Tiếng mưa đêm vỗ nhẹ vào ô cửa sổ, từng hạt mưa dưới ánh đèn vàng hắt ra từ gian bếp nhỏ. Linh Giang đứng trước tủ lạnh, tay cầm trái gấc đỏ au mà tối qua cô đã cất vào ngăn mát. Trái gấc căng mọng, gai nhọn đã hơi mềm, như chính trái tim cô sau bao ngày tổn thương. Cô nhìn nó, lòng chợt dâng lên một nỗi thương nhớ kỳ lạ. Tại sao người lạ ấy lại biết cô có trái gấc trong tủ lạnh? Tại sao lại là xôi gấc? Câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu cô suốt cả ngày hôm nay, như một sợi tơ vô hình kéo cô về phía quá khứ.
Mở nắp tủ gỗ đựng gia vị, Linh Giang lấy ra gói lá dứa khô mẹ cô từng gửi từ quê lên. Mùi thoát ra, hòa cùng hương gấc nồng nàn. Cô bật chiếc điện thoại lên, mở ứng dụng livestream. Đã hơn một giờ sáng, căn hộ im lìm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rả rích và nhịp tim cô đập rộn ràng.
“Chào cả nhà, em là Linh Giang đây,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng run run. “Tốẽ nấu xôi gấc, món ăn tuổi thơ mà em thương nhớ nhất.”
Màn hình livestream vốn lặng lẽ bỗng nhiên xuất hiện vài dòng chào hỏi từ những người xem mới. Có người hỏi vì sao lại nấu xôi vào giờ này, có người khen giọng cô dễ nghe. Nhưng mà dán chặt vào một cái tên quen thuộc: “Người đợi cũ” đã online.
Cô hít một hơi thật sâu, tay lấén ra để bổ trái gấc. Trái gấc chín mọng, khi cắt làm đôi, phần thịt đỏ tươi hiện ra, óng ánh dưới ánh đèn vàng. Mùi thơm đặc trưng của gấc lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Linh Giang dùng muỗng nạo từng lớp thịt gấc, lòng chợt nhớ về những ngày thơ ấu xa xôi.
Cô nhớ cái con hẻm nhỏ ở quê, nơi cô và Hoàng Nam từng chơi đùa cùng nhau. Nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa thường trèo lên cây gấc nhà bà Mười để hái những trái chín đỏ. Bà Mười khi ấy đã già, giọng nói trầm ấm, hay kể chuyện cổ tích cho chúng cô nghe. Hoàng Nam thường lém lỉnh nhéo những trái gấc đẹp nhất, rồi cười tươi khoe hàm răng sún.
“Của em đó, nhỏ Giang. Hái nhiều vào, để lát nữa bà Mười nấu xôi cho mình ăn.”
Linh Giang nhắm mắt lại, cảm nhận từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nỗi nhớ tuổi thơ ùa về, mạnh mẽ và ngọt ngào đến nghẹt thở. Những ngày tháng đó, khi trái tim cô chưa từng bị ai làm tổn thương, khi tình bạn giữa cô và Hoàng Nam vẫn như nước suối đầu nguồn.
Cô cho gạo nếp vào một cái bát lớn, vo qua nước lạnh. Nước mát lạnh chảy qua kẽ tay, mịn màng như tơ. Linh Giang nhẹ nhàng để ráo gạo, rồi trộn đều với thịt gấc và một chút rượu trắng để tạo màu. Đôi bàn tay cô thoăn thoắt, từng động tác nhuần nhuyễn như thể đã làm việc này cả nghìn lần.
“Xôi gấc là món em thích nhất từ nhỏ,” cô thì thầm vào micro, giọng ngập ngừng. “Hồi đó, em hay cùng một người bạn thân đi hái gấc. Chúng em thường… à thôi, chuyện cũ rồi.”
Bỗng nhiên, màn hình sáng lên. Một dòng thông báo donate hiện ra, kèm theo dòng chữ từ “Người đợi cũ”: “Em nhớ không, có lần em trèo cây gấc bị trượt chân, suýt ngã, nhưng có người đã đỡ em. Vết sẹo trên tay người đó vẫn còn đấy.”
Linh Giang khựng lại. Tay cô run run, suýt làm đổ bát gạo. Cả người cô cứng đờ. Cô nhớ. Lần đó cô trèo cao quá, cành cây gãy, cô ngã nhào xuống. Hoàới, đỡ cô, nhưng tay cậu bị mảnh chai cắm vào, rách một đường dài. Máu chảy ròng ròng, nhưng cậu vẫn cười.
“Không sao đâu, có anh đỡ mà.”
Cô đã khóc, khóc rất nhiều, rồi cậu xé vạt áo sơ mi trắng tinh để băng bó cho cô. Vết sẹo ấy, nó dài cỡ ba đốt ngón tay, nằm chéo trên mu bàn tay trái. Mỗi lần nhìn thấy, cô lại nhói lòng.
“Nhỏ Giang, em nhớ không?”
Linh Giang nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình. Tim cô đập thình thịch, như thể ai đó đang gõ cửa trái tim cô sau bao năm im lìm. Cô muốn hỏi, muốn biết người đó là ai, nhưng cổ họng cô nghẹn lại, không sao thốt nên lời.
Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh, tay vẫn tiếp tục trộn gạo. Hạt gạo trắng ngà dần ngấm màu đỏ của gấc, chuyển thành một màu đỏ rực rỡ, đẹp đến nao lòng. Cô cho gạo vào xửng hấp, bắc lên bếp. Ngọn lửa xanh lè cháy lên, hơi nóng bốc hơi, mang theo mùi hương ấm áp lan tỏa khắp căn bếp nhỏ.
“Cảm ơn... Người đợi cũ,” cô nói, giọng lạc đi. “Vâng, em nhớ. Vết sẹo ấy, em không bao giờ quên được.”
Màn hình livestream lại xuất hiện thêm nhiều dòng tin nhắn. Có người hỏi về câu chuyện, có người gửi trái tim, có người nói xôi gấc nhìn ngon quá. Như ông còn có tâm trí để đọc hết. Cô chỉ muốn tập trung vào nỗi nhớ đang dâng trào trong lòng.
Khi nước sôi, hơi nóng bốc lên nghi ngút, Linh Giang mở nắp xửng, đảo đều gạo để xôi chín đều. Màu đỏ của gấc càng lúc càng đậm, quyện với màu xanh của lá dứa, tạo nên một bức tranh màu sắc tuyệt đẹp. Mùi thơm nồng nàn của gấc hòa quyện với hương nếp mới, bay ra ngoài ô cửa sổ, hòa vào màn mưa đêm.
Cô nhớ lại những lần bà Mười nấu xôi gấc cho hai đứa ăn. Những buổi chiều hè, ngồi dưới gốc cây gấc già, ăn xôi nóng hổi, cùng nhau kể chuyện cười vang cả con hẻm. Hoàường phần có nhiều gấc nhất cho cô, bảo rằng con gái ăn gấc sẽ có má hồng. Cô cười, má ửng hồng thật.
“Này, ăn đi, để đắp đó. Anh ăn xôi trắng cũng được.”
“Không, em ăn đi. Anh thích nhìn em ăn cơ.”
Những câu nói ngây ngô của tuổi thơ, sao giờ đây lại khiến cô xót xa đến thế? Linh Giang cúi gằm mặt xuống mâm, hai hàng mi ướt đẫm. Cô thương nhớ những ngày ấy, thương nhớ con người năm xưa đã cùng cô chia nhau từng miếng xôi nóng. Và cô thương nhớ cả chính mình, đứa con gái hồn nhiên, chưa từng biết đến sự phản bội.
Bỗng nhiên, màn hình lại sáng lên với một dòng donate khác: “Em nấu xôi ngon lắm. Chịu khó chút nữa, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Linh Giang mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm nỗi buồn. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói đó, như một chiếc chăn mỏng đắp lên trái tim cô trong đêm mưa lạnh. Cô không biết người đó là ai, nhưng cô biết họ đang ở đây, cùng cô vượt qua những tháng ngày khó khăn.
Cô thêm một ít dầu ăn vào xôi, đảo đều tay để xôi bóng mượt, không bị khô. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những giọt nước mắt vừa kịp khô. Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào:
“Cảm ơn mọi người, cảm ơn người đã ở lại lắ đêm khuya thế này. Em biết là em đang hơi yếu đuối, nhưng em đang cố gắng từng ngày để chữa lành vết thương trong lòng.”
Tiếng mưa ngoài kia lúc này đã nhẹ dần, chỉ còn những hạt lất phất. Linh Giang tắt bếp, để xôi nguội bớt, rồi đặt chiếc đĩa sứ trắng. Xôi gấc đỏ au, bóng mượt, rắc lên trên một ít dừa nạo sợi trắng tinh và một chút mè rang vàng thơm phức. Món xôi tỏa ra một vẻ đẹp mộc mạc nhưng đầy quyến rũ, như chính những ký ức tuổi thơ của cô.
Cô ngồi xuống, cầm đũa lên, định ăn một miếng. Nhưng tay cô lại đến người đang xem mình qua màn hình. Cô ngước nhìn vào camera, đôi mắt ươn ướt, giọng nói thì thào trong đêm:
“Người đợi cũ… có muốn ăn cùng em không?”
Một dòng tin nhắn hiện ra, vỏn vẹn ba chữ: “Có, cùng nhau.”
Linh Giang mỉm cười. Cô cảm nhận như có ai đó đang ngồi đối diện cô, cùng cô chia nhau đĩa xôi nóng hổi, cùng nhau trở về những ngày tháng xa xưa. Cô cắn một miếng xôi, cảm nhận vị ngọt lịm của gấc, vị béo của dừa, vị bùi của mè, tất cả ệng, mang theo cả một bầu trời ký ức.
“Ngày xưa, mỗi lần em ăn xôi gấc, em lại nhớ về mẹ,” cô nói, ánh mắt xa xăm. “Mẹ thường nói xôi gấc là món ăn của sự may mắn, của tình yêu. Ăn vào sẽ gặp được người thương.”
Cô dừng lại một lúc, rồi tiếp tục, giọng nhỏ hơn: “Nhưng em đã ăn suốt cả tuổi thơ, vậy mà người thương của em giờ cũng bỏ em đi mất rồi.”
Một dòng chữ từ “Người đợi cũ” hiện ra, như một lời an ủi: “Người thương thật sự sẽ không bao giờ bỏ em đâu. Chỉ là em chưa nhìn thấy họ thôi.”
Linh Giang ngồi lặng người. Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu cô, như một câu thần chú kỳ diệu. Người thương thật sự sẽ không bao giờ bỏ em. Vậy người đã bỏ cô, người đã phản bội cô, không phải là người thương thật sự sao? Cô tự hỏi và lòng cô nhẹ nhõm hơn một chút.
Cô ăn thêm vài miếng xôi, cảm nhận hương vị thân thuộc đang dần chữa lành những vết thương trong tâm hồn. Từng miếng xôi, từng ký ức, từng nỗi nhớ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản tình ca ngọt ngào và đau đớn.
Khi buổi livestream kết thúc, đã gần ba giờ sáng. Linh Giang nói lời tạm biệt với mọi người, tắt camera, rồi ngồi thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại. Cô không thể dứt ra khỏi những lời nói của “Người đợi cũ”. Có điều gì đó rất quen thuộc, rất gần gũi trong từng câu chữ của người lạ ấy.
Cô mở ứng dụng tin nhắn, định viết một dòng cảm ơn. Nhưng trước khi cô kịp gõ, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn riêng từ “Người đợi cũ”.
“Em còn nhớ vết sẹo trên?”
Linh Giang thở mạnh. Cả người cô run lên, như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Vết sẹo trên tay anh. Không, không chỉ là vết sẹo. Cô nhớ tất cả. Nhớ đôi bàn tay đã đỡ cô khi cô ngã, nhớ bờ vai từng cho cô dựa vào, nhớ nụ cười ấm áp đã xua tan những đêm dài cô đơn.
Cô nhấc máy, gọi lại số đó, nhưng chỉ nghe thấy tiếng chuông đổ dồn trong đêm mưa. Không ai bắt máy. Cô thả người xuống ghế, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô biết người đó không phải là ai xa lạ. Cô biết người đó chính là một phần ký ức đẹp đẽ nhất của cô. Cô biết, người đó là... Hoàng Nam.
Tiếng mưa ngoài kia lại bắt đầu nặng hạt, từng giọt rơi xuống mái tôn, nghe như tiếng khóc của một trái tim đang chờ đợi suốt mười năm. Linh Giang cầm điện thoại, nhìn dòng tin nhắn, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
“Em nhớ. Em nhớ tất cả.”