Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Làng Đông Trai

Cha bán con gái để lấy đất

1112 từ

“Lệnh của trưởng làng đã rõ rồi.” Giọng ông Quý trầm và đều, không có chỗ cho sự tranh cãi.

“Đứa bé này phải lên sống ở gác xép.”

“Nhẹ quá! Như thế là quá nhẹ!” Cha tôi hét lên, giọng khàn đặc vì phẫn nộ và đau đớn. Tôi biết nỗi đau ấy không chỉ từ vết thương trên người ông, mà còn từ cái hố sâu thẳm trong lòng ông – hố chôn hai người vừa mới bị cơn sốt quái ác cướp đi. Sự mất mát ấy biến thành ngọn lửa hận thù, và tôi, đứa con gái vừa chào đời, trở thành cái bia hứng chịu gần nhất.

“Hai đứa tôi! Chúng nó đã chết! Chết cả rồi!”

“Thôi đủ rồi.” Một giọng nói uy quyền cắt ngang không gian ngột ngạt. Trưởng làng bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn nhà đang ngập tràn sự hỗn loạn và đau khổ. Ông ta nhíu chặt đôi lông mày rậm, vẻ không hài lòng với cảnh tượng này.

“Quý Phương, anh hãy bình tâm lại.” Ông ta nói, tiến lại gần cha tôi, giọng điệu có phần an ủi nhưng ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng.

“Giờ đây, anh là ất còn lại của gia tộc. Làng này sẽ không để anh phải chịu thiệt thòi. Mọi chuyện, chúng ta đều có thể sắp xếp ổn thỏa.”

Ánh mắt sắc như dao của trưởng làng chuyển hướng, đóng chặt lấy tôi – một đứa trẻ sơ sinh đang run rẩy trong vòng tay mẹ. Cái nhìn ấy không có chút hơi ấm nào.

“Đứa bé đó, lên gác xép. Đó là quyết định.” Rồi lại nhìn cha tôi, giọng nói trở thành một lời ra giá.

“Đổi lại, tôi sẽ tính cho gia đình đất ở khu đồi phía Tây. Công bằng chứ?”

“Được! Được ngay!” Sự phẫn nộ trên mặt cha tôi lập tức tan biến, thay vào đó là một ánh sáng hám lợi lóe lên trong đáy mắt. Ba phần đất. Đó là thứ ông ta cần, thứ có thể bù đắp phần nào sự trống trải sau cái chết của các con trai. Không một giây do dự, những ngón tay thô ráp của ông chụp lấy tôi, kéo mạnh ra khỏi vòng tay đang ôm chặt của mẹ. Hơi ấm duy nhất tôi biết bị cướp đi đột ngột.

“Mẹ!” Tiếng kêu thảng thốt, non nớt của tôi chỉ vừa thoát ra khỏi cổ họng đã bị bà của ông Quý bịt nghẹt lại. Mùi mồ hôi chua và mùi thuốc lá nồng nặc từ bàn tay ấy xộc thẳng vào mũi. Ông ta vác tôi lên như một bó hàng, xoay người bướu ra.

Từ góc nhìn bị lắc lư và đảo ngược đó, tôi thấy mẹ tôi. Bà vẫn ngồi bệt dưới nền đất lạnh, thân hình như đã hóa đá. Ánh mắt bà dõi theo tôi, nhưng lại xuyên qua tôi, trống rỗng và vô hồn, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác từ lúc nào. Không một tiếng kêu, không một cử động vươn tay. Chỉ là một bức tượng bằng xương thịt đang tan vỡ.

Khi mọi người đã kéo, chỉ còn lại trưởng làng đứng trước người phụ nữ tội nghiệp ấy. Ông ta khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa đầy vẻ trịch thượng.

“Cô cũng nên suy nghĩ cho thông thoáng đi. Một đứa con gái mang điềm xấu, có đáng là bao?” Giọng ông ta hạ thấp, như thể đột nhiên ân huệ.

“Làm sao có thể so được với một người con trai? Giờ cô là mụ đỡ duy nhất trong làng. Việc này cũng gây bất tiện cho mọi người. Về sau, cố gắng truyền lại cái nghề ấy cho người khác đi.”

Cái gật đầu vô thức, máy móc của mẹ tôi dường như đã làm hài lòng vị trưởng làng. Nụ cười trên mặt ông ta rộng hơn một chút, rồi ông ta cũng quay lưng bước đi, để lại căn nhà tràn ngập sự im lặng chết chóc và mùi máu khô quyện với mùi nước mắt mặn chát.

Đôi mắt bà khép hờ, nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ thứ ánh sáng lạnh lẽo ấy trong đáy mắt. Nó chỉ lóe lên trong một tích tắc, nhanh đến mức người đàn ông đang quay lưng kia không thể nào nhận ra. Ông ta chỉ quan tâm đến việc rời khỏi căn phòng này càng sớm càng tốt, với vẻ mặt dửng dưng như vừa hoàn thành một nhiệm vụ phiền toái.

Lòng tôi se lại. Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi, như giọt mực đen rơi vào ly nước trong vắt. Tại sao? Bà vốn là người hiền hòa nhất. Giọng nói chưa bao giờ cao quá một mức độ. Thứ tia sáng vừa rồi… nó không thuộc về bà. Nó là thứ gì đó bị đè nén quá lâu, đến mức đã biến chất, trở nên sắc lẹm và nguy hiểm.

Ông ta đã bước đến cửa. Bóng lưng thẳng thớm trong bộ triều phục màu tía in hằn lên nền gỗ sẫm. Không khí trong phòng đặc quánh mùi trầm hương, thứ mùi vốn dĩ để tĩnh tâm, giờ đây lại ngột ngạt đến nghẹt thở. Rồi, ngay khi bàn tay ông chạm vào cánh cửa, ông dừng lại, quay nửa người. Ánh mắt ông phớt qua tôi – đứa con trai đang đứng im lặng trong góc – và giọng nói vang lên khô khan, không chút do dự.

“Thằng bé, đi theo ta.”

Chỉ một câu ngắn ngủi. Một mệnh lệnh. Cha tôi – người đàn ông luôn cúi thấp đầu trước mặt ông – vội vàng bước nhanh về phía cửa, dáng đi khom khom. Trên khuôn mặt cha, tôi không thấy sự bất mãn, chỉ có sự mệt mỏi thường trực và một sự vâng lời đã thành thói quen. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi thấy bà nắm chặt lấy vạt áo của cha. Một cái nắm thật nhanh, thật chặt, rồi buông ra ngay, như một lời nhắn nhủ câm lặng đầy tuyệt vọng.

Cánh cửa đóng lại. Tiếng then cài rơi vào vị trí nghe chói tai. Căn phòng rộng thênh thang chỉ còn lại bà và tôi. Thứ ánh sáng hận thù kia trong mắt bà đã tắt lịm, nhường chỗ cho một vũng nước mắt đục ngầu, lặng lẽ trào ra, lăn dài trên những nếp nhăn khắc sâu trên gò má. Bà không khóc thành tiếng. Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn gấp bội.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xuất sắc trong việc chuyển tâm lý từ phẫn nộ hé lộ sang sự im lặng nghiệt ngã – những nước mắt cam chịu của người mẹ khi cửa đóng lại nói lên nhiều hơn bất cứ lời thương tiếc nào. Khoảng trống giữa những câu đối thoại tạo nên áp lực tâm lý đè nặng.

📖 Chương tiếp theo

Trong gác xép tối thầm, cô bé bị cô lập sẽ tìm kiếm bóng dáng mẹ và khám phá những bí mật mà làng Đông Trai đang che giấu.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram