Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kiếp Sau Ta Sẽ Không Yêu Anh

Ngày Đầu Làm Vợ

2594 từ

Ánh nếòng khách lớn của biệt thự họ Hàn, soi bóng lên những bức tranh sơn dầu treo trên tường. Lâm Uyển đứng nép sau cánh cửa kính, nhìườn mùa đông khô héo. Tay cô siết chặt chiếc khăn lụa trắng, những ngóẹ.

Cô đã tỉnh dậy từ sáng sớm, đầu óc quay cuồng giữa ký ức chết chóc và hiện thực tươi mới. Căn phòng ngủ rộng lớn vẫn còn mùi gỗ đàn hương, chiếc giường trải ga trắng tinh khiết, khác hẳn cái giường bệnh bẩn thỉu kiếp trước. Tiếng chim hót ngoài vườn vọng vào, nhưng lòng cô chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi lặng lẽ trong đêm giao thừa năm ấy.

Mùi hoa hồng nhạt phảng phất từ bình cắm trên bàn, hòa cùng mùi bánh mì nướng từ bếp dưới. Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, cố xua đi hình ảnh mình nằên sàn nhà lạnh lẽo, máu khô trên môi.

“Phu nhân, bà chủ mời xuống dùng trà sáng.”

Giọng nói của người giúp việc vang lên sau lưng, khiến cô giật mình. Lâm Uyển quay lại, gật đầu nhẹ. Đây là lần đầu tiên cô đối diện với mẹ chồng trong kiếp này. Kiếp trước, bà từng lạnh nhạt, ghẻ lạnh, thậm chí còn đổ lỗi cho cô vì mọi chuyện không may xả đình.

Cô bước từng bước nhẹ nhàng xuống cầu thang gỗ lim, tay vịn mát lạnh dưới lòng bàn tay. Mỗi bậc thang như một nhát dao khứa vào ký ức, nhắc nhở cô về những lần bước xuống đây với hy vọng rồi lại thất vọng.

Phòng khách chính rộng lớn, ghế sofa bọc da màu nâu sẫm, bàn trà bằng đá cẩm thạch trắng. Bà Dương Mai ngồi trên ghế chủ vị, tay cầm tách trà sứ men lam, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô từ đầu đến chân.

“Lâm Uyển, con dậy muộn thế?” Bà Dương Mai cất giọng, không giấu vẻ không hài lòng.

Lâm Uyển khẽ cúi đầu, giọng nhẹ nhàng: “Dạ, thưa mẹ, con xin lỗi. Đêơi mệt.”

Kiếp trước, cô sẽ bối rối, sẽ xin lỗi rối rít, sẽ cố gắng giải thích để làm vừa lòng bà. Nhưng giờ đây, cô chỉ muốn giữ khoảng cách, không để ai nắm được điểm yếu của mình.

Bà Dương Mai đặt tách trà xuống, tiếng sứ va vào đá vang lên khô khốc. “Con biết đấy, làm dâu họ Hàn không phải chuyện dễ. Từ giờ, mỗi sáng con phải có mặt ở đây lúc sáu giờ để lo trà nước cho gia đình.”

“Vâng, thưa mẹ.” Lâm Uyển vẫn giữ giọng đều đều, không biểu lộ cảm xúc.

Bất chợt, cánh cửa phòng khách mở ra, Hàn Tử Phong bước vào. Anh mặc áo sơ mi trắng cổ tay xắn lên, quần tây đen, mái tóc hơi rối. Ánh mắt anh lướt qua mẹ rồi dừng lại trên người Lâm Uyển, có chút ngạc nhiên.

“Mẹ, sao mẹ bắt Uyển dậy sớm thế? Hôới cưới vợ, mẹ để cô ấy nghỉ ngơi thêm.” Anh nói, giọng lạnh nhưng trong đó ẩn chứa sự quan tâm.

Lâm Uyển ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh. Tim cô đập lỡ một nhịp. Kiếp trước, anh chưa từng bênh vực cô trước mặt mẹ. Những lời nói nhẹ nhàng này khiến cô hoang mang, nhưng ký ức đau đớn lại ùa về, nhắc nhở cô đừng mềm lòng.

Bà Dương Mai nhíu mày, nhìn con trai: “Tử Phong, mẹ chỉ dạy nó những quy tắc cơ bản. Con đừng chiều vợ quá, sau này nó hư.”

“Mẹ, con đưa Uyển đi ăn sáng.” Hàn Tử Phong nắm tay Lâm Uyển, kéo cô đứng dậy.

Bàn tay anh ấm áp, vững chãi. Lâm Uyển cảm nhận rõ từng ngón tay siết chặt quanh cổ tay mình. Mùi nướính quen thuộc phả vào mũi, khiến lòng cô quặn thắt. Cô muốn rút tay ra, muốn giữ khoảng cách, nhưng sức mạnh của anh khiến cô bất lực.

“Anh... anh buông em ra.” Cô thì thầm, giọng run nhẹ.

Hàn Tử Phong dừng lại, quay đầu nhìn cô, ánh mắt thoáng chút khó hiểu. “Sao thế?”

“Em tự đi được.” Lâm Uyển rút tay về, bước lên trước, để lại anh đứng sau lưng với vẻ mặt suy tư.

Họ ngồi vào bàn ăn sáng, bát cháo nóng bốc hơi nghi ngút. Lâm Uyển cầm thìa, khuấy nhẹ, nhưng không thể nuốt nổi. Mùi hành thơm lừng, nhưng trong miệng cô chỉ còn vị đắng của ký ức.

“Em không thích cháo sao?” Hàn Tử Phong ngồi đối diện, hỏi.

“Không, em thích.” Cô đáp, gắng nở một nụ cười gượng gạo.

Anh nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn đọc vị suy nghĩ của cô. “Tốấy em nói mơ, kêu tên ai đó.”

Lâm Uyển sững người, thìa suýt rơi khỏi tay. Cô nhìn xuống bát cháo, cố giữ giọng bình thản: “Em mơ thấy ác mộng thôi.”

“Mơ thấy gì?” Anh không buông tha.

“Chuyện không vui.” Cô đáp ngắn gọn, không muốn nói thêm.

Hàn Tử Phong im lặng một lát, rồi bất ngờ nói: “Từ giờ, nếu có chuyện gì, em cứ nói với anh. Anh sẽ bảo vệ em.”

Lâm Uyển ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Trong đáy mắt đen ấy, cô thấy một tia chân thành, nhưng ký ức về cái chết cô độc lại hiện lên rõ ràng. Cô mỉm cười nhạt: “Cảm ơn anh, nhưng em tự lo được.”

Buổi sáng trôầu không khí nặng nề. Lâm Uyển cố gắng giữ mình, làm những việc cần làm như một cái máy. Cô lau bàn, sắp xếp sách vở, nhưng tâm trí luôn ở nơi xa xăm.

Đến trưa, Hàn Mỹ Linh xuất hiện. Cô ta bước vào phòng khách với váy đỏ rực rỡ, môi tô son đỏ chót, ánh mắt sắc lẻm nhìn Lâm Uyển.

“Chị dâu, chị dậy rồi à? Em tưởng chị còn ngủ nữa.” Giọng Hàn Mỹ Linh ngọt ngào, nhưng sâu trong đó là sự mỉa mai.

Lâm Uyển ngước lên, nhìn cô em chồng. Kiếp trước, chính Hàn Mỹ Linh đã gieo rắc bao nhiêu âm mưu, khiến cô và Hàn Tử Phong hiểu lầm nhau, rồi cuối cùng cô chết trong cô độc. Lòng cô trào lên căm phẫn, nhưng cô kìm nén, giữ gương mặt lạnh nhạt.

“Em gái, em đến thăm anh chị à?” Cô hỏi, giọng đều đều.

Hàn Mỹ Linh cười khúc khích, ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân. “Em đến chơi thôi. Nghe nóưới vợ, em muốn gặp mặt chị dâu xem thế nào.”

Cô ta liếc nhìn Lâm Uyển từ đầu đến chân, nụ cười đầy ẩn ý. “Chị mặc đồ đơn giản quá nhỉ? Nhà họ Hàn giàu có, chị nên mặc đẹp lên một chút, kẻo người ta cười.”

Lâm Uyển bình thản đáp: “Em cảm ơn lời khuyên. Nhưng em thích đơn giản, không cần phô trương.”

Hàn Mỹ Linh nhếch môi, định nói thêm thì Hàn Tử Phong bước vào, tay cầm một chiếc hộp nhung đen.

“Mỹ Linh, em đến đây làm gì?” Anh hỏi, giọng lạnh hơn bình thường.

“Em đến thăm chị dâu thôi mà. Anh đừng căng thẳng thế.” Hàn Mỹ Linh đứng dậy, giả vờ làm nũng.

Hàn Tử Phong không thèm nhìn em gái, bước đến gần Lâm Uyển, đưa chiếc hộp cho cô. “Của em.”

Lâm Uyển ngạc nhiên, nhìn chiếc hộp. Cô chậm rãi mở nắp. Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim, mặt dây chuyền hình trái tim lấp lánh kim cương. Ánh sáng chiếu vào, phản chiếu từng tia sáng lung linh.

Tim cô như ngừng đập.

Đây là chiếc vòng cổ mà kiếp trước cô từng ao ước, từng nhìn thấy trong tủ kính của tiệm trang sức sang trọng, nhưng không dám mua vì sợ anh chê cô phù phiếm. Cô từng kể với anh về nó, nhưng anh chỉ lạnh lùng quay đi, không đoái hoài.

Giờ đây, nó nằô, còn mới tinh, lấp lánh.

“Sao... sao anh biết?” Cô ngẩng lên, mắt đã ươn ướt.

Hàn Tử Phong đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy. “Anh thấy em nhìn nó hôm đi dạo phố tuần trước. Anh nghĩ em sẽ thích.”

Lâm Uyển nhìn chiếc vòng, rồi nhìn anh, lòng rối bời. Cô muốn từ chối, muốn giữ khoảng cách, nhưng món quà này chạm vào trái tim cô ở nơi sâu thẳm nhất.

“Em... em không thể nhận.” Cô đẩy nhẹ chiếc hộp về phía anh.

“Tại sao?” Hàn Tử Phong nhíu mày.

“Vì em không xứng.” Cô đáp, giọng nghẹn ngào.

Hàn Mỹ Linh đứng bên cạnh, mắt sắc lẻm nhìn cảnh tượng. Cô ta cười nhạt: “Chị dâu, ặng, chị cứ nhận đi. Đừng làm mất lòng anh ấy.”

Lâm Uyểìn Hàn Mỹ Linh, đôi mắt đen láy bỗng trở nên sắc lạnh. “Em gái, chuyện giữa vợ chồng anh chị, em không cần quan tâm.”

Hàn Mỹ Linh sững người, không ngờ Lâm Uyển dám nói thẳng như vậy. Cô ta cười gượng: “Em chỉ tốt bụng thôi mà.”

“Tốt bụng hay không, tự em biết.” Lâm Uyển nói, giọng nhẹ nhưng đầy ẩn ý.

Hàn Tử Phong nhìn vợ, ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của cô. Anh cầm chiếc vòng cổ, nhẹ nhàng đeo lên cổ cô. Đầu ngóướô, mát lạnh, nhưng để lại một vết bỏng rát trong lòng.

“Hãy nhận nó, Uyển. Anh muốn em có nó.” Anh nói, giọng khàn khàn.

Lâm Uyển cảm nhận trọng lượng của chiếc vòng trên cổ, mát lạnh nhưng cũng nặng nề như một lời hứa. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe.

“Tạại tốt với em như vậy?”

Hàn Tử Phong nhíu mày, tay vẫn đặt trên vai cô. “Em là vợ anh, anh không thể tốt với em sao?”

“Nhưng kiếp trước...” Cô ngập ngừng rồi dừng lại, nhận ra mình sắp nói ra điều không nên.

“Kiếp trước?” Anh hỏi, ánh mắt tò mò.

Lâm Uyển lắc đầu, quay mặt đi. “Không có gì. Em... em cảm ơn anh.”

Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìườn. Ánh nắng trưa chiếu xuyên qua kính, hắt lên gương mặt cô những vệt sáng mờ ảo.

Hàn Tử Phong đứng sau lưng, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Lâm Uyển hôm nay khác lạ, không còn là người con gái dịu dàng, vâng lời mà anh từng biết. Cô có một vẻ gì đó xa cách, như thể đã trải qua quá nhiều đau khổ.

“Uyển, em có chuyện gì giấu anh không?” Anh hỏi.

Cô không quay lại, giọng nhẹ như gió thoảng: “Không có gì. Em chỉ hơi mệt thôi.”

“Em nên nghỉ ngơi.” Anh nói, rồi im lặng một lát, thêm: “Chiềó cuộc họp, sẽ về muộn. Em đừng chờ cơm.”

Lâm Uyển gật đầu, không trả lời.

Hàn Mỹ Linh đứng trong góc phòng, quan sát mọi thứ. Cô ta siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Lâm Uyển thay đổi, không còn dễ bắt nạt như trước. Điều này khiến cô ta lo lắng.

“Chị dâu, em về trước nhé.” Hàn Mỹ Linh nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt gian xảo.

“Ừ, em về đi.” Lâm Uyển quay lại, nhìn cô ta, cố tình nhấn mạnh: “Nhà em chắc có nhiều việc, em nêình trước đi.”

Hàn Mỹ Linh cười nhạt, không nói thêm, bước ra khỏi phòng.

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Lâm Uyển ngồi xuống ghế sofa, tay nâng chiếc mặt dây chuyền lên ngắm nghía. Ánh kim cương lấp lánh dưới ánh sáng, đẹp đến nao lòng.

Cô nhắm mắt, để ký ức ùa về.

Kiếp trước, cô từng đứng trước tủ kính tiệm trang sức, nhìn chiếc vòng này hàng giờ. Cô muốn mua nó, nhưng sợ anh chê cô hoang phí. Cô từng mơ ước một ngày anh sẽ tặng nó cho cô, như một minh chứng cho tình yêu. Nhưng anh chưa bao giờ làm điều đó.

Giờ đây, khi cô không còn muốn gì nữa, anh lại tặng nó.

Sự mỉa mai của số phận khiến cô muốn khóc.

“Kiếp này, em sẽ không yêu anh nữa.” Cô thì thầm, như tự nhắc nhở mình.

Nhưng trái tim cô, dù đã từng tan nát, vẫn rung động trước sự quan tâm bất ngờ của anh. Cô cố gắng kìm nén, nhưng từng nhịp đập đều nói lên sự yếu đuối.

Buổi chiều trôĩnh lặng. Lâm Uyển đi dạo trong vườn, ngắm những bông hồng cuối đông đang hé nở. Gió lạnh thổi qua, làm tóc cô bay nhẹ. Cô khoác chiếc áo len mỏng, bước trên lối đi lát đá, lòng suy tư.

Trong ký ức, cô từng yêu Hàn Tử Phong bằng cả trái tim, sẵn sàất cả. Nhưng tình yêu ấy chỉ mang lại đau khổ. Giờ đây, cô muốn sống cho riêng mình, không bị ai chi phối.

Nhưng chiếc vòng cổ trên cổ như một lời nhắc nhở, rằng tình yêu vẫn còn đó, chỉ là cô cố chối bỏ.

Đến tối, Hàn Tử Phong trở về, thấy vợ ngồi trong phòng đọc sách. Cô mặc váy dài trắng, tóc buông xõa, trông thật thanh khiết.

“Em chưa ngủ à?” Anh hỏi, cởi áo khoác treo lên móc.

“Em chờ anh về.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng.

Anh ngạc nhiên, bước đến gần. “Có chuyện gì sao?”

Lâm Uyển ngước lên, nhìn anh. Trong ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt anh trông bớt lạnh lùng hơn. Cô muốn nói ra tất cả, muốn hỏi anh tại sao kiếp trước lại tàn nhẫn với cô, nhưng cuối cùng chỉ thở dài.

“Không có gì. Em chỉ muốn nói lời cảm ơn vì món quà hôm nay.”

Hàn Tử Phong ngồi xuống bên cạnh, tay vuốt nhẹ má cô. “Em thích nó là anh vui.”

Tim cô đập loạn nhịp. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở của anh phả vào mặt khiến cô mất tập trung.

“Anh... anh đi tắm đi.” Cô nói, tránh ánh mắt anh.

Anh đứng dậy, nhưng trước khi đi, anh bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.

“Ngủ ngon, Uyển.”

Cô sững người, ngồi im như tượng. Nụ hôn ấy nhẹ như lông hồng, nhưng lại nặng như ngàn cân, đè lên trái tim cô.

Cô nghe tiếng bước châần, rồi tiếng nước chảy từ phòng tắm. Cô đưa tay sờ lên trán, nơi môi anh vừa chạm vào, nóng rẫy.

“Đừng yêu anh, Uyển. Đừng yêu anh.” Cô tự nhủ, nhưng nước mắt đã lăn dài trên má.

Cô cầm chiếc vòng cổ, nâng lên ngang tầm mắt. Những viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, đẹp nhưng cũng sắc như dao, cứa vào lòng cô từng nhát.

Kiếp này, cô đã quyết tâm không yêu anh nữa.

Nhưng tại sao chiếc vòng này, tại sao sự quan tâm bất ngờ này, lại khiến tim cô loạn nhịp đến thế?

Cô gục đầu xuống bàn, vai run lên từng hồi, tiếng nấc nghẹn trong đêm tối. Bên ngoài, gió đông thổườn, mang theo hương hoa hồng phảng phất, như một lời thì thầm từ quá khứ: em có chắc sẽ giữ được lời hứa với chính mình không?

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này tinh tế xây dựng sự đối lập giữa bề ngoài bình tĩnh của Lâm Uyển với bão tố cảm xúc bên trong, thể hiện qua những chi tiết hình ảnh như chiếc vòng cổ kim cương và nụ hôn nhẹ nhàng. Cách kết thúc mở với câu hỏi tu từ tạo căng thẳng tâm lý đủ để kéo độc giả sang chương tiếp.

📖 Chương tiếp theo

Sự quan tâm lặng lẽ của Hàn Tử Phong sẽ dần vỡ lòng Lâm Uyển, đẩy cô vào cuộc chiến nội tâm giữa lý trí và cảm xúc.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord