Đồng hồ trên tường điểm một giờ sáng, căn bếp nhỏ trong căn hộ ở quận Bình Thạnh vẫn sáng đèn vàng.
Linh Giang đứng trước bếp gas, tay cầm cái muỗng gỗ cũ kỹ mà cô đã mua từ tiệm tạp hóa dưới hẻm cách đây ba năm. Ngọn lửa nhảy nhót dưới đáy nồi nhôm, hất lên khuôn mặt cô một thứ ánh sáng hiu hắt. Căn bếp nhỏ chỉ vỏn vẹn mười mét vuông, nơi cô đã từng nấu, giờ chỉ còn một bóng hình đơn độc.
Chiếc điện thoại được kê trên giá sắt cạnh bồn rửa. Màn hình livestream đã bắt đầu từ mười phút trước. Số người xem nhảy nhót mười bảy, đa số là những tài khoản vô danh ghé ngang rồi lướt đi.
“Chào mọi người,” Linh Giang nói, giọng cô khản đặc vì đã khóc suốt buổi chiều. “Tối nay mình sẽ nấu mì gói.”
Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng khóe môi cứng đờ. Trên màn hình, vài dòng comment lướt qua.
*Sao giọng chị buồn vậy?”* *“Mì gói mà cũng livestream hả?”* *“Chủ kênh ơi, có khỏe không?”*
Linh Giang không trả lời. Cô quay người, mở tủ lấy mì Hảo Hảo. Đôi tay cô é bao bì. Mùi bột mì khô khốc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi dầu ăn cũ trong căn bếp chật hẹp. Cô đặt mì vào nồi nước đang sôi. Tiếng nước réo ầm ĩ như tiếng lòng đang vỡ vụn bên trong lồng ngực.
“Mình thích ăn mì gói từ hồi đại học,” cô thì thầm, như nói với chính mình hơn là với người xem. “Hồi đó rẻ, tiện, và có người… có người ăn cùng.”
Nước mắt bắt đầu lăn. Một giọt, hai giọt, rồi không thể ngăn lại.
Cô nhớ cái ngày cách đây hai tuần, khi cô mở cửa căn hộ của bạn trai — Quốc Anh — và thấy anh ta đang ôm một cô gái khác trên ghế sofa. Căn phòng bừa bộn, mùi rượu và nụ cười của Quốấy cô liền tắt ngấm. “Linh, anh xin lỗi,” anh ta nói, như thể câu xin lỗi có thể xóa sạch bốn năm yêu thương.
Cô đã đứng đó, tay còn xách túi mận mua ở chợ đêm vì biết anh thích ăn. Những trái mận lăn lông lốc trên sàn khi túi rơi.
“Em không ngờ…” cô nói, giọng nghẹn lại.
Quốc Anh không rượu chạy ra khỏi cửa. Hai tuần sau, cô vẫn đợi một tin nhắn xin lỗi. Không có. Chỉ có im lặng và căn bếp nhỏ này làm nơi trú ẩn.
Trong livestream, cô đưa tay quệt nước mắt, nhưng nước mắt cứ tuôn trào. Cô quên mất rằng mình đang phát trực tiếp, quên mất hàng chục con mắt đang nhìn qua màn hình điện thoại.
“Xin lỗi mọi người,” cô nghẹn ngào. “Mình… mình không ổn lắm.”
Cô cúi mặt, nhìn vào nồi mì đang sôi bùng. Những sợi mì trắng đục nổi lên trên mặt nước, quyện vào nhau như những ký ức không thể gỡ rối. Mùi dầu hành thơm nhưng không thể xua tan mùi tanh của nước mắt.
Trên màn hình, view bỗng tăng lên hai mươi ba. Một dột xuất hiện.
*“Cố lên, chị gái ơi.”*
Rồi một thông báo hiện ra: “Người đợi cũ vừa tặng 2 sao.”
Linh Giang ngước lên. Tài khoản đó có ảnh đại diện màu xám, không có bài viết, không có thông tin gì. Cô định cảm ơn theo thói quen, nhưng chưa kịp mở miệng thì một dòng chữ dài hiệ:
*“Người đợi cũ: Đừng nấu mì nữa. Em làm gói xôi gấc đi, thương lắm.”*
Linh Giang khựng lại.
Xôi gấc.
Ba chữ đó như một mũi tên xuyên thẳng vào lồng ngực cô. Cô đặt muỗng xuống, tay bám vào cạnh bàn bếp để giữ thăng bằng. Cả người cô như vừa bị ai đó kéo về một vùng ký ức rất xa. Một con hẻm nhỏ ở Quận 4, nơi cô đã lớn lên. Một buổi sáng mùa đông, khi cô còn mặc áo đồng phục trắng, cô ngồi trên bậc thềm nhà bà Mười.
“Ăn đi con, xôi gấc bà nấu cho đó,” bà Mười nói, đưa cho cô một gói xôi lá sen nóng hổi.
Và cậu bé bên cạnh, mái tóc cắt ngắn, đôi mắt đen láy, luôn giành phần xôi gấc nhiều hạt mít nhất cho cô. “Ăn nhiều vào, sau này lớn lên mình cưới nhau,” cậu bé nói, giọng ngây thơ không biết mình đang hứa một điều gì đó quá lớn lao.
Hoàng Nam.
Linh Giang nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi xôi gấc thơm nồng, mùi dừa nạo béo ngậy, mùi đường mật ong ngọt lịm — tất cả ùa về trong tâm trí cô. Cô đã không nghĩ về Hoàng Nam suốt năm năm qua. Từ ngày cô rời Quận 4 lên đại học, từ ngày cô gặp Quốc Anh, từ ngày cô quên mất con đường Cống Quỳnh nhỏ hẹp.
“Xin lỗi,” cô nói với màn hình, giọng run run. “Tôi… tôi không có gấc ở đây.”
Cô nói dối. Thực ra, trong tủ lạnh có một trái gấc chín mà bà Mười đã gửi lên cho cô cách đây một tuần, nhưng cô chưa có can đảm để mở ra. Trái gấc ấy nằm im lìm trong ngăn mát, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất.
*“Người đợi cũ: Có mà. Em mở tủ lạnh ra đi.”*
Tim Linh Giang đập mạnh. Mồ hôi túa ra trên trán. Cô quay nhìn tủ lạnh, cánh cửa trắng đóng kín, nhưng ánh mắt cô như thể có thể xuyên qua lớp thép để nhìn thấy trái gấc đỏ bên trong.
“Sao anh biết?” cô hỏi, giọng thì thào.
Không có trả lời. Chỉ có cái tên “Người đợi cũ” hiện lên lặng lẽ trên màn hình như một vết mực khô.
Một vài người xem bắt đầu bình luận:
*“Chủ kênh quen người này hả?”* *“Xôi gấc ngon lắm, làm đi chị.”* *“Sao thấy ghê vậy, kiểu người lạ mà biết mình có gấc trong tủ lạnh.”*
Linh Giang nuốt nước bọt. Cô đặt, nước mắt vẫn còn ướt trên má. Một phần trong cô muốn tắt livestream, muốn trốn vào phòng ngủ, muốn kéo chăn lên đầu và ngủ quên đi tất cả. Nhưng một phần khác — một phần rất nhỏ bé và yếu ớt — muốn biết.
“Được rồi,” cô nói, giọng cố gắng bình tĩnh. “Tôi sẽ thử.”
Cô mở tủ lạnh. Cánh cửa hé ra, hơi lạnh phả vào mặt. Và đúng như lời người ấy nói, trái gấc đỏ tươi nằm trong ngăn mát, cạnh hộp trứng và vài trái ớt. Cô lấy nó ra, cảm nhận vỏ ngoài mát lạnh và hơi sần sùi dưới đầu ngón tay.
Cô đặt trái gấc lên thớt, nhìn nó một hồi lâu. Mùi thơm đặc trưng của gấc chín tỏa ra, ngọt ngào và ấm áp. Cô lấy dao bổ đôi. Hạt gấc đỏ tươi hiện ra, bọc trong lớp cùi màu đỏ cam óng ả. Mùi hương xông lên mũi, chua chua ngọt ngọt, gợi nhớ về những buổi sáng mùa đông lạnh giá.
“Hồi nhỏ, tôi sống ở quận 4,” Linh Giang mở lời, vừa dùng muỗng cạo hạt gấc ra bát. “Có một bà bán xôi gần nhà tên bà Mười. Xôi gấc của bà ấy ngon nhất Sài Gòn.”
Giọng cô ấm hơn một chút, như thể chính câu chuyện đang xoa dịu vết thương lòng.
“Bà ấy nấu xôi bằng nồi gang, dùng lá sen gói lại. Mỗi sáng tôi chạy một gói, vừa đi vừa cầm tay một người bạn.”
Cô ngừng lại. Người bạn đó là Hoàng Nam. Cậu bé học cùng lớp, sống cùng con hẻm, luôn chờ cô trước cổng mỗi sáng. Cả hai đứa đều nghèo, nên thường góp tiền, gói xôi, ngồi trên bậc thềm nhà bà Mười mà ăn.
“Lớn lên, tôi nghĩ mình sẽ quên,” cô nói, giọng xa xăm. “Nhưng có những mùi vị không bao giờ quên được.”
Cô ngâm gạo nếp vào nước, bỏ hạt gấc ra trộn với một chút rượu trắng để lấy màu. Đôi tay cô thoăn thoắt, như thể cô đã làm việc này hàng ngàn lần trong đời. Và thực ra, cô đã từng làm thế — khi còn nhỏ, cô luôn ngồi xem bà Mười nấu xôi, ghi nhớ từng động tác.
“Gạo nếp phải ngâm ít nhất bốn tiếng,” cô giải thích, hướng về phía camera. “Nhưng tôi ngâm cả đêm nay, chắc sẽ mềm hơn.”
Cô cho gạo vào nồi hấp, bắc lên bếp. Lửa liu riu, hơi nước bốc lên nghi ngút. Căn bếp nhỏ dần dần tràn ngập mùi thơm ngọt ngào của nếp và gấc. Mùi hương ấy ấm áp đến lạ, xua tan cái lạnh của đêm khuya.
À, tạp dề, quay nhìn điện thoại. Số người xem đã tăng lên năm mươi bảy. Nhiều tài khoản bắt đầu tương tác:
*“Xôi gấc nhìn ngon quá, chị ơi.”* *“Em cũng nhớ xôi gấc bà ngoại em quá.”* *“Người đợi cũ ơi, sao biết bạn chủ kênh hay vậy?”*
“Người đợi cũ” vẫn im lặng. Chỉ có cái tên đó hiện ra, lạnh lùng và đầy ẩn ý.
Linh Giang mở tủ lấy dừa nạo. Mùi dừa béo ngậy hòa quyện với mùi xôi, tạo nên một thứ hương thơm khiến cô muốn khóc. Cô nhớ những buổi sáng mùa đông năm ấy, khi cô và Hoàng Nam ngồi trên bậc thềm, tay cầm gói xôi lá sen, miệng cười nói không ngớt.
“Lớn lên mình cưới nhau, nghen, Giang.”
“Bậy nào, còn nhỏ xíu mà cưới xin gì.”
“Thì lớn lên cưới. Bà Mười bảo giữ lời hứa.”
“Lời hứa gì?”
“Lời hứa với người mình thương.”
Nước mắt rơi. Cô đưa tay quệt vội, nhưng không kịp. Trên màn hình, view tăng lên bảy mươi. Nhiều người bắt đầu lo lắng.
*“Chị ơi, có sao không?”* *Sao khóc hoài vậy?”* *“Hay tắt livestream đi nghỉ ngơi đi, chị.”*
Cô lắc đầu, lau mắt lần nữa. “Không sao, tại nhớ chuyện xưa thôi. Mọi người đừng lo.”
Cô mở nắp nồi, hơi nóng ùa lên mặt. Xôi đã chín, hạt nếp căng mọng, nhuộm màu đỏ cam rực rỡ của gấc. Cô rắc dừa nạo lên trên, rồi một ít đường, một ít muối mè. Màu sắc hài hòa, đẹp như một bức tranh.
Cô xới xôi ra đĩa, nhìn nó một hồi lâu. Những hạt xôi còn nóng hổi, tỏa hương thơm lừng. Cô nhón một miếng bỏ vào miệng, vị ngọt của gấc, vị béo của dừa, vị dẻo của nếp — tất cả tan ra trên đầu lưỡi, mang theo cả một bầu trời tuổi thơ.
“Ngon quá,” cô thì thầm.
Trên màn hình, một dòng donate khác hiện ra từ “Người đợi cũ”:
*“Người đợi cũ: Hôm xưa em cũng ăn ngon như vậy. Mười năm rồi không thay đổi.”*
Linh Giang đọc xong, tay cô bỗng dưng chết cứng.
Mười năm.
Cô đếm lại trong đầu. Mười năm trước, cô vào đại học. Mười năm trước, cô rời Quận 4. Mười năm trước, cô nói lời tạm biệt với Hoàng Nam trước cổng trường cấp ba, hứa sẽ viết thư, sẽ gọi điện, sẽ không bao giờ quên.
Nhưng cô đã quên.
Cô gặp Quốc Anh, yêu Quốc Anh, và dần dần vùi lấp những ký ức về con hẻm nhỏ, về gói xôi gấc, về cậu bé có đôi mắt đen láy luôn giành phần hạt mít cho cô.
“Anh là ai?” cô hỏi trực tiếp vào camera, giọng khẩn thiết.
Không trả lời.
“Anh có biết tôi không?” cô lại hỏi.
Im lặng.
Một vài giây trôi qua, dài như một thế kỷ. Trên màn hình, người xem bắt đầu xôn xao. Linh Giang đứng đó, tay còn cầm đĩa xôi, mắt không rời khỏi cái tên “Người đợi cũ”.
Rồi một tin nhắn mới hiện ra, nhưng lần này không phải donate, chỉ là một comment thường:
*“Người đợi cũ: Ăn xôi đi kẻo nguội. Mai có thêm người xem nữa đấy.”*
Cô nhìn dòng chữ đó, lòng rối bời. Có một điều gì đó thật quen thuộc, thật gần gũi, như thể chính cô đã từng nghe câu nói ấy ở một nơi nào đó, trong một miền ký ức xa xăm.
“Được rồi,” cô nói, giọng nhẹ nhõm hơn. “Tôi sẽ ăn.”
Cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh bàn bếp, đặt đĩa xôi trước mặt. Từng muỗng xôi nóng hổi đi vào miệng, nuốt xuống cổ họng, ấm áp cả lồng ngực. Nước mắt không rơi nữa, chỉ còn một thứ cảm giác bình yên lạ lùng, như thể ai đó đã ôm cô từ phía sau.
Buổi livestream kết thúc theo tiếng đồng hồ. Linh Giang chào tạm biệt, tắt camera và ngồi ở bếp nhỏ. Đèn vàng vẫn sáng, mùi xôi vẫn còn phảng phất trong không khí.
Cô cầm điện thoại lên, kiểách người theo dõi. “Người đợi cũ” không có trong danh sách. Cô thử tìm kiếm tài khoản đó, nhưng kết quả trả về trống rỗng.
“Ai vậy?” cô hỏi nhỏ, tự hỏi chính mình.
Cô mở tủ lạnh lần nữa, nhìn vào ngăn mát nơi trái gấc đã nằm. Bây giờ chỗ đó trống rỗng, chỉ còn một dấu vết ẩm màu cam nhạt. Cô nhặt lên một hạt gấc rơi trên mặt bàn, vo tròn trong lòng bàn tay, cảm nhận độ nhám và hơi lạnh còn sót lại.
“Mai có thêm người xem nữa đấy,” cô lẩm bẩm nhắc lại câu nói của người ấy.
Mai, ngày mai.
Cô sẽ làm gì? Có nên nấu xôi gấc nữa không? Có nên mở livestream không?
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, khiến tim cô đập mạnh thêm lần nữa: Có khi nào, trong số những người xem vô danh kia, có một người mà cô đã từng biết? Một người đã đợi cô suốt mười năm?
Cô lắc đầu, tự cười nhạo mình. “Linh Giang ơi, mày đa cảm quá rồi. Chỉ là một người lạ tốt bụng thôi.”
Nhưng trong sâu thẳm lòng, cô biết điều đó không đúng.
Có một sợi dây vô hình kéo cô về phía cái tên “Người đợi cũ”, như thể người ấy đang đứng ở một nơi nào đó rất xa, nhưng bóng mờ lại hiện ra rõ ràng trong màn hình điện thoại của cô.
Cô tắt đèn bếp, lên giường. Nhưng mắt cứ mở thao láo trong bóng tối.
Mùi xôi gấc vẫn còn vương vấn trong căn phòng.
Và trong lòng cô, một nỗi nhớ vừa thức giấc sau mười năm ngủ quên.
Cô không biết liệu mình có tìm được câu trả lời vào ngày nào.
Nhưng cô biết chắc một điều: ngày mai, cô sẽ nấu xôi gấc lần nữa.