Buổi sáng Sài Gòn hiện giờ có sương mù mỏng, không khí se lạnh còn vương chút hơi mưa. Linh Giang bước xuống con hẻm quen thuộc, nơi có quán cà phê nhỏ mà bọn họ từng ngồi vào mỗi chiều tan học. Trái tim cô đập nhanh hơn bình thường, mỗi bước chân như nặng hơn vì những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Buổi tối hôm qua, sau khi kết thúc livestream, cô đã không ngủ được. Dòng tin nhắn của “Người đợi cũ” cứ quanh quẩn trong tâm trí, cùng với giọng nói trầm ấm của Hoàng Nam ngày nào lẫn trong từng câu chữ. Khi anh nhắn: “Hẹn em ở quán cũ, sáng mai chín giờ. Anh sẽ đợi,” cô đã run rẩy gần ba mươi phút mới trả lời được một chữ.
Căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn lồng cũ treo trước quán, vẫn y hệt như mười năm trước. Cô đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng chuông, và ở góc phòng quen thuộc nhất, bên chiếc bàn gỗ gần cửa sổ, anh đã ở đó.
Hoàng Nam mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay dài, mái tóc cắt tỉa gọn gàng hơn năm xưa, nhưng vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là đôi mắt ấm áp như thuở nào. Anh ngước lên. Tiếng chuông và nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi làm trái tim ngừng lại một nhịp.
“Em đến rồi,” anh nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
Linh Giang ngồi xuống ghế đối diện. Hai tay cô đan chặt vào nhau. Những ngón tay siết lại vì hồi hộp. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời chuẩn bị sẵn trong đầu cô bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một cảm giác bối rối và mong manh.
"Anh… sao anh lại cười vậy?" cô khẽ hỏi, mắt nhìn xuống mặt bàn.
Hoàng Nam không trả lời ngay. Anh gọi người phục vụ, gọi cà phê sữa đá - loại cô thích uống khi còn nhỏ, dù biết uống nhiều không tốt. Khi ly cà phê được đặt trước mặt, anh mới ngước mắt lên nhìn cô.
“Anh chưa từng rời xa em, Linh Giang. Mười năm qua, ngày nào anh cũng nghĩ về em,” anh nói, giọng nói từ tốn nhưng chứa đựng một sự chân thành sâu sắc.
Cô ngước mắt lên, thấy trong đáy mắt anh là một nỗi niềm khó tả. Có một thứ gì đó vừa nặng trĩu vừa dịu dàng, như những đám mây mùa hè chuẩn bị tưới mát cho mặt đất khô cằn.
“Anh đã theo dõi. Ngay từ đêm đầu tiên em mở kênh, anh đã thấy em khóc, thấy em tự hỏi mình. Anh biết em đau, và anh muốn ôm em, nói với em rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn,” anh nói tiếp, mắt không rời khỏi cô.
Nỗi đau trong lòng được ai đó chạm vào, dịu dàng và ấm áp. Cô cảm thấy mắt mình cay, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
“Tạông đến sớm hơn?” cô thì thầm.
Hoàng Nam thở dài, đặt tay lên bàn, rồi nhẹ nhàng đào tay cô. Bàn tay anh ấm áp, có chút ráp vì những vết chai sạn của người lao động, nhưng lại vững chãi lạ kỳ.
“Anh sợ em chưa sẵn sàng. Anh sợ hạnh phúc của anh sẽ làm em thêm tổn thương. Anh đã đợi mười năm, đợi thêm vài tháng nữa cũng chẳng sao,” anh nói, mỗi chữ như một lời thề.
Cô nhìn tay anh, nhớ lại những ngày thơ ấu, ầm tay cô chạy qua những con hẻm nhỏ, khi anh ôm cô trong mỗi lần cô khóc vì bị điểm kém hay vì cãi nhau với mẹ. Kỷ niệm ngọt ngào ấy, giờ đây lại hiện về, làm cô vừa muốn cười vừa muốn khóc.
“Nhưng em đã có bạn trai, Hoàng Nam. Em đã yêu người khác,” cô nói, lòng tự trách mình.
“Em yêu hắn ta vì em nghĩ đó là tình yêu đích thực, nhưng em biết không, tình yêu thực sự không phải là người ta nói bao nhiêu lời yêu em, mà là người ta lặng lẽ ở bên cạnh em, ngay cả khi em không biết,” Hoàng Nam nói. Ánh mắt anh vẫn nhìn cô, không một chút gợn.
Không khí trong quán cà phê vẫn dịu dàng như vậy, mùi cà phê rang xay hòa cùng hương thơm ngọt ngào từ những chiếc bánh flan trên bàn. Nhưng rồi, một giọng nói chói tai đột nhiên vang lên từ phía sau.
“A, Hoàng Nam! Anh đây rồi!”
Linh Giang giật mình quay lại. Một người phụ nữ bước vào quán, mặc chiếc váy xanh dương ôm sát người, gương mặt sắc sảo với lớp trang điểm hoàn hảo. Đó là Trúc Mai, người bạn thời đại học của Hoàng Nam, người mà Linh Giang từng nghe nhắc đến qua những câu chuyện xưa cũ.
Trúc Mai bước đến bàn, mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh lẽo. Cô ta liếc nhìn nói, “Ôi, cô là bạn gái cũ của Hoàng Nam hồi cấp ba, phải không? Lâu quá không gặp.”
Giọng nói của Trú có vẻ thân thiện, như thể cảm nhận được sự châm chọc ẩn giấu bên trong. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, mỉm cười nhẹ: “Chào chị, em là Linh Giang.”
“Ồ, em nổi tiếng quá nhỉ, em có kênh livestream nấu ăn, phải không? Em nhớ lần trước món gì đó, tôi cũng xem thử, nhưng thấy em khóc nhiều quá, làm khán giả cũng thấy khó chịu,” Trúc Mai nói, giọng nói vẫn giữ nguyên sự ngọt ngào nhưng lời nói đầy mỉa mai.
Linh Giang cảm thấy tim mình như thắt lại. Những lời của Trúc Mai như mũi nhọn, đâm thẳng vào vết thương chưa lành của cô.
Hoàng Nam đứng dậy, mặt anh tối lại. “Trúc Mai, sao em lại nói thế?”
“Em chỉ nói sự thật thôi mà, Hoàng Nam. Em nghĩ anh nên tỉnh lại. Quá khứ là quá khứ, đừng cố níu kéo nữa. Anh xứng đáng có một người tốt hơn, một người không phải là cô gái chỉ biết khóc trên livestream,” Trúc Mai nói, mắt nhìn thẳng vào Linh Giang.
Cô ngồi yên, cảm thấy như mình bị đóng đinh vào ghế. Những lời nói của Trúc Mai cứ vang vọng trong đầu cô, khiến cô tự hỏi liệu mình có thực sự xứng đáng với tình cảm của Hoàng Nam không.
Hoàng Nam nắm tay cô, siết nhẹ. “Linh Giang, em đừng nghe cô ấy nói. Anh biết em, anh biết em mạnh mẽ, biết em đã vượt qua rất nhiều thứ.”
“Mạnh mẽ? Mạnh mẽ đến nỗi khóc suốt hai năm vì một thằng đàn ông? Hoàng Nam, anh mù quáng quá,” Trúc Mai cười nhạt.
Cả quán cà phê như chìm vào im lặng. Những người khách xung quanh đều quay lại nhìn bọn họ, nhưng không còn quan tâm. Cô chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này, khỏi những lời nói làm cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối.
“Em xin lỗi, em phải đi,” Linh Giang nói, đứng dậy khỏi ghế.
“Linh Giang, em đừng đi,” Hoàng Nam nói, giọng nói vội vã.
Nhưng cô đã chạy khỏi quán, mặc cho tiếng gọi của em sau lưng. Cô chậm quen thuộc, qua những dãy nhà cũ kỹ, qua những hàng cây xanh mướt, và chỉ dừng lại khi đến trước cửa nhà mình, thở hổn hển.
Cô mở cửa và bước vào căn hộ nhỏ, nơi mọi thứ vẫn yên tĩnh như buổi sáng hôm qua. Cô ngồi xuống sàn bếp, ôm gối, và những giọt nước mắt lại rơi. Lần này không phải vì nỗi đau của quá khứ, mà vì sự hoang mang của hiện tại.
“Mình có đáng tin không? Mình có xứng đáng với tình cảm của anh ấy không?” cô tự hỏi.
Cô nhìn lại cuộc đời mình, những năm tháng yêu thương một người không xứng đáng, những đêm khóc một mình trong căn bếp nhỏ, những lần tự hỏi liệu mình có ào tình yêu. Và rồi Hoàng Nam xuất hiện, như một giấc mơ ngọt ngào từ quá khứ, nhưng cô lại sợ hãi.
“Nếu anh ấy chỉ thương hại mình? Nếu anh ấy thấy mình yếu đuối và muốn giúp đỡ? Nếu mình lại làm hỏng mọi chuyện?” cô thì thầm vào không gian yên tĩnh.
Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn từ Hoàng Nam: “Linh Giang, anh xin lỗi vì chuyện vừa rồi. Em đừng để lời nói của Trúc Mai làm tổn thương em. Anh biết em mạnh mẽ và anh yêu em vì chính em.”
Nhưng cô không dám trả lời. Cô không biết mình có đủ can đảm để tin vào lời nói của anh không, hay cô sẽ lại tự làm tổn thương mình. Cô tắt máy, ném điện thoại lên ghế sofa.
Bếp nhỏ vẫn lặng lẽ; ánh đèn vàng hắt ra từ bếp ga chiếu sáng những chiếc nồi, những chiếc chảo, và trên kệ, trái gấc đỏ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về những điều ngọt ngào. Cô bước đến gần, sờ vào vỏ trái gấc, nhớ lại vị ngọt thơm của xôi gấc, nhớ lại nụ cười của Hóa cầm nắm xôi đưa cho anh.
“Mình có nên tin không?” cô khẽ hỏi, hỏi chính mình, hỏi trái gấc, hỏi ký ức đang ùa về.
Cô nhìn ra cửa sổ, thấy những tia nắng đầu ngày chiếu qua kẽ lá, tạo nên những bóng hiện trên mặt đất. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn đông đúc, vẫn nhộn nhịp, vẫn chảy trôi theo nhịp sống hối hả. Và cô, một mình trong căn bếp nhỏ, vẫn đứng đó, không biết nên quay lưng hay mở lòng.
Cô thấy mình như cô gái nhỏ mười năm trước, ngồi trên bờ tường, nhìn Hoàng Nam đi xa và không dám nói lời yêu thương. Giờ đây, lịch sử lại lặp lại và cô lại một lần nữa đứng trước ngã rẽ quan trọng của cuộc đời.
Cô mở tủ lạnh, nhìn những nguyên liệu mình chuẩn bị cho buổi livestream tối nay. Cô muốn nấu món gì đó, muốn làm một điều gì đó để quên đi nỗi đau. Nhưng tay cô run rẩy, những suy nghĩ hỗn độn làm cô không thể tập trung.
Cô đóng tủ lạnh, ngồi xuống ghế và nhìn vào khoảng không vô định. Một lúc sau, cô lấy điện thoại ra, bật lại những tin nhắn của “Người đợi cũ” trên sóng livestream. Từng câu chữ, từng dòng tin, đều chứa đựng sự quan tâm chân thành, đều phản ánh một tình cảm sâu sắc mà cô chưa từng nhận ra.
“Anh ấy đã đợi mình mười năm. Mười năm, một khoảng thời gian quá dài để chờ một người mà không biết có gặp lại không,” cô tự nhủ.
Nhưng lòng cô vẫn đầy những hoài nghi. Những hoài nghi từ quá khứ, từ những lần bị phản bội, từ những lần tự hỏi liệu mình có đủ tốt để người khác yêu thương. Cô không biết mình có thể vượt qua những hoài nghi ấy không, hay cô sẽ mãi mắc kẹt trong nỗi sợ hãi.
Cô nhìn ra đường phố, thấy những chiếc xe chạy qua, thấy những người đi bộ vội vã và thấy một cơn mưa đang chuẩn bị rơi. Trời Sài Gòn thường mưa bất chợt,và những hạt mưa nhỏ bắt đầu lộp độp rơi trên mái tôn.
“Mình cần thời gian,” cô thì thầm. “Mình cần thời gian để hiểu rõ lòng mình.”
Cô tắt đèn trong bếp, kéo rèm cửa lại và nằm dài trên ghế sofa. Mưa bắt đầu nặng hạt, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà, hòa cùng tiếng gió thổi. Cô nhắm mắt, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên má, và lòng cô chìm vào một sự bình yên lạ lùng, pha lẫn nỗi đau và hy vọng.
Ở quán cà phê, Hoàng Nam ngồi một mình, mắt nhìn về phía cửa. Anh thở dài, lấy điện thoại ra, gọi, nhưng không ai trả lời. Anh gọi lần nữa, vẫn không. Anh nhắn tin: “Linh Giang, anh xin lỗi. Anh sẽ chờ cho đến khi sẵn sàng.”
Trúc Mai vẫn còn ngồi ở bàn bên cạnh, mỉm cười đắc thắng. “Anh thấy chưa, Hoàng Nam. Cô ấy không dám đối mặt với sự thật. Cô ấy yếu đuối, không xứng đáng với anh.”
Hoàại, nhìn cô ta, mắt anh lạnh lẽo. “Em sai rồi, Trúc Mai. Cô ấy mạnh mẽ hơn em nghĩ. Và nếu cô ấy chạy trốn hôm nay, thì nàng sẽ vẫn ở đây, chờ đợi.”
Anh đứng dậy, thanh toán tiền nước và bước ra khỏi quán. Mưa đã tạnh, nắng lại ló dạng và Sài Gòn lại trở nên rực rỡ. Anh bẩm, nhìn về phía căn hộ của Linh Gian, và lòng anh tràn ngập hy vọng.
Còn Linh Giang, trong căn bếp nhỏ của mình, vẫn nằm đó, mắt mở to nhìn trần nhà. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi, nhưng cô cũng không đủ can đảm để đối mặt. Cô cần thời gian, cần không gian, và cần một điều gì đó để giúp cô tin rằng tình yêu thực sự vẫn tồn tại trên thế gian này.
Cô nhìn vào bếp nhỏ, nơi có những nguyên liệu đang chờ được nấu, nơi có những ký ức đang chờ được sống lại, và nơi có một trái tim đang chờ được chữa lành. Cô tự hứa với lòng mình sẽ livestream vào tối nay, nhưng sẽ không nấu xôi gấc nữa. Cô sẽ nấu một món ăn mới, một món ăn khôý ức, để bắt đầu lại từ đầu, để xem lòng mình có thể mở ra cho một tình yêu mới hay không.
Và khi màn đêm buông xuống, khi Sài Gòn chìm vào giấc ngủ, Linh Giang bật máy quay và bắt đầu livestream với một nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Cô biết dù lòng mình còn hoang mang, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt với mọi điều sắp tới.
Còn Hoàng Nam, ngồi trước màn hình, nhìn cô, lòng anh tràn ngập niềm vui và hy vọng. Anh biết rằng chờ đợi mười năm là đáng giá, và anh sẽ tiếp tục chờ, cho đến khi được đến lòng tin vào tình yêu của anh.
Nhưng trong bóng tối của căn phòng, Trúc Mai mỉm cười, lòng cô ta đầy những toan tính. Cô ta biết câu chuyện này chưa kết thúc và cô ta sẽ làm mọi cách để ngăn cản hạnh phúc của hai người.