Sáu giờ sáng, ánh nắng đầu ngày hắt xiên qua ô cửa bếp nhỏ, chiếu lên hai cái bóng đang quấn quýt bên nhau. Linh Giang mặc chiếc tạp dề màu kem cũ, tay thoăn thoắt vo nếp, còn Hoàng Nam ngồi bên cạnh, cẩn thận tỉa từng cánh hoa từ củ cải trắng.
“Anh nhìn em kìa, tay cứ run run.” Linh Giang khẽ cười, giọng pha chút trêu chọc.
Hoàng Nam ngước lên, ánh mắt dịu dàng như nắng sớm. “Tại em đẹp quá, anh mất tập trung.”
Cô bật cười, má đỏ lựng như cánh hoa gấc vừa giã. Trong lòng cô bỗng dưng trào lên một niềm hạnh phúc lạ lùng, như thể mười năm xa cách chưa từng tồn tại, như thể căn bếp nhỏ này vốn dĩ đã dài.
“Nghiêm túc nào.” Linh Giang húng hắng giọng, cố giấu đi nụ cười không kìm được. “Hôm nay là buổi livestream đầu tiên dưới tên mới. Anh đã chuẩn bị gì chưa?”
“Có.” Hoàng Nam đứng dậy mở tủ lạnh. Anh lôi ra một hộp nhựa trong suốt, bên trong là những viên kẹo màu hổ phách óng ánh. “Kẹo gừng tự làm. Công thức của bà Mười.”
Linh Giang sững người, đôi mắt thoáng cay. Cô nhớ ngày xưa, mỗi lần bị cảm lạnh, mẹ cô thường nấu trà gừng bỏ thêm vài lát đường phèn. Hoàng Nam khi ấy lén nhét vào cặp cô một túi kẹo gừng nhỏ, kèm mảnh giấy viết vội: “Uống đi, hết ho.” Mãi về sau cô mới biết những viên kẹo ấy là do chị hồi trong bếp nấu suốt buổi tối.
“Sao anh…” Giọng cô nghẹn lại.
“Anh muốn giữ lại những thứ ngọt lành của ngày xưa.” Hoàng Nam bước đến, nhẹ nhàng lau khóe mắt cô bằng đầu ngón tay. “Để mỗi lần em nhìn thấy, em chỉ nhớ đến những điều tốt đẹp.”
Nắm tay anh ấm nóng, Linh Giang cảm nhận được từng đường gân nổi lên vì năm tháng lao động. Cô áp má vào lòng bàn tay ấy, hít hà mùi gừng tươi quyện với mùi bột mì. Trong lòng cô, một nỗi thương nhớ suốt mười năm bỗng chốc tan ra, hóa thành dòng nước ấm chảy khắp cơ thể.
“Bắt đầu thôi.” Cô nói, giọng đã vững vàng hơn.
Linh Giang bật điện thoại, căn chỉnh góc, ôm trọn cả hai người và gian bếp nhỏ. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt họ, tạo nên một khung cảnh ấm áp như tranh vẽ.
“Chào cả nhà, hôm nay là một ngày đặc biệt.” Linh Giang mỉm cười với ống kính. “Kênh của mình chính thức đổi tên thành ‘Bếp nhỏ của Linh và Nam’. Và người ngồi cạnh mình đây…”
“Chào mọi người, mình là Hoàng Nam, chồng chưa cưới của Linh Giang.” Anh cười tươi, giơ tay vẫy.
Dòng bình luận ào ạt đổ về:
“Trời ơi, cuối cùng cũng chính thức!” “Xôi gấc tình yêu ơi!” “Chồng chưa cưới mà như đã cưới rồi ấy!”
Ngửa cười, tai đỏ ửng. Hoàng Nam liếc nhìn cô, ánh mắt chứa đầy ý cười.
“Hôm nay bọn mình sẽ nấu một món rất đặc biệt: xôi gấc nhân hạt sen, kèm kẹo gừng tự làm.” Cô nói, tay bắt đầu trộn gấc với rượu trắng. “Món này có một câu chuyện dài lắm.”
“Câu chuyện tình yêu kéo dài mười năm.” Hoàng Nam tiếp lời, bóc lớp vỏ hạt sen. “Mười năm của sự chờ đợi và nỗi nhớ.”
Linh Giang thoáng im lặng, tay ngừng lại trên bát gấc đỏ au. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhưng lần này không phải vì đau đớn. Đó là cảm giác hạnh phúc đến nghẹt thở, như thể cô đang đứng trước một cánh cửa rộng mở, phía sau là tất cả những gì cô từng mơ ước.
“Ngày xưa, tụi mình học chung trường cấp ba.” Cô bắt đầu với giọng nhẹ nhàng. “Cậu ấy ngồi bàn cuối, mình ngồi bàn đầu. Thế mà lạ, mỗi lần mình quay lại, ánh mắt cậu ấy vẫn luôn ở đó.”
“Tại em có nụ cười khiến anh không thể rời mắt.” Hoàng Nam thì thầm: không dành cho ống kính, mà chỉ dành cho cô.
Tim Linh Giang đập mạnh, từng nhịp rõ ràng như tiếng trống trong đêm hội. Cô biết mình đang đỏ mặt, nhưng không thể nào kìm nén được. Bàn tay cô vẫn thoăn thoắt đảo đều gấc với nếp, nhưng tâm trí cô bay về những ngày tháng xa xưa.
“Vậy mà tụi mình lỡ nhau suốt mười năm.” Cô buông một tiếng thở dài. “Anh ấy đi xa, còn mình ở lại. Mình tưởng đã quên, nhưng mỗi lần nấu xôi gấc là mỗi lần nhớ.”
“Anh cũng vậy.” Hoàng Nam lên tiếng, tay vẫn miệt mài bóc sen. “Mỗi lần ăn xôi gấc ngoài tiệm là mỗi lần nhớ đến em. Nhớ mùi gấc thơm nồng ngày Tết, nhớ em ngồi cạnh mẹ gói bánh chưng.”
Bình luận lại một lần nữa tràn ngập màn hình:
“Khóc mất rồi!” “Mười năm chờ đợi, thương quá!” “Món xôi gấc này chắc ngọt lắm đây!”
Linh Giang hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh. Cô mở nắp nồi hấp, thả lớp gấc dầu vào xửng, đậy kín lại.
“Chờ ba mươi phút nữa thôi.” Cô nói, quay sang Hoàng Nam. “Trong lúc chờ, tụi mình làm kẹo gừng.”
Hoàng Nam đã chuẩn bị sẵn một tô gừng tươi đã giã nhuyễn, cùng với đường phèn và mạch nha. Anh bật bếp, để lửa nhỏ, đổ gừng vào chảo gang.
“Công thức này bà Mười dạy anh hồi năm nhất đại học.” Anh vừa khuấy vừa kể. “Hồi ấy anh trọ gần nhà bà, mỗi lần nhớ em, anh lại sang bếp của bà làm kẹo.”
“Vậy mỗi lần em thấy kẹo gừng trong cặp, đều là do anh…” Linh Giang ngập ngừng.
“Ừ. Anh nhờ bạn của em đưa. Sợ em biết lại từ chối.” Hoàng Nam cười khổ. “Đến cả tình cảm cũng phải giấu.”
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh Giang. Cô không kìm được, để mặc nó rơi xuống bàn tay đang cầm thìa. Giọt cay mặn hòa vào vị ngọt của đường, tạo nên một hương vị kỳ lạ. Cô nhận ra rằng suốt mười năm qua, cô đâu chỉ một mình đau khổ. Bên kia bầu trời, cũng có một người mang nỗi nhớ giống cô.
“Đồ ngốc.” Cô thì thầm, mỉm cười.
“Ừ, anh ngốc thật.” Hoàng Nam đặt thìa xuống, bước đến, nắm lấy tay cô. “Nhưng mà hết ngốc rồi. Vì em đã chịu nhận lời yêu anh.”
Màn hình tối thui vì bình luận:
“Chết ngất mất thôi!” “Cười trăm năm hạnh phúc!” “Nụ hôn đi, nụ hôn đi!”
Linh Giang bật cười, lau nước mắt. Cô quay sang nồi xôi, mở nắp ra. Một làn hơi nồng gấc thơm nồng, mùi nếp dẻo, mùi dầu phi thơm lựng tỏa ra khắp căn bếp. Cô xới xôi ra dĩa, rắc lên một lớp dừa nạo và vừng rang.
“Xong rồi.” Cô nói với giọng tự hào.
Hoàng Nam bê tô kẹo gừng vừa đông đặc, cắt thành từng viên nhỏ vuông vức. Anh đặt vài viên lên dĩa xôi, tạo thành một hình trái tim đơn giản.
“Xôi gấc nhân hạt sen và kẹo gừng tự làm.” Anh giơ lên trước ống kính. “Món ăn của tuổi thơ, của tình yêu và của nỗi nhớ.”
Linh Giang ngồi xuống, Hoàng Nam ngồi bên cạnh. Tay họ vô tình chạm nhau, rồi anh nắm lấy tay cô, không buông.
“Hôm nay, tụi mình muốn gửi đến mọi người một thông điệp.” Cô nói với giọng trầm ấm. “Nỗi nhớ, dù có dài bao lâu, cuối cùng cũng hóa ngọt lành nếu mình đủ kiên nhẫn và đủ yêu thương.”
“Và nếu em đọc được những dòng này, còn đang ôm một nỗi nhớ chưa thể gọi tên, thì hãy tin rằng người kia cũng đang nhớ em, theo một cách nào đó.” Hoàng Nam nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt chân thành. “Đừng bỏ cuộc. Vì chúng mình đây đã chờ nhau mười năm.”
In anh, ánh mắt long lanh. Cô áp đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể rắn rỏi. Mùi gừng và gấc quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương mà cô biết mình sẽ nhớ mãi.
“Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng tụi mình trong suốt thời gian qua.” Cô cười, nước mắt vẫn còn đọng. “Từ ngày mai, tụi mình sẽ mở một quán nhỏ. Bán xôi gấc, bán kẹo gừng và bán cả những câu chuyện tuổi thơ.”
“Quán có tên là ‘Nỗi Nhớ Hóa Ngọt Lành’.” Hoàng Nam tiếp lời. “Nằm trong hẻm 157 đường Nguyễn Trãi, mở cửa từ bốn giờ chiều đến mười giờ tối. Ai ghé qua, tụi mình sẽ tặng một viên kẹo gừng.”
“Và một gói xôi gấc.” Linh Giang cười, chêm vào. “Miễn phí cho tuần đầu tiên.”
Dòng bình luận vỡ òa:
“Em sẽ đến ngay!” “Cho em xin địa chỉ chi tiết!” “Yêu hai bạn quá chừng!”
Ba mươi phút sau, livestream kết thúc. Linh Giang tắt điện thoại, thở ra một hơi dài. Cô quay sang Hoàng Nam, người vẫn đang nhìn cô với ánh mắt không rời.
“Sao anh nhìn em kỹ vậy?”
“Vì anh muốn ghi nhớ khoảnh khắc này.” Anh nói, giọng khàn khàn. “Khoảnh khắc em cười thật sự, sau bao nhiêu năm.”
Linh Giang chớp mắt, nước mắt lại trào ra. Cô không ngờ chỉ một câu nói đơn giản của anh cũng khiến cô xúc động đến vậy. Cô vòng tay ôm lấy anh, áp mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập đều đặn.
“Anh Hoàng Nam.” Cô gọi khẽ.
“Sao em?”
“Mình sống chung nhé?”
Anh cứng người, rồi ôm chặt cô hơn. “Em chắc không?”
“Chắc. Vì em đã đợi mười năm để nói câu này.”
Hoàng Nam cúi xuống, hôn lên tóc cô. “Vậy ngàn đồ sang.”
Cô ngước lên nhìn anh, mắt cười cong cong. “Nhanh vậy?”
“Đã đợi mười năm rồi, còn chần chừ gì nữa?”
Cả hai cùng cười. Tiếng cười vang khắp căn bếp nhỏ. Ánh đèn vàng hắt lên bóng họ đan vào nhau, in trên bức tường ấm áp.
---
Một tháng sau, quán “Nỗi Nhớ Hóa Ngọt Lành” chính thức khai trương.
Đó là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm, mặt tiền chỉ rộng ba mét, nhưng lại được trang trí vô cùng ấm cúng. Bên ngoài, một chiếc đèn lồng giấy đỏ, trên đó viết bằng bút lông: “Xôi gấc – Kẹo gừng – Thương nhớ”. Trước cửa, Hoàng Nam đặt một chiếc bảng gỗ nhỏ, vẽ hình hai người ngồi bên nồi xôi.
Ngày đầu mở cửa, khách đến từ sớm đã xếp thành hàng dài. Có người là khán giả theo dõi livestream, có người chỉ tình cờ đi ngang. Nhưng ai cũng bị thu hút bởi mùi gấc thơm nồng trong bếp.
Bà Mười ngồi ở góc quán, tay cầm tách trà gừng, mỉm cười nhìn hai đứa trẻ tất bật. Minh Khoa cũng xin nghỉ làm một buổi, đến phụ bưng bê và chụp ảnh cho quán.
“Xôi gấc của tụ á.” Một cô gái trẻ vừa ăn vừa xuýt xoa. “Dẻo, thơm, ngọt vừa phải. Mà cái kẹo gừng này ăn xong ấm bụng ghê.”
“Cảm ơn chị.” Linh Giang cười, tay nhanh nhẹn gói thêm một phần xôi cho khách. “Tụi em có bán mang về nữa. Phần này tặng chị thêm ít kẹo gừng ăn thử.”
“Trời ơi, dễ thương quá!” Cô gái reo lên.
Hoàng Nam đứng trong bếp, tay thoăn thoắt gấp từng chiếc lá chuối thành hình phễu, đổ xôi vào, rắc dừa và vừng. Anh nhìn ra ngoài, thấy Linh Giang đang cười nói với khách, lòng bỗng dưng ấm áp lạ thường.
Buổi trưa, khi khách đã thưa dần, Linh Giang bưng hai dĩa xôi ra bàn sau quán. Hoàng Nam cởi tạp dề, ngồi xuống đối diện cô.
“Mệt không?” Anh hỏi, đẩy dĩa xôi về phía cô.
“Có mệt nhưng vui.” Cô cắm muỗng vào dĩa xôi, đưa lên miệng. “Nhưng mà vui hơn hồi livestream nhiều.”
“Vì sao?”
“Vì được nhìn thấy mặt khách, nhìn thấy họ cười khi ăn món mình nấu.” Cô nhìn anh, mắt lấp lánh. “Và vì có anh ở bên.”
Hoàng Nam cười, tay với lên nắm lấy tay cô. “Anh cũng vậy. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội.”
“Không có em mới là người không có cơ hội.” Cô đan những ngón tay vào tay anh, siết nhẹ. “Cảm ơn anh đã đợi em suốt mười năm.”
Không gian chìm vào im lặng dễ chịu. Tiếng gió thổi qua tán cây ngoài hẻm, tiếng chuông gió leng keng, tiếng cười đùa của khách vọng vào từ xa.
---
Sáu tháng trôi qua, quán “Nỗi Nhớ Hóa Ngọt Lành” trở thành một địa chỉ quen thuộc với nhiều người dân Sài Gòn. Không chỉ bán xôi gấc và kẹo gừng, Linh Giang còn mở rộng thực đơn với bánh chưng, bánh tét, chè đậu đen và những món ăn tuổi thơ khác.
Mỗi tối thứ bảy, cô lại mở một buổi livestream ngắn từ quán, vừa nấu ăn vừa trò chuyện với những khán giả đã theo dõi mình từ những ngày đầu. Hoàng Nam thường ngồi bên cạnh, tay nắm tay cô, thỉnh thoảng chen vào vài câu hài hước khiến cả phòng cười ồ.
Một tối, khi dòng người đã thưa, Linh Giang dọn dẹp quán, còn Hoàng Nam ngồi viết gì đó vào sổ tay.
“Anh viết gì thế?” Cô tò mò rón rén đến gần.
“Đừng coi, chưa xong mà.” Anh giấu cuốn sổ ra sau lưng.
“Í đi, hứa không nói gì hết.”
“Không được.”
Cô chun mũi, giả vờ giận. “Vậy thôi.”
Anh nhìn vẻ mặt cô, phì cười. “Thôi được rồi, một chút.”
Anh đưa cuốn sổ ra, mở đến trang có dòng chữ viết nắn nót: “Công thức xôi gấc phiên bản đặc biệt, dành cho kỷ niệm một năm yêu nhau.”
Linh Giang sững người, tim cô đập loạn nhịp. “Kỷ niệm một năm? Sắp tới rồi sao?”
“Ừ, còn đúng một tháng nữa.” Anh cười, mắt sáng rực. “Anh muốn làm một món thật đặc biệt cho em. Và cho cả khán giả nữa.”
“Món gì thế?” Cô háo hức.
“Cơm lam nướng ống tre, ăn kèm xôi gấc và muối vừng.” Anh nói với giọng trầm ấm. “Vì món đó gợi nhớ cho anh về lần đầu tiên tụi mình đi dã ngoại cùng lớp.”
Linh Giang bật cười, mắt cay cay. “Anh nhớ cả chuyện đó nữa sao? Hồi ấy em lỡ tay làm đổ cả nồi cơm lam xuống suối.”
“Nhưng em đã khóc và anh đã cõng em lên bờ.” Anh nhìn cô, đôi mắt chứa đầy kỷ niệm. “Từ lúc ấy anh đã biết, cả đời này anh chỉ muốn cõng mình em thôi.”
Nước mắt cô trào ra, nhưng là nước mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy anh, cảm nhận mùi gừng thơm trên áo anh, mùi khói bếp quyện vào tóc anh.
“Đồ ngốc.” Cô thì thầm. “Cảm ơn anh vì đã luôn là đồ ngốc.”
Anh cúi xuống hôn lên trán cô, thì thầm đáp lại: “Cảm ơn em vì đã để một đồ ngốc như anh yêu em.”
---
Một tháng sau, đúng ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, quán “Nỗi Nhớ Hóa Ngọt Lành” đóng cửa sớm hơn thường lệ. Linh Giang và Hoàng Nam dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho buổi livestream đặc biệt.
Điện thoại được đặt trên giá, góc tất cả căn bếp mới được lau dọn sạch sẽ. Trên bàn, Hoàng Nam đã chuẩn bị sẵn ba ống tre dài, bên trong là gạo nếp ngâm nước cốt dừa, hạt sen và gấc tươi giã nhuyễn.
“Chào mọi người, tụi mình đã trở lại.” Linh Giang mỉm cười, tay cầm micro Bluetooth. “Hôm nay là ngày đặc biệt, kỷ niệm một năm ngày tụi mình chính thức yêu nhau.”
“Và cũng là một năm ngày em nói ‘mình sống chung nhé’.” Hoàng Nam cướp lời, cười gian.
Cô đánh nhẹ vào vai anh, má đỏ ửng. “Thôi nào, mọi người đang nhìn kìa.”
Dòng bình luận ào ạt:
“Một năm rồi!” “Thấy hai bạn hạnh phúc là vui rồi!” “Cơm lam ơi, cơm lam!”
Linh Giang và Hoàng Nam cùng nhau nướng ống tre trên bếp than hồng. Tiếng lách tách của lửa, tiếng nứt nẻ của vỏ tre, và mùi thơm ngọt ngào của gạo nếp quyện với mùi gấc nồng nàn tỏa ra khắp không gian.
“Món này, tụi mình đã từng làm hỏng cách đây mười năm.” Linh Giang vừa xoay ống tre vừa kể. “Nhưng hôm nay, tụi mình sẽ làm lại. Và lần này, nó sẽ ngon hơn rất nhiều.”
“Vì tụi mình đã học được cách yêu thương đúng cách.” Hoàng Nam nhìn cô với ánh mắt chân thành.
Cô nhìn lại anh, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Cô nhớ lại những ngày tháng đau khổ khi livestream một mình, nấu những món ăn cho một người không đến. Vậy mà giờ đây, người ấy đang ngồi ngay bên cạnh, tay nắm tay cô, cùng nhau nấu một món ăn từ ký ức.
Khi cơm lam chín, Hoàng Nam dùng dao chẻ dọc ống tre, lộ ra phần cơm trắng ngà, điểm xuyết những hạt gấc đỏ au như những viên hồng ngọc. Anh bày lên dĩa, rắc thêm muối vừng, rồi đặt trước mặt Linh Giang.
“Mời em.” Anh nói với giọng dịu dàng.
Cô cầm muỗng, xúc một miếng cơm, đưa lên miệng. Vị béo của nước cốt dừa, vị ngọt của gấc, vị bùi của hạt sen, tất cả hòa quyện vào nhau, tan trên đầu lưỡi. Cô cảm thấy như mình đang ăn cả một bầu trời kỷ niệm.
“Ngon không?” Anh hỏi, mắt chăm chú nhìn cô.
“Ngon lắm.” Cô nói, nước mắt lăn dài. “Ngon hơn em tưởng. Ngon như thể nỗi nhớ hóa thành ngọt lành vậy.”
Anh mỉm cười, lướt mắt cho cô. Rồ ống kính, nói:
“Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng tụi mình suốt một năm qua. Cảm ơn vì đã yêu thương tụi mình và yêu thương cả những câu chuyện của tụi mình.”
“Và cảm ơn những ai đã từng gửi đến tụi mình những tin nhắn, những bình luận, những lời động viên.” Linh Giang nói tiếp, giọng run run. “Tụi mình sẽ không thể có được ngày hôm nay nếu không có mọi người.”
Cô quay sang Hoàng Nam, nắm chặt tay anh. “Cuối cùng, cảm ơn anh vì đã đợi em suốt mười năm.”
“Cảm ơn em vì đã để cho anh đợi.” Anh cười, ánh mắt ấm áp.
Rồi anh cúi xuống, hôn lên môi cô, nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương. Linh Giang nhắm mắt, để mặc cho khoảnh khắc này trôi qua, để mặc cho nước mắt mặn mòi quyện vào nụ hôn ngọt ngào.
Trên màn hình livestream, dòng bình luận vẫn đang cuồn cuộn chảy, nhưng dần dần, chúng trở nên ít dần. Ánh đèn vàng trong bếp nhỏ cũng tối dần, như thể ai đó đã vặn nhỏ ánh sáng xuống.
Cuối cùng, màn hình chuyển sang màu đen, chỉ còn lại dòng chữ hiện lên rõ ràng, như một lời kết cho một câu chuyện tình yêu dài mười năm:
“Nỗi nhớ hóa ngọt lành, em đã về bên anh.”