Tôi ngã sấp xuống nền đất lạnh ngắt, hơi thở hổn hển vì cú va chạm đau điếng. Trước mặt tôi, một đám đông im lặng đến rợn người đang dồn ánh nhìn về phía tôi. Toàn là đàn ông, từ lão già râu tóc bạc phơ đến những thanh niên còn vương vấn nét trẻ con, nhưng trong mắt ai cũng ánh lên một thứ tình cảm giống hệt nhau: sự căm ghét tột cùng, lạnh lùng như băng.
"Chính con quỷ sao chổi này đã khiến làng ta tuyệt tự."
"Đáng lẽ trưởng làng phải tống nó lên gác xép từ sáu năm về trước."
"Gác xép? Theo ta, tốt nhất đừng nên nhặt nó về từ đầu."
Những lời thì thào như những mũi kim châm xuyên thẳng vào tai tôi. Tôi co rúm người lại, hai bàn tay nhỏ xíu bịt chặt lấy đôi tai, cố gắng chặn đứng dòng âm thanh độc địa ấy. Trong lòng tôi trào lên một nỗi độ. Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi chỉ là một đứa trẻ thôi mà. Tại sao mọi người lại nhìn tôi như vậy?
Đám đông từ từ tiến lại gần, tạo thành một vòng vây chặt chẽ. Tôi lùi từng bước một, lưng áo cọ vào thứ gì đó thô ráp và lạnh buốt. Quay đầu lại, tôi giật mình thon thót. Đó là một tảng đá xám xịt, cao ngang ngực người lớn, áp sát vào một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Ngước mắt lên, một tòa gác xép bằng gỗ đen sì hiện ra, cao vút và âm u, như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ đợi.
Trưởng làng và cha tôi bước tới, khép lại vòng vây. Trưởng làng vuốt ve bộ râu, hắng giọng một cách trang trọng đầy giả tạo.
"Mọi người đều đã rõ họa tai gần đây rồi. Tất cả đều bắt nguồn từ đứa trẻ tội lỗi này."
Ngón tay khô khốc của ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi. Cả trăm con mắt lập tức thiêu đốt tôi bằng những tia nhìn sắc lẹm. Tôi run lẩy bẩy, quay sang nhìn cha, cầu xin một chút bảo vệ. Nhưng ông chỉ liếc tôi một cái rồi ngoảnh mặt đi, nét mặt lạnh tanh và đầy ghê tởm, như nhìn một con sâu bọ. Trái tim tôi như vỡ vụn. Ngay cả người tôi gọi là cha suốt bảy năm qua cũng từ bỏ tôi sao?
"Tảng đá trấn yểm này đã trăm năm không nhúc nhích. Hôm nay, ta sẽ mở nó ra, nhốt thứ tai ương này vào trong để trừ họa cho làng."
Một tiếng gầm đồên từ đám đông, đầy phấn khích tàn nhẫn. Vài gã đàn ông lực lưỡng xông tới, hất tôi ngã lăn ra một bên, rồi cùng nhau dồn sức đẩy tảng đá nặng nề. Tiếng đá cọ sát ken két vang lên chói tai. Phía sau là cánh cửa gỗ mục nát. Trưởng làng rút từ trong người ra một chiếc chìa khóa sắt dài, cắm vào ổ khóa cũ kỹ. Tiếng lách cách vang lên.
Tôi chưa kịp kêu lên thì đã bị một bàn tay thô bạo túm cổ áo ném thẳng vào bóng tối. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, khóa xoay một lần nữa. Rồi tiếng đá lê trên nền ùng ục vang lên, lấp kín mọi khe hở. Bóng tối tuyệt đối nuốt chửng tôi. Tôi lao đến, đập tay vào cánh cửa gỗ, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng và cái lạnh thấu xương từ phiến đá phía ngoài. Tôi gục xuống nền đất ẩm mốc, cả người bất lực. Tất cả đã kết thúc rồi sao?
Đúng lúc đó, một tiếng động rất nhỏ, như tiếng vải xào xạc, vọng lại từ phía sau. Tôi cứng đờ người, da gà nổi khắp sống lưng. Rồi một tia sáng le lói lóe lên trong bóng tối. Tôi run rẩy quay đầu lại.
Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi một cảnh tượng khiến máu trong người tôi đông cứng. Tiếng hét nghẹn ứ trong cổ họng, mắt tôi tối sầm, và tôi ngất đi, không còn biết gì nữa.
***
Khi tỉnh lại, hơi thở đầu tiên tôi hít vào là một thứ mùi kỳ lạ: mùi thảo dược đắng ngắt hòa lẫn mùi sữa ngọt ngào. Tôi mở mắt, giật mình thấy bảy tám khuôn mặt phụ nữ đang cúi xuống nhìn mình. Họ đều đã có tuổi, tóc điểm bạc, nhưng ánh mắt thì sáng quắc, đầy vẻ tò mò và dò xét.
Sợ hãi trào lên, nhưng tôi vẫn cố gắng lắp bắp: "Các... các bà đừng ăn thịt cháu... Thịt cháu dai lắm, không ngon đâu…"
Một người phụ nữ gần đó khẽ cười, giọng trêu chọc: "Thật thế sao? Bà không tin. Để bà cắn thử một miếng xem nào?"
Tôi thét lên, vội vàng lăn người chui tọt vào trong chiếc chăn dày đang đắp trên người, toàn thân run lên như cầy sấy.
"Đủ rồi, đừng hù dọa đứa bé."
Một giọng nói trầm ấm, già nua nhưng đầy uy lực vang lên. "Con bé, tại sao cháu lại bị đưa vào chốn này?"
Tôi thận trọng hé mắt nhìn ra. Những người phụ nữ đã lột chút. Ở góc phòng xa hơn, một bà lão tóc bạc trắng như cước đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, trong lòng bà là một em bé sơ sinh đang ngủ say.
"Bé đó… là em của bà ạ?"
Tôi rụt rè hỏi.
Bà lão ngẩng đầu lên, nếp nhăn trên khuôn mặt hiền hậu xếp lại thành một nụ cười. "Ừ, cháu muốn xem không?"
"Là bà!"
Ký ức ùa về. Chính hình ảnh của bà lão trong ánh nến mờ ảo lúc nãy đã khiến tôi hoảng sợ đến ngất đi. Bà đặt em bé vào tay một phụ nữ đứng cạnh, rồi chậm rãi bước đến, ngồi xuống mép giường cạnh tôi.
"Cánh cửa chính đã trăm năm không mở. Con bé, làm sao cháu vào được đây?"
"Trăm năm? Bà… bà đã một trăm tuổi rồi ạ?"
Tôi ngây ngô hỏi lại. Nỗi sợ vẫn chưa tan. "Bà có ăn thịt cháu không?"
Bà lão khẽ cười: "Bà mới chín mươi chín thôi. Và bà không ăn thịt người."
Nghe vậy, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, dũng khí dần quay trở lại. "Cháu bị họ ném vào. Họ bảo cháu là sao chổi, là nguyên do khiến làng không còn đứa trẻ nào chào đời. Nhưng rõ ràng cháu thấy nhiều cô bác vẫn mang bầu mà? Rồi mấy anh lớn trong làng còn dọa cháu, bảo trong gác xép toàn yêu quái ăn thịt người. Nhưng các bà đâu có ăn thịt cháu? Có phải họ nói dối không? Cháu không phải tai họa. Mẹ cháu nói cháu là ngốc, sẽ giúp được mẹ!"
"Mẹ cháu?"
Bà lão nhíu mày, vẻ mặt thoáng nghi ngờ. "Cô ấy không phải người làng này? Cháu lớn lên ở đâu?"
"Cháu lớn lên trong làng. Mẹ cháu tên Tống Tư Niệm là bà đỡ của cả làng. Mẹ cháu giỏi lắm, cứu được rất nhiều người…"
"Mẹ!"
Tôi đột nhiên reo lên, phóng người xuống giường và chạy ào tới ôm chầm lấy người phụ nữ vừa bước vào phòng. Hơi ấm và mùi quen thuộc khiến tôi tin chắc đó là mẹ.
"Nhóc con, cô không phải mẹ cháu đâu."
Người phụ nữ dịu dàng ôm tôi một cái rồi đặt tôi trở lại giường. Cô à lão, giọng trở nên nghiêm túc: "Danh y, đây là cái khăn quấn của đứa bé mới được đưa vào mấy hôm trước. Trên đó có chữ."
Tôi chăm chú nhìn người phụ nữ ấy. Khuôn mặt cô sao mà giống mẹ tôi đến thế! Nhưng rồi tôi bị thu hút bởi tấm khăn và lão. Tôi bước lại gần, chỉ tay vào những nét chữ nguệch ngoạc: "Đây là chữ của mẹ cháu! Cháu nhận ra!"
"Là mẹ cháu thật sao?"
Bà lão nhìn tôi, vẻ nghi ngờ càng đậm. "Cháu vừa gọi cô kia là mẹ. Mẹ cháu trông giống cô ấy lắm à?"
Người phụ nữ mới vào cũng tò mò nhìn tôi. Tôi ngắm cô ấy thật kỹ rồi lắc đầu: "Nhìn thoáng qua thì giống, nhưng nhìn kỹ thì mẹ cháu đẹp hơn. Với lại, giọng nói cũng khác."
"Vậy à..."
Bà lão trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm dán vào dòng chữ trên khăn, im lặng hồi lâu.
"Lúc thay khăn cho đứa bé, bọn cháu ngồi. Nhưng chữ viết loạn cả lên, chẳng hiểu viết gì. Không biết có phải viết bừa không."
"Cháu biết!"
Tôi lập tức cất tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Hả? Cháu biết trên đó viết gì?"
Cả bà lão và người phụ nữ kia đều ngạc nhiên.