Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kiếp Sau Ta Sẽ Không Yêu Anh

Gia Tộc Nổi Sóng

3142 từ

Bầu không khí trong biệt thự họ Hàn hôm nay nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Lâm Uyển bước xuống cầu thang, cảm nhận được ngay những ánh mắt soi mói đang đổ dồn về phía mình. Bà nội Hàn ngồi ở ghế chính giữa phòng khách, khuôn mặt nghiêm nghị như tạc tượng. Xung quanh là các cô chú, bác thím trong dòng họ, người nào người nấy ăn mặc sang trọng nhưng ánh mắt đều chất chứa điều gì đó không mấy thiện cảm.

Cô dừng lại ở bậc thang cuối cùng, tay siết nhẹ vàỗ óc chó lạnh lẽo.

Sáng sớm nay, tin đồn đã lan khắp giới thượng lưu thành phố. Người ta nói Lâm Uyển——vợ của đại thiếu gia Hàn Tử Phong——từng có quan hệ mờ ám với bạn học cũ, rằng cô chỉ cưới Hàn Tử Phong vì tiền, rằng cô không xứng đáng với danh phận phu nhân tập đoàn Hàn thị.

Những lời đồn thổi ấy như những mũi kim nhọn hoắt, cắm thẳng vào trái tim cô.

“Lâm Uyển.” Bà nội Hàn lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy quyền. “Lại đây ngồi.”

Cô bước đến, chọn một vị trí xa nhất, nhưng bà nội lại chỉ vào chiếc ghế đối diện mình.

“Ngồi đây.”

Lâm Uyển hít một hơi thật sâu. Kiếp trước, cô đã từng run rẩy trước những ánh mắt này, cúi đầu nhận hết mọi lỗi lầm, cam chịu mọi sỉ nhục. Nhưng kiếp này, cô không còn là Lâm Uyển yếu đuối ngày nào nữa.

Cô ngồi xuống, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng vào bà nội.

“Con biết hôm nay mọi người tụ họp đông đủ là vì chuyện gì,” cô nói, giọng bình thản đến mức tự mình cũng bất ngờ. “Nhưép được nói trước một câu.”

Bà nội hơi nhướn mày, không ngăn cản.

“Tất cả những gì mọi người nghe được từ ngoài kia,” Lâm Uyển chậm rãi, từng chữ rõ ràng như gõ vào không khí, “đều là giả. Con không có quan hệ mờ ám với ai. Con cưới Tử Phong vì con yêu anh ấy. Và con không hề lợi dụng tiền bạc của gia đình này một đồng nào.”

Một người đàn ông trung niên ngồi bên trái bật cười khẩy.

“Nóật đấy. Nhưng bằng chứng thì sao? Người ta còn có cả ảnh chụp cô và tên Lê Duy kia ngồi trong quán cà phê tình tứ lắm.”

Lâm Uyển nhận ra đó là chú hai Hàn Văn Sơn, người luôn đứng về phía Hàn Mỹ Linh.

“Chú hai, đó chỉ là một cuộc gặp tình cờ giữa bạn học cũ,” cô đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. “Nếu chú muốn, con có thể cung cấp toàn bộ lịch trình ngày hôm đó, bao gồm cả thờời nhà và thờề.”

“Cô nói dối!” Một giọng the thé vang lên từ phía cửa.

Mọi người quay lại. Hàn Mỹ Linh đứng đó, mặc chiếc váy đỏ rực như lửa, tay xách túi hàng hiệu, khuôn mặt đầy vẻ đắc thắng.

Cô ta bước vào, từng bước một đầy tự tin, như thể đã chắc chắn rằng Lâm Uyển sẽ bị đuổi khỏi gia tộc hôm nay.

“Chị dâu,” Hàn Mỹ Linh nói, giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa dao găm, “em có bằng chứng rõ ràng. Người ta thấy chị và Lê Duy không chỉ gặp nhau một lần. Họ còn qua lại với nhau suốt thời gian dài trước khi chị kết hôn với anh hai.”

Trong phòng khách, những tiếng xì xào nổi lên như sóng vỗ.

Lâm Uyển nhìn Hàn Mỹ Linh, nhìn đôi mắả tạo ấy, nhìn nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Kiếp trước, cô đã từng bị chính người em chồng này hãm hại, đẩy vào đường cùng, khiến cô mất đi tất cả——kể cả mạng sống của chính mình.

Nhưng kiếp này.

Cô không phải là kẻ ngốc nữa.

“Mỹ Linh,” Lâm Uyển đứng dậy, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có một sức nặng đáng sợ. “Em chắc chứ? Em có dám đối chất trước mặt mọi người không?”

Hàn Mỹ Linh hơi chững lại, nhưng rất nhanh lấy lại phong thái.

“Đương nhiên là em chắc. Em có tận mắt xem những bức ảnh, những tin nhắn——”

“Vậy thì đưa ra đây,” Lâm Uyển cắt ngang. “Đưa ảnh gốc, tin nhắn gốc, nhật ký cuộc gọi. Đừng đưa những thứ đã ỉnh sửa.”

Sắc mặt Hàn Mỹ Linh biến đổi trong tích tắc.

“Chị nói gì vậy? Những bức ảnh đó hoàn toàn thật——”

“Thật ư?” Lâm Uyển bước tới gần hơn. “Vậy tại sao trong ảnh chị mặc chiếc áo khoác màu be mà chị đã bán ở cửa hàng đồ cũ từ ba tháng trước? Tại sao đồng hồ trong ảnh chỉ 3 giờ chiều——nhưng hôm đó chị đi siêu thị lúc 2 giờ và về nhà lúc 4 giờ? Chị có camera từ siêu thị và camera từ cổng nhà làm bằng chứng.”

Phòng khách im lặng như tờ.

Hàn Mỹ Linh trợn tròn mắt. Cô ta không ngờ Lâm Uyển lại chuẩn bị kỹ đến vậy.

“Chị…… chị nói bậy——”

“Em mới nói bậy,” Lâm Uyển nói, giọng bắt đầu run lên vì tức giận. “Em thuê người theo dõi chị, chụp ảnh, cắt ghép, rồi tung tin đồn ra ngoài. Em muốn hạ nhục chị, muốn đuổi chị khỏi gia tộc này, để em có thể——”

“Đủ rồi!”

Giọng bà nội Hàn vang lên như sấm, cắt ngang cuộc đối đầu.

Mọi người đều im bặt.

Bà nội đứng dậy, chậm rãi bước tới chỗ hai người phụ nữ trẻ. Ánh mắt sắc lẹm của bà quét qua Lâm Uyển, rồi dừng lại trên Hàn Mỹ Linh.

“Mỹ Linh,” bà nội nói, giọng không cao nhưng khiến người nghe phải rùng mình. “Con có chắc về những gì con nói không?”

“Dạ…… dạ con chắc,” Hàn Mỹ Linh cố gắng giữ giọng, nhưng mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán.

“Con có bằng chứng không?”

“Dạ……”

“Có hay không?”

“Dạ…… có……” Hàn Mỹ Linh lục túi xách, lấy ra một phong bì. Tay cô ta hơi run khi đưa cho bà nội.

Bà nội Hàn cầm lấy, không vội mở. Bà nhìn Lâm Uyển.

“Con nói con có bằng chứng ngược lại?”

“Thưa bà, con có,” Lâm Uyển nói, đưa mắt ra hiệu về phía cửa.

Một người giúp việc bước vào, mang theo một chiếc laptop và một tập tài liệu dày.

“Đây,” Lâm Uyển mở laptop, trình chiếu lên màn hình lớn trong phòng khách. “Đây là bảng sao kê thuê bao camera từ siêu thị và camera cổng nhà ngày hôm đó. Đây là ảnh chụp màn hình cuộc gọi giữa con và Lê Duy——chỉ vỏn vẹn ba cuộc, đều có ghi âm. Và đây……”

Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Hàn Mỹ Linh.

“Đây là danh sách các cuộc điện thoại giữa em và tên thám tử tư mà em thuê.”

Cả phòng khách ồ lên.

Hàn Mỹ Linh tái mặt, lùi lại một bước.

“Chị…… chị làm sao có——”

“Em nghĩ chị không biết?” Lâm Uyển cười nhạt. “Em nghĩ chị vẫn là Lâm Uyển ngu ngốc, dễ bị lừa năm xưa sao?”

Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng mình đã thay đổi. Không còn là người phụ nữ chỉ biết cúi đầu chịu đựng, chỉ biết khóc một mình trong phòng ngủ rộng lớn và lạnh lẽo. Cô đã học được cách đấu tranh. Đã học được cách tự bảo vệ mình.

Bà nội Hàn xem xét từng tài liệu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Nhưng ai cũng biết, im lặng của bà là điều đáng sợ nhất.

“Mỹ Linh,” cuối cùng bà nội cất giọng, “con có gì để nói không?”

“Bà nội…… chị ấy…… chị ấy dựng chuyện——”

“Câm miệng.”

Hai chữ ấy như đóng đinh Hàn Mỹ Linh tại chỗ.

Bà nội Hàn khoanh tay, nhìn đứa cháu gái mà bà từng yêu thương bằng ánh mắt lạnh tanh.

“Ta đã cho con nhiều cơ hội. Nhưng con không biết trân trọng. Con muốn phá hoại hạnh phúc của anh con, muốn giành quyền thừa kế——” Bà nội dừng lại, thở dài. “Con có biết ta thất vọng thế nào không?”

Hàn Mỹ Linh mím chặt môi, nước mắt bắt đầu trào ra. Nhưng lần này, không ai thương xót cô ta nữa.

“Mỹ Linh,” một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía cửa.

Mọi người quay lại.

Hàn Tử Phong đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng hơn bao giờ hết. Anh mặc bộ vest màu xám than, tóc được vuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt——đôi mắt ấy như băng giá, khiến ai nhìn vào cũng phải rùng mình.

Anh bước vào, không nhìn ai khác ngoài Lâm Uyển. Khi ánh mắt anh chạm vào cô, băng giá tan chảy, thay vào đó là sự dịu dàng và một chút gì đó như…… tự hào.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, không nói lời nào, chỉ đặt tay lên tay cô, siết nhẹ.

Hành động nhỏ ấy nói lên tất cả.

“Em không sao chứ?” Anh hỏi, giọng thì thầm như chỉ đủ cho cô nghe.

Lâm Uyển lắc đầu. “Anh đến trễ.”

“Anh xin lỗi. Có chút việc ở công ty.” ọi người, giọng trở nên lạnh lùng như cũ. “Ta nghe nói hôm nay có người muốn xử vợ ta?”

Không khí trong phòng khách càng thêm nặng nề.

Chú hai Hàn Văn Sơn lên tiếng: “Tử Phong, không phải ai muốn xử ai. Chỉ là gia tộc có chuyện, phải làm rõ——”

“Làm rõ?” Hàn Tử Phong nhướn mày. “Làm rõ bằng những bằng chứng giả mà Mỹ Linh dựng lên? Hay làm rõ bằng cách hạ nhục vợ của ta?”

“Tử Phong, thái độ của con——”

“Thái độ của con thế nào?” Hàn Tử Phong đứng dậy, nhìn thẳng vào chú hai. “Con đã im lặng quá lâu. Để cho mọi người tự do làm loạộc này. Nhưng từ hôm nay, con sẽ không im lặng nữa.”

àn Mỹ Linh, đôi mắt sắc như dao.

“Mỹ Linh, em có biết em đã làm gì không?”

Hàn Mỹ Linh run rẩy, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Em…… em chỉ muốn bảo vệ gia tộc——”

“Bảo vệ?” Hàn Tử Phong cười lạnh. “Em hủy hoại danh dự của chị dâu em, tung tin đồn thất thiệt, thuê người theo dõi——đó là bảo vệ? Hay là em muốn chiếm đoạt tập đoàn?”

Lời nói của anh vạch trần tất cả.

Hàn Mỹ Linh không còn đứng vững nổi nữa. Cô ta lùi dần về phía cửa, nhưng bà nội Hàn đã ra hiệu cho người giữ cửa.

“Đừng để nó đi,” bà nội nói, giọng không cảm xúc. “Chuyện hôm nay phải được giải quyết dứt điểm.”

Hàn Mỹ Linh quỳ xuống, nước mắt lã chã.

“Bà nội…… bà tha cho con…… con biết lỗi rồi……”

“Biết lỗi?” Bà nội nhìn đứa cháu gái đang khóc nức nở. “Con biết lỗị phát hiện. Nếu không bị phát hiện, con sẽ tiếp tục hủy hoại người khác.”

Bà nộâm Uyển.

“Uyển, con là người bị hại. Con muốn xử lý thế nào?”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào cô.

Lâm Uyển nhìn Hàn Mỹ Linh đang quỳ dưới đất, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt ấy. Kiếp trước, chính khuôn mặt giả tạo này đã khiến cô mất tất cả. Nhưng kiếp này……

Cô bước tới.

“Mỹ Linh, em hãy nhìn chị.”

Hàn Mỹ Linh ngước lên, mắt đỏ hoe.

“Chị biết em ghét chị,” Lâm Uyển nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chị biết em muốn chị biến mất khỏi gia tộc này. Nhưng em có biết không, chị đã từng rất sợ em.”

Cô dừng lại, mỉm cười buồn.

“Kiếp trước, chị đã từng bị em hãm hại, bị em đẩy vào đường cùng. Nhưng kiếp này, chị sẽ không để em làm vậy nữa.”

Mọi người nhìn cô, không hiểu những lời cô nói. Nhưng Hàn Tử Phong——anh hiểu.

Anh hiểu tất cả.

“Nhưng chị sẽ không làm gì em cả,” Lâm Uyển nói tiếp. “Không phải vì chị tha thứ cho em. Mà vì chị muốn em sống, sống để nhìn thấy chị hạnh phúc, để nhìn thấy chị và Tử Phong bên nhau, để em biết rằng——em đã thua.”

Hàn Mỹ Linh trợn mắt, không tin vào những lời mình vừa nghe.

“Nhưng chị có một điều kiện.”

Lâm Uyển nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Em sẽ rời khỏi gia tộc này. Đi du học nước ngoài. Trong vòng ba năm, không được phép trở về.”

“Cái gì——”

“Đó là điều kiện của chị,” Lâm Uyển nói, giọng không cho phép phản đối. “Nếu em không đồng ý, chị sẽ đưa tất cả bằng chứng ra tòa. Tội vu khống, tội theo dõi, tội xâm phạm quyền riêng tư——em nghĩ em sẽ ngồi tù bao lâu?”

Hàn Mỹ Linh tái mặt.

Cô ta biết Lâm Uyển nói đúng.

“Em…… em đồng ý……” Cuối cùng, cô ta gật đầu, nước mắt vẫn rơi.

Bà nội Hàn gật đầu hài lòng.

“Tốt. Vậy chuyện này coi như kết thúc. Mỹ Linh, con có một tuần để thu xếp hành lý. Sau đó, con sẽ bay sang Anh.”

Hàn Mỹ Linh đứng dậy, không dám nhìn ai, lủi thủi bước ra khỏi phòng khách.

Không khí bắt đầu dịu lại.

Các thành viêộc lần lượt đứng dậy, ai nấy đều có vẻ xấu hổ vì đã tin vào lời đồn. Họ lần lượt xin lỗi Lâm Uyển, rồi lặng lẽ rời đi.

Cuối cùng, chỉ còn bà nội, Hàn Tử Phong và Lâm Uyển ở lại.

Bà nội Hàn nhìn hai người một lúc lâu, rồi khẽ thở dài.

“Ta già rồi. Đã từng nghĩ rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ, nhưng cuối cùng, hạnh phúc của các con mới là điều quan trọng.”

Bà nắm lấy tay Lâm Uyển.

“Con là một người phụ nữ mạnh mẽ. Ta đã nhìn nhầm con. Ta xin lỗi.”

Lâm Uyển mỉm cười, mắt hơi cay.

“Thưa bà, con không trách bà. Con chỉ muốn sống thật tốt kiếp này, bên cạnh Tử Phong.”

Bà nội gật đầu, rồàn Tử Phong.

“Giữ lấy cô ấy. Đừng để mất.”

“Con sẽ không,” Hàn Tử Phong nói, giọng chắc nịch. “Con thề.”

Bà nội rời đi, để lại hai người trong phòng khách rộng lớn.

Hàn Tử âm Uyển, kéo cô vào lòng.

“Em làm anh sợ chết khiếp,” anh thì thầm vào tóc cô. “Anh cứ tưởng em sẽ khóc, sẽ yếu đuối, sẽ cần anh bảo vệ. Nhưng em……”

Anh buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em thật sự đã thay đổi.”

Lâm Uyển mỉm cười.

“Kiếp trước em đã yếu đuối quá lâu. Kiếp này, em không muốn là gánh nặng của anh nữa.”

“Em không bao giờ là gánh nặng,” Hàn Tử Phong nói, giọng nghẹn ngào. “Dù em có thế nào, anh cũng yêu em.”

Anh cúi xuống, hôn lên trán cô.

“Nhưng anh phải thừa nhận…… nhìn em đối đầu với Mỹ Linh, đối đầu với cả gia tộc, anh thấy tự hào lắm.”

Lâm Uyển cười, tựa đầu vào ngực anh.

“Vậy sau này, anh đừà búp bê thủy tinh nữa nhé.”

“Không, anh sẽ coi em là đóa hoa hồng——đẹp nhưng có gai.”

Cô khẽ đấm vào ngực anh.

“Anh mới là đóa hoa hồng. Cả nhà anh là vườn hồng đầy gai.”

Hàn Tử Phong bật cười, tiếng cười vang lên trong phòng khách rộng lớn, phá tan bầu không khí căng thẳng còn sót lại.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại củên.

Anh nhìn màn hình, sắc mặt biến đổi ngay lập tức.

“Có chuyện gì vậy?” Lâm Uyển hỏi, lo lắng.

“Công ty,” Hàn Tử Phong nói, giọng trầm xuống. “Có một vụ sáp nhập lớn bị hủy bỏ. Anh phải đến ngay.”

“Đi đi, em ổn.”

Anh nhìn cô một lúc, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tim.

“Anh sẽ về sớm. Hứa với em.”

Lâm Uyển gật đầu, mỉm cười.

Khi Hàn Tử Phong vừa khuất sau cánh cửa, một bóng người bước ra từ bóng tối hành lang.

Lâm Uyển quay lại, trái tim chợt thắt lại.

Hàn Mỹ Linh đứng đó, khuôn mặt không còn nước mắt, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người.

“Chị nghĩ chị thắng rồi sao?”

Lâm Uyển siết chặt tay.

“Em vẫn còn ở đây?”

“Chỉ một lát thôi,” Hàn Mỹ Linh bước tới, từng bước một như một con mèo đang rình mồi. “Trước khi đi, em muốn nói với chị một điều.”

Cô ta dừng lại trước mặt Lâm Uyển, cao hơn cô nửa cái đầu.

“Chị nghĩ anh hai yêu chị sao? Anh ấy chỉ thương hại chị thôi. Giống như thương hại một con chó hoang.”

Lâm Uyển im lặng, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Chị không biết gì cả,” Hàn Mỹ Linh tiếp tục, giọng thì thầm nhưng đầy độc địa. “Anh hai có một bí mật. Một bí mật mà nếu chị biết, chị sẽ chạy mất dép.”

Tim Lâm Uyển đập mạnh.

“Bí mật gì?”

“Tự đi mà tìm hiểu,” Hàn Mỹ Linh cười khẩy. “Nhưng em khuyên chị——đừng tìm. Vì sự thật sẽ khiến chị đau đớn hơn bất kỳ lời đồn nào.”

Nói xong, cô ta quay lưng bước đi, để lại Lâm Uyển đứng giữa phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo.

Những lời của Hàn Mỹ Linh vang vọng trong đầu cô.

Bí mật.

Hàn Tử Phong có bí mật.

Cô đã từng nghĩ rằng anh nhớ lại kiếp trước, rằng anh đã thay đổi. Nhưng liệu có điều gì khác? Một điều gì đó anh chưa nói với cô?

Cô siết chặt tay, cảm nhận móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Không.

Cô không thể để những lời nói của Hàn Mỹ Linh lay động mình.

Cô đã quyết định tin tưởng anh. Đã quyết định yêu anh lần nữa.

Nhưng bóng tối trong lòng cô, từ kiếp trước kéo dài đến kiếp này, vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Cô bước ra vườn, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa hồng thoang thoảng trong gió, nhưng cũng không đủ để xua tan mùi vị của sự nghi ngờ.

Hàn Tử Phong……

Em đang giấu anh điều gì?

Cô ngồi xuống ghế đá, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Kiếp trước, cô đã chết vì quá tin người. Kiếp này, cô sợ rằng mình lại quá nghi ngờ người mình yêu.

Đâu mới là lựa chọn đúng đắn?

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý: từ những ánh mắt soi mói của gia tộc đến những lời thì thầm độc địa của Hàn Mỹ Linh, tác giả khéo léo tạo ra áp lực dồn dập. Hình ảnh Lâm Uyển trong vườn dưới ánh sao, bâu kỷ với bóng tối từ kiếp trước, là một tác phẩm tâm lý học tưởng tưởng đầy cảm xúc.

📖 Chương tiếp theo

Lâm Uyển sẽ phải chọn: tiếp tục tìm hiểu bí mật ấy hay buông bỏ sự nghi ngờ để yêu anh một lần nữa?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord