Tôi nhặt từng thùng giấy từ trong xe tải chuyển nhà xuống, mồ hôi lấm tấm trên trán. Khu chung cư cũ kỹ này có cái gì đó khiến lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Tôi cần một khởi đầu mới, một nơi mà những ký ức cũ không còn đeo bám mỗi góc tường. Vừa ngẩng lên, tôi thấy hắn đang đứng ở cửa căn hộ đối diện, tay xách theo một túi đồ lớn.
“Trùng hợp thật,” Hứa Dịch nói, giọng hắn vang lên giữa hành lang chật hẹp. Tôi nhìn hắn, lòng tự hỏi số phận trêu ngươi đến mức nào khi kéo hai kẻ xa lạ lại gần nhau như thế này. Hắn đặt túi đồ xuống, mở cửa căn hộ đối diện: “Từ từ ở bên nhau, từ từ tìm hiểu, chờ để chấp nhận.” Câu nói ấy vang vọng trong đầu tôi suốt nhiều ngày sau đó.
Mỗi buổi chiều, chúng tôi dắt mèo và chó ra công viên gần đó. Con mèo tam thể của tôi nhảy nhót trên bãi cỏ, còn con chó corgi của hắn lăn lộn dưới gốc cây bàng già. Triệu Thấm Nhã, cô bạn thân từ thời đại học, bỗng dưng kết bạn WeChat với tôi im lặng. Cô ấy thường vào thả tim những tấm ảnh tôi đăng về Kim Đậu, con mèo béo ú mà tôi đã nuôi từ ngày nó còn nhỏ xíu. Tôi chẳng hiểu cô ấy nghĩ gì, nhưng mỗi lần thấy thông báo, lòng tôi lại dậy lên một cảm xúc khó tả.
Kim Đậu, cái tên mà tôi đặt cho nó từ ngày đầu tiên nhặt được nó bên thùng rác, giờ đây đã trở thành trung tâm của cuộc sống mới. Hoạt động mỗi ngày của nó biến thành ăn, ngủ và đánh “Da Da” – trò chơi mà nó tự chế ra bằng cách vỗ vào màn hình điện thoại. Hứa Dịó rất nhiều pate, từng hộp một chất đầy tủ lạnh. Tôi nhìn nó liếm sạch từng miếng, đôi mắt trò, và tôi biết nó đã tìm thấy hạnh phúc của mình. “Khi nào chú ấy mới biến thành ba của Kim Đậu?” Nó hỏi tôi mỗi ngày, cái giọng méo mó nhưng khiến tim tôi thắt lại.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ về những ngày tháng cô đơn trước kia, khi căn phòng trọ chật chội chỉ có tôi và Kim Đậu. Những đêm mưa rả rích, tôi ngồi nhìn nó cuộn tròn trong lòng, tự hỏi liệu cuộc đời này có gì hơn ngoài những bữa cơm một mình. Vậy mà giờ đây, tôi đang đứng trước cửa nhà mới, nhìn sang căn hộ đối diện, nơi Hứa Dịch đang pha trà. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ đều khiến tôi cảm thấy mình được chở che.
Vào ngày Tết âm lịch năm đó, khi pháo hoa nổ vang trời, Hứa Dịch quỳ xuống trước mặt tôi, tay cầm chiếc nhẫn đơn giản. Kim Đậu chạy quanh chân hắn, như muốn nói: “Cuối cùng thì cũng đến lúc này.” Tôi cười, nước mắt chảy dài trên má. “Đồ ngốc,” tôi nói, giọng nghẹn lại. Hắn đứng dậy, ôm tôi vào lòng, bàn tay siết chặt.
Từ đó, hai con người vốn không có gia đình, ở thành phố nhỏ này đã có mái ấm của riêng mình, cùng với một mèo một chó. Cũng tính là hạnh phúc nhỉ? Tôi nghĩ vậy khi nhìn Kim Đậu nằm dài trên ghế sofa, còn con chó corgi gác đầu lên chân tôi. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là có người chờ mình về nhà, có tiếng mèo kêu đói, có mùảng trong bếp. Tôi không cần gì hơn thế nữa.