Bầu trời đêắt, những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương rải rác trên tấm nhung đen. Gió nhẹ thổi qua hàng cây trong vườn, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng và hoa nhài. Lâm Uyển ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, tay cầm tách trà hoa cúc ấm nóng, mắt nhìn ra khoảng vườn tối mờ phía xa. Sau buổi chiều đầy biến động với Lê Duy và những lời thổ lộ của Hàn Tử Phong, trái tim cô vẫn còn đập rộn ràng.
Cô khẽ thở dài, đưa tay lên chạm vào trán, nơi môi anh vừa đặt xuống cách đây vài giờ. Cảm giác ấm áp vẫn còn lưu lại, như một vết ấm khó phai.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lâm Uyển quay lại, thấy Hàn Tử Phong đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một chiếc hộp nhỏ.
“Vẫn chưa ngủ sao?” Anh bước vào, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian yên tĩnh.
“Em còn đang suy nghĩ vài chuyện.” Lâm Uyển đặt tách trà xuống, mỉm cười nhẹ. “Sao anh cũng chưa ngủ?”
Hàn Tử Phong đến gần, ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế sofa nhỏ cạnh cửa sổ. Anh đặt chiếc hộp lên bàn, nhưng không mở nó ra ngay. Thay vào đó, ánh mắt anh nhìn cô chăm chú, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong sâu thẳm đôi mắt cô.
“Uyển Uyển,” anh gọi, giọng nói có chút khác thường, trầm hơn, nặng nề hơn. “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Lâm Uyển cảm thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn vào mắt anh, thấy trong đó một nỗi niềm sâu kín mà cô chưa từng thấy ở kiếp trước. Kiếp trước, đôi mắt ấy luôn lạnh lùng, xa cách, như một tảng băng trôi giữa đại dương. Còn bây giờ, trong đôi mắt ấy có gì đó vỡ vụn, có gì đó đau đớn.
“Anh nói đi.” Cô thì thầm, bàn tay vô thức đặt lên tay anh.
Hàn Tử Phong hít một hơi thật sâu. Anh đưa tay mở chiếc hộp, bên trong là một bức thư cũ, giấy đã ố vàng theo thời gian. Lâm Uyển nhận ra ngay đó là lá thư cô đã viếào sinh nhật năm thứ ết hôn, nhưng chưa bao giờ dám gửi.
“Sao anh…?” Cô ngạc nhiên, tay run rẩy cầm lấy bức thư.
“Anh đã tìm thấy nó trong ngăn bàn của em, ở căn nhà cũ bên kia thành phố.” Hàn Tử Phong nói, giọng nghẹn ngào. “Kiếp trước, anh đã đọc nó sau khi em…”
Anh không nói hết câu, nhưng Lâm Uyển hiểu. Sau khi cô chết.
“Trong thư em nói yêu anh, nói em biết anh không yêu em, nhưng em vẫn chờ đợi.” Hàn Tử Phong nhắm mắt, những ngón tay siết chặt thành nắm đấm. “Anh đã khóc khi đọc nó, Uyển Uyển. Anh đã khóc như một đứa trẻ.”
Lâm Uyển cảm thấy nước mắt mình trào ra. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Hàn Tử Phong lại có thể khóc. Ở kiếp trước, anh là người đàn ông thép, không bao giờ để lộ cảm xúc, không bao giờ tỏ ra yếu đuối.
“Anh…” Cô nghẹn ngào, không nói nên lời.
“Anh nhớ tất cả.” Hàn Tử Phong mở mắt, nhìn thẳng vào cô. “Anh nhớ những đêm em khóc một mình trong phòng. Anh nhớ những lần em làm đồ ăn cho anh, nhưng anh chưa từng ăn. Anh nhớ em đã chờ anh đi công tác về, chờ suốt ba ngày liền trong bệnh việốt cao.”
Anh nói như một dòng suối chảy xiết, không thể ngừng lại. “Anh nhớ em nắúc chết, nhìn anh với ánh mắt vừa yêu thương vừa thất vọng. Anh đã tỉnh dậy sau giấc mơ đó, và nhận ra mình đã sống lại.”
Lâm Uyển sững sờ, tay buông lỏng bức thư, giấy rơi xuống đất. “Anh… anh cũng nhớ kiếp trước?”
Hàn Tử Phong gật đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt góc cạnh. “Ngày em mất, anh đã phát điên. Anh lục tung cả căn biệt thự lạnh lẽo đó, tìm kiếm từng dấu vết của em. Anh mới biết em đã viết rất nhiều thư cho anh, nhưng chưa bao giờ gửi. Em sợ làm phiền anh. Em sợ anh ghét em.”
Anh cúi xuống nhặt bức thư, tay run run. “Em biết không, sau khi em đi, anh mới biết em là cả thế giới của anh. Anh không thể sống nổi nếu không có em. Mỗi ngày anh đều đến mộ em, ích, nói chuyện với em hàng giờ liền. Nhưng em không còn nghe thấy nữa.”
Lâm Uyển bật khóc, ên từng hồi. Cô không ngờ rằng người đàn ông lạnh lùng kia lại có thể yêu cô sâu đậm đến vậy. Kiếp trước, cô đã nghĩ anh chỉ coi cô như một vật trang trí trong nhà, một người vợ danh nghĩa. Nhưng hóa ra, anh yêu cô theo cách vụng về nhất, sai lầm nhất.
“Tại sao kiếp trước anh không nói?” Cô hỏi, giọng nghẹn ngào. “Tại sao anh để em chết trong cô đơn như vậy?”
Hàn Tử Phong ôm chặt lấy cô, cả ngườên. “Anh xin lỗi, anh xin lỗi em. Anh là thằng ngu, là kẻ đáng chết. Anh sợ yêu em, sợ mất em, sợ em biết anh yếu đuối. Anh đã chọn cách xa em để bảo vệ em, nhưng cuối cùng lại làm tổn thương em nhất.”
Lâm Uyển cảm nhận được từng giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống tóc mình. Cô vòng tay ôm chặt lấy anh, cảm nhận trái tim anh đập mạnh mẽ, nhịp đập hỗn loạn như chính tâm trạng của anh lúc này.
“Anh sợ em ghét anh.” Hàn Tử Phong thì thầm, đầu cúi xuống vai cô. “Anh sợ nếu em biết anh cũng có ký ức kiếp trước, em sẽ nghĩ anh giả tạo, nghĩ anh đang diễn kịch để lấy lòng em. Nhưng anh không thể giấu được nữa. Anh muốn em biết sự thật.”
Lâm Uyển ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh. “Vậy tại sao bây giờ anh lại nói?”
“Vì anh không muốn giữa chúng ta có bất cứ bí mật nào.” Hàn Tử Phong lau nước mắt cho cô, những ngón tay thô ráp chạm nhẹ lên má cô. “Anh muốn bắt đầu lại từ đầu. Với sự thật. Với lòng tin.”
Cô im lặng một lúc, để những lời anh nói thấm vào tâm trí. Kiếp trước, cô đã chết vì thiếu tình yêu, thiếu sự quan tâm. Kiếp này, cô quyết định không yêu để không đau. Nhưng giờ đây, khi biết người đàn ông kia cũng mang gánh nặng của kiếp trước, cô có nên mở lòng không?
“Em tin anh.” Lâm Uyển nói nhỏ, nhưng kiên định. “Kiếp trước em đã chọù anh khôý do. Kiếp này, em vẫn sẽ tin anh, nhưng em sẽ yêu bản thân mình hơn.”
Hàn Tử Phong nhìn cô, đôi mắt đen láy ánh lên niềm hy vọng. “Em nói đúng. Anh sẽ không bắt em yêập tức. Anh sẽ chứấy, kiếp này anh xứng đáng với em.”
Anh cầm tay cô, kéo cô đứng dậy. “Đi với anh.”
Lâm Uyển ngạc nhiên, nhưng vẫn để anh dắt đi. Họ bước qua hành lang dài, đến căn phòng làm việc của anh. Trên bàn gỗ đặt một chiếc lò sưởi nhỏ, lửa đang cháy bập bùng.
Hàn Tử Phong mở ngăn kéo bàn, lấy ra một xấp thư khác. Lâm Uyển nhận ra đó là những bức thư cô đã viết nhưng chưa bao giờ gửi, những lá thư tình chất chứa biết bao tâm sự.
“Anh đã giữ tất cả.” Anh nói, giọng run run. “Anh đã đọc đi đọc lại hàng trăm lầất. Mỗi lần đọc, anh lại đau đớn hơn. Và anh tự hứa, nếu có cơ hội sống lại, anh sẽ không để em phải chịu đựng thêm giây phút nào nữa.”
Lâm Uyển nhìn xấp thư, nước mắt lại tuôn rơi. Những tâm tư cô đã từng cố gắng chôn giấu, những lời yêu thương cô chưa bao giờ dám nói ra, tất cả đều nằ.
“Chúng ta đốt chúng đi.” Hàn Tử Phong nói, giọng quyết đoán. “Để xóa bỏ quá khứ đau buồn, để bắt đầu một hành trình mới.”
Anh đưa cho cô một bức thư, tay anh nắm chặt tay cô. Cùng nhau, họ thả từng lá thư vào lò lửa. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng những dòng chữ đã từng mang biết bao nỗi niềm.
Lâm Uyển nhìn những tờ giấy cháy, hóa thành tro bụi. Cảm giác nhẹ nhõm dần tràn ngập trong lòng. Những đau khổ của kiếp trước, những tổn thương đã từng giày vò cô, giờ đây đang tan biến theo khói.
“Kiếp này, em sẽ không viết những bức thư không gửi nữa.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng. “Kiếp này, em sẽ nói thẳng những gì em muốn nói.”
Hàn Tử Phong cười, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp. “Và kiếp này, anh sẽ lắng nghe em, sẽ trả lời em, sẽ không để em phải chờ đợi.”
Ngọn lửa cháy suốt một giờ đồng hồ, thiêu rụi tất cả những lá thư, những kỷ niệm, những nỗi đau. Khi tàn tro nguội lạnh, Hàn Tử Phong lấy một chiếc hũ nhỏ, cẩn thậào đó.
“Anh sẽ giữ nó như một lời nhắc nhở về những sai lầm của mình.” Anh nói. “Để mỗi lần nhìn thấy, anh sẽ nhớ rằng mình phải yêu em thật nhiều, để không bao giờ phải hối tiếc.”
Lâm Uyển nhìn hành động của anh, lòng dâng trào cảm xúc. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất khoảnh khắc này, cô cảm thấy được yêu thương thực sự.
“Em mệt rồi.” Cô nói nhỏ, mắt đã nặng trĩu sau một ngày dài.
Hàn Tử Phong nhẹ nhàng bế cô lên, như thể cô là một món đồ dễ vỡ quý giá nhất trên đời. Anh bước qua hành lang tối, đưa cô về phòng ngủ.
“Ngủ đi, vợ yêu.” Anh đặt cô xuống giường, kéo chăn lên tận cổ cô. “Anh sẽ ở đây, canh giấc ngủ cho em.”
Lâm Uyển mỉm cười, mắt bắt đầu nhắm lại. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thì thầm một câu nói mà kiếp trước cô chưa bao giờ có cơ hội nói.
“Cảm ơn anh, vì đã yêu em.”
Hàn Tử Phong cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ. “Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội.”
Trong bóng tối của phòng ngủ, chỉ còn tiếng thở đều đều của Lâm Uyển và hơi ấm của ngọn đèn ngủ nhỏ. Hàn Tử Phong ngồi đó, nhìn cô ngủ, tay nắm chặt tay cô, như thể không bao giờ muốn buông.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, tạo thành một vệt sáng bạc trên sàn nhà. Những vì sao vẫn lấp lánh, như những chứng nhân thầm lặng cho lời hứa của đôi tình nhân.
Kiếp trước đã qua, tro tàn đã nguội. Kiếp này, họ sẽ cùng nhau viết nên một câu chuyện mới, nơi tình yêu không còn là nỗi đau, mà là ánh sáng dẫn đườái tim tìm về nhau.
Lâm Uyển mơ một giấc mơ đẹp. Trong mơ, cô thấy mình và Hàn Tử Phong cùng nhau đi dạo trong một vườn hoa rộng lớn, nắng ấm áp, gió nhẹ nhàng, và anh nắm tay cô thật chặt. Cô thấy mình cười, nụ cười tự do, không còn gò bó, không còn đau khổ.
Cô thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng, ánh nắồng nhạt tràn vào phòng. Hàn Tử Phong vẫn ngồi đó, tay vẫn nắm tay cô, mắt nhìn cô đầy yêu thương.
“Ngủ ngon không?” Anh hỏi, giọng vẫn còn khàn sau một đêm thức trắng.
“Ngủ ngon lắm.” Lâm Uyển cười, cảm thấy tràn đầy năng lượng. “Sao anh không về ngủ?”
“Anh muốn nhìn em.” Hàn Tử Phong nói, như thể điều đó là hiển nhiên. “Anh sợ nếu nhắm mắt, tỉnh dậy sẽ thấy em không còn ở đây.”
Lâm Uyển xúc động, cô ngồi dậy, ôm lấy anh. “Em sẽ không đi đâu hết. Em hứa.”
Họ ôặng, cảm nhận hơi ấm của nhau. Dưới ánh nắng ban mai, họ như hai mảnh ghép hoàn hảo, cuối cùng cũng tìm thấăng trầm.
Ngoài vườn, chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới tươi đẹp. Và trong ngôi biệt thự vốn lạnh lẽo, hai trái tim đã hòa chung nhịp đập, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng không còn đau khổ.