Bầu trời mờ sương trắng đục, ánh nắng yếu ớấm rèòng ngủ lớn. Lâm Uyển mở mắt, lồng ngực nặng trĩu như có tảng đá đè lên. Cô xoay người, nhìn chiếc gối bên cạnh vẫn còn nguyên vẹn, không một vết nhăn. Hàn Tử Phong đã rời đi từ sớm, như mọi ngày trong ký ức kiếp trước.
Cô thở dài, ngồi dậy và tựa lưng vào đầu giường. Những ngóài vuốt nhẹ tấm ga trải giường bằng lụa cao cấp, cảm giác mát lạnh chạm vào da thịt khiến cô tỉnh táo hơn. Mùi hoa oải hương thoang thoảng từ chiếc bình pha lê trên bàn trang điểm, nhưng tâm trí cô lại tràn ngập nỗi sợ hãi mơ hồ.
Kiếp trước, ngày thứ ả vào nhà họ Hàn, cô đã khóc suốt đêm vì sự lạnh nhạt của chồng. Anh ta không nói một lời, chỉ lặng lẽ rời đi để mặc cô trong căn phòng xa lạ. Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như khác.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
“Phu nhân, đại thiếu gia đã cho người chuẩn bị bữa sáng. Người dặn tôi mời phu nhân xuống dùng.” Giọng nói của người giúp việc già, một phụ nữ trung niên có khuôn mặt phúc hậu, vang lên từ ngoài cửa.
Lâm Uyển sững người. Hàn Tử Phong chưa bao giờ quan tâm đến bữa sáng của cô. Kiếp trước, cô thường ăn một mình trong phòng, lặng lẽ nuốt từng miếng bánh mì khô khan cùng với nước mắt.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào thảm lông mềm mại. Những ngón chân hơi co lại, cảm nhận sự ấm áp từ sàn nhà được sưởi ấm. Cô đứng trước gương, nhìn khuôn mặủa mình phản chiếu trong lớp kính sáng bóng. Đôi mắt đen láy ẩn chứa bao điều chưa nói, bờ môi hồng nhạt khẽ mím lại.
Cô mặc một chiếc váy len dài tay màu kem nhạt, đơn giản nhưng thanh lịch. Từng cử động đều chậm rãi, thận trọng, như thể cô đang bước trên một bãi mìn.
Khi Lâm Uyển xuống đến phòng ăn, cô đã thấy Hàn Tử Phong ngồi ở đầu bàn dài, tay cầm tờ báo tài chính. Ánh mắông rời khỏi những con số, nhưếng bước chân của cô, khóe mắt anh khẽ động.
“Dậy rồi à?” Giọng nói trầm thấp củên, không lạnh lùng như kiếp trước, mà pha chút dịu dàng khiến tim cô thắt lại.
“Vâng.” Lâm Uyển trả lời ngắn gọn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, cách xa một khoảng an toàn.
Cô nhìn bàn ăn chất đầy những món ngon: cháo trắng nấu từ gạo ngon nhất, bánh bao nhân thịt heo hấp nóng hổi, rau xanh xào tỏi thơm lừng, và một đĩa trái cây tươi được cắt tỉa tinh tế. Mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong không gian, nhưng cô không có cảm giác thèm ăn.
Hàn Tử Phong đặt tờ báo xuống, ngước mắt nhìn cô. Đôi mắt sâu thẳm của anh ta ánh lên một tia cảm xúc khó hiểu. Anh đứng dậy, bước đến bên cạnh cô, kéo chiếc ghế ra và ngồi xuống.
Lâm Uyển cứng đờ người. Mùi nướính nhẹ nhàng của anh phảng phất trong không khí, một mùi hương cô từng yêu thích kiếp trước, nhưng giờ đây nó khiến cô muốn chạy trốn.
“Em ăn ít quá.” Anh nhìn đĩa thức ăn trước mặt cô, chỉ có vài miếng rau và nửa bát cháo.
“Tôi… tôi không đói.” Cô cúi đầu, đũẽ run.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp một miếng bánh bao đặt vào chén của cô. Hành động đó quá đỗi tự nhiên, như thể anh đã làm điều này hàng ngàn lần, nhưng Lâm Uyển biết rõ, kiếp trước anh chưa từng làm như vậy.
“Tôi có chuyện muốn hỏi em.” Giọng anh trầm xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Cô ngẩng đầu, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ. Kiếp trước, mỗi lần anh nói chuyện nghiêm túc với cô, đều là những tin tức tồi tệ.
“Dạo này em có khỏe không?” Anh hỏi, giọng nói pha chút ngập ngừng.
Lâm Uyển sững sờ. Cô không ngờ anh lại hỏi câu đó. Trong ký ức của cô, Hàn Tử Phong chưa bao giờ quan tâm đến sức khỏe của vợ. Anh ta chỉ biết đến công việc, đến dòng họ, đến những âm mưu quyền lực.
“Tôi… tôi khỏe.” Cô trả lời, giọng run run.
“Có gì em cần không? Cần thêm quần áo? Trang sức? Hay muốn đi đâu chơi?” Anh liên tiếp hỏi, như thể đang cố gắng bù đắp cho tất cả những năm tháng lạnh nhạt kiếp trước.
Tim Lâm Uyển đập loạn xạ. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao người đàn ông lạnh lùng, khó gần ấy lại đột nhiên quan tâm đến cô? Có phải anh ta đang giở trò gì không? Hay đây chỉ là một giấc mơ, và cô sẽ sớm tỉnh dậy trong căn biệt thự lạnh lẽo, một mình chờ chết?
“Tôi không cần gì cả.” Cô cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng bàn tay đặt trên đùi đã siết chặt đến trắng bệch.
Hàn Tử Phong nhìn cô một lúc, rồi bất ngờ đưắm lấy tay cô. Bàớn, ấm áp, nhưng lại khiến Lâm Uyển giật mình suýt hét lên.
“Anh xin lỗi.” Anh nói, giọng nghẹn lại. “Kiếp trước… không, những ngày qua, anh đã không quan tâm đến em đúng không?”
Lâm Uyển mở to mắt nhìn anh. Những giọt nước mắt bắt đầu trào ra, không kìm được. Cô cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Tạại nói vậy? Tạại nhắc đến “kiếp trước”? Có phải anh cũng biết? Có phải anh cũng đã trải qua nỗi đau ấy?
“Em… em không hiểu.” Cô lắc đầu, giọng lạc đi.
“Không cần hiểu.” Anh siết nhẹ tay cô, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào mắt cô. “Chỉ cần biết rằng, từ hôm nay, anh sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Em tin anh được không?”
Lâm Uyển nhìn vào mắt anh, tìm kiếm một tia giả dối, nhưng cô chỉ thấy sự chân thành và đau đớn. Trái tim cô đau nhói. Cô muốn tin, nhưng những ký ức kiếp trước như những vết dao cứa sâu vào tâm trí. Những đêm dài cô đơn, những lời mỉa mai của Hàn Mỹ Linh, và cuối cùng là cái chết cô độc trong căn biệt thự lạnh lẽo.
Cô rút tay về, đứng dậy. “Tôi… tôi xin phép lên phòng.”
Cô không dám nhìn lại anh, chạy nhanh lên cầu thang. Những bước chân vội vã vang lên trong hành lang yên tĩnh. Cô lao vào phòng, đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ lim nặng nề, cố gắng hít thở.
Tại sao? Tạại thay đổi? Cô đã quyết tâm kiếp này không yêu anh, sống lạnh nhạt, giữ khoảng cách. Nhưng sự quan tâm đột ngột của anh khiến kế hoạch của cô lung lay.
Cô bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra. Ánh nắng bên ngoài chiếu rọi khu vườn rộng lớn, nơi những bông hoa hồng đỏ thắm đang nở rộ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm ngọt ngào. Nhưng trong lòng cô, chỉ có một nỗi đau âm ỉ.
“Phu nhân.” Tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, giọng nói the thé chua ngoa của Hàn Mỹ Linh khiến cô rùng mình.
Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, lau nước mắt, rồi bước ra mở cửa.
Hàn Mỹ Linh đứng trước cửa, mặc một chiếc váy đỏ rực, son môi đỏ tươi, trang điểm đậm. Đôi mắt xảo quyệt của cô ta nhìn Lâm Uyển từ đầu đến chân, khẽ nhếch môi.
“Chị dâu, em vào được không?” Giọng nói ngọt lịm nhưng ẩn chứa dao găm.
“Có chuyện gì không?” Lâm Uyển lạnh nhạt hỏi, nhưng vẫn mở rộng cửa cho cô ta vào.
Hàn Mỹ Linh bước vào phòng, đảo mắt nhìồi nở một nụ cười giả tạo. “À, em chỉ muốn hỏi thăm chị dâu thôi. Nghe nói anh hai đặc biệt quan tâm đến chị hôm nay. Anh ấy chưa bao giờ như vậy với ai đâu.”
Lâm Uyển biết ngay cô ta đến không có ý tốt. Kiếp trước, cũng chính những lời nói ngọt như mía lùi của Hàn Mỹ Linh đã khiến cô hiểu lầm chồng, xa cách anh, và cuối cùng là rơi vào bẫy của cô ta.
“Anh ấy chỉ hỏi thăm sức khỏe thôi.” Lâm Uyển trả lời, điềm tĩnh đến mức khiến Hàn Mỹ Linh phải ngạc nhiên.
“Thật sao? Em còn tưởó ý đồ gì với chị đấy.” Hàn Mỹ Linh cười khẩy, bước đến gần Lâm Uyển. “Chị biết không, anh hai vốn dĩ không muốn cưới chị. Là ba mẹ ép buộc. Ổng chỉ muốn lợi dụng gia thế của nhà họ Lâm thôi.”
Lâm Uyển đứng im, nhìn thẳng vào mắt Hàn Mỹ Linh. Những lời này cô đã nghe quá nhiều kiếp trước. Mỗi lần nghe, cô đều đau đớn, khóc lóc, và càng xa cách chồng. Nhưng lần này, cô không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối ấy nữa.
“Cảm ơn em đã quan tâm.” Giọng Lâm Uyển lạnh tanh. “Nhưng chuyện giữa vợ chồng chị, không cần em phải lo.”
Hàn Mỹ Linh sững người, không ngờ Lâm Uyển lại phản ứng như vậy. Cô ta nghiến răng, mắt lóe lên tia độc ác.
“Chị dâu, em chỉ muốn tốt cho chị thôi. Anh hai là người thế nào, chị chưa hiểu rõ đâu. Ổng lạnh lùng, vô tình, không biết thương người. Chị đừng để bị lừa bởi mấy cái cử chỉ quan tâm hời hợt ấy.”
Lâm Uyển mỉm cười nhạt. “Em nói vậy là không đúng rồi. Chồng chị thế nào, chị là người hiểu rõ nhất. Em còn trẻ, chưa có chồng, sao biết được chuyện vợ chồng.”
Câu nói của Lâm Uyển như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự ái của Hàn Mỹ Linh. Cô ta tái mặt, môi mím chặt.
“Chị… chị đừng có mà đắc ý. Sớm muộn gì chị cũng sẽ biết thôi.” Hàn Mỹ Linh quay người bỏ đi, nhưng trướỏi cửa, cô ta quay lại nói thêm: “Chị có biết, tạại quan tâm chị đột ngột như vậy không? Vì hôm qua, ba đã nói với ổng rằng, nếu ổng không đối xử tốt với chị, nhà họ Lâm sẽ rút vốn khỏi tập đoàn.”
Lâm Uyển sững người. Những lời của Hàn Mỹ Linh như một gáo nước lạnh dội vào tim cô. Thì ra là vậy. Tất cả sự quan tâm, tất cả sự dịu dàng, chỉ là vì tiền? Chỉ là vì lợi ích gia tộc?
Cô đứng im, cảm thấy toàn thân lạnh toát. Những giọt nước mắt lại trào ra, nhưng lần này cô không kìm nén. Cô để chúng chảy dài trên má, mặn chát, đắng cay.
“Phu nhân, có chuyện gì vậy?” Người giúp việc già xuất hiện, nhìn thấy Lâm Uyển khóc, liền lo lắng hỏi.
“Không có gì.” Lâm Uyển lau nước mắt, cố gắng nở một nụ cười. “Bác ra ngoài đi, tôi muốn ở một mình.”
Cô đóng cửa lại, bước đến bên giường, ngồi xuống. Đôẩy, trái tim như vỡ tan thành từng mảnh.
Cô đã quyết tâm kiếp này không yêu anh. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho sự lạnh nhạt, cho những tổn thương. Nhưng sự quan tâm đột ngột của anh đã khiến trái tim cô dao động. Cô tưởng rằng có thể có một khởi đầu mới, một cơ hội thứ hai. Hóa ra, tất cả chỉ là ảo ảnh.
Cô nằm xuống giường, cuộn tròn người, ôm lấy gối. Mùi hương của anh còn vương lại trên gối, nhẹ nhàng nhưng ám ảnh. Cô nhắm mắt, để mặc những giọt nước mắt thấm vào vải.
Kiếp trước, cô đã yêu anh say đắm, đã hy sinh tất cả, chỉ để nhận lại sự phản bội và cái chết cô độc. Kiếp này, cô chỉ muốn sống an nhàn, tránh xa tình yêu. Nhưng tạại xuất hiện, lại dịu dàng, lại khiến cô đau đớn như thế này?
Tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, là giọng của Hàn Tử Phong.
“Uyển, em mở cửa được không?”
Lâm Uyển không trả lời. Cô nằm im, không muốn đối diện với anh.
“Anh biết Mỹ Linh vừa đến tìm em. Em ấy nói gì với em?” Giọắng.
“Không có gì.” Giọng Lâm Uyển khàn đặc.
“Em nói dối. Anh nghe thấy em khóc.” Giọng anh nghẹn lại. “Uyển, mở cửa cho anh, được không?”
Lâm Uyển chần chừ. Cuối cùng, cô đứng dậy, bước đến mở cửa.
Hàn Tử Phong đứng trước cửa, khuôn mặt lo lắng, đôi mắt đỏ hoe. Anh nhìn cô, thấy đôi mắt sưng húp và khuôn mặt tái nhợt của cô, tráư thắt lại.
“Em ấy nói gì?” Anh hỏi, giọng run.
“Em ấy nói rằng… anh chỉ quan tâm em vì lợi ích gia tộc.” Lâm Uyển cúi đầu, giọng nhẹ đến mức như tiếng thì thầm.
Hàn Tử Phong im lặng một lúc, rồi bất ngờ nắm lấy tay cô. Lâm Uyển giật mình, muốn rút tay lại, nhưng anh giữ chặt.
“Đừng nghe lời em ấy.” Giọng anh trầm ấm nhưng kiên định. “Dù lúc đầu anh có do dự, nhưng bây giờ, anh quan tâm em vì em là vợ anh, là người anh muốn bảo vệ.”
Lâm Uyển ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh. Cô muốn tin, nhưng lý trí mách bảo cô đừng dại dột.
“Làm sao tôi tin anh được?” Cô hỏi, giọng đầy hoài nghi. “Kiếp trước… không, những ngày qua, anh đã đối xử với tôi thế nào? Anh lạnh lùng, xa cách, thậm chí không thèm nhìn đến tôi. Tại sao bây giờ lại đột nhiên thay đổi?”
“Vì anh đã sai.” Hàn Tử Phong nói, giọng nghẹn ngào. “Anh đã sai từ đầu. Anh đã không trân trọng em, không yêu thương em. Nhưng bây giờ, anh muốn sửa sai.”
Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô. Lâm Uyển cứng người, không dám cử động. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, ấm áp nhưng cũng đầy đau đớn.
“Kiếp này anh sẽ không để em khóc nữa.” Anh thì thầm bên tai cô, giọng nói như một lời thề, như một sự cam kết.
Lâm Uyển khóc nấc lên. Cô đẩy anh ra, lùi lại vài bước, đôi mắt đầy nước mắt nhìn anh.
“Sao anh biết… sao anh biết kiếp này?” Cô hỏi, giọng run rẩy.
Hàn Tử Phong sững người. Anh nhìn cô, đôi mắt lóe lên một tia hiểu biết, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Anh không biết. Anh chỉ muốn nói rằng, từ giờ phút này, anh sẽ không để em phải chịu uất ức nữa.” Anh nói, nhưng trong giọng nói của anh, có một sự mập mờ khó hiểu.
Lâm Uyển không hỏi thêm. Cô biết, có những điều không thể nói ra. Cô chỉ biết rằng, kiếp này, dù có thay đổi, dù có khác biệt, thì nỗi đau vẫn còn đó, vết sẹo vẫn chưa lành.
“Tôi… tôi muốn ra ngoài một chút.” Cô nói, giọng yếu ớt. “Cho tôi không khí.”
Hàn Tử Phong gật đầu. “Được, anh đưa em đi.”
“Không cần.” Cô lắc đầu. “Tôi muốn đi một mình.”
Cô bước ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang, qua hành lang dài, ra đến khu vườn. Gió lạnh thổi qua, làm tóc cô bay lộn xộn. Cô đứng dưới gốc cây liễu già, nhìn lên bầu trời xám xịt.
Những cáội vã về tổ, tiếng kêu thảng thốt hòa vào gió. Cô nhìn theo chúng, lòng tràn ngập một nỗi buồn vô hạn.
Cô đã từng tin vào tình yêu. Cô đã từng hy vọng rằng, một ngày nào đó, Hàn Tử Phong sẽ đối xử tốt với cô. Nhưng kiếp trước, cô đã chờ đợi suốt ba năm, chỉ để nhận lại sự phản bội và cái chết. Kiếp này, sự quan tâm của anh đến quá đột ngột, quá khó tin.
“Tiểu thư, trời lạnh, vào nhà thôi.” Giọng người giúp việc già vang lên từ phía sau.
Lâm Uyển quay lại, mỉm cười yếu ớt. “Bác, bác nghĩ sao về đại thiếu gia?”
Người giúp việc già ngần ngừ một lúc, rồi nói: “Đại thiếu gia là người tốt, chỉ là… quen giữ mọi chuyện trong lòng. Nhưng tôi thấy, từ khi cưới tiểu thư, người ấy thay đổi nhiều.”
“Thay đổi thế nào?” Lâm Uyển hỏi.
“Người ấy hay nhìn về phía phòng tiểu thư, hay hỏi thăm về tiểu thư. Hôm qua, người ấy còn đích thân đi chọn hoa để trang trí phòng tiểu thư.” Người giúp việc già nói, mắt ánh lên sự ấm áp.
Lâm Uyển ngạc nhiên. Cô không ngờ Hàn Tử Phong lại làm những điều đó. Trong ký ức kiếp trước, anh chưa từng làm điều gì như vậy.
“Cảm ơn bác.” Cô nói, rồi quay người đi vào nhà.
Khi cô bước vào phòng khách, cô thấy Hàn Tử Phong đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một tách trà, nhưng ánh mắt anh lại hướng ra cửa sổ, như đang chờ đợi ai đó.
Thấy cô vào, anh đứng dậy, bước đến gần.
“Em vào rồi à. Có lạnh không?” Anh hỏi, tay với ra muốn chạm vào má cô.
Lâm Uyển lùi lại, tránh khỏi tay anh. “Tôi không sao.”
Hàn Tử Phong nhìn bàn tay trống rỗng của mình, một nỗi buồn thoáắt. Anh hạ tay xuống, cố gắng nở một nụ cười.
“Anh có chuẩn bị một món quà cho em. Anh muốn tặng em.” Anh nói, rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung đen.
Lâm Uyển nhìn chiếc hộp, trái tim lại đau nhói. Kiếp trước, anh chưa từng tặng quà cho cô. Những món quà cô nhận được, đều là do thư ký Trần Hạo mua thay.
“Tôi không cần.” Cô lạnh nhạt nói.
“Ít nhất hãy nhìn nó.” Anh mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim, mặt dây chuyền hình trái tim được đính một viên kim cương lấp lánh.
“Đây là…?” Lâm Uyển sững người.
“Đây là chiếc vòng cổ của mẹ anh. Bà đã để lạước khi mất, và nói rằng, hãy tặng nó cho người con gái anh yêu thương nhất.” Hàn Tử Phong nói, giọng run run.
Lâm Uyển nhìn chiếc vòng cổ, nước mắt lại trào ra. Cô nhớ rằng, kiếp trước, anh đã tặng chiếc vòng cổ này cho Hàn Mỹ Linh, và nói rằng đó là quà của mẹ để lại. Cô đã từng đau đớn vì điều đó.
“Tại sao… tạại tặng nó cho tôi?” Cô hỏi, giọng lạc đi.
“Vì em là người xứng đáng nhất.” Anh nói, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, chân thành và sâu lắng. “Kiếp này, anh muốn dàất cả những gì tốt đẹp nhất.”
Lâm Uyển đứng im, nhìn chiếc vòng cổ lấp lánh dưới ánh đèn. Trái tim cô giằng xé giữa lý trí và cảm xúc. Cô muốn từ chối, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể cô lại không thể cử động.
“Hãy để anh đeo nó cho em.” Hàn Tử Phong nói, bước đến gần cô.
Cô không trả lời. Anh nhẹ nhàng đeo chiếc vòng cổ vào cổ cô, ngóạm nhẹ vào da thịt cô, khiến cô rùng mình.
“Rất đẹp.” Anh thì thầm, mắt nhìn cô đầy say đắm.
Lâm Uyển cúi đầu, nhìn chiếc vòng cổ lấp lánh trên ngực mình. Cô cảm thấy nó nặng lắm, nặng đến nỗi như muốn đè chết cô.
“Tôi… tôi lên phòng.” Cô nói, rồi quay người bỏ chạy.
Cô không dám nhìn lại, không dám để anh thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Cô chạy lên phòng, đóng cửa lại, dựa lưng vào tường, khóc nức nở.
Tại sao? Tạại làm vậy? Tạại khiến cô đau đớn đến thế?
Cô nhìn chiếc vòng cổ qua tấm gương, nó lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời hứa, như một lời nguyền.
Có lẽ, cô sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi anh.
Có lẽ, kiếp này, dù cố gắng thế nào, cô cũng sẽ lại yêu anh, và lại đau khổ vì anh.
Nhưng lần này, cô sẽ chiến đấu. Cô sẽ không để cho tình yêu làm cô mù quáng. Cô sẽ sống, vì bản thân mình, chứ không phải vì anh.
Cô lau nước mắt, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bầu trời bên ngoài đã tối dần, những vì sao bắt đầu xuất hiện, lấp lánh như những giọt nước mắt trên bầu trời.
Cô thì thầm, như một lời thề với chính mình: “Lâm Uyển, kiếp này, mày sẽ không yêữa. Mày sẽ sống, vì mày.”