Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kiếp Sau Ta Sẽ Không Yêu Anh

Ký Ức Xưa Ùa Về

2603 từ

Màn đêm buông xuống, biệt thự họ Hàn chìm trong ánh đèn vàng ấm áp nhưng lòng Lâm Uyển lại lạnh như băng.

Cô nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà. Những ký ức kiếp trước như thướậm, từng khung hình hiện về rõ nét đến đau đớn. Cô nhớ mình đã từng yêu Hàn Tử Phong đến mức nào, đã từất cả để được anh công nhận, để rồi nhận lại chỉ là sự lạnh lùng và khinh miệt.

“Uyển Nhi, em không ngủ được sao?”

Giọng nói trầm ấm từ phía sau khiến cô giật mình. Hàn Tử Phong đã vào phòng từ lúc nào, anh đứng bên cạnh giường, tay cầm ly nước ấm.

“Em… em không sao.” Lâm Uyển ngồi dậy, cố gắng giữ giọng bình thản. “Anh xuống đây làm gì?”

“Anh thấy đèn phòng em còn sáng.” Anh đặt ly nước lên bàn đầu giường, ngồi xuống mép giường. “Tốủ ở đây được không?”

Lâm Uyển cứng đờ người. Kiếp trước, anh chưa bao giờ hỏi ý cô trước khi làm bất cứ điều gì. Anh chỉ coi cô như vật trang trí trong nhà, có cũng được không có cũng chẳng sao.

“Tùy anh.” Cô đáp ngắn gọn, kéo chăn lên che kín người.

Hàn Tử Phong thở dài, cởi áo vest ngoài rồi nằm xuống bên cạnh cô. Mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh thoang thoảng, khiến trái tim cô như thắt lại. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng không để những ký ức ùa về.

Nhưng chúng vẫn đến.

Cô nhớ mình đã từng nằm trên giường bệnh, cơ thể gầy yếu, đôi mắt khô khốc vì đã khóc cạn nước mắt. Cô nhớ mình đã gọi tên anh hàng trăm lần, nhưng anh chỉ đến khi cô sắp chết. Và khi đó, cô đã nhìn thấy trong mắt anh một tia đau đớn mà cô chưa từng thấy.

“Uyển Nhi.” Giọên trong bóng tối. “Ngày mai anh đưa em đi dạo vườn hoa nhé?”

“Vườn hoa?” Cô mở mắt, ngạc nhiên. “Ở đâu?”

“Trong khuôn viên biệt thự. Anh biết em thích hoa.” Anh nói nhẹ nhàng. “Anh đã cho người trồng lại một số loàừng yêu thích.”

Lâm Uyển không trả lời. Cô chỉ im lặng, để mặc những giọt nước mắt lăn dài trên má. Kiếp trước, cô từình một khu vườn nhỏ, nhưng anh nói cô không biết trồng hoa, đừng làm tốn công người làm vườn. Vậy mà bây giờ…

“Em ngủ đi.” Anh vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. “Đừng khóc nữa.”

Cô cứng đờ người khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh. Cảm giác này thật quen thuộc, cũng thật xa lạ. Kiếp trước, cô từng khao khát được anh chạm vào như vậy, nhưng anh chưa bao giờ làm thế.

Sáng hôm sau, khi Lâm Uyển thức dậy, Hàn Tử Phong đã không còn ở bên cạnh. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút hụt hẫng khó tả.

Cô bước xuống bàn ăn, thấy Hàn Mỹ Linh đã ngồi đó, mặt mày hớn hở.

“Chị dâu dậy muộn thế?” Cô ta cười khẩy. “Anh em bảo chị ngủ không ngon, có phải vì nhớ nhà không?”

Lâm Uyển không trả lời, chỉ lặng lẽ ngồi vào bàn. Dương Mai đưa cho cô một bát cháo nóng.

“Uyển Nhi, con ăn đi. Sáng nay Tử Phong dặn mẹ nấón cháo này, nói là con thích ăn.”

Lâm Uyển sững người. Cô nhìn bát cháo trắng tinh, bốc khói nghi ngút. Kiếp trước, cô từng thích ăn cháo trắng với chút hành lá, nhưng anh chưa bao giờ biết điều đó. Sao bây giờ anh lại…

“Cảm ơn mẹ.” Cô cúi đầu, giấu đi sự xúc động trong mắt.

“Chị dâu, em nghe nói hô đưa chị đi dạo vườn hoa?” Hàn Mỹ Linh đột nhiên lên tiếng, giọng đầy ghen tị. “Anh em đúng là chiều chị quá nhỉ. Trước giờ anh ấy có bao giờ quan tâm ai đâu.”

Lâm Uyển im lặng, không đáp lại lời khiêu khích. Cô chỉ tập trung ăn cháo, để mặc Hàn Mỹ Linh tự nói tự cười.

Sau bữa sáng, Hàn Tử Phong xuất hiện, mặc một bộ âu phục màu xám nhạt, tay cầm áo khoác.

“Đi thôi, Uyển Nhi.” Anh đưa tay về phía cô. “Anh đưườn.”

Lâm Uyển do dự một lúc, nhưng rồi cũng đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác ấm áp từ bàền sang khiến cô bất giác run nhẹ.

Hai người bước ra khuôn viên biệt thự. Ánh nắếu xuyên qua những tán cây, tạo thành những vệt sáên mặt đất. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương của hoa cỏ.

“Đây rồi.” Hàn Tử Phong dừng lại trước một khu vườn rộng lớn.

Lâm Uyển mở to mắt kinh ngạc. Trước mắt cô là một biển hoa rực rỡ sắc màu: hoa hồng đỏ thắm, hoa cúc vàng tươi, hoa oải hương tím ngắt, và đặc biệt là những khóm hoa hướng dương cao lớn, đang hướng về phía mặt trời.

“Anh… anh trồng chúng khi nào?” Cô quay sang nhìn anh, mắt đỏ hoe.

“Từ khi em về làm dâu nhà này.” Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. “Anh biết em thích hoa, nhưng kiếp trước anh đã khôơ hội.”

“Kiếp trước?” Lâm Uyển giật mình. “Anh… anh nói gì?”

“Không có gì.” Anh lắc đầu, cười nhẹ. “Anh chỉ muốn nói, kiếp này anh sẽ không để em phải khổ nữa.”

Lâm Uyển cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt anh. Cô sợ mình sẽ tin vào những lời ngọt ngào đó, sợ mình sẽ lại yêu anh một lần nữa, để rồi lại bị tổn thương.

“Đi thôi, anh dẫn em đướng dương.” Anh nắm tay cô, dẫn cô đi sâu vào khu vườn.

Những bông hoa hướng dương cao gần bằng người, cánh hoa vàng rực ánh nắng. Gió nhẹ thổi qua, làm chúng đung đưa, như đang nhảy múa.

“Em có biết không, hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.” Hàn Tử Phong đột nhiên nói. “Dù có mưa gió, dù có bão táp, chúng vẫn kiên định hướng về nguồn sáng của mình.”

Lâm Uyển không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ nhìn những bông hoa, để những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Kiếp trước, cô cũng từng giống như những bông hoa hướng dương ấy. Cô luôn hướng về anh, dù anh lạnh lùng, dù anh xa cách, cô vẫn kiên định yêu anh. Nhưng cuối cùng, cô đã chết trong cô đơn, không có anh bên cạnh.

“Tại sao… tạại làm thế này?” Cô nấc nghẹn. “Kiếp trước anh không quan tâm em, tại sao bây giờ anh lại…”

“Vì anh đã sai.” Anh nắm chặt tay cô. “Vì anh đã không trân trọng em. Anh đã để mất em, và anh hối hận cả đời.”

“Hối hận?” Cô cười cay đắng. “Hối hận thì có ích gì? Em đã chết rồi, anh biết không? Em đã chết trong căn biệt thự lạnh lẽo đó, không có ai bên cạnh.”

Hàn Tử Phong tái mặt. Anh nhìn cô, đôi mắt đầy đau đớn.

“Anh biết.” Giọng anh khàn đặc. “Any biết tất cả. Và anh xin lỗi, Uyển Nhi. Xin lỗi vì tất cả.”

Lâm Uyển không kìm được nữa. Cô òa khóc nức nở, ôm chặt lấy anh. Nước mắt cô thấm ướt vai áo anh, nhưng anh vẫn im lặng, vòng tay ôm cô chặt hơn.

“Kiếp này, anh sẽ không để em phải khổ nữa.” Anh thì thầm bên tai cô. “Anh sẽ yêu em, sẽ chiều chuộng em, sẽ bảo vệ em. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em, kể cả chính anh.”

Lâm Uyển ngước mắt lên nhìn anh. Đôi mắt đen láy củ, như có điều gì đó rất xa xăm, rất đau đớn.

“Anh có nhớ kiếp trước không?” Cô hỏi, giọng run run.

Hàn Tử Phong im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

“Anh nhớ.” Giọng anh trầm xuống. “Anh nhớ tất cả. Nhớ em đã yêu anh như thế nào, nhớ em đã khổ như thế nào, nhớ em đã chết như thế nào.”

Lâm Uyển sững sờ. Cô nhìn anh, không thể tin vào tai mình.

“Anh… anh cũng trọng sinh?”

“Ừ.” Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. “Anh cũng trở về từ kiếp trước, cùng lúc với em.”

“Tại sao?” Cô hỏi, giọng đầy hoang mang. “Tạại trở về?”

“Vì anh muốn sửa sai.” Anh nhìn sâu vào mắt cô. “Anh muốn yêu em đúng cách, muốn bù đắững gì anh đã thiếu sót.”

Lâm Uyển lùi lại một bước, lắc đầu.

“Không… không thể nào…” Cô thì thầm. “Em không thể tin được…”

“Uyển Nhi.” Anh giữ chặt tay cô. “Anh biết em khó tin, nhưng đó là sự thật. Kiếp trước, ết, anh mới nhậọng với anh đến nhường nào. Anh đã sống trong hối hận suốt những năm còn lại, và khi chết đi, anh chỉ có một ước nguyện duy nhất: được gặp lại em, được yêu em một lần nữa.”

Nước mắt Lâm Uyển lại tuôn rơi. Cô nhìn anh, nhìn khuôn mặt quen thuộc mà cô từng yêu đến đau đớn, từng ghét đến tận cùng.

“Em… em cũng nhớ.” Cô nấc nghẹn. “Em nhớ mình đã yêu anh đến mức nào, nhớ mình đã hy sinh tất cả để được anh công nhận. Nhưng cuối cùng, em chỉ nhận lại sự lạnh lùng và khinh miệt.”

“Anh biết.” Anh ôm chặt cô hơn. “Any biết anh đã sai. Và anh xin lỗi, Uyển Nhi. Xin lỗi vì tất cả.”

Lâm Uyển im lặng, để mặc những giọt nước mắt lăn dài. Cô không biết mình nêông tin, nên yêu hay nên ghét.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cô biết mình vẫn còn yêu anh. Dù đã từng bị tổn thương, dù đã từng muốn quên đi, tình yêu ấy vẫn còn đó, như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng.

“Anh hứa với em.” Hàn Tử Phong ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt cô. “Kiếp này, anh sẽ không bao giờ để em phải khổ nữa. Anh sẽ yêu em, sẽ chiều chuộng em, sẽ bảo vệ em bằng tất cả những gì anh có.”

Lâm Uyển nhìn anh, không nói gì. Cô chỉ lặng lẽ gật đầu, để anh dắt tay mình đi dạườn.

Những bông hoa hướng dương vẫn rực rỡ dưới ánh nắng, vươn mình về phía mặt trời. Và trong lòng cô, mộọng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm.

Có lẽ, kiếp này sẽ khác.

Có lẽ, cô có thể yêu anh một lần nữa.

Nhưng cô sợ. Sợ rằng mọi thứ chỉ là ảo ảnh, sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ lại lạnh lùng với cô, sẽ lại khiến cô đau khổ.

“Uyển Nhi.” Giọên, kéo cô về thực tại. “Em có muốn về nhà thăm bố mẹ không?”

Lâm Uyển ngạc nhiên nhìn anh. Kiếp trước, anh chưa bao giờ cho phép cô về nhà, nói rằng cô đã là người nhà họ Hàn, phải tập trung vào gia đình chồng.

“Em… em có thể?” Cô hỏi, giọng đầy hy vọng.

“Tất nhiên.” Anh mỉm cười. “Em muốn đi lúc nào cũng được. Anh sẽ đưa em đi.”

Lâm Uyển mỉm cười, nụ cười đầu tiên kể từ khi trọng sinh. Cô cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ, như một cánh cửa vừa mở ra.

“Cảm ơn anh.” Cô nói nhẹ nhàng.

“Đừng cảm ơn.” Anh nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương. “Đây là điều anh nên làm từ lâu rồi.”

Hai người tiếp tục đi dạo trong vườn hoa, tay trong tay. Những bông hoa hướng dương vẫn kiên định hướng về phía mặt trời, như tình yêu của cô dành cho anh, dù đã từng tan vỡ, vẫn còn đó, vẫn còn cháy bỏng.

Nhưng Lâm Uyển biết, cô cần thời gian. Thời gian để chữa lành những vết thương, thời gian để tin vào tình yêu một lần nữa.

Và cô hy vọng, kiếp này, cô sẽ không phải hối hận.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng chiếu rọi khắp khu vườn, Hàn Tử Phong đưa Lâm Uyển trở vào nhà. Trên đường đi, anh dừng lại trước một khóm hoa nhỏ màu tím, cúi xuống ngắt một bông.

“Tặng em.” Anh đưa bôô. “Hoa oải hương, tượng trưng cho sự chờ đợi và lòng chung thủy.”

Lâm Uyển nhận bông hoa, mắt lại đỏ hoe. Cô nhớ kiếp trước, cô từặng mình một bông hoa, nhưng anh chưa bao giờ làm thế.

“Cảm ơn anh.” Cô nói, giọng nghẹn ngào.

“Không có gì.” Anh mỉm cười, nắm tay cô đi tiếp.

Khi họ bước vào phòng khách, Hàn Mỹ Linh đang ngồi đó, mặt mày khó chịu.

“Anh hai, anh đi đâu thế?” Cô ta hỏi, giọng đầy ghen tị. “Em tìm anh mãi.”

“Anh đưa chị dâu em đi dạo vườn.” Hàn Tử Phong đáp, giọng lạnh nhạt. “Có chuyện gì không?”

“Không có gì.” Hàn Mỹ Linh cười gượng. “Chỉ là em muốn hỏi anh chuyện công ty.”

“Để sau đi.” Hàn Tử Phong nói, quay sang Lâm Uyển. “Em lên phòng nghỉ ngơi đi, trưẽ về ăn cơm cùng em.”

Lâm Uyển gật đầu, bước lên cầu thang. Cô cảm thấy ánh mắt của Hàn Mỹ Linh đang nhìn mình đầy đố kỵ, nhưng cô không quan tâm.

Kiếp này, cô sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương mình nữa.

Khi lên đến phòng, cô đóng cửa lại, ngồi xuống giường, nhìn bông hoa oải hương trong tay. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má.

Cô nhớ lại những gì Hàn Tử Phong nói trong vườn hoa. Anh cũng trọng sinh. Anh cũng nhớ kiếp trước. Anh muốn sửa sai.

Nhưng liệu cô có thể tin được không?

Cô sợ. Sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ, sợ rằng một ngày nào đó, cô sẽ thức dậy và thấy mình vẫn còn đau khổ như kiếp trước.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cô muốn tin. Muốn tin vào tình yêu, muốn tin vào cơ hội thứ hai.

Cô đặt bông hoa lên bàn, nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

Kiếp này, cô sẽ sống cho mình.

Kiếp này, cô sẽ yêu, nhưng sẽ không để tình yêu làm mình mù quáng.

Kiếp này, cô sẽ hạnh phúc.

Hoặc ít nhất, cô sẽ cố gắng.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi khắp khu vườn, những bông hoa hướng dương vẫn kiên định hướng về phía mặt trời. Và trong lòng Lâm Uyển, mộọng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm.

Có lẽ, kiếp này sẽ khác.

Có lẽ, cô có thể yêu anh một lần nữa.

Có lẽ, họ sẽ có một kết thúc có hậu.

Nhưng cô biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai. Và cô cần phải mạnh mẽ, phải kiên cường, để không bị tổn thương một lần nữa.

Cô sẽ chờ đợi. Chờ đợi xem liệu tình yêu của anh có thật không, liệu anh có thực sự thay đổi không.

Và nếu anh thực sự yêu cô, cô sẽ cho anh cơ hội.

Nhưng nếu anh lại phản bội cô, cô sẽ ra đi, không bao giờ ngoảnh lại.

Kiếp này, cô sẽ sống cho mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo miêu tả cuộc xung đột nội tâm của Lâm Uyển, khi bản năng tự bảo vệ đấu tranh với nhu cầu được yêu thương. Hình ảnh những bông hoa hướng dương làm ẩn dụ sâu sắc cho hành trình tìm kiếm ánh sáng hy vọng của cô.

📖 Chương tiếp theo

Sự xuất hiện bất thình lình của Mỹ Linh sẽ làm lung lay những quyết định mà Lâm Uyển vừa mới hình thành trong tâm trí.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord