Chiều hôm ấy, nắng vàng óng ả trải dài trên khu vườn phía sau biệt thự. Lâm Uyển đang ngồi trên chiếc ghế mây trắng, tay cầm một cuốn sách nhưng mắt lại nhìn xa xăm về phía những khóm hồng đỏ rực đang khoe sắc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài, thoảng chút ngọt ngào của mật ong từ những bụi cây gần đó. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự an yên hiếòng.
Bỗng dưng, tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ cửa kính lớn dẫn ra vườn. Lâm Uyển không cần ngẩng đầu cũng biết đó là ai. Hàn Tử Phong bước tới, tay xách một túi giấy nhỏ, khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy nhưng ánh mắt lại có chút gì đó mềm mại. Anh đặt túi lên bàn trước mặt cô, giọng trầm thấp: “Em thích bánh kem dâu, mới mua ở tiệm gần tập đoàn đấy.”
Lâm Uyển ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. Kiếp trước, anh chưa từng làm những chuyện như thế này. Cô mở túi, thấy chiếc báắn, lớp kem trắng muốt điểm vài quả dâu tây đỏ tươi. Mùi thơm béo ngậy của kem tươi hòa lẫn với vị chua nhẹ của dâu khiến dạ dày cô bỗng dưng cồn cào.
“Cảm ơn anh,” cô nói nhỏ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười. Dù đã hạ quyết tâm không yêu nữa, nhưng những hành động quan tâm bất ngờ từ anh khiến trái tim cô không khỏi xao động.
Hàn Tử Phong kéo ghế ngồi xuống đối diện, không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô. Đôi mắt anh như muốn ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt vợ. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng chim hót líu lo từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng lá xào xạc khi gió lướt qua.
Bỗng nhiên, tiếng chuông cổng vang lên. Một người giúp việc bước ra, cúi đầu báo: “Thưa đại thiếu gia, thưa phu nhân, có một vị khách đến gặp phu nhân. Anh ấy tự giới thiệu là Lê Duy, bạn học cũ của phu nhân.”
Lâm Uyển khựng lại. Lê Duy? Ký ức kiếp trước ùa về như những thước phim cũ. Anh ta là bạn học đại học của cô, từng có tình cảm với cô nhưng cô đã từ chối vì trái tim đã thuộc về Hàn Tử Phong. Kiếp trước, sau khi cô kết hôn, Lê Duy từng đến thăm vài lần, nhưng rồi Hàn Tử Phong, vốn không tin tưởng ai, đã cấm cô gặp lại.
“Mời anh ấy vào đây đi,” Lâm Uyển nói với người giúp việc, giọng bình thản.
Hàn Tử Phong khẽ nhíu mày, đôi mắt tối sầm lại nhưng anh vẫn im lặng. Lâm Uyển nhận ra sự thay đổi trong không khí, nhưng cô không muốn để anh chi phối. Cô đã sống một kiếp làm theo ý chồng, giờ đây cô muốn có chút tự do nhỏ nhoi.
Ít phút sau, Lê Duy bước vào. Anh ta là một người đàn ông cao ráo, nước da ngăm, nụ cười rạng rỡ mang chút phong trần. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tay cầm một bó hoa hướng dương to.
“Lâm Uyển! Lâu quá không gặp cậu!” Lê Duy reo lên khi thấy cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Tớ mới về nước, nghe tin cậu kết hôn nên tới thăm. Trông cậu vẫn xinh đẹp như ngày nào!”
Lâm Uyển đứng dậy, mỉm cười lịch sự: “Cảm ơn cậu. Ngồi đi, uống gì không?”
Cô quay sang người giúp việc, nhẹ nhàng bảo: “Pha hai tách trà hoa cúc nhé.”
Lê Duy ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bên cạnh Hàn Tử Phong. Anh ta liếc nhìn người đàn ông lạnh lùng kia, rồâm Uyển, giọng hào hứng: “Nghe nói cậu lấy chồng giàu có lắm, nhưng tớ không ngờ lại giàu đến thế này. Cả khu biệt thự rộng mênh mông, đúng là cuộc sống hoàng gia!”
Hàn Tử Phong lạnh lùng nhìn Lê Duy, đôi mắt như lưỡi dao sắc bén. Anh không nói một lời, chỉ ngồi im, tay siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn. Tráư bị ai đó bóp nghẹt. Kiếp trước, Lê Duy từng xuất hiện, anh vốn không để tâm, nhưng giờ đây, khi đã trọng sinh và biết trân trọng vợ, mỗi cử chỉ thân mật của người đàn ông khác với cô đều khiến anh phát điên.
Lâm Uyển cố gắng giữ bình tĩnh, cô ngồi xuống, điều chỉnh váy ngắn một chút, cảm thấy sự căng thẳng bao trùm không gian. Cô nói chuyện với Lê Duy về những ngày đại học, về những kỷ niệm vui vẻ. Mùi hương nước hoa của Lê Duy phảng phất, một mùi gỗ đàn hương nhẹ nhàng, khác hẳn với mùi bạc hà mát lạnh quen thuộc của chồng cô.
“Cậu nhớ không, hồi đó chúồi dưới gốc cây phượng già, cùng ôn bài thi cuối kỳ. Cậu luôn là người giỏi nhất,” Lê Duy cười, đưa tay chỉnh lại tóc, ánh mắt nhìn cô trìu mến.
Lâm Uyển cười khẽ, “Thời gian đó thật đẹp, nhưng mọi thứ đã qua rồi.”
Bỗng nhiên, Hàn Tử Phong đứng dậy, bước lại gần Lâm Uyển. Anh đặt tay lên vai cô, hơi ấm từ lòng bàền qua lớp vải mỏng, khiến cô giật mình. Anh cúi xuống, giọng trầm khàn pha chút lạnh lẽo: “Em vào nhà đi, trời sắp tối rồi, gió chiều lạnh lắm.”
Lâm Uyển ngước lên nhìn anh, thấy ánh mắt anh tối sầm, như có một ngọn lửa ngầm cháy dữ dội bên trong. Cô hiểu, anh đang ghen. Một cảm giác kỳ lạ vừa ngọt ngào vừa bối rối dâng lên trong lòng. Nhưng cô không muốn tỏ ra yếu thế, nhẹ nhàng đáp: “Em vẫn ổn, anh đừng lo.”
Hàn Tử Phong không nói thêm, nhưết chặt vai cô hơn, gần như mang tính chiếm hữu. Lê Duy nhìn thấy cảnh tượng đó, nụ cười trên môi vụt tắt. Anh ta đứng dậy, giọng hơi gượng gạo: “Có vẻ mình tới không đúng lúc. Lâm Uyển, hôm khác tớ lại ghé thăm. Tớ còn có việc, xin phép hai người.”
Lâm Uyển vội đứng dậy, “Cậu đi vội thế? Ở lại ăn tối đi.”
Nhưng Hàn Tử Phong đã đứng chắn trước mặt cô, giọng lạnh tanh: “Phu nhân tôi hôm nay không khỏe, anh thông cảm.”
Lê Duy cười gượng, vẫy tay chào rồi nhanh chóng rời đi. Bước châội vã trên lối đá, xa dần về phía cổng chính.
Khi Lê Duy khuất hẳn, Hàn Tử Phong quay phắt lại, đôi mắt anh như lửa đốt. Anh nắm lấy tay Lâm Uyển, kéo cô đứng dậy, ép cô vào lòng mình. Giọng anh khàn đặc, pha chút ghen tuông dữ dội: “Tạại cười với anh ta? Tạại để anh ta đến gần em như thế?”
Lâm Uyển sững sờ, trái tim cô đập thình thịch vì sự bất ngờ. Cảm giác hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai, mùi bạc hà quen thuộc xộc vào mũi cô. Cô cố thoát ra, nhưng vòết chặt, gần như không cho cô cử động.
“Anh làm gì vậy? Anh ta chỉ là bạn học cũ, em có quyền gặp lại bạn bè chứ!” Lâm Uyển phản kháng, giọng hơi run vì vừa ngượng vừa giận. Nhưng sâu thẳm, một phần trong cô lại thấy vui, vui vì lần đầu tiên cô thấy anh mất kiểm soát như thế này.
Hàn Tử Phong cúi xuống, trán anh chạm vào trán cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm trầm như một lời thề: “Anh không muốn thấy em cười với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh. Em có biết không? Kiếp trước anh đã bỏ lỡ em, kiếp này anh sẽ không để mất em lần nữa.”
Lâm Uyển nghe những lời đó, trái tim cô như tan chảy. Nước mắt ấm nóng chực trào ra, nhưng cô cố kiềm nén. Cô thở dài, nhẹ giọng: “ông? Em không có tình cảm gì vớả, từ trước đến giờ chỉ à bạn.”
Hàn Tử Phong không đáp, thay vào đó, anh kéo cô vào một vòng tay siết chặt hơn, gần như muốn hòa cô vào cơ thể mình. Cằm anh đặt lên đỉnh đầu cô, hơi thở rung nhẹ: “Anh biết. Nhưng anh vẫn ghen. Ghen đến phát điên.”
Khoảnh khắc ấy, Lâm Uyển cảm nhận được sự yếu đuối hiếm hoi của người đàn ông lạnh lùng này. Cô vòng tay ôm nhẹ lại, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ củớp áo sơ mi mềm mại. Mùi hương của anh, mùi của nắng chiều, của gió, của sự chiếm hữu, khiến cô say mê.
“Anh không cần phải ghen đâu,” cô thì thầm, giọng chỉ đủ để anh nghe thấy. “Em đã chọn anh, kiếp trước, kiếp này, mãi mãi.”
Hàn Tử Phong khựng lại, rồi anh buông cô ra, hai tay nâng mặt cô lên. Đôi mắt anh ánh lên niềm hạnh phúc rực rỡ, lần đầu tiên cô thấy anh cười thật sự, nụ cười ấm áp như nắng sớm, xóa tan mọi băng giá trong lòng cô.
“Em nói thật chứ?” anh hỏi, giọng pha chút bất an như một đứa trẻ.
Lâm Uyển gật đầu, khóe môi cô nở một nụ cười dịu dàng. “Thật. Em sẽ không đi đâu hết.”
Hàn Tử Phong cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng, như một lời hứa, một lời xin lỗi, và một lời yêu thương. Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ môi anh, mùi bạc hà thoang thoảng, và một cảm giác an toàn chưa từng có.
Khi anh ngẩng lên, đôi mắt họ chạm nhau, bầu không khí như ngưng đọng. Những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng khu vườn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một bức tranh hoàn hảo.
Họ ngồi lại trên ghế mây, Hàn Tử Phong kéo ghế sát lại gần cô, tay anh nắm chặt tay cô, không rời. Cô tựa đầu vào vai anh, nhìn những đám mây hồng tím trôi dần về cuối trời. Tiếng dế bắt đầu kêu rả rích từ những lùm cây, hòa cùng tiếng gió vi vu.
“Hồi chiều, em thấánh, nhưết em thích bánh kem dâu?” Lâm Uyển hỏi nhỏ, giọng tò mò.
Hàn Tử Phân tích mặt anh thoáng chút ngượng ngùng, hiếm thấy. Anh quay đi, nhưng tay vẫn siết chặt tay cô: “Kiếp trước, có lần em nói với người giúp việc, anh vô tình nghe được. Lúc đó anh không quan tâm, nhưng giờ nhớ lại, anh muốn bù đắất cả.”
Lâm Uyển mỉm cười, lặng im. Cô cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang dần được chữa lành bởi sự quan tâm chân thành của anh. Nhưng một nỗi đau nhói vẫn còn đó, như một vết sẹo khó phai. Cô không biết liệu mình có thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng cô muốn cho anh, và cho chính mình, một cơ hội.
“Anh có nhớ những gì anh đã hứa không?” cô hỏi, giọng nhẹ như phù du.
Hàn Tử Phong quay lại nhìn cô, mắt anh nghiêm túc: “Anh nhớ. Anh hứa sẽ không bao giờ lạnh nhạt với em, sẽ bảo vệ em, tin tưởng em, và yêu em bằng tất cả trái tim.”
Lâm Uyển không nói gì thêm, chỉ khẽ dụi đầu vào vai anh. Cô nhắm mắt, để mặc những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cảm giác ấm áp từ thân thể anh truyền sang cô, quyện vào nhau, như thể không gì có thể chia cắt.
Trời tối dần, những ngôi sao đầu tiên lấp lánh hiện ra trên nền trời tím. Họ ngồi đó, không ai nói gì, nhưng mọi lời yêu thương đều được cảm nhận qua từng hơi thở, từng cái chạm nhẹ.
Khi ánh trăng bạc bắt đầu lên cao, soi sáng khu vườn, Hàn Tử Phong bỗng ôm cô thật chặt, gần như muốn khắc cô vào xương tủy mình. Anh cúi xuống, môi áp sát tai cô, giọng thì thầm, trầm ấm như một lời nguyền: “Em là của anh, mãi mãi.”
Lâm Uyển run nhẹ, lòng cô xáo động. Cô vòng tay ôm lại anh, cảm nhận sức mạnh và sự yếu đuối trong vòng tay ấy. Cô thì thầm đáp lại, giọng nghẹn ngào: “Vâng, em là của anh, mãi mãi.”
Họ ở lại trong vòưới ánh trăng non, bỏ quên thế giới ngoài kia. Không khí mát lạnh bao phủ, nhưng hơi ấm từ hai tráịu mọi cô đơn. Lâm Uyển biết rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng có anh bên cạnh, cô sẵn sàng đối mặt.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra, có thể kiếp trước cô đã sai, đã yêu sai cách, nhưng kiếp này, cô đang học cách yêu đúng đắn hơn, với một người sẵn lòng thay đổi vì cô.
Đó là tất cả những gì cô từng mong ước.