Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa màu kem, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng dài và ấm áp. Lâm Uyển ngồi bên bàn trang điểm, tay cầm lược chải mái tóc đen dài, nhưng tâm trí cô vẫn còn lơ lửng ở khu vườn hoa hồng sáng nay. Những lời của Hàn Tử Phong vẫn văng vẳng bên tai: “Anh cũng trọng sinh… Anh muốn sửa sai…”
Đây là lần thứ hai trong kiếp này cô rơi nước mắt.
Cô ngước nhìn mình trong gương. Đôi mắt vẫn còn hơi sưng, nhưng trong lòng lại có một thứ cảm xúc kỳ lạ đang nhen nhóm. Kiếp trước, cô chưa từng thấy anh dịu dàng như thế. Anh chưa từng nói xin lỗi, chưa từng thổ lộ, chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn cả thế giới.
Nhưng cô sợ.
Tình yêu từng giết chết cô. Kiếp trước cô đã trao trái tim mình cho anh, và anh đã đạp nó dưới gót giày. Lần này, dù anh có thay đổi, cô có dám tin không?
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
“Phu nhân, cô Hàn đến thăm ạ.” Giọng người giúp việc vọng từ ngoài hành lang vào.
Lâm Uyển đặt lược xuống, mắt hơi nheo lại. Hàn Mỹ Linh? Lại đến khiêu khích cô sao? Ở kiếp trước, Hàn Mỹ Linh là người luôn đứng sau mọi hiểu lầm giữa cô và Hàn Tử Phong. Cô ta giả vờ thân thiện, nhưng sau lưng thì không ngừng gieo rắc nghi ngờ.
“Bảo cô ấy đợi tôi ở phòng khách,” Lâm Uyển nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa sự cảnh giác.
Cô thay một chiếc váy màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh lịch. Lần này, cô sẽ không để mình bị dắt mũi như kiếp trước.
Bước xuống cầu thang, Lâm Uyển thấy Hàn Mỹ Linh đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà, vẻ mặt đầy vẻ quan tâm giả tạo. Bên cạnh cô ta là một chiếc túi xách hàng hiệu, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại sắc lạnh.
“Chị dâu! Em đến thăm chị đây.” Hàn Mỹ Linh đứng dậy, bước tới nắm tay Lâm Uyển, giọng nói ngọt xớt. “Nghe nói mấy hô đối xử với chị tốt lắm, em mừng cho chị quá.”
Lâm Uyển rúột cách tự nhiên, kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Cảm ơn em. Anh ấy đúng là có thay đổi.”
Hàn Mỹ Linh cười, nhưng trong mắt lóe lên mộị không thể che giấu. “Thay đổi là tốt rồi. Nhưng mà…” Cô ta ngập ngừng, liếc nhìn Lâm Uyển đầy ẩn ý. “Chị có biết gần đâường xuyên ra ngoài vào buổi tối không?”
Tim Lâm Uyển khẽ nhói lên. Kiếp trước, cũng chính bằng những câu nói kiểu này, Hàn Mỹ Linh đã từng từng bước đẩy cô vào hố sâu nghi ngờ. Cô nhớ rõ cảm giác đứng trước cửa phòng làm việc, nghe thấy tiếng cười của phụ nữ bên trong, rồi suy sụp hoàn toàn.
Nhưng lần này khác rồi.
“Anh ấy bận việc công ty,” Lâm Uyển đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chị hiểu mà.”
“Việc công ty?” Hàn Mỹ Linh bật cười, lắc đầu. “Chị dâu à, chị thật là ngây thơ. Hôấồi trong quán cà phê với một người phụ nữ rất xinh đẹp. Họ cười nói vui vẻ lắm.”
Lâm Uyển siết chặt tay dưới gầm bàn, nhưng mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Em có chắc không? Có thể là đối tác làm ăn.”
“Đối tác làm ăn?” Hàn Mỹ Linh đặt tách trà xuống, nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp đầy bí mật. “Chị có muốn em chỉ chỗ đó không? Hay là… chị tự mình đến xem?”
Một cái bẫy. Rõ ràng là một cái bẫy.
Kiếp trước, Lâm Uyển đã từng rơi vào cái bẫy tương tự. Cô ta đã chạy đến tận nơi, nhìn thấy Hàn Tử Phong ngồi với một người phụ nữ, rồi về nhà khóc lóc, gây ra một trận cãi vã lớn. Sau đó cô mới biết đó chỉ là một buổi gặp gỡ công việc bình thường, nhưng tổn thương đã kịp gây ra.
Lần này, Lâm Uyển sẽ không ngu ngốc như thế nữa.
“Em quan tâm đến chuyện của anh chị quá nhỉ?” Lâm Uyển mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. “Hay là em có chuyện gì muốn nói thẳng?”
Hàn Mỹ Linh hơi sững lại, không ngờ Lâm Uyển lại phản ứng như vậy. Ở kiếp trước, chỉ cần cô ta gieo một chút nghi ngờ, Lâm Uyển sẽ lập tức hoảng loạn. Nhưng hôm nay, cô ta lại bình tĩnh đến đáng sợ.
“Em chỉ lo cho chị thôi,” Hàn Mỹ Linh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt ngây thơ. “Chị mới về làm dâu, em sợ chị bị tổn thương.”
“Cảm ơn em,” Lâm Uyển đứng dậy, ra hiệu kết thúc cuộc trò chuyện. “Nhưng chị tin chồng chị. Nếu không có chuyện gì khác, chị còn phải chuẩn bị bữa trưa.”
Hàn Mỹ Linh cũng đứng dậy, gương mặt thoáng qua vẻ thất vọng nhưng nhanh chóng che giấu. “Vậy em về trước. Chị nhớ suy nghĩ kỹ những gì em nói nhé.”
Khi Hàn Mỹ Linh vừa rời khỏi, Lâm Uyển thở phào nhẹ nhõm. Mồ hôi lạnh thấm ướt lòng bàn tay cô. Cô đã đấu tranh rất nhiều để không để những lời nói đó xâm nhập vào tâm trí mình.
Nhưng không thể phủ nhận, cô vẫn cảm thấy bất an.
Cô bước lên phòng, lấy điện thoại ra, do dự một lúc rồi gọi cho Trần Hạo. Ở kiếp trước, Trần Hạo luôn là người trung thành, và cô biếẽ không nói dối.
“Alo, phu nhân?” Giọng Trần Hạo vang lên, lịch sự và chuyên nghiệp.
“Trần Hạo, tôi có chuyện muốn hỏi anh,” Lâm Uyển nói, cố giữ giọng bình thản. “Gần đây Hàn Tử Phong có hay ra ngoài vào buổi tối không?”
Đầu dây bêặng vài giây. “Thưa phu nhân, đại thiếu gia quả thực có một số cuộc hẹn công việc vào buổi tối. Nhưng tôi có thể đảm bảo, đó đều là những cuộc gặp quan trọng với đối tác.”
“Có phải… có một người phụ nữ không?”
Trần Hạo lại im lặng. Lần này im lặng lâu hơn.
“Phu nhân, tôi không muốn cô hiểu lầm,” cuối cùói. “Nhưng đúng là có một nữ đối tác đến từ chi nhánh nước ngoài. Cô ấy là người rất chuyên nghiệp và mọi cuộc gặp đều có sự tham gia của tôi hoặc các nhân viên khác.”
Lâm Uyển cảm thấy trái tim mình thắt lại. Vậy là Hàn Mỹ Linh đã nói thật. Hàn Tử Phong thực sự gặp một người phụ nữ.
Nhưng cô phải tin ai? Kiếp trước, cô đã tin Hàn Mỹ Linh và đánh mất tất cả. Kiếp này, cô có nên tin Hàn Tử Phong không?
“Cảm ơn anh, Trần Hạo,” cô nói, giọng có chút run nhẹ. “Tôi hiểu rồi.”
“Phu nhân,” Trần Hạo ngập ngừng, “tôi biết có thể tôi không có quyền nói điều này, nhưng đại thiếu gia thực sự quan tâm đến cô. Tôi chưa từng thấy anh ấy như vậy với bất kỳ ai.”
Lâm Uyển không trả lời. Cô cúp máy và ngồi phịch xuống giường, hai tay ôm lấy đầu.
Những lời của Hàn Mỹ Linh cứ vang vọng trong tâm trí cô. “Họ cười nói vui vẻ lắm… Họ cười nói vui vẻ lắm…”
Cô biết đó là bẫy. Cô biết mình không nên tin. Nhưng nỗi đau kiếp trước vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành, chỉ cần chạm nhẹ là lại rỉ máu.
Cả buổi chiều, Lâm Uyển ở trong phòng, không xuống ăn trưa. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà trắng tinh, suy nghĩ miên man.
Cô có nên đến quán cà phê đó không?
Kiếp trước, cô đã đến. Kết quả là một trận cãi vã kinh hoàng, và Hàn Tử Phong đã nói những lời khiến cô đau đớn đến tận xương tủy: “Em khôì chúng ta còn gì để nói?”
Nhưng nếu lần này cô không đến, liệu có phải cô đang sống trong ảo tưởng? Liệu Hàn Tử Phong có thực sự thay đổi, hay tất cả chỉ là một giấc mơ đẹp?
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, Lâm Uyển nghe thấy tiếng xe hơi về đến cổng. Cô ngồi dậy, nghe ngóng. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên cầu thang, rồi dừng lại trước cửa phòng cô.
Cửa mở ra, Hàn Tử Phong bước vào, trên tay còn cầm một túi giấy nhỏ. Anh mặc một bộ vest màu xám đen, tóc hơi rối, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng đến lạ.
“Sao em không xuống ăn trưa?” Anh hỏi, giọng có chút lo lắng. “Người làm nói em không ăn gì cả.”
Lâm Uyển nhìn anh, lòng rối bời. Cô muốn hỏi về người phụ nữ kia, muốn chất vấn anh, muốn biết sự thật. Nhưng rồi cô lại nhớ đến vườn hoa hồng sáng nay, nhớ đến giọt nước mắt củói muốn sửa sai.
“Em không đói,” cô đáp nhỏ, mắt nhìn xuống ga giường.
Hàn Tử Phong bước đến, ngồi xuống mép giường, đặt túi giấy lên bàn. “Anh có mua bánh ngọt cho em. Ở tiệm bánh gần công ty, loại em thích ăn hồi còn đi học.”
Lâm Uyển ngẩng lên, ngạc nhiên. Kiếp trước, anh chưa bao giờ nhớ cô thích ăn gì.
“Sao anh biết em thích bánh ở tiệm đó?” Cô hỏi, giọng khàn khàn.
Hàn Tử Phong mỉm cười, nhưng nụ cười có chút đau đớn. “Kiếp trước, em từng nói với anh. Hồi mới cưới, em có mua một hộp bánh về, bảo đó là bánh ngon nhất em từng ăn. Lúc đó anh chỉ ừ một tiếng rồi bỏ đi.”
Nước mắt Lâm Uyển lại trào ra. Cô nhớ. Cô nhớ rất rõ. Hôm đó cô vui vẻ chạy đến phòng làm việc của anh, khoe hộp bánh mới mua, hy vọng anh sẽ cùng cô ăn. Nhưng anh chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái, rồi bảo cô ra ngoài, đừng làm phiền anh.
Cô đã khóc cả đêm hôm đó.
“Em xin lỗi,” Hàn Tử Phong nói, giọng nghẹn ngào. “Anh xin lỗi vì tất cả.”
Lâm Uyển lắc đầu, lau nước mắt. “Anh đừng nói nữa… Kiếp trước đã qua rồi.”
“Nhưng nó chưa qua với anh,” Hàn Tử Phong nắm tay cô, siết chặt. “Mỗi ngày anh đều nhớ lại những gì mình đã làm với em. Anh không thể tha thứ cho bản thân.”
Lâm Uyển im lặng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói anh. Có lẽ anh thực sự hối hận.
Nhưng bóng ma của Hàn Mỹ Linh vẫn còn đó.
“Hôm nay…” Lâm Uyển ngập ngừng, “Mỹ Linh có đến.”
Hàn Tử Phong nhíu mày, vẻ mặt trở nên cảnh giác. “Cô ta nói gì với em?”
“Cô ta nói anh có hẹn với một người phụ nữ khác,” Lâm Uyển nói thẳng, nhìn thẳng vào mắt anh. “Cô ta bảo em đến quán cà phê để xem tận mắt.”
Hàn Tử Phong sững người, rồi một tia giận dữ lóe lên trong mắt anh. “Cô ta dám…”
“Anh đừng vội giận,” Lâm Uyển ngắt lời, giọng bình tĩnh hơn cô tưởng. “Em không tin cô ta. Em muốn hỏi anh sự thật.”
Hàn Tử Phong nhìn cô, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Ở kiếp trước, Lâm Uyển sẽ không bao giờ hỏi anh như thế. Cô sẽ trực tiếp kết luận anh có lỗi, rồi khóc lóc, rồi giận dỗi. Nhưng bây giờ, cô ngồi đây, bình thản hỏi anh, cho anh cơ hội giải thích.
“Đó là đối tác từ chi nhánh nước ngoài,” Hàn Tử Phong giải thích, giọng chân thành. “Cô ấy tên là Lý San, phụ trách thị trường châu Âu. Bọn anh có vài cuộc hẹn để bàn về hợp đồng hợp tác mới. Trần Hạo đi cùng cả hai lần.”
“Lần nào cũng có Trần Hạo?”
“Lần nào cũng có,” Hàn Tử Phong khẳng định. “Anh có thể ịch làm việc, xem tin nhắn, xem tất cả. Anh không có gì giấu em.”
Lâm Uyển im lặng một lúc, nhìn vào mắt anh. Trong mắt anh, cô thấy sự thành thật, sự lo lắng, và một tia sợ hãi. Anh sợ cô không tin anh.
Và cô nhận ra, cô muốn tin anh.
“Em tin anh,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Hàn Tử Phong như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt. “Cảm ơn em, Uyển Uyển. Cảm ơn em đã tin anh.”
Lâm Uyển vùi mặt vào ngực anh, ngửi mùi hương quen thuộc của nướính pha lẫn mùi giấy tờ văn phòng. Cô cảm thấy an toàn. Lần đầu tiêếp sống, cô cảm thấy thực sự an toàn trong vòng tay anh.
“Nhưng mà…” Cô ngẩng lên, nhìn anh với ánh mắt tinh nghịch. “Nếu anh dám lừa em, kiếẽ không yêu anh nữa đâu.”
Hàn Tử Phong bật cười, nụ cười hiếm hoi làm sáng bừng cả căn phòng. “Anh thề. Nếu anh lừa em, kiếàm chó.”
“Chó cũng được,” Lâm Uyển cười, lần đầu tiên cười thật lòng từ khi trọng sinh. “Nhưng phải là chó cảnh đẹp trai nhé.”
Hàn Tử Phong ôm cô chặt hơn, cúi xuống hôn lên trán cô. “Được, anh sẽ là chú chó đẹp trai nhất, suốt đời chỉ biết yêu mình em.”
Tối hôm đó, hai người cùng nhau ăn bánh ngọt, cùột bộ phim cũ trên tivi. Lâm Uyển dựa vào vai Hàn Tử Phong, cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh. Cô không còn sợ hãi nữa.
Kiếp trước đã chết. Kiếp này, cô sẽ sống.
Và lần đầu tiên, cô thực sự tin rằng tình yêu có thể sửa chữa những vết thương, nếu cả hai cùng cố gắng.