Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Livestream nấu nỗi nhớ

Trở lại từ đầu

2425 từ

Căn bếp nhỏ chưa bao giờ ấm áp đến thế.

Linh Giang đứng trước bàn bếp, tay lần theo từng hạt gấc đỏ tươi mà Hoàng Nam vừa mang đến. Anh đứng đối diện cô, tay áo sơ mi xắn cao, lặng lẽ chuẩn bị nồi hấp. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt hai người, tạo thành một vùng sáng dịu dàng giữa màn đêm Sài Gòn.

“Em vẫn nhớ cách làm chứ?” Hoàng Nam hỏi, giọng trầm ấm như tiếng đà trời.

Linh Giang gật đầu, môi khẽ mím lại. Cô nhớ. Làm sao cô quên được? Món xôi gấc đầu tiên cô học nấu là vì anh, mười năm trước, trong căn bếp tồi tàn của khu trọ sinh viên.

“Nhưng mà…” Cô ngập ngừng nhìn vào màn hình điện thoại đã bật livestream. “Hôông nấu một mình.”

Anh mỉm cười, bước đến gần hơn, vươn tay với lấy quả gấc trên tay cô. Ngóạm nhẹ vào mu bàn tay cô khiến một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô ngước nhìn anh, thấy trong mắt Hoàng Nam có một tia sáng ấm áp mà cô đã tìm kiếm suốt mười năm.

“Thì hôm nay chúng ta cùng nấu.” Anh nói, kéo quả gấc về phía mình. “Anh sẽ làm phụ bếp cho em, được chứ?”

Trên màn hình livestream, dòng bình luận bắt đầu chạy nhanh hơn. Hàng trăm, rồi hàng ngàn người xem đổ vào. Họ đến vì tò mò, vì scandal tối qua, nhưng khi thấy hình ảnh hai người đứng cạnh bếp nhỏ, những dòng bình luận ác ý dần biến mất, thay vào đó là những biểu tượng cảm xúc yêu thương.

“Chào mọi người, hôm nay là một ngày đặc biệt.” Linh Giang hít một hơi thật sâu, giọng cô vẫn còn hơi run nhưng đã vững vàng hơn. “Mình xin giới thiệu… người bạn cũ của mình. Anh ấy là người đã đặt món xôi gấc mỗi tối suốt ba tháng qua.”

Hoàng Nam cúi đầu chào màn hình, tay vẫn cầm quả gấc. “Chào mọi người, tôi là Hoàng Nam. Và tôi chính là người mà tối qua đã gây ra ồn ào trên mạng.”

Dòng bình luận vỡ òa. Có người hét lên vui mừng, có người hỏi han, có người gửi lời động viên. Nhưng trên hết, không khí trong căn bếp nhỏ trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

“Bắt đầu thôi.” Linh Giang cần bổ đôi quả gấc. Lớp vỏ đỏ tách ra, để lộ phần thịt đỏ au, mọng nước. Mùi thơm đặc trưng của gấc lan tỏa trong không gian, quyện với mùi nếp mới từ gói xôi mà bà Mười đã gửi sáng nay.

“Ngày xưa, lần đầu tiên em nấu xôi gấc là vì…” Linh Giang ngừng lại, nhìn sang Hoàng Nam. Anh khẽ gật đầu, khích lệ cô tiếp tục.

“Là vì một người thích ăn xôi gấc.” Cô nói, giọng nhẹ như làn khói. “Anh ấy bảo màu đỏ của gấc làm anh ấy nhớ đến những buổi chiều đánh đồng, khi mặt trời nhuộm đỏ cả một vùng trời.”

Hoàng Nam đứng yên, mắt không rời khỏi cô. Trong ánh mắt anh có cả một bầu trời ký ức. Anh nhớ cái ngày mưa tầm tã, khi cô sinh viên năm nhất lần đầu tiên bưng lên một gói xôi gấc nóng hổi, hồi hộp. Cô đã nói: “Em học nấu từ mẹ, không biết có ngon không nhưng màu đỏ này chắc chắn là đẹp nhất.”

Và anh đã ăn hết cả gói xôi, dù nó hơi nhão và ngọt quá mức cần thiết.

“Và hôm nay, người con trai đó…” Linh Giang cúi xuống, dùng muỗng nạo phần thịt gấc ra bát. Giọng cô nghẹn lại. “Người con trai đó đã quay lại.”

“Anh chưa từng đi đâu cả.” Hoàng Nam nói. Tay anh nhẹ nhàng đặt lên tay cô đang cầm muỗng. Cảm giác ấm áp từ lòng bà xua tan cái lạnh đã bám vào da thịt cô suốt bao năm. “Anh chỉ đứng từ xa, chờ em sẵn sàng.”

Trên màn hình livestream, một khán giả bình luận: “Trời ơi, đây là tình yêu đích thực!” Một người khác gửi icon trái tim cùng dòng chữ: “Em khóc mất rồi, hai người hãy đến với nhau đi!”

Linh Giang không dám nhìn vào màn hình. Cô chỉ biết nhìn vào bát gấc đỏ tươi trước mặt, nhìn vào đôi tay của Hoàng Nam đang cùng cô nạo từng miếng thịt. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nhưng lần này, chúng không còn mặn chát như những giọt nước mắt cô đã khóc một mình trong bóng tối nữa.

“Tiếc là mẹ em không còn ở đây để thấy…” Cô thì thào, nhưng Hào.

Anh buông muỗng, vòng tay ôm lấy vai cô. “Bác gái đã thấy cả rồi.” Anh nói, giọng khàn đi. “Bác ấy đã dặn anh phải chăm sóc em thật tốt.”

Linh Giang ngước lên, mắt mở to. “Mẹ em… dặn anh?”

Hoàng Nam gật đầu, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. “Những năm em học ở Hà Nội, thỉnh thoảng anh vẫn về thăm bác. Bác yếu lắm nhưng lần nào cũng nấu xôi gấc. Bác bảo, sau này nếu có cơ hội, hãy nấu cho em ăn một lần.”

Căn bếp bỗng chồi chồi. Chỉ còn tiếng nước sôi lục bục trong nồi hấp, tiếng gió đêm lướt qua cửa sổ và tiếng đập chung một nhịp.

“Anh đã…” Linh Giang nuốt nước bọt, giọng khản đặc. “Anh đã ở bên mẹ em trong những ngày cuối?”

“Không phải anh.” Hoàng Nam lắc đầu. “Bà Mười là người ở bên bác. Anh chỉ âm thầm góp tiền thuốc men và mỗi tuần mang một gói xôi gấc đến. Bác bảo, nhìn màu đỏ của gấc, bác nhớ đến em.”

Ký ức ùa về như cơn lũ. Linh Giang nhớ những cuộc điện thoại vội vã với mẹ, những lời hứa hẹn “mai con về” rồi “tuần” mà chẳng bao giờ thành hiện thực. Cô nhớ giọng mẹ yếu ớt qua điện thoại: “Mẹ khỏe, con cứ học đi, đừng lo.” Cô nhớ đến cảm giác tội lỗi giày vò khi nhận tin mẹ mất, khi cô đang ở giảng đường, cách nhà cả nghìn cây số.

“Em xin lỗi…” Linh Giang bật khóc, hai tay ôm mặt. “Em đã không về kịp. Em đã không ở bên mẹ.”

Hoàng Nam kéo cô vào lòng, vỗ về như vỗ về một đứa trẻ. “Không phải lỗi của em. Bác hiểu mà. Bác tự hào về em lắm.”

Trên màn hình livestream, không còn ai bình luận nữa. Hàng ngàn người xem lặng im, như thể họ đang chờ một khoảnh khắc thiêng liêng. Chỉ thỉnh thoảng có một icon trái tim, một dòng chữ “cố lên” lướt qua màn hình.

Một lúc sau, ước mắt, ngước lên nhìn Hoàng Nam. Cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thật. “Tiếp tục thôi. Mẹ đang nhìn mà.”

Hai người lại cùng nhau nấu. Linh Giang trộn thịt gấc với rượu trắng để màu đỏ lên đều hơn. Hoàen đậu xanh, hương thơm bùi bùi lan tỏa. Họ làm việc cùng nhau nhịp nhàng, như thể đã cùng nhau nấu hàng ngàn bữa ăn.

“Hồi đó, em nhớ anh từng bảo thích ăn xôi gấc với dừa nạo.” Linh Giang vừa nói vừa lấy miếng dừa non đã nạo sẵn.

“Vẫn thích.” Hoàng Nam đáp, đưa tay lấy một nhúm dừa bỏ vào miệng. “Nhưng thích nhất là nhìn em nấu.”

Linh Giang đỏ mặt, nhưng không né tránh ánh mắt anh. Cô nhận ra, sau mười năm, tình cảm trong lòng mình vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Chỉ là cô đã cố chôn nó dưới những lớp vỏ bọc của tổn thương, của sự phản bội, của những nỗi đau không tên.

“Anh biết không, em đã ghét nấu ăn suốt ba năm qua.” Cô vừa rắc đường lên nếp vừa nói. “Sau khi chuyện đó xảy ra, em không muốn đụng đến bếp núc gì cả. Mỗi lần ngửi mùi hành phi, em lại nhớ đến mẹ, nhớ đến những bữa cơm gia đình và nhớ đến anh.”

“Vậy mở kênh nấu ăn?”

“Vì em muốn chữa lành.” Linh Giang nhìn thẳng vào mắt anh. “Em muốn biến nỗi đau thành thứ gì đó ngọt ngào hơn. Và em đã đúng.”

Cô chỉ vào màn hình livestream, nơi hàng ngàn người xem vẫn đang theo dõi họ. “Nhờ có họ, em đã tìm lại được niềm vui. Và nhờ có anh, em đã tìm lại được chính mình.”

Hoàng Nam không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô. Trong không gian ấm áp của căn bếp nhỏ, mọi thứ dường như đều có thể chữa lành.

Một giờ sau, nồi xôi gấc đã chín. Linh Giang mở nắp nồi. Một làn hơi nóng bốc lên, mang theo mùi thơm ngọt lịm của nếp, vị béo của dừa và màu đỏ rực rỡ của gấc. Cô xới xôi ra đĩa, rắc lên trên một lớp dừa nạo trắng muốt, điểm thêm vài hạt vừng rang vàng.

“Xong rồi.” Cô nói với giọng hạnh phúc.

Hoàng Nam cầm đũa lên, gắp một miếng xôi bỏ vào miệng. Mắt anh khép hờ, như đang thưởng thức một thứ gì đó rất quen thuộc.

“Giống y hệt hồi đó.” Anh nói, giọng nghẹn ngào. “Của mẹ em và của em.”

Linh Giang cũng gắp một miếng, nhai chậm rãi. Vị ngọt của đường, vị béo của dừa, vị thơm của gấc hòa quyện trong miệng, mang theo cả một trời ký ức. Cô nhớ những buổi sáng mẹ dậy từ năm giờ đồng hồ để nấu xôi, nhớ mùi khói bếp lan tỏa trong căn nhà nhỏ, nhớ cả những lần mẹ gói xôi vào lá chuối cho cô mang đi học.

Và cô nhớ Hoàng Nam, chàng trai năm ấy đã ăn hết gói xôi dù nó không ngon, đã cùng cô đạp qua những cánh đồng lúa chín, đã hứa sẽ đợi cô suốt đời.

“Anh còn nhớ câu hứa đó không?” Cô hỏi, mắt không rời khỏi đĩa xôi.

“Câu nào?” Hoàng Nam hỏi lại, nhưng trong mắt anh đã có câu trả lời.

“Ngày em vào đại học, anh đã nói…”

“Anh nói: ‘Dù em đi đâu, làm gì, anh vẫn ở đây chờ em.’” Hoàng Nam nói tiếp, giọng chắc nịch. “Và anh đã giữ lời.”

Linh Giang ngước lên, nước mắt lại trào ra. Nhưng lần này, cô không kìm nén nữa. Cô để mặc những giọt nước mắt lăn dài, để mặc trái tim mình tan chảy, đóng băng.

“Anh có còn đợi em không?” Cô hỏi, giọng run rẩy.

Hoàng Nam bỏ đũa xuống, bước vòng qua bàn bếp, đến trước mặt cô. Anh quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt vẫy ngày nào.

“Anh đã đợi em mười năm.” Anh nói, giọng trầm ấm mà chắc nịch như tiếng chuông chùa vọng trong đêm. “Và sẽ đợi thêm mười năm nữa nếu cần.”

Trên màn hình livestream, dòng bình luận vỡ òa. Hàng ngàn người xem cùng nhau gửi những icon trái tim, những dòng chữ “chúc mừng”, “hãy đến với nhau đi”, “đây là khoảnh khắc đẹp nhất em từng thấy”.

Nhưng trong căn bếp nhỏ, chỉ còn hai người. Linh Giang cúi xuống, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác ấm áp tỏa khắp cơ thể cô, xua tan mọi băng giá, mọi tổn thương.

“Em cũng đã đợi anh, Hoàng Nam.” Cô nói, giọng nhẹ nhưng đầy chắc chắn. “Có thể em không nhận ra, nhưng trong thâm tâm, em chưa bao giờ ngừng đợi anh.”

Anh đứng dậy, kéo cô vào lòng. Trong vòng tay anh, Linh Giang cảm thấy mình nhỏ bé, an toàn và được yêu thương. Cô áp mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ.

“Từ giờ, em sẽ không để anh đợi nữa.” Cô thì thào.

Hoàng Nam cúi xuống, hôn lên tóc cô. “Anh sẽ không bao giờ rờ.”

Căn bếp nhỏ chìặng. Chỉ còn tiếng hơi thở hòa quyện, tiếng tim đập chung một nhịp và mùi xôi gấc ngọt lịm lan tỏa khắp không gian.

Trên màn hình livestream, ai đó đã tắt sóng. Linh Giang và Hoàng Nam đã có khoảnh khắc riêng tư của họ. Nhưng trước khi tắt, cô đã nói một câu với khán giả:

“Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình trong hành trình này. Từ hôm nay, kênh của mình sẽ có một cái tên mới: ‘Bếp nhỏ của Linh và Nam.’ Hãy tiếp tục ủng hộ bọn mình nhé.”

Và trong căn bếp nhỏ dưới ánh đèn vàng, Hoàng Nam cùng nhau nhìn về tương lai phía trước. Nơi có những gói xôi gấc nóng hổi, những bữa cơm gia đình đầm ấm và một tình yêu đã vượt qua mười năm chờ đợi để trở về bên nhau.

Khi đêm đã khuya, Hoàng Nam đứng. Thành phố Sài Gòn từ trên cao nhìn xuống lung linh ánh đèn; những con hẻm nhỏ vẫn còn vài quán cóc, quán cà phê sáng đèn. Gió đêm mát rượi thổi qua, mang theo mùi hoa sữa từ đâu đó trong hẻm.

“Anh có nhớ con hẻm nhỏ ở quê mình không?” Linh Giang hỏi, tay vẫn nắm chặt tay anh.

“Nhớ.” Hoàng Nam đáp. “Con hẻm có hàng me già, mỗi mùa hè lại rụng đầy trái me chua. Em hay nhặt me về ngâm đường rồi.”

“Em nhớ.” Cô cười, nụ cười ngày nào. “Anh ghét chua lắm, nhưng vẫn uống hết ly nước me của em.”

“Vì nó ngọt.” Anh nói, quay sang nhìn cô. “Vì có tình cảm của em trong đó.”

Linh Giang dựa đầu vào vai anh, nhìn về phía xa xăm. “Em tưởng mình sẽ không bao giờ có lại được khoảnh khắc này.”

“Nhưng em đã có rồi.” Anh siết chặt tay cô. “Và sẽ còn nhiều hơn nữa.”

Họ đứng đó, lặng im dưới bầu trời đêm Sài Gòn, tay trong tay, tim kề tim. Những vết thương trong quá khứ dần lành lại, những nỗi nhớ hóa thành ngọt ngào, và tình yêu năm xưa, sau mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng tìm được đường về.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong cách dẫn dắt tâm lý nhân vật từ ngập ngừng ban đầu đến những lúc thổ lộ chân thành, đồng thời sử dụng chi tiết ẩn dụ về cây me, nước me để biểu tượng hóa tình yêu "chua ngọt" của hai người, tạo nên sự cộng hưởng sâu sắc với độc giả.

📖 Chương tiếp theo

Linh Giang sẽ phải đối mặt với những câu hỏi khó từ người hâm mộ khi nỗi nhớ biến thành hiện thực, và liệu anh chị có sẵn sàng tiết lộ toàn bộ câu chuyện đằng sau mười năm chia cách?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord