ thuộc vào tình yêu của bất kỳ ai.

Cô sẽ chỉ dựa vào chính mình.

---

Buổi tối, Hàn Tử Phong trở về biệt thự muộn.

Khi anh bước vào phòng ngủ, Lâm Uyển đã nằm trên giường, lưng quay về phía anh. Cô mặc bộ đồ ngủ dài tay, đơn giản, kín đáo. Trên bàn cạnh giường không có ly nước ấm, không có lời nhắn tay nhỏ nhắn như kiếp trước.

Hàn Tử Phong cởi áo vest, nhìn cô một lúc.

“Ngủ rồi à?”

“Dạ.”

Giọng cô khẽ, không muốn nói chuyện.

Anh im lặng một lát, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách trong không gian yên tĩnh. Lâm Uyển mở mắt, nhìn bức tường trước mặt, lòng không một gợn sóng.

Khi Hàn Tử Phong bước ra, cô vẫn giữ nguyên tư thế đó. Anh nằm xuống bên cạnh cô, khoảng cách giữa họ chỉ vài chục centimet, nhưng như xa cách cả một thế giới.

“Lâm Uyển…” Anh gọi, giọng có chút do dự.

“Dạ?”

“Em… có chuyện gì không vui sao?”

Im lặng kéo dài vài giây.

“Không có.” Cô trả lời, giọng nhẹ như gió thoảng.

Hàn Tử Phong nghiến răng. Anh không phải loại người kiên nhẫn, nhưng thái độ của cô hôm nay khiến anh cảm thấy bức bối khôn nguôi. Anh quay người sang, nhìn vào gáy cô trong bóng tối.

“Nếu có chuyện gì, em có thể nói với anh.”

Lâm Uyển không trả lời.

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Trong bóng tối, cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, nhưng nó không còn dàữa.

“Em không có gì để nói, Tử Phong.”

Đó là lần đầu tiên cô gọi tên anh kể từ khi tỉnh dậy. Nhưng giọng cô lạnh lẽo, xa lạ, như gió mùa đông thổi qua một cánh đồng hoang.

Hàn Tử Phong khựng lại.

Anh chưa từng thấy cô như thế này. Người phụ nữ ngày hôm qua còn ngại ngùng nắm tay anh, còn cười e lệ khi anh nhìn cô, bây giờ lại trở nên xa lạ đến không ngờ.

Trong bóng tối, anh nhìn chằm chằm vào đường cong mờ nhạt của cơ thể cô, và lần đầu tiên trong đời, Hàn Tử Phong cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ.

Có điều gì đó không ổn.

Có điều gì đó đã thay đổi.

Mà anh không thể hiểu nổi.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả tinh tế chuyển đổi từ cảnh chết trong bóng tối sang sự sống dục lụy, dùng chi tiết "gáy cô" và "tiếng tim không còn đập" để vẽ nên tâm trạng của một người phụ nữ đã "chết" tinh thần. Câu đối thoại ngắn gọn nhưng sâu sắc phản ánh một khoảng cách tình cảm trở nên vô vực.

📖 Chương tiếp theo

Hàn Tử Phong sẽ phát hiện ra những bí mật ẩn giấu trong hành động im lặng của Lâm Uyển, hay cuộc sống "vợ chồng" của họ chỉ là một vỏ bọc rỗng?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord