Cánh cửa phòng con gái khép lại, cắt đứt ánh mắt đen láy của nó đang dán chặt vào lưng tôi. Lòng bàn tay tôi vẫn còn cảm giác nóng hổi, nơi da thịt non nớt của con đỏ lên vì cái vỗ tay lúc nãy. Tôi thở dài, tự trách mình sao lại nổi nóng. Nhưng câu nói "con thật sự sẽ chết đó" của đứa trẻ mới năm tuổi cứ văng vẳng bên tai, khiến tim tôi thắt lại một nhịp khó hiểu. Sao nó lại dùng từ ấy? Chắc chỉ là học lỏm được ở đâu đó rồi lặp lại mà thôi.
Tôi trở về phòng mình, ngồi bên bàn trang điểm mà lòng không yên. Mùi hương dịu nhẹ của tinh dầu oải hương trong đèn xông chẳng thể xoa dịu sự bồn chồn đang len lỏi. Tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường trên vách như đang đếm ngược một điều gì mơ hồ. Tôi nhớ lại khuôn mặt bình thản đến lạ củó nói ra lời tiên tri đáng sợ ấy. Đôi mắt nâường ngày vẫn hay cười khúc khích, vậy mà lúc ấy lại phẳng lặng như mặt hồ thu không một gợn sóng. Nó không giận, không hờn, chỉ kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời mà tôi đã từ chối trao cho.
Đêm ấy, giấc ngủ đến với tôi chập chờn. Trong cơn mơ màng, tôi thấy mình đang lạc trong một khu rừng tăm tối, tiếng thì thào của con gái vang lên đâu đó: "Tại sao chỉ có hoàng tử mới có thể hôn để đánh thức công chúa, mẹ?"
Giọng nói ấy vừa tha thiết vừa gấp gáp, khác hẳn sự bình thản ban nãy. Tôi giật mình tỉnh giấc, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ánh trăng xuyêèm, rọi một vệt sáng mờ xuống sàn gỗ lạnh giá. Cảm giác bất an lớn dần, thúc giục chân tôi đứng dậy.
Tôi lặng lẽ bước sang phòng con, hé cửa nhìn vào. Bóng tối trong phòng dày đặc, chỉ có tiếng thở đều đều nhỏ nhẹ phát ra từ chiếc giường nhỏ. Con bé đã ngủ rồi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, định khép cửa lại thì ánh mắt tôi vô tình chạm phải thứ gì lấp lánh dưới đất, ngay khe cửa. Một chiếc kẹp tóc hình bướm màu tím, món đồ chơi nó yêu thích nhất. Có lẽ nó đã đứng đây rất lâu, nhìn theo bóng lưng tôi cho đến khi tôi đi khuất, và chiếc kẹp tóc đã vô tình rơi xuống mà nó không hay. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Có phải ánh mắt tuyệt vọng tôi thoáng thấy lúc rời đi không phải là ảo giác?
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với quyết tâm sẽ nói chuyện tử tế với con. Tôi sẽ giải thích cho nó hiểu về câu chuyện cổ tích kia, rằng đó chỉ là phép ẩn dụ về tình yêu và sự giải cứu. Tôi bước vào phòng con, gọi nhẹ: "Con yêu, dậy đi học thôi."
Nhưng không có tiếng đáp lại. Chiếc chăn bông in hình mèẫn phủ kín người con. Tôi bước đến, khẽ lay vai nhỏ. Cơ thể dưới lớp chăn lạnh ngắt, bất động. Tim tôi đập thình thịch, éo tấm chăn xuống.
Khuôn mặt con bé trắng bệch, đôi môi tím tái. Không một hơi thở. Trên chiếc áo ngủ màu hồng phấn, ngay trước ngực, lặng lẽ đặt một bông hồng khô màu đỏ thẫm. Cánh hoa giòn, gần như vỡ vụn. Tôi không hiểu nó lấy bông hoa ấy ở đâu. Tôi hét lên, ôm xác con vào lòng, cơ thể nó nhẹ bẫng như một cáãy cánh. Mọi thứ xung quanh như nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ. Trong cơn hoảng loạn tột cùng, tôi chợt nhớ đến đôi mắt đẫm nước củóng tối, và lời nói như lời tiên tri đáng sợ: "Nếu không, con thật sự sẽ chết đó."
Nó đã cầu xin tôi, bằng tất cả sự tuyệt vọng non nớt của một đứa trẻ. Và tôi, người mẹ mà nó tin tưởng nhất, đã xem đó chỉ là lời nói bâng quơ, là sự nũng nịu vô lý. Tôi đã từ chối lắng nghe tiếng kêu cứu được bọc trong lớp vỏ của một câu hỏi ngây thơ. Giờ đây, câu hỏi "tại sao" của con đã trở thành lời trăn trối, còn câu trả lời của tôi, mãi mãi là sự im lặng đầy hối hận và đau đớn. Cái chết của con không phải một phép màu có thể đảo ngược bằng một nụ hôn. Nó là sự thật tàn khốc, lạnh lẽo nằm trong vòng tay tôi, trong căn phòng im lặng đến kinh hoàng này.
Tôi đẩy cửa phòng con gái, lòng đập thình thịch một nhịp kỳ lạ. Câu nói của nó đêm qua, giọng thản nhiên đến rợn người, cứ văng vẳng bên tai tôi suốt cả đêm dài. "Mẹ ơi, con sẽ chết đó."
Không phải giọng điệu sợ hãi hay đòi hỏi, mà là một lời tuyên bố. Một sự thật đã được định sẵn, như việc mặt trời sẽ lặn. Hơi thở tôi nghẹn lại, bàn tay đặt lên nắm cửa bằng gỗ mát lạnh. Tôi tự nhủ mình thật ngớ ngẩn, một đứa trẻ năm tuổi biết gì về cái chết. Có lẽ nó chỉ nghe được từ nào đó ở trường, ạt hình kỳ quặc. Nhưng sao trái tim tôi cứ co thắt lại, như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi sơn tường cũ và hương nước xả vải quen thuộc tràn vào phổi. Rồi tôi xoay nắm cửa.
Ánh sáọc qua rèm cửa, rải những vệt vàng nhạt lên chiếc giường nhỏ. Con bé cuộn tròn trong chăn, mái tóc đen loăn xoăn xõa trên gối. Đôi môi nó hé mở, thở đều đặn. Cái dáng vẻ bình yên ấy như một liều thuốc giải độc, xua tan mọi u ám trong lòng tôi ngay lập tức. Tôi khẽ thở phào, nở một nụ cười nhẹ nhõm. Mình đúng là đang tự làm khổ mình. Có lẽ do áp lực công việc, hay vì những đêm mất ngủ gần đây, mà tôi lại gáững suy nghĩ kỳ quặc như vậy.
Cả ngày hôm đó trôư mọi ngày. Tôi đưa con đến trường, nó vẫy tay chào tôi với nụ cười tươi. Chiều về, nó kể chuyện ở lớp, về bạó mượn bút màu, về cô giáo khen nó vẽ đẹp. Tối đến, nó tự giác đánh răng rồi leo lên giường. Mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo bình thường. Chỉ có điều, đôi lúc tôi bắt gặp ánh mắt của con. Nó nhìn tôi chăm chú, đôi mắt đen láy ẩn chứa một thứ gì đó tôi không thể hiểu nổi – không phải sự ngây thơ, mà giống như một sự quan sát sâu xa. Mỗi khi tôi quay sang đối diện, nó lập tức cúi xuống, giả vờ nghịch ngón tay hay đồ chơi. Sự né tránh ấy khiến bầu không khí trong nhà dần trở nên ngột ngạt, như có một bức tường vô hình ngăn cách hai mẹ con.
Sự căng thẳng âm ỉ đó tích tụ, cuối cùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi. Tôi quyết định, vào cuối tuần này, phải có một cuộc nói chuyện thật nghiêm túc với con. Không phải kiểu tra hỏi, mà là một sự chia sẻ. Tôi muốn biết điều gì đang xảâm trí non nớt của nó. Để chuẩn bị, tôi ra chợ, mua đủ loại bánh ngọt mà con thích: báềm mịn, bánh cupcake nhỏ xinh phủ kem hồng, cả chiếc bánh gato nhỏ có hình chú mèo con. Mùi bơ và đường ngọt ngào phảng phất trong những chiếc túi giấy tôi xách trên tay, khiến tôi hy vọng chúng sẽ xoa dịu bầu không khí.
Bước chân vào khu nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy một đám đông tụ tập trước dãy nhà của mình. Tiếng nói ồn ào, hỗn độn, cắt ngang không khí yên tĩnh của buổi chiều. Những khuôn mặt hàng xóm quen thuộc hiện lên vẻ hoảng hốt, lo âu. Một vài người chỉ trỏ về phía trước. Khi thấy tôi, bác Lan ở căn nhà đối diện thở dài, ánh mắt đầy thương cảm. Bác không nói gì, chỉ lắc đầu. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, xóa tan mọi hương vị ngọt ngào vừa mua được. Trái tim tôi như ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Tôi vứt những chiếc túi trên tay, không quan tâm chúng rơi vãi ra sao. Tôi lao về phía trước, đẩy qua những người đang cản đường. Mỗi bước chân như dẫm lên trái tim mình. Rồi tôi nhìn thấy nó. Căn hộ của tôi, nơi chứa đựng mọi kỷ niệm và sự bình yên nhỏ bé, giờ đang bốc lên những ngọn lửa hung tợn. Lửa cuồn cuộừ các ô cửa sổ, nuốt chửng những tấm rèm, kèm theo tiếng gỗ nổ lách tách ghê rợn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, xóa nhòa cả ánh chiều tà.
Mùi khét của những thứ cháy sém vẫn còn ám đầy trong cổ họng tôi khi tôi tỉnh dậy. Căn phòng bệnh viện yên tĩnh đến lạnh người, chỉ có tiếng tích tắc đều đều của máy móc. Tay tôi, khô và yếu ớt, co quắp lại, bám vào một bàn tay ấm áp đang nắm chặt lấy nó. Tôi mở mắt, và gương mặt hốc hác, đầy lo âu của chồng tôi hiện ra. Đôi mắt anh đỏ hoe, những sợi tóc bạc lốm đốm ở hai bên thái dương mà tôi chưa từng thấy trước đây.
“Tiểu Tiểu đâu?” Hai từ đó bật ra khỏi cổ họng tôi như một tiếng rên khô khốc, đầy hy vọng điên cuồng và sợ hãi tột cùng. Tôi siết chặt tay anh, mong toàn bộ ký ức kinh hoàng vừa qua chỉ là một giấc mơ dài. Cảm giác nóng rát của ngọn lửa, tiếng kêu gào xé lòng, và màu trắng tinh khiết đến tàn nhẫn của tấm vải phủ… tất cả vẫn còn nguyên vẹn, sống động đến mức đau đớn.
Anh không nói gì, chỉ cúi đầu, vai run lên. Hơi thở của anh nặng nề. Sự im lặng đó chính là câu trả lời. Nó như một nhát dao lạnh lẽo cứa sâu thêm một lần nữa vào trái tim đang tê dại của tôi. Mọi hy vọng cuối cùng tan vỡ. Tôi nhớ lại.
Không phải tiếng còi cứu hỏa đầu tiên đánh thức tôi, mà là tiếng la hét thất thanh của bà hàng xóm tốt bụng. Tôi chạy ra, và cả một bầu trời đỏ rực, hung dữ, đang nuốt chửng ngôi nhà nhỏ của chúng tôi. Ý nghĩ đầu tiên ập đến không phải là đồ đạc, tiền bạc, mà là hình ảnh con bé đang nằm cuộn tròn trên giường tầng hai, ôm quả cầu pha lê xanh biếc mà nó yêu thích. Tim tôi thắt lại, đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tiểu Tiểu! Con ở đâu?” Tiếng gào của tôi vang lên trong đêm, đầy hoảng loạn. Tôi lao về phía trước, như một con thiêu thân mù quáng, bất chấp hơi nóng đã bắt đầu thiêu đốt làn da. Một cánh tay mạnh mẽ, khoác bộ đồ bảo hộ màu vàng cam, kéo tôi lại. “Cô vào đây nguy hiểm lắm! Hãy để chúng tôi!” Giọng nói của người lính cứu hỏa vang lên kiên quyết, nhưng đôi mắt sau tấm kính chắn lại ánh lên sự thông cảm. Tôi vật vã, khóc lóc, cảm giác bất lực như một con sóng lớn nhấn chìm tôi. Bà cụ hàng xóm vỗ nhẹ vào lưng tôi, giọ ủi: “Cứ bình tĩnh, đứa bé thông minh, biết đâu… biết đâu nó đã trốn ra được rồi.” Lời nói đó vô tình lại xiết chặt thêm nỗi đau. Tôi biết rõ mình đã làm gì. Sáng hôm đó, trước khi đi, tôi đã cẩn thận khóa chặt cửa sổ phòng con và cả cửa chính, vì sợ con nghịch ngợm leo trèo. Chiếc then cài chắc chắn ấy, giờ đây lại chính là bức tường ngăn cách giữa sự sống và cái chết.
Đầu óc tôi quay cuồng. Tiếng khóc, tiếng nổ lách tách, tiếng nước xịt… tất cả hòa vào một mớ hỗn độn. Và rồi, từ trong sâu thẳm của sự hỗn loạn ấy, tôi nghe thấy, hay là tưởng tượng ra, một tiếng nấc nhỏ, yếu ớt: “Mẹ ơi… con nóng quá… đau quá mẹ ạ…” Giọng nói ấy văng vẳng bên tai, như một lời trách móc cào xé tâm can. Tôi gục xuống, tay bấu vào đất, móng tay gãy nát.
Khoảnh khắc định mệnh ấy vẫn in hằn. Hai người lính cứu hỏa bước ra từ đám khói đen, trên vai là một cáng cứu thương. Nhưng không có tiếng thở, tiếng rên. Chỉ có một tấm vải trắng toát, phẳng lì, phủ lên một hình hài nhỏ bé. Thế giớôi như nổ tung thành từng mảnh vụn. Tôi chồm dậy, châẩy, tiến về phía đó. Không ai ngăn tôi lần này. Tay tôắm lấy mép vải, lạnh ngắt. Tôi kéo nó xuống.
Một màu đen xám, khô quắt. Hình hài nhỏ xíu ấy co quắp lại, như đang tìm kiếm một sự bảo vệ cuối cùng. Trong vòng tay ấy, vẫn là quả cầu pha lê xanh ngọc. Nhưng nó không còn là quả cầu nữa. Sức nóng khủng khiếp đã làm nó biến dạng, chảy nhão ra, kết dính một cách kinh hãi vào những ngón tay nhỏ đã cháy sém của con tôi. Màốt ngày nào giờ đục ngầu, lẫn với màu đen. Tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy, một sự tàn khốc hoàn hảo đến mức trái tim tôi ngừng đập. Hơi thở tắt nghẹn. Bóng tối ập đến, nuốt chửng tôi.
Và giờ đây, tôi đã ở đây, trên giường bệnh, tay vẫn nắm chặt tay chồng. Sự tỉnh táo trở lại là một lời nguyền. Mỗi hơi thở đềùi khét của ký ức. Gương mặt đau đớn của anh, những sợi tóc bạc mới, tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Ác mộng không hề kết thúc. Nó mới chỉ vừa bắt đầu.
Đôên khi lắc đầu, đôi mắt đỏ lên như hai hòn than ướt. Giọng anh khàn đặc, cố nén một thứ gì đó đang vỡ òa trong cổ họng. "Con chúng ta... đã yên nghỉ rồi. Em phải sống vì anh, cuộc đời này vẫn cần bước tiếp, em hiểu chứ?"
Hai từ "yên nghỉ"
ấy đâm thẳng vào tim tôi, khoét một lỗ hổng lạnh toát. Tôi, người đã mang nặng đẻ đau, người mẹ sinh ra nó, lại không thể có mặt trong khoảnh khắc cuối cùng để tiễn đứa con bé bỏng của mình về với đất mẹ. Một sự vắng mặt không thể nào tha thứ được.
Nước mắt tôi trào ra không gì ngăn nổi, mặn chát trên môi. Chúng tuôn xuống như một dòng suối đau thương, cuốời tự trách mình đã dồn nén bấy lâu. "Tất cả là tại em, anh ạ. Em thật ích kỷ và bất cẩn. Em đã để nó ở nhà một mình, cái buổi chiều định mệnh ấy."
Tôi nói, giọng nức nở thành từng đợt. "Em còn khóa chặt cửa lại, như một kẻ ngốc nghếch. Em đã biến ngôi nhà thành chiếc lồng sắt, cắt đứt mọi đường chạy thoát của con. Anh có biết cảm giác bị thiêu đốt là thế nào không? Chắc là... đau lắm, nóng lắm, và sợ lắm..."
Anh bước đến, bàn tay lớn đặt nhẹ lên vai tôi, hơi ấm từ lòng bàấm qua lớp vải áo mỏng. Giọng anh cũng đầy nước mắt, nhưng anh cố kìm lại để làm chỗ dựa. "Đừng nói vậy. Lỗi là của anh. Anh đã hứa sẽ về sớm, nhưng lại bị cuộc họp hành kéo dài. Một mình em chăm con, vất vả từng ngày, anh đều biết cả. Vụ cháy... người ta nói là do dây điện cũ, chập mạch. Một tai nạn bất ngờ, trờũng không thể lường trước."
Bỗng nhiên, như một tia chớp xé toang màn đêm u mê trong đầu, những lời nói ngây thơ của con gái tôi những ngày trước đó ùa về. "Mẹ ơi, mẹ có biết tại sao chỉ có hoàng tử mới hôn được công chúa dậy không?"
Nó hỏi tôi bằng cái giọng ríu rít, đôi mắt to tròn đầy tò mò. Tôi bật ngồi dậy thẳng thừng, nắm lấy cánh tay chồng. "Anh! Anh có nhớ không? Con bé đã hỏi anh câu đó mấy lần. Tại sao chỉ có hoàng tử?"
Khoảnh khắc tôi nói ra câu đó, tôi nhìn thấy rất rõ một thứ gì đó tối sầm lại, lướt qua đáy mắt anh. Nhanh như cắt, chỉ một cái chớp mắt, đến nỗi tôi tự hỏi liệu có phải do ánh đèn vàng hắt bóng, hay do đôi mắt đẫm lệ của mình đã nhìn sai. Nhưng cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng tôi là thật.
Anh chậm rãi rút tay ra, giọng trở nên thận trọng một cách khó hiểu. "Em... sao đột nhiên lại nhớ đến chuyện vô thưởng vô phạt ấy?"
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ như được đúc bằng chì nặng trịch. "Bởi vì em tin, cái chết của Tiểu Tiểu nhà mình... không phải là một tai nạn."