Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Livestream nấu nỗi nhớ

Sóng gió bất ngờ

2789 từ

Livestream tối hôm ấy, không khí nặng nề chưa từng thấy

Cô mở cửa sổ phòng bếp, để gió đêm ùa vào căn bếp nhỏ, thổi bay bớt cái oi bức của tháng sáu. Nhưng cơn gió ấy không thể cuốn đi được những dòng bình luận độc ác đang tràn ngập màn hình.

“Ăn chơi đúng kiểu, mới chia tay đã tìm người yêu cũ ngay.”

“Con nhỏ này nấu nướng gì, toàn làm màu thôi. Nghe nói nó từng cướp bạn trai của người khác.”

“Kênh dỏm, đồ giả tạo. Unfollow.”

Linh Giang cố gắng giữ bình tĩnh, đôi môi cô mím chặt đến trắng bệch. Những ngón tay cô lạnh ngắt dù vừa rửa qua nước ấm. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi vết sẹo mờ từ vết thương năm xưa vẫn còn in hằn, như một lời nhắc nhở về quá khứ ngọt ngào đã bị vùi lấp bởi những lời dối trá.

“Chào mọi người,” cô cất giọng, cố làm nó thật nhẹ nhàng, dù cổ họng như bị ai bóp nghẹt. “Tối nay em định nấu chè đậu đen bà Mười dạy… nhưng hình như hôm nay không phải ngày của em.”

Cô nhìn thấy dòng tin nhắn từ tài khoản “Người đợi cũ” hiện lên giữa hàng loạt bình luận ác ý.

“Đừng đọc những gì họ viết. Tắt bình luận đi.”

Trái lại. Cô biết đó là Hoàng Nam. Chỉ có anh mới quan tâm đến cô đến vậy. Nhưng cô không thể tắt bình luận. Nếu tắt, mọi người sẽ nghĩ cô có tội thật, rằng cô đang trốn tránh. Cô đã từng trốn tránh quá nhiều rồi. Mười năm trước, cô đã chạy trốn khỏi chính mình, khỏi tình cảm dành cho anh. Cô không muốn chạy nữa.

“Không sao đâu,” cô thì thầm trả lời, dù biết anh không thể nghe thấy qua màn hình. “Em có thể đối mặt.”

Nhưng sự thật là cô không thể. Từng lời bình luận như những mũi dao cứa vào da thịt. Cô biết ai đứng sau tất cả chuyện này. Trúc Mai. Người phụ nữ ấy đã không dừng lại ở việc mỉa mai cô ở quán cà phê. Cô ta còn tung tin đồn khắp nơi, cố gắng hủy hoại cuộc sống mới mà Linh Giang vừa vun đắp.

“Em xin lỗi,” Linh Giang nói với camera, mắt cô bắt đầu rưng rưng. “Em nghĩ em nên tắt livestream sớm hôm nay.”

Cô đưa tay về phía nút tắt, nhưng trước khi kịp chạm vào, một thông báo xuất hiện trên màn hình: tài khoản “Người đợi cũ” vừa bắt đầu livestream.

Linh Giang sững sờ. Cô nhìn dòng chữ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rồi cô thấy hình ảnh của mình xuất hiện trên một luồng khác, với dòng tiêu đề: “Cô ấy vô tội. Tôi là người cô ấy yêu.”

Cô mở điện thoại, tay run run. Và ở đó, trên màn hình nhỏ, cô thấy Hoàng Nam đang ngồi trước một chiếc phòng có ánh đèn vàng. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, mái tóc hơi rối, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.

“Tôi là Hoàng Nam,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng kiên định, vang lên rõ ràng trong căn bếp nhỏ của hai chiếc điện thoại. “Tôi biết các người đang nói gì về Linh Giang. Các người bảo cô ấy là người thứ ba. Các người bảo cô ấy cướp bạn trai của người khác. Nhưng sự thật không phải vậy.”

Linh Giang đưa tay bịt miệng, nước mắt bắt đầu lăn dài. Cô nhìn hình, không dám tin vào những gì đang xảy ra. Anh đang làm điều này vì cô. Anh đang đánh đổi danh dự, sự riêng tư, tất cả chỉ để bảo vệ cô khỏi những lời vu khống.

“Tôi và ừ năm mười sáu tuổi,” Hoàng Nam tiếp tục, giọng anh không hề run. “Chúng tôi lớn lên cùng một con hẻm nhỏ. Cô ấy là người bạn thân nhất, là tình yêu đầu tiên và là người duy nhất tôi yêu suốt mười năm qua.”

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào camera, như thể đang nhìn thẳng vào mắt cô. “Khi cô ấy đi học xa, tôi đã hứa sẽ đợi. Và tôi đã đợi. Mười năm. Dù cô ấy có người yêu khác, dù cô ấy không biết tôi vẫn còn ở đây, tôi vẫn đợi.”

Linh Giang khóc nức nở. Cô ngồi sụp xuống sàn bếp, lưng dựa vào tủ lạnh lạnh ngắt. Cô nghe giọng trong căn bếp nhỏ, từng chữ từng chữ như những viên đá rơi xuống hồ nước tĩnh lặng, gợn sóng ở nơi.

“Còn Trúc Mai,” giọng Hoàng Nam chùng xuống, pha lẫn sự thất vọng, “là bạn học đại học của tôi. Cô ta từng tỏ tình với tôi và tôi đã từ chối. Những gì cô ta nói về Linh Giang đều là bịa đặt, là do ghen ghét. Tôi có bằng chứng. Tôi sẽ đưa ra nếu cần.”

Màn hình livestream củỗng nhiên đầy ắp bình luận. Nhưng lần này, không còn là những lời mắng nhiếc nữa. Mọi người đang hỏi han, an ủi, xin lỗi.

“Chị ơi, tụi tụi em đã hiểu lầm chị.”

“Anh Hoàng Nam đẹp trai quá, yêu thương chị hết mực luôn.”

“Chị Linh Giang ơi, chị có người yêu thương chị như vậy là may mắn lắm đó.”

Linh Giang ngước lên, nhìn vào camera của mình. Cô thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong màn hình đen: mái tóc rối bù, khuôn mặt, đôi mắt đỏ hoe. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô thấy trong mắt mình có một tia sáng.

Cô nhấc điện thoại lên, thấy livestream của Hoàng Nam vẫn đang tiếp tục. Anh đang trả lời bình luận, giải thích từng chi tiết, từng bằng chứng về sự thật. Và giữa dòng người xem, cô thấy một tài khoản quen thuộc: Trúc Mai. Cô ta đang viết những bình luận giận dữ, nhưng không ai để ý đến cô ta nữa. Mọi người đã quay lưng lại với kẻ nói dối.

“Hoàng Nam,” Linh Giang thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Anh điên rồi.”

Nhưng trong lòng cô, một cảm giác ấm áp đang lan tỏa, như một tách trà gừng trong đêm mưa. Cảm giác được yêu thương, được bảo vệ, được trân trọng. Cảm giác mà cô đã quên mất từ rất lâu rồi.

Cô đứng dậy, lau nước mắt và quyết định kết nối lại livestream của mình. Cô muốn nói với mọi người và, quan trọng hơn, muốn nói với Hoàng Nam rằng cô đã hiểu, đã cảm nhận được tất cả.

Khi hình ảnh của cô xuất hiện trở lại trên màn hình, hàng ngàn người. Nhìn vào một người duy nhất. Cô nhìn vào tài khoản “Người đợi cũ” vẫn đang sáng xanh.

“Em xin lỗi,” cô nói, giọng rõ ràng. “Em xin lỗi vì đã không nhận sớm hơn.”

Cô thấy dòng tin nhắn từ anh hiện lên: “Không sao. Anh đã đợi mười năm. Có thể đợi thêm.”

Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm, của niềm hạnh phúc. Linh Giang cười, nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày, và cô nói với tất cả những người đang xem: “Cảm ơn mọi người đã ở lại. Tối nay, em sẽ nấu món xôi gấc. Món xôi của tuổi thơ, của những ngày tháng không thể nào quên.”

Cô bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, đôi tay thoăn thoắt nhưng vẫn còn hơi run. Cô vo gạo nếp, ngâm nước cốt dừa, trộn với gấc tươi. Mùi thơm ngọt ngào lan tỏa khắp căn bếp, xua tan đi mùi ẩm mốc của những giọt nước mắt vừa rơi.

Trên màn hình, những bình luận vẫn tiếp tục đổ về. Nhưng giờ đây, chúng toàn là những lời yêu thương, động viên. Và ở góc màn hình, tài khoản “Người đợi cũ” vẫn sáng xanh, như một lời hứa thầm lặng.

Linh Giang nhìn vào camera, mắt cô long lanh, và cô nói nhỏ, chỉ đủ để một người nghe thấy: “Anh còn nhớ không? Hồi đó, mỗi lần em nấu xôi gấc, anh đều ngồi bên cạnh, chờ em làm xong để cùng ăn.”

Cô thấy dòng tin nhắn từ anh: “Nhớ. Anh nhớ từng chi tiết nhỏ. Nhớ cả lần em làm cháy nồi vì mải đọc truyện.”

Linh Giang bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên trong căn bếp nhỏ. “Lần đó em suýt khóc vì sợ mẹ mắng. Anh đã giúp em dọn dẹp, còn đổ lỗi cho mình là người làm cháy.”

“Là tại anh mà. Anh đã làm em mất tập trung.”

Cô lắc đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. “Không, là tại em. Em luôn thích nhìn anh hơn là nhìn nồi xôi.”

Lời nói vừa thốt ra, cô mới nhận ra mình đã nói gì. Mặt cô đỏ bừng, nhưng cô không rút lại được. Và cô không muốn rút lại. Đã đến lúc nói thật lòng mình rồi.

Trên màn hình, dòng bình luận vỡ òa. Mọi người reo hò, thả tim, thả những biểu tượng yêu thương. Và giữa dòng người xem, cô thấy một tài khoản mới tham gia: “Hoàng Nam - thật”. Anh đã thay đổi tên, không còn ẩn danh nữa.

“Anh xin lỗi vì đã không nói sớm hơn,” anh viết, dòng chữ hiện lên rõ ràng trên màn hình. “Anh sợ em chưa sẵn sàng.”

Linh Giang nhìn vào dòng chữ đó, lòng cô như vỡ ra từng mảnh rồi lại được hàn gắn lại. Cô nhớ lại tất cả: những đêm livestream cô đơn, những món ăn cô nấu trong nỗi nhớ, những giọt nước mắt cô rơi trong bóng tối. Và ở tất cả những khoảnh khắc đó, anh đều ở đó. Lặng lẽ, kiên nhẫn, chờ đợi.

“Em đã sẵn sàng,” cô nói, giọng nhỏ nhưng kiên định. “Em đã sẵn sàng từ lâu rồi. Chỉ là em không dám tin.”

Cô ngừng tay, nhìn thẳng vào camera, để tất cả những người đang xem thấy rõ khuôn mặt cô, đôi mắt cô, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên má.

“Em sợ. Sợ rằng nếu em tin, em sẽ lại bị tổn thương. Sợ rằng em không xứng đáng. Sợ rằng tất cả chỉ là ảo ảnh.”

Cô hít một hơi thật sâu. Mùi gấc thơm ngọt tràn ngập lồng ngực. “Nhưng em đã sai. Anh đã ở đó suốt mười năm. Và em đã không thấy.”

Dòng tin nhắn từ Hoàng Nam hiện lên: “Em thấy rồi. Bây giờ em thấy rồi. Đó mới là điều quan trọng.”

Linh Giang cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô quay lại với nồi xôi, đôi tay nhẹ nhàng trộn đều gạo nếp với gấc, tạo nên màu đỏ cam rực rỡ.

“Hôm nay, em sẽ nấu món xôi gấc ngon nhất từ trước đến nay,” cô nói, giọng vui tươi hơn. “Vì hôm nay, em có người để nấu cho.”

Cô cho gạo vào nồi hấp, đậy nắp lại và ngồi xuống chờ. Màn hình điện thoại sáng lên với dòng tin nhắn từ Hoàng Nam: “Anh có thể đến không?”

Tim Linh Giang đập loạn nhịp. Cô nhìn vào camera, rồi nhìn vào dòng tin nhắn. Cô biết nếu anh đến, mọi thứ sẽ thay đổi. Sẽ không còn là những dòng tin nhắn ẩn danh, những livestream đơn độc. Sẽ là một khởi đầu mới.

“Đến đi,” cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. “Em đợi anh.”

Cô tát tạm biệt mọi người,và căn bếp nhỏ trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng nước sôi lục bục trong nồi hấp, tiếng gió thổi qua ô cửa sổ và tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô nhìn đồng hồ: mười một giờ đêm. Con hẻm nhỏ ngoài kia vẫn còn vài người đi về muộn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt vào căn bếp, tạo nên những vệt sáng dài trên nền gạch men.

Linh Giang đưa tay vuốt lại mái tóc, lau nước mắt còn đọng và chỉnh lại chiếc tạp dề hoa nhỏ. Cô không biết mình đang chuẩn bị cho điều gì, nhưng trong lòng cô tràn ngập một cảm giác bình yên lạ thường.

Mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên.

Linh Giang hít một hơi thật sâu, mở cánh cửa gỗ cũ kỹ. Và ở đó, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Hoàng Nam đứng trước mặt cô. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã hơi nhàu, tay cầm một túi nhỏ, và trên môi nở nụ cười dịu dàng nhất mà cô từng thấy.

“Anh mang thêm gấc,” anh nói, giọng nhẹ nhàng như gió đêm. “Phòần.”

Linh Giang bật cười, nước mắt lại trào ra. Cô đưa tay đón lấy túi gấc và trong khoảnh khắc, tay cô chạm vào tay anh. Làn da ấm áp, xúc giác quen thuộc từ mười năm trước.

“Vào đi,” cô nói, giọng nghẹn ngào. “Xôi sắp chín rồi.”

Anh bước vào căn bếp nhỏ và không gian như bừng sáng lên. Mùi gấc, mùi nước cốt dừa, mùi của tuổi thơ, của những ngày tháng không thể nào quên.

Hoàng Nam đứng bên cạnh cô, nhìn nồi hấp đang bốc hơi nghi ngút. “Ngày xưa em thường cho thêm chút muối vào nước cốt dừa để xôi đậm đà hơn. Em còn nhớ không?”

Linh Giang gật đầu, mắt cô long lanh. “Nhớ. Em vẫn làm thế.”

Cô mở nắp nồi. Hơi nóng bốc lên, thơm ngọt ngào. Cô cho nước cốt dừa vào, rắc một chút muối và trộn đều. Hoàng Nam đứng bên cạnh, nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

“Anh nhớ lần đầu tiên em nấu xôi gấc cho anh,” anh nói, giọng trầm ấm. “Hồi đó em mới mười bảy. Em làm cháy nồi, nhưng xôi vẫn ngon. Anh ăn hết cả nồi, dù nó hơi khét.”

Linh Giang cười, nhớ lại kỷ niệm xa xưa. “Anh nói dối. Anh bảo ngon để em vui.”

“Không,” anh lắc đầu, mắt nhìn thẳng vào cô. “Anh nói thật. Món ăn nào em nấu cũng ngon, vì đó là do em làm.”

Cô ngước lên nhìn anh, và trong khoảnh khắc, tất cả những ngăn cách mười năm như tan biến. Chỉ còn lại người,đứng trong căn bếp nhỏ, với nồi xôi gấc đang bốc hơi, à trái tim đầy ắp yêu thương.

“Cảm ơn anh,” Linh Giang thì thầm. “Vì đã đợi em. Vì đã không bỏ cuộc.”

Hoàng Nam đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên má cô. “Anh đã hứa. Và anh luôn giữ lời hứa.”

Trong căn bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng, xôi gấc chín thơm lừng. Và hai trái tim, sau mười năm xa cách, cuối cùng cũng tìm được đường về với nhau.

Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, từng hạt lách tách trên mái tôn, tạo nên âm thanh ấm áp như một bản nhạc ru. Linh Giang nhìn ra cửa sổ, thấy những hạt mưa dưới ánh đèn đường, và cô cảm thấy bình yên đến lạ.

“Xôi chín rồi,” cô nói, giọng nhẹ nhàng.

Cô múc xôi ra đĩa, rắc thêm chút dừa nạo và mè rang. Món xôi gấc vàng cam rực rỡ, bốc hơi nghi ngút, thơm lừng cả căn bếp.

Hoàng Nam cầm đĩa xôi, đưa lên mũi ngửi, mắt anh khép hờ. “Mùi này… mùi của tuổi thơ, mùi của những ngày hè, mùi của em.”

Linh Giang cười, ngồi xuống bên cạnh anh. Cô cầm muỗng, múc một miếng xôi, đưa lên miệng, thổi nhẹ. Vị ngọt của gấc, vị béo của nước cốt dừa, vị thơm của lá dứa, tất cả hòa quyện trong từng hạt xôi dẻo thơm.

“Ngon không?” cô hỏi, dù đã biết câu trả lời.

Hoàậm rãi, mắt nhìn cô không rời. “Ngon. Như mọi khi.”

Họ ngồi đó, trong căn bếp nhỏ, ăn xôi gấc và kể về mười năm đã qua. Những câu chuyện tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chứa đựng biết bao, biết bao yêu thương.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn bếp nhỏ, chỉ còn lại hơi ấm của tình yêu, ngọt ngào như từng hạt xôi gấc, bền chặt như lời hứa mười năm.

Và khi màn đêm buông xuống, Linh Giang biết rằng cuối cùng cô đã tìm được nơi để trở về.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dệt nhuần nhuyễn hai dòng sự kiện song hành: xã hội số tàn khốc chống lại sự mong manh của tình yêu lặng thầm. Những chi tiết nhỏ như vết sẹo trên tay hay mùi xôi gấc trở thành biểu tượng của hành trình từ tổn thương đến chữa lành, không cần nói ra mà đã nói hết.

📖 Chương tiếp theo

Linh Giang sẽ phải đương đầu với quyết định lớn: liệu cô có dũng cảm bước trở lại và xây dựng lại danh tiếng của mình từ những đống tro tàn?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord