Một tách trà nóng bốc khói nghi ngút trên bàn, hương trà xanh thoang thoảng hòa cùng mùắng cắm trên lò sưởi. Lâm Uyển ngồi bên cửa sổ phòng khách chính của biệt thự, ngắm nhìn những bông tuyết đầu mùa rơi lất phất ngoài vườn. Cảnh vật trắng xóa, tĩnh lặng đến lạ, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt thường thấy trong những bữa tiệc gia tộc mà cô sắp phải tham dự.
Hàn Tử Phong bước vào, trên tay là chiếc áo choàng lông trắng tinh. Anh khoác nhẹ lên vai cô, đôi mắt đen láy nhìn cô qua làn kính mỏng.
“Em mặc thêm đi, trời lạnh mà ngồi gần cửa sổ thế này,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng có chút lo lắng.
Lâm Uyển khẽ mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ bàạm vào vai mình. Cô biết kiếp này anh đã thay đổi, nhưng mỗi lầâm, trong lòng cô vẫn dấy lên một nỗi đau âm ỉ từ quá khứ. Kiếp trước, cô đã chết trong cô đơn, và giờ đây, sự ấm áp này khiến cô vừa hạnh phúc vừa sợ hãi.
“Em không sao, chỉ là đang nghĩ về buổi tiệc tối nay,” cô đáp, giọng nhẹ như làn khói.
Hàn Tử Phong ngồi xuống ghế đối diện, tay cầm tách trà nóng. Anh nhìn cô một hồi lâu, rồi chậm rãi nói:
“Tối nay, Hàn Mỹ Linh sẽ có mặt. Cô ta vừa gọi điện cho cha, nói sẽ đưa ra một bất ngờ lớn.”
Trái tim Lâm Uyển thắt lại. Cô nhớ rõ âm mưu của Mỹ Linh trong kiếp trước – những lời vu khống, những bằng chứng giả mạo đã khiến cô bị cả dòng họ ruồng bỏ. Nhưng kiếp này, cô đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Em biết rồi,” cô nói, giọng bình thản đến kỳ lạ. “Để em đoán xem, cô ta sẽ tung tin đồn em có quan hệ bất chính với ai đó, đúng không?”
Hàn Tử Phong nhướn mày, ánh mắt thoáng chút kinh ngạc rồi chuyển sang ngưỡng mộ.
“Em thông minh hơn anh nghĩ,” anh thừa nhận, đặt tách trà xuống bàn. “Nhưng lần này, anh sẽ không để cô ta làm hại em.”
Lâm Uyển lắc đầu nhẹ, đôi mắìn thẳng vào anh.
“Không, chồng chị. Lần này, em sẽ tự mình đối mặt. Em không còn là Lâm Uyển yếu đuối của kiếp trước nữa.”
Cô đứng dậy, bước đến bên lò sưởi, để ngọn lửa hồng hắt ánh sáng lên khuôn mặt thanh tú của mình. Hồi ức về đêm giao thừa năm ấy ùa về – cái lạnh thấu xương, tiếng gió rít ngoài cửa sổ, và nỗi tuyệt vọng khi không một ai đến cứu cô. Nhưng giờ đây, cô đã khác. Cô sẽ không để quá khứ lặp lại.
Bữa tiệc gia tộc họ Hàn diễn ra tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, những dải ruy băng vàng óng trang trí khắp nơi, cùng tiếng nhạc du dương từ dàn nhạc giao hưởng. Khách khứa đông đúc, phần lớn là những nhân vật quyền lực trong giới tài chính và các gia tộc danh giá.
Lâm Uyển mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc. Chiếc váy ôm sát cơ thể, khoe ra đường cong mềm mại nhưng vẫn giữ được vẻ trang nhã, quý phái. Cô bước vào sảnh tiệc, tay khoác nhẹ lên tay Hàn Tử Phong, người mặc vest đen lịch lãm, mái tóc đen được vuốt gọn gàng.
Ngay khi họ xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía họ. Những lời thì thầm râm ran, những cái nhìn dò xét, nhưng Lâm Uyển vẫn giữ được nụ cười tự tin, không hề nao núng.
Đột nhiên, một giọng nói the thé vang lên từ phía cuối sảnh:
“A, đại thiếu gia và phu nhân tới rồi! Thật là một cặp trời sinh!”
Hàn Mỹ Linh bước ra, mặc chiếc váy đỏ rực rỡ, gương mặt trang điểm đậm, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Cô ta tiến đến gần, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt long lanh đầy mưu mô.
“Lâm Uyển, em gái à, hôật xinh đẹp. Có điều… em có chắc là em xứng đáng với bộ váy này không?” Mỹ Linh nói, giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa dao găm.
Lâm Uyển bình thản đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc bén:
“Chị nói vậy là có ý gì? Em mặc váy do chồng chị mua, chẳng lẽ chị nghi ngờ gu thẩm mỹ của đại thiếu gia?”
Không khí xung quanh bỗng chốc căng thẳng. Một vài vị kháìn, tò mò về cuộc đối đầu giữa hai người phụ nữ này. Hàn Tử Phong đứng lặng lẽ bên cạnh, đôi mắt sắc lạnh quan sát mọi động thái của Mỹ Linh.
Mỹ Linh cười khẩy, đặt ly rượu xuống bàn, rồi bất ngờ vỗ tay ra hiệu. Một người đàn ông lạ mặt bước ra từ phía sau, mặc vest đen, khuôn mặt khả nghi. Anh ta cúi đầu chào, rồi lớn tiếng nói:
“Thưa quý vị, tôi xin phép tiết lộ một sự thật động trời. Phu nhân Lâm Uyển – người phụ nữ đang đứng kia – đã từng có quan hệ mờ ám với tôi từ trước khi cô ta kết hôn với đại thiếu gia Hàn Tử Phong.”
Cả hội trường bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ vọng lại từ xa. Những ánh mắt kinh ngạc, phẫn nộ, và cả khinh bỉ đổ dồn về phía Lâm Uyển. Một vài người bắt đầu xì xào, chỉ trỏ.
Hàn Mỹ Linh giả vờ ngạc nhiên, đưa tay lên che miệng:
“Trời ơi! Em gái à, sao em lại làm thế? Chị đã tin tưởng em, nghĩ em là người phụ nữ đoan chính, nhưng hóa ra…”
Cô ta chưa kịp nói hết câu thì Hàn Tử Phong đã bước lên một bước, giọng lạnh tanh như băng:
“Đủ rồi, Mỹ Linh. Màn kịch của cô đến đây là hết.”
ười đàn ông lạ mặt, ánh mắt sắc như dao cạo:
“Ngươi nói có quan hệ với phu nhân của ta? Ngươi có bằng chứng không?”
Người đàn ông run rẩy, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng vẫn cố gắng nói:
“Tôi… tôi có ảnh chụp, thưa đại thiếu gia. Ảnh chụp hai người họ ở một khách sạn, vào hai tháng trước.”
Hắn rút từ túi áột chiếc phong bì, định đưa cho Hàn Tử Phong. Nhưng ngay lúc đó, Lâm Uyển bất ngờ lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến lạnh người:
“Anh ta nói dối.”
Cô bước lên, đối diện với người đàn ông kia, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề chớp:
“Hai tháng trước, tôi có mặt ở Bắc Kinh, tham dự một hội nghị từ thiện cùng với mẹ chồng tôi – bà Dương Mai. Tôi có vé máy bay, hóa đơn khách sạn, và cả ảnh chụp cùng bà ấy tại sự kiện đó. Anh nói tôi ở khách sạn với anh, vậy xin hỏi, khách sạn nào? Ở đâu?”
Người đàn ông lắp bắp, không thể trả lời. Hắìn Hàn Mỹ Linh, cầu cứu, nhưng Mỹ Linh đã tái mặt, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra.
Lâm Uyển không dừng lại, cô rút điện thoại từ túi xách, mở một tấm ảnh rồi giơ lên cao:
“Đây là ảnh tôi chụp cùng mẹ chồng tại hội nghị từ thiện, có dấu mốc thời gian và địa điểm. Còn đây,” cô lướt sang một tấm ảnh khác, “là ảnh chụp giao dịch ngân hàng của Hàn Mỹ Linh, chuyển khoản cho người đàn ông này một khoản tiền lớn, chỉ ba ngày trước.”
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những lời thì thầm lúc trước giờ đã biến thành tiếẫn nộ. Hàn Mỹ Linh lùi lại, mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Cô… cô làm sao có được những thứ đó?” Mỹ Linh gào lên, giọng đầy căm phẫn.
Lâm Uyển mỉm cười, nụ cười lạnh lùng nhưng đượm chút cay đắng:
“Kiếp trước, tôi đã chết vì những âm mưu của chị. Kiếp này, tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa. Tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi, Hàn Mỹ Linh.”
Hàn Tử Phong bước đến bên cô, tay siết chặt lấy tay cô, truyền cho cô hơi ấm và sức mạnh. Anh nhìn Mỹ Linh, giọng đầy uy lực:
“Hàn Mỹ Linh, cô đã phạm phải sai lầm lớn nhất trong đời. Không chỉ vu khốân của ta, mà còn làm nhục danh dự của dòng họ Hàn. Từ giây phút này, cô không còn là người của gia tộc Hàn nữa.”
Mỹ Linh quỵ xuống, nước mắt lăn dài trên gương mặt trát phấn. Cô ta ôm mặt, khóc nức nở:
“Anh không thể làm thế! Em là em gái anh mà! Em chỉ muốn bảo vệ gia tộc khỏi một người phụ nữ không xứng đáng!”
Nhưng Hàn Tử Phong không hề lay chuyển. ác trưởng lãộc, những người đã chứng kiến toàn bộ sự việc, và nói:
“Cha, các bác, các chú. Hôm nay, tôi xin tuyên bố cắt đứt quan hệ với Hàn Mỹ Linh. Cô ta sẽ bị đuổi khỏi gia tộc, tước bỏ mọi quyền thừa kế và danh hiệu.”
Một trưởng lão đứng dậy, gật đầu đồng ý. Những người khác cũng lần lượt gật đầu, không ai dám phản đối quyết định của đại thiếu gia.
Lâm Uyển đứng lặng lẽ, nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô cảm thấy một nỗi nhẹ nhõm chưa từng có, nhưng cũng thoáng chút buồn. Kiếp trước, cô đã phải chịu đựng tất cả một mình, nhưng giờ đây, cô đã có Hàn Tử Phong đứng về phía mình.
Khi mọi người bắt đầu giải tán, Hàn Tử Phong bất ngờ quỳ xuống trước mặt cô, giữa sảnh tiệc lộng lẫy. Anh lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, ánh sáng từ đèn chùm chiếu vào viên đá, tạo ra những tia sáng lung linh.
“Lâm Uyển,” anh nói, giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe. “Kiếp trước, anh đã để em ra đi trong đau khổ. Anh đã không đủ dũng cảm để nói ra tình cảm của mình, để bảo vệ em. Nhưng kiếp này, anh xin em, hãột cơ hội. Hãy để anh yêu em, chăm sóc em, và ở bên em mãi mãi.”
Lâm Uyển đứng sững, trái tim cô đập loạn nhịp. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, không phải vì đau buồn, mà vì hạnh phúc và sự xúc động dâng trào. Cô nhìn người đàn ông trước mặt – người từng lạnh lùng, xa cách, nhưng giờ đây lại quỳ gối, mắt đầy chân thành và yêu thương.
“Em…” cô nấc nghẹn, không thể nói nên lời.
Hàn Tử Phong nắm lấy tay cô, đặt chiếc nhẫn lên ngón tay cô. Viên kim cương lấp lánh, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng.
“Anh yêu em, Lâm Uyển. Kiếp trước, kiếp này, và mãi mãi về sau. Em có đồng ý làm vợ anh lần nữa không?”
Lâm Uyển cúi xuống, nâng mặt anh lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy kia. Cô thấy trong đó tất cả – nỗi đau, sự hối hận, và tình yêu vô bờ. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời xuyên qua màn tuyết trắng.
“Em đồng ý, chồng chị. Kiếp này, em sẽ không bỏ anh nữa.”
Hàn Tử Phong đứng dậy, ôm chặt cô vào lòng, bất chấp ánh mắt tò mò của những vị khách còn lại. Anh hôn lên trán cô, thì thầm:
“Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội. Anh sẽ không để em thất vọng lần nữa.”
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, phủ trắng cả thành phố. Nhưng trong lòng Lâm Uyển, mùa đông lạnh lẽo của kiếp trước đã qua, nhường chỗ cho một mùa xuân ấm áp đang về. Cô biết rằng, cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng ít nhất, cô không còn phải chiến đấu một mình nữa.