Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Lễ Tưởng Niệm Dưới Trăng

Bí ẩn dưới bụi cỏ mộ phần

1670 từ

Mùi đất ẩm ướt và hơi lạnh của cỏ dại vẫn còn bám đầy tới cuối dòng bình luận cuối cùng. Mọi thứ đều bình thường, cho đến khi mắt tôi dừng lại ở một dòng chữ. Tim tôi đập thình thịch, như có bàn tay lạnh lẽo nào đó bóp nghẹt lấy ngực. Thầy Lưu. Người đàn ông khô khan, nghiêm nghị ấy, người mà cả giảng đường đều e ngại vì sự cầu toàn khắt khe, lại đang bình luận dưới bức ảnh tảo mộ của tôi.

Tôi nhìn lại bức ảnh mình vừa đăng. Nó được chụp vội vàng lúc cha tôi và các chú bác đang chuẩn bị lễ vật, khói hương còn chưa kịp tỏa. Góc máy lệch, chỉ kịp ghi lại một mảnh đất nhỏ phía trước ngôi mộ cũ, nơi cỏ tranh mọc um tùm, xanh rờn một màu sắc sống động đến lạ lùng dưới ánh nắng xế chiều. Tôi chưa từng để ý. Đối với tôi, đó chỉ là một bãi đất mỗi dịp thanh minh.

Nhưng thầy Lưu thì không. Dòng chữ của thầy hiện lên rành rành, lạnh lùng và chắc nịch như một lời tuyên án: “Mảnh đất này hướng âm hư, cỏ mọc vô cùng rậm rạp. Theo lý, phải là một nữ nhân mới đúng, sao lại là một ông nội em?”*

Câu hỏi ấy đâm thẳng vào ý thức, khiến da đầu tôi tê dại. Âm hư? Mộ nữ nhân? Tôi nuốt khan, cổ họng khô lại. Ký ức ùa về những lần về quê. Năm nào cũng vậy, cứ vào tiết Thanh Minh, dù bận rộn đến đâu, cha tôi cũng gác hết mọi việc để trở về thắp nén hương cho ông nội. Lòng hiếu thảo ấy là điều tôi luôn kính trọng. Năm nay lại càng đặc biệt, vì đúng kỳ “cải táng lần hai” theo tục lệ lạ đời của vùng quê Quảng Tây này – nơi người chết sau vài năm sẽ được đưa lên, làm sạch những gì còn sót lại, đặt vào chiếc hũ sành nhỏ bé, rồi tìm một nơi yên nghỉ mới vĩnh viễn.

Tôi đứng giữa trời chiều gió hiu hiu, tiếng người lớn nói chuyện râm ran phía xa nơi làm lễ, mà cảm thấy cô độc. Tại sao thầy lại nói thế? Phải chăng tôi, hay cả gia đình tôi, đã có một sự nhầm lẫn không thể tưởng tượng nổi? Ngón tay tôi lướt trên màn hình điện thoại, gõ vào ô trả lời, những con chữ loạng choạng: “Thưa thầy, đây chính xác là mộ phần của ông nội cháu. Gia đình cháu sắp sửa làm lễ cải táng cho ông ấy.”*

Tôi nhấn gửi. Trái tim như treo trên đầu sợi tóc, chờ đợi phản hồi từ phía bên kia màn hình. Khói hương từ phía mộ phần bay qua, quyện với mùi cỏ tươi bị giẫm nát, tạo thành một thứ mùi vừa thiêng liêng vừa hoang dại. Tiếng chim chiều đâu đó vang lên não nề. Tôi chợt nhận ra mình chưa từng thực sự hiểu về mảnh đất dưới chân, về câu chuyện mà nó có thể đang giấu kín.

Mặt tôi tái nhợt đi ngay khi ánh mắt chạm vào tấm vải thô màu nâu bạc phếch ấy. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ gió đêm, mà từ một sự thật kinh hoàng đang bò lên óc. Tôi nhớ như in cái ngày mưa phùn lất phất, ông nội tôi nằm trong chiếc áo vải diêm bâu màu lam đã cũ, do chính tay bà nội may từ mấy năm trước. Bà bảo ông thích màu trời ấy. Còn bộ đồ tang này, thứ vải thô ráp màu nâu xám, tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tin nhắn của thầy Lưu như một lời tiên tri độc ác, giờ đây hiện hình ngay trước mắt.

"Cha!"

Giọng tôi khản đặc, cố gắng kìm nén sự run rẩy. "Cha nhìn này. Áo tang… áo tang của ông không phải thế này."

Cha tôi, lúc nãy còn giận dữ, giờ sắc mặt cũng chuyển dần. Ông bước gần lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bộ hài cốt, rồi nhìn xuống tấm ván quan đã mục nát. Sự chắc chắn trong ánh mắt ông rạn vỡ từng chút một, thay vào đó là một vẻ hoang mang lạ lẫm. Ông lặng đi một hồi lâu, hơi thở trở nên nặng nề trong đêm tĩnh mịch. Có lẽ trong đầu ông đang lật giở lại từng khung hình của ngày hạ huyệt năm năm trước, so sánh với thực tại trần trụi và sai khác trước mắt.

"Không thể nào…"

Ông lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần như sợ đánh động điều gì. "Chính tay ta, cùng với bác Hai, chú Ba… chúng ta đã đặt cha nằm xuống. Ta còn nhớ rõ cái khuy đồng trên áo ông…"

Nhưng trên bộ áo này, chẳng có khuy đồng nào cả. Chỉ là những đường chỉ thô sơ, vội vàng.

Nỗi sợ hãi trong tôi giờ đã hóa thành một sự xác tín lạnh lùng. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình còn dính đất. Tôi nhắn lại cho thầy Lưu, mỗi chữ như đè nặng: "Thưa thầy, thầy nói đúng. Bộ áo tang… không phải. Chuyện gì đã xảy ra ở đây?"

Đèn màn hình sáng lên trong bóng tối, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt đầy lo âu của cha tôi. Ông không ngăn tôi nữa. Sự kiêu hãnh và chắc chắn của một người con tự cho mình là hiếu thảo đã sụp đổ. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy ông bỗng già đi vài tuổi, vai như oằn xuống dưới gánh nặng của một nghi hoặc khủng khiếp. Mùi đất ẩm mốc, mùi gỗ mục nồng nặc bốc lên, hòa với mùi hương cỏ dại cháy tàn từ đám cúng lúc chiều, tạo thành một thứ mùi vị của sự tan vỡ và bí ẩn.

Chỉ ít phút sau, điện thoại tôi rung lên. Thầy Lưu nhắn: "Đừng động vào bất cứ thứ gì. Lùi lại. Chụp cho thầy thật rõ góc phần mộ và cỗ quan. Có một câu chuyện mà có lẽ cha con nhà cháu cần phải biết."

Tôi đưa điện thoại. Ông đọc dòng chữ, rồi nhắm mắt lại, hai bàn tay nắm chặt thành quả đấm, móng tay cắn sâu vào da thịt. Một giọt nước mắt nóng hổi, hiếm hoi, lăn dài trên gò má ông, chảy xuống cằm. Nó không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác tội lỗi và bất lực. Suốt năm năm trời, ông đã thành kính cúng bái một ngôi mộ, mà bên trong không phải là cha mình. Sự thật đó cắt vào lòng tự trọng và chữ hiếu của ông sâu hơn bất cứ nhát dao nào.

Tôi giơ điện thoại lên, ống kính máy ảnh thu vào khung hình đầy chấn động: cỗ quan tài mục nát, bộ hài cốt xa lạ trong bộ áo tang không phải của ông nội, và khuôn mặt tái mét đầy đau đớn của người cha tôi đứng bên cạnh. Ánh đèn flash bật lên một cái chớp sáng lạnh lùng, làm lộ ra rõ hơn từng vết nứt, từng đốm mốc trên gỗ, từng đường chỉ may cẩu thả trên vải. Cái chớp sáng ấy như xé toạc màn đêm yên tĩnh giả tạo của ngôi làng và cả sự bình yên giả tạo trong tâm trí chúng tôi suốt nhiều năm qua. Mọi thứ bắt đầu từ đây.

Tôi đứng chôn chân trước hố đất trống hoác, hai tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Một cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên ót. Nơi này, ngay chính chỗ này, lẽ ra phải là nơi yên nghỉ của ông nội tôi. Vậy mà giờ đây, chỉ còn lại một khoảng trống tối om, ngấm đầy mùi ẩm mốc của đất cũ và thứ hương vị ngọt lợ khó tả của rễ cây mục nát. Gió chiều thổi qua bờ vai, mang theo hơi lạnh xuyên thấu áo.

Điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ. Tôi giật mình, lật máy lên, ngó lại Lưu. Ánh sáng xanh của màn hình chiếu lên mặt tôi trong bóng chiều tà. "Thầy Lưu, thầy có nhìn thấy điều gì khác thường không ạ?"

Từng chữ hiện lên, gói trọn nỗi hoang mang đang bóp nghẹt lồng ngực tôi. Tôi cảm thấy mình như đang rơi vào một cơn ác mộng mà không tìm được lối thoát.

Cha tôi vẫn lặng lẽ ở một góc. Ông cúi xuống, nhặt từng mảnh ván quan tài đã mủn nát, đặt sang một bên với một sự cẩn trọng gần như thành kính. Rồi ông cầm lấy cây chổi cũ, nhẹ nhàng quét đi lớp bùn đất dính trên những mảnh xương trắng bệch. Cử chỉ của cha chậm rãi, tỉ mỉ, nhưng tôi nhìn thấy bàn tay ông run nhẹ. Sự im lặng của cha càng khiến không khí thêm ngột ngạt. Ông đang nghĩ gì? Có phải ông cũng đang hoài nghi, cũng đang sợ hãi như tôi, nhưng vì là trụ cột, nên phải giữ vẻ bình tĩnh này?

Tiếng "đinh đoong" vang lên chói tai. Trái tim tôi thót lại. Thầy Lưu nhắn: "Xin lỗi, thầy vừa họp xong. Thầy đã xem ảnh trên vòng bạn bè của em. Ngôi mộ này, theo cách bố cục và cỏ cây um tùm rậm rạp xung quanh, toát lên một khí âm hư lạnh. Theo những gì thầy biết, đây phải là huyệt dành cho nữ nhân. Nhưng em lại nói đó là mộ của ông nội? Thật kỳ lạ. Nếầy, hãy thử hỏi lại người nhà xem, liệu có phải do thời gian đã quá lâu, dẫn đến nhầm lẫn vị trí hay không?"

💡 Điểm nhấn chương này

Tài năng của tác giả nằm ở cách dựng không khí rùng rợn thông qua chi tiết sinh lý: cổ họng khô, da đầu tê dại, tim đập thình thịch. Hơn nữa, sự tương phản giữa câu hỏi lạnh lùng của thầy Lưu và động tác cẩn trọng, run rẩy của cha tôi tạo nên một căng thẳng tâm lý đầy ẩn ý về bí mật gia đình.

📖 Chương tiếp theo

Liệu khi hỏi lại gia đình, nhân vật sẽ phát hiện ra sự thật gớm ghiếc nào ẩn giấu bên dưới mộ phần cũ kĩ này?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord