Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Kiếp Sau Ta Sẽ Không Yêu Anh

Hạnh Phúc Cuối Cùng

3268 từ

Mùa đông năm ấy đến chậm hơn mọi năm, nhưng cái lạnh thì chẳng hề vơi. Lâm Uyển đứng bên cửa sổ phòng khách lớn, nhìườn phía sau biệt thự nơi những bông tuyết đầu mùa lất phất rơi. Tay cô áp vào tấm kính lạnh, hơi thở làm mờ một khoảng nhỏ, rồi cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang bướ đường lát đá.

Hàn Tử Phong đi từ cổng chính vào, trên vai còn vương vài bông tuyết trắng xóa. Anh mặc chiếc áo khoác màu xám đen, tóc hơi rối vì gió, nhưng ánh mắt vẫn tập trung về phía cô như thể đó là điều duy nhất anh muốn nhìn thấy.

“Sao em lại đứng ở đây?” Anh bước đến gần, bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô đang lạnh cóng. “Lạnh thế này, em không biết giữ gìn sức khỏe à?”

Lâm Uyển mỉm cười nhẹ, để mặc anh kéo tay cô áp vào lồng ngực ấm. “Em chỉ muốn ngắm tuyết một chút thôi. Dù sao thì mùa đông năm nay cũng đẹp hơn năm ngoái nhiều.”

“Đẹp hơn ở chỗ nào?” Hàn Tử Phong hỏi, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô.

“Ở chỗ... em còn được nhìn thấy anh.”

Câu nói nhẹ nhàng nhưng làm trái tim người đàn ông đối diện thắt lại. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi thì thầm: “Kiếp này, anh sẽ không để em phải rơi nước mắt nữa. Anh thề.”

Chỉ qua mười ngày kể từ đêm gia tộc họ Hàn náo loạn vì vụ việc của Hàn Mỹ Linh, căn biệt thự vốn lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Dương Mai từ dưới bếp đi lên, tay bưng khay trà nóng tỏa khói thơm dịu. Bà đặt khay xuống bàn, nhìn hai người trẻ đang đứng bên cửa sổ, lòng bà dâng lên một niềm vui khó tả.

“Đại thiếu gia, phu nhân, mời dùng trà. Tôi vừông thức mới, có thêm chút gừng và mật ong, uống sẽ ấm bụng.”

“Cảm ơn dì.” Lâm Uyển buông tay chồng, bước lại gần bàn, nhấc tách trà lên, hít hà hương thơm ấm nóng. “Dì Mai, dì có nhớ mùa đông năm ngoái con đã ốm một trận suýt không qua khỏi không?”

Dương Mai khựng lại, mắt hơi đỏ lên. “Sao con lại nhắc chuyện đó? Là tại dì không chăm sóc con tốt.”

“Không phải lỗi của dì.” Lâm Uyển lắc đầu, uống một ngụm trà nhỏ, cảm nhận vị ngọỏa trong miệng. “Là tại con đã không biết trân trọng bản thân mình thôi.”

Hàn Tử Phong đứng phía sau, im lặng nghe cô nói mà lòng đau nhói. Anh nhớ kiếp trước, khi cô chết trong biệt thự lạnh lẽo vào đêm giao thừa, người không một ai bên cạnh. Căn phòng đó, chiếc giường đó, và đôi mắt cô mở to nhìn lên trần nhà, ánh nhìn trống rỗng như thể đã không còn gì để níu giữ.

Anh không tin vào kiếp trước kiếp sau, nhưng từ ngày cô trở về, từ ngày cô thay đổi, anh bắt đầu tin rằng ông trời đã cho anh một cơ hội thứ hai. Và lần này, anh sẽ không để vuột mất.

“Uyển Uyển.” Anh gọi tên cô, giọng khàn khàn. “Anh có chuyện muốn nói với em.”

Cô quay lại, mắt chạm mắt anh. Trong đôi mắt đen láy kia, cô thấy mộắng hiếm thấy ở người đàn ông lạnh lùng này. “Anh nói đi, em nghe đây.”

“Anh muốn tổ chức lại đám cưới.” Anh nói thẳng, không vòng vo. “Đám cưới ngày trước, anh chỉ làm theo trách nhiệm, không có tình cảm. Nhưng bây giờ, anh muốn một đám cưới thực sự. Một đám cưới mà em sẽ nhớ đến suốt đời.”

Tách trà trong tay Lâm Uyển run nhẹ, vài giọt trà nóng bắn ra ngoài, rơi trên mu bàn tay trắng ngần. Cô không rên lên vì đau, chỉ nhìn anh, lòng chợt dâng lên bao xúc động khó tả.

“Anh... anh có chắc không?” Cô hỏi, giọng nhỏ đến mức suýt chìm trong tiếng gió rít ngoài kia. “Em không cần một đám cưới hoành tráng đâu. Chỉ cần anh ở bên em, như thế này, là đủ rồi.”

“Nhưng anh muốn em có tất cả.” Hàn Tử Phong bước tới, đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định. “Anh muốn cả thế giới biết rằng em là vợ anh, là người phụ nữ duy nhất của anh. Anh muốn em mặc váy cưới đẹp nhất, cầm bó hoa lớn nhất, và bước trên thảm đỏ dài nhất. Anh muốn em hạnh phúc, Uyển Uyển.”

Nước mắt cô bất giác lăn dài. Cô không kìm được. Những giọt nước mắt đó không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được tình yêu thực sự từ người đàn ông này.

“Vâng.” Cô gật đầu, nghẹn ngào. “Em đồng ý. Nhưng anh phải hứa với em một điều.”

“Điều gì?”

“Đừng bao giờ làm em khóc vì đau nữa.”

Hàn Tử Phong kéo cô vào lòng, vòng tay siết chặt như thể sợ cô biến mất. “Anh hứa. Bằng tất cả những gì anh có, anh hứa.”

Dương Mai lặng lẽ lui xuống bếp, để không gian yên tĩười. Bà lau nước mắt, khẽ mỉm cười. Cuối cùng thì đại thiếu gia cũng biết yêu thương, cũng biết trân trọng. Giá như cô tiểu thư quá cố được chứng kiến cảnh này, chắc bà ấy cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối.

Những ngày sau đó, cả biệt thự nhộn nhịp hẳn lên. Người đến người đi, thợ may, thợ trang điểm, người tổ chức sự kiện tấp nập như một cái chợ. Lâm Uyển chưa từng thấy Hàn Tử Phong bận rộn đến vậy. Anh tự tay chọn từng bông hoa, từng chiếc khăn trải bàn, từng ánh đèn trang trí. Từng chi tiết nhỏ nhất anh cũng muốn tham gia, muốn kiểm tra, muốn chắc chắn rằng mọi thứ đều hoàn hảo.

“Đại thiếu gia, anh nghĩ em nên mặc váy trắng hay váy màu kem?” Lâm Uyển cầm hai bộ váy cưới trên tay, đưa lên trước người, hỏi anh một chiều muộn.

Hàn Tử Phong ngẩng đầu khỏi đống giấy tờ, nhìn cô một lúc lâu. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn chùm cổ điển hắt xuống gương mặt cô, làm tôn lên nét thanh tú, dịu dàng. Tráỗng nhiên đập nhanh hơn, như một cậu trai trẻ lần đầu yêu.

“Váy trắng.” Anh trả lời dứt khoát. “Vì em trong trắng, thuần khiết, xứng đáng với màu trắng tinh khôi nhất.”

Lâm Uyển khẽ cười, đặt bộ váy trắng lên ghế, rồi bước lại gần bàn làm việc của anh. Cô ngồi xuống ghế đối diện, tay chống cằm nhìn anh. “Anh nói ngọt thế, em sợ mình sẽ nghiện mất.”

“Thì nghiện đi.” Anh không ngước lên, nhưng khóe môi đã cong lên. “Anh nuôi em cả đời.”

“Em có thể tự nuôi mình mà.” Cô đáp, giọng pha chút kiêu hãnh. “Em vẫn đang làm việc ở công ty, nhớ không?”

“Nhớ.” Anh gấp tập tài liệu lại, mắt hướng về cô. “Nhưng anh vẫn muốn nuôi em. Đó là quyền lợi của chồng đối với vợ.”

“Luật nào quy định thế?”

“Luật của anh.”

Hai người nhìn nhau, cùng cười. Tiếng cười trong vắt vang vọng trong căn phòng rộng lớn, xua tan đi mọi lạnh lẽo, mọi u ám của những ngày xưa cũ.

Buổi tối hôm ấy, khi Hàn Tử Phong còn bận họp qua điện thoại với đối tác nước ngoài, Lâm Uyển một mình ra vườn sau. Tuyết đã ngừng rơi, mặt đất phủ một lớp trắng mỏng như tấm lụa mềm. Cô đi chân trần trên bãi cỏ lạnh, bước từng bước chậm rãi, tận hưởng cảm giác mát lạnh dưới lòng bàn chân.

“Phu nhân, sao chị lại ra ngoài mà không đi dép?” Giọng Trần Hạo vang lên từ phía cổng. Anh ta vừa từ văn phòng về, tay còn xách cặp hồ sơ.

“Tôi muốn cảm nhận mùa đông một chút.” Cô quay lại, mỉm cười. “Trần Hạo, anh vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm.”

“Tôi không sao. Đại thiếu gia bảo tôi mang tài liệu này về cho anh ấy.” Trần Hạo bước tới gần, nhưng đột nhiên dừng lại cách cô vài bước. “Phu nhân, tôi muốn nói một điều.”

“Anh nói đi.”

“Tôi xin lỗi.” Anh ta cúi đầu, giọng trầm xuống. “Kiếp trước, tôi đã không bảo vệ được chị. Tôi biết chị là người tốt, biết chị bị oan ức, nhưng tôi đã không dám đứng lên vì chị. Tôi xin lỗi.”

Lâm Uyển ngỡ ngàng nhìn người đàn ông trước mặt. Trần Hạo, trợ lý trung thành của chồng cô, là người ít nói, ít thể hiện cảm xúc, nhưng hôại mở lòng như vậy.

“Anh không cần xin lỗi.” Cô lắc đầu. “Kiếp trước là kiếp trước. Kiếp này, tôi đã chọn cách sống khác. Và anh, anh cũng đã chọn cách đứng về phía tôi. Vậy là đủ rồi.”

“Cảm ơn chị.” Trần Hạo ngước mắt lên, trong đôi mắt đó thoáng hiện một tia ẩm ướt. “Tôi sẽ mãi mãi biết ơn chị.”

Anh ta cúi chào rồi bước nhanh vào nhà, để lại Lâm Uyển đứng giữa vườn tuyết, lòng dậy lên bao cảm xúc khó tả. Cô ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, thì thầm: “Kiếp trước, ta đã chết trong cô độc. Kiếp này, ta sẽ sống trong yêu thương.”

Buổi lễ cưới không diễn ra ở một nhà thờ lớn hay khách sạn sang trọng, mà được tổ chức ngay tại khu vườn sau biệt thự. Hàn Tử Phong quyết định như vậy, vì anh muốn Lâm Uyển cảm thấy thoải mái nhất, muốn cô bước trên những bông hoa tươi mà anh đã tự tay chọn lựa.

Ngày hôm đó, bầu trời trong xanh, nắng vàng rải nhẹ xuống mặt đất như một món quà của tạo hóa. Những bông tuyết cuối cùng tan chảy, nhường chỗ cho những chồi non mới nhú. Cả khu vườn phủ đầy hoa hồng trắng và hoa oải hương tím, màu sắc hài hòa, tỏa hương thơm dịu dàng trong gió.

Lâm Uyển bước ra từ cánh cửa kính lớn, tay cầm bó hoa cưới nhỏ xinh. Cô mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đuôi váy nhẹ nhàng lướt trên thảm hoa. Mái tóc đen dài được búi cao, vài lọn tóc mai rủ xuống ôm lấy gương mặt thanh tú. Đôi mắt cô long lanh, môi hồng nở nụ cười nhẹ nhưng ấm áp.

Khách mời không nhiều, chỉ có vài người thân thiết. Dương Mai đứng ở hàng ghế đầu, tay cầm khăn giấy, mắt đỏ hoe. Trần Hạo đứng phía sau, mặc bộ vest chỉnh tề, gật đầu nhẹ khi thấy cô bước ra.

Hàn Tử Phong đứng dưới giàn hoa trắng, mặc bộ vest màu xám bạc, tay cầm một bông hồng trắng. Khi nhìn thấy Lâm Uyển xuất hiện, anh như đứng hình mất vài giây. Trái tim anh đập mạnh, mạnh đến mức tưởng chừng như cả khu vườn đều có thể nghe thấy.

“Em đẹp quá.” Anh thì thầm khi cô bước tới gần, đưa tay ra đón cô.

“Anh cũng đẹp trai lắm.” Cô đáp khẽ, đặt tay mình vào tay anh.

Họ cùng nhau bước lên bục, trước sự chứng kiến của những người yêu thương. Người chủ trì buổi lễ là một người bạn già của dòng họ Hàn, ông đọc lời chúc phúc bằng giọng ấm áp, trầm ấm.

“Hàn Tử Phong, anh có đồng ý lấy Lâm Uyển làm vợ, yêu thương và chăm sóc cô ấy suốt đời, dù giàèo khó, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cho đến khi chết chia lìa?”

Hàn Tử Phong nhìn sâu vào mắt Lâm Uyển, giọên rõ ràng, kiên định: “Anh đồng ý.”

“Lâm Uyển, chị có đồng ý lấy Hàn Tử Phong làm chồng, yêu thương và chăm sóc anh ấy suốt đời, dù giàèo khó, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cho đến khi chết chia lìa?”

Lâm Uyển mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má, nhưng nụ cười cô vẫn tươi tắn, rạng rỡ. “Em đồng ý.”

Ông chủ trì mỉm cười, nói tiếp: “Xin mời trao nhẫn.”

Hàn Tử Phong lấy chiếc nhẫn kim cương từ trong túi áo ra, tay anh hơi run. Anh cầm tay trái của cô, đeo nhẫn vào ngón áp út, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đó. “Em là của anh mãi mãi.”

Lâm Uyển lấy chiếc nhẫn còn lại, đeo vào tay anh, rồi cũng hôn lên đó. “Anh là của em mãi mãi.”

Không khí như lắng đọng trong giây phút ấy. Những cánh hoa hồng trắng được thả từ trên cao xuống, bay lả tả trong gió, phủ lên hai người một lớp hương thơm ngọt ngào. Dương Mai không kìm được, òa khóc nức nở. Trần Hạo quay mặt đi, lấắt.

Họ trao nhau nụ hôn đầu tiên trong đám cưới. Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu, tất cả sự hối lỗi, tất cả những lời hứa hẹn mà họ dành cho nhau.

Buổi tiệc diễăn phòng khách lớn, với những món ăn do chính tay Dương Mai nấu. Không khí ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng. Hàn Tử Phong ngồi bên cạnh Lâm Uyển, tay vẫn nắm chặt tay cô, như thể không muốn rời xa dù chỉ một giây.

“Anh có nhớ lần đầu tiên anh thấy em không?” Lâm Uyển hỏi, cầm ly rượu vang đỏ lên, nhấp một ngụm nhỏ.

“Nhớ.” Hàn Tử Phong gật đầu. “Lần đầu tiên anh thấy em là ở nhà họ Lâm, trong bữa tiệc sinh nhật của ba em. Em mặc chiếc váy màu hồng nhạt, đứng dưới gốc cây anh đào, nhìn những cánh hoa rơi. Lúc đó, anh đã nghĩ, cô gái này sao đẹp đến thế.”

“Thế sao anh không đến nói chuyện với em?”

“Vì anh sợ. Sợ em sẽ từ chối anh.” Anh thành thật. “Anh vốn không giỏi nói chuyện, không biết cách tán tỉnh. Anh chỉ biết đứng nhìn từ xa.”

“Ngốc thật.” Cô cười, tựa đầu vào vai anh. “Nếu ngày đó anh đến, có lẽ chúng ta đã có một câu chuyện khác.”

“Nhưng bây giờ cũng không muộn.” Anh siết nhẹ tay cô. “Chúng ta vẫn còn cả đời để bắt đầu.”

Buổi tối hôm đó, khi khách khứa đã về hết, khi căn biệt thự chỉ còn lại hai người và Dương Mai dưới bếp, Hàn Tử Phong kéo Lâm Uyển ra vườn sau. Ánh đèn lấp lánh từ những dây đèn trang trí quanh vườn tạo nên khung cảnh huyền ảo, lung linh.

“Anh có quà cho em.” Anh nói, mắt lấp lánh như một đứa trẻ.

“Quà gì thế?” Cô tò mò.

Anh không trả lời, chỉ kéo cô ra giữa vườn, nơi có một chiếc bàn nhỏ được bày sẵn. Trên bàn là một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc tinh xảo. “Mở ra đi.”

Lâm Uyển mở nắp hộp, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim, mặt dây chuyền hình trái tim, bên trong có khắc chữ: “Vĩnh viễn yêu em.”

“Anh...” Cô nghẹn ngào, nước mắt lại trào ra.

“Anh biết em đã từng tổn thương.” Anh nói, giọng trầm ấm, tay nhẹ nhàng đeo vòng cổ cho cô. “Anh biết em sợ yêu, sợ bị tổn thương lần nữa. Nhưứa, từ nay về sau, anh sẽ không để em phải khóc vì anh nữa. Anh sẽ yêu em bằng tất cả những gì anh có.”

Lâm Uyển ôm chầm lấy anh, mặt vùi vào ngực anh, khóc nức nở. Cô khóc như một đứa trẻ, khóc cho tất cả những đau khổ kiếp trước, khóc cho những ngày tháng cô độc, và khóc vì hạnh phúc hiện tại.

“Em yêu anh.” Cô nói, giọng mơ hồ trong tiếng nấc. “Em yêu anh, Hàn Tử Phong.”

“Anh cũng yêu em.” Anh ôm chặt cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, mắt nhắm nghiền. “Yêu em hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.”

Đêm giao thừa đến, cả thành phố sáng rực ánh đèn. Trên sân thượng của biệt thự, Hàn Tử Phong và Lâm Uyển ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài, một tấm chăn len mỏng đắp lên người họ. Trong lòng họ là hai tách trà nóng bốc khói. Trên bàn nhỏ trước mặt là một đĩa bánh quy nhỏ và vài quả quýt vàng.

“Còn mười phút nữa là sang năm mới.” Lâm Uyển nói, mắt nhìn về phía đường chân trời nơi những chùm pháo hoa đang được bắn thử.

“Năm nay, anh có điều ước gì không?” Hàn Tử Phong hỏi, quay sang nhìn cô.

“Em ước...” Cô ngừng lại, suy nghĩ. “Em ước rằng mỗi năm mới, chúng ta đều có thể ngồi như thế này. Bên nhau, tay trong tay, cùng ngắm pháo hoa.”

“Anh ước giống em.” Anh cười, kéo cô sát vào lòng hơn.

Những giây cuối cùng của năm cũ trôi qua. Trên khắp thành phố, pháo hoa bắt đầu nở rộ, bắn lên bầu trời đen thẫm, tạo thành những chùm sáng rực rỡ đủ màu sắc. Tiếng nổ lách tách vang lên từ xa, tiếng reo hò của người dân hòa cùng tiếng nhạc từ những quán bar, quán cà phê dưới phố.

Lâm Uyển ngước mặt lên nhìn bầu trời, mắt phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Cô cảm nhận bàn tay ấm áp của chồng mình đang siết chặt tay cô, cảm nhận hơi thở đều đều của anh bên tai. Lòng cô bình yên đến lạ, một sự bình yên mà cô chưa từng có trong suốt hai kiếp sống.

“Hàn Tử Phong.” Cô gọi nhỏ.

“Gì thế?”

“Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ yêu anh.”

ìn cô, trong mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ. “Nhưng em từng nói kiếẽ không yêu anh mà?”

“Em nói dối đấy.” Cô cười, nụ cười tinh nghịch. “Vì em biết, dù có bao nhiêu kiếp, em vẫn sẽ chọn anh. Chỉ có anh.”

Hàn Tử Phong không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, hôn lên mái tóc thơm hương hoa oải hương. Lòng anh trào dâng một tình yêu mãnh liệt đến nghẹt thở.

Pháo hoa vẫn tiếp tục nở rộ trên bầu trời, tô điểm cho màn đêm những sắc màu rực rỡ. Hai người ngồi đó, tay trong tay, vai kề vai, cùng ngắm nhìn những chùm pháo hoa vụt sáng rồi tan biến, nhưng tình yêu của họ thì không bao giờ tan biến.

Năm mới đến, ọng mới, một khởi đầu mới. Và trong căn biệt thự lạnh lẽo ngày nào, giờ đây đã tràn ngập hơi ấm của tình yêu, của hạnh phúc, của một tình yêu đã từng đau khổ nhưng cuối cùng cũng tìm được bến bờ bình yên.

Lâm Uyển tựa đầu vào vai chồng, mắt khép hờ, mỉm cười hạnh phúc. Cô biết rằng, kiếp này, cô không còn phải sợ hãi nữa. Vì bên cạnh cô, đã có người đàn ông yêu thương cô hơn cả mạng sống của mình.

Và đó là tất cả những gì cô cần.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng cảnh tượng thơ mộng qua những hình ảnh biểu tượng (tuyết, pháo hoa, căn phòng từ lạnh lẽo trở nên ấm áp), đồng thời tinh tế khắc họa tâm lý nhân vật qua lời thoại sâu sắc—khoảnh khắc Lâm Uyển thú nhận sự dối trá tình yêu của cô lộ ra một nữ nhân vật không đơn thuần mà có độ sâu cảm xúc khác thường.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord