Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Khói thuốc từ ban công vương vào phòng, một mùi đắng ngắt và khó chịu mà tôi chưa bao giờ thực sự quen. Tôi nhìn bóng lưng chồng tôi, cô đơn và cứng nhắc giữa làn khói xám, và tự hỏi khi nào khoảng cách giữa hai chúng tôi đã trở nên xa vời vợi như thế. Một năm rưỡi ư? Với tôi, nó dài như một kiếp người, còn với anh, có lẽ nó là một chuỗi ngày dài đằng đẵng chờ đợi người vợ cũ trở về từ vực thẳm mất mát. Anh muốn một đứa trẻ, một sợi dây mới. Nhưng trái tim tôi, căn phòng nhỏ trong lồng ngực tôi, vẫn chỉ đủ chỗ cho một tiếng cười giòn tan đã tắt lịm từ lâu.

Tiếng anh đề nghị “nhận nuôi một đứa bé” vẫn còn đang vang vọng trong đầu tôi, chạm vào vết thương chưa bao giờ lành. Tôi bật dậy, phản ứng thật nhanh, như thể sự sống còn của ký ức về con bé đang bị đe dọa. “Còn Tiểu Tiểu thì sao?” Câu hỏi đó bật ra tự nhiên, đầy đau đớn và cả sự bất lực. Con bé là cả thế giới, là lý do duy nhất khiến tôi còn thở sau tất cả. Làm sao tôi có thể thay thế nó? Làm sao tôi có thể cho phép bất cứ ai khác chiếm chỗ con bé trong ngôi nhà này, trong trái tim này?

Anh chỉ thở dài. Tiếng thở dài ấy tôi đã nghe quá nhiều, nó chứa đựng sự mệt mỏi, bất lực, và có lẽ cả một chút tuyệt vọng. Anh bướông, để mặc tôi trong căn phòng im lặng với những câu hỏi không lời đáp. Tôi hiểu nỗi lòng anh. Khoảng trống mà Tiểu Tiểu để lại đã nuốt chửng không chỉ nụ cười của tôi, mà còn cả những cuộc trò chuyện, những dự định chung, và cả hơi ấm giữa hai vợ chồng. Anh muốn lấp đầy nó, bằng bất cứ cách nào có thể. Nhưng với tôi, việc lấp đầy ấy giống như một sự phản bội.

Mọi chuyện bắt đầu từ câu hỏi ngây ngô ấy. Tiểu Tiểu, con gái tôi, lúc ấy mới năm tuổi, đang say sưa với cuốn truyện cổ tích màu sắc. Nó ngước đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ mùa thu lên nhìn tôi và hỏi: “Mẹ ơi, sao chỉ có hoàng tử hôn công chúa thì công chúa mới tỉnh dậy thế? Bà tiên hôn có được không? Hay là… hoàng hậu?” Tôi cười, xoa đầu nó, trả lời qua quýt rằng vì đó là phép màu của tình yêu. Con bé không hài lòng, nó nắm chặt tay áo tôi, giọng nghiêm túc kỳ lạ: “Không phải. Mẹ phải trả lời thật. Nếu mẹ không trả lời được… con sẽ chết.”

Lời nói của một đứa trẻ. Tôi nghĩ thế. Tôi chỉ cười lớn, hôn lên má nó béo mũm mĩm và bảo: “Con gái mẹ hỏi khó quá, để mẹ suy nghĩ đã.” Rồi cuộc sống bận rộn cuốn tôi đi, câu hỏi và lời đe dọa ngây ngô ấy chìm vào quên lãng. Cho đến một buổi chiều định mệnh. Cho đếạn ập đến, cướp đé bỏng ấy khỏi vòng tay tôi. Trong cơn mê sảng của đau thương, ký ức về câu hỏi và lời nói của con bỗng ùa về, rõ ràng và lạnh lẽo như một lời tiên tri đã ứng nghiệm. Nó không phải trò đùa. Con bé biết trước. Và tôi đã thất bại trong việc tìm ra câu trả lời.

Tôi kể lại tất cả cho chồng, với hy vọằng anh sẽ cùng tôi đi tìm manh mối. Nhưng ánh mắt anh chỉ toàn là thương hại và lo lắng. “Em đang quá đau khổ,” anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Tiểu Tiểu mất là do tai nạn. Chẳng lẽ một đứa trẻ năm tuổi có thể tiên đoán cái chết của mình? Đó chỉ là sự trùng hợp đáng sợ, em đừng tự trói buộc mình bằng cách gán ghép hai chuyện không liên quan.” Anh không tin. Sự hợp lý và thực tế trong lời anh nói khiến tôi càng thêm cô độc. Nhưng không sao. Tôi tự nhủ. Chỉ cần tôi biết sự thật là gì, chỉ cần tôi không buông bỏ cuộc truy tìm ấy, thì linh hồn Tiểu Tiểu có lẽ sẽ không cảm thấy bị bỏ rơi.

Thế là tôi bắt đầu hành trình điên rồ của mình. Tôi như kẻ mất hồn, lang thang khắp nơi, gặp bất cứ ai – người bán hàng rong, bác bảo vệ, những người mẹ dắông viên – và hỏi họ cùng một câu: “Anh/chị có biết tại sao chỉ có hoàng tử mới hôn tỉnh được công chúa không?” Ánh mắt người ta nhìn tôi thay đổi: từ tò mò, đến ngạc nhiên, rồi dần dần là sợ hãi và xa lánh. Họ thì thầm với nhau. Lời đồn lan nhanh. Người đàn bà mất con, đầu óc không còn được bình thường nữa. Chồng tôi nghe được những lời đồn ấy. Nỗi xấu hổ và sự bất lực có lẽ đã lên đến đỉnh điểm, dẫn đến đề nghị nhận con nuôi buổi tối nay.

Đêm đã xuống. Bóng tối bên ngoài cửa sổ dày đặc, nuốt chửng mọi thứ. Tôi ngồi đó, trên chiếc ghế sofa mà Tiểu Tiểu từng thích nhảy nhót, lắng nghe tiếng gió thổửa ban công, mang theo mùi khói thuốc cay nồng. Một năm rưỡi. Mười tám tháng. Hơn năm trăm ngày. Mỗi ngày trôi qua đều in hằn một dấu vết của sự vô vọng. Nhưng trong tôi, ngọn lửa đi tìm câu trả lời vẫn cháy. Tôi sẽ không nuôi một đứa trẻ khác. Tôi sẽ tiếp tục hỏi, tiếp tục tìm. Bởi vì tôi biết, đó là cách duy nhất để giữ Tiểu Tiểu sống trong tôi. Và biết đâu, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy câu trả lời, và lời hứa với con bé sẽ được thực hiện, dù đã quá muộn màng.

Tôi ôm anh từ phía sau, hai tay vòật chặt, như thể sợ anh cũng sẽ tan biến thành khói bụi. Hơi ấm từ lưng áo len của anh tỏa ra, một thứ hơi ấm quen thuộc đến nhàm chán sau gần mười năm chung giường. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi xà phòng giặt đồ phảng phất hòa lẫn mùi da thịt của anh. Trong lòng tôi trống rỗng, một khoảng trống không đau đớn mà chỉ có sự mệt mỏi vô tận. Có lẽ anh nói đúng. Dù sao thì mặt trời ngày mai vẫn sẽ mọc, và chúng tôi vẫn phải thở. Tôi thì thầm vào vai anh, giọng khàn đặc vì đã khóc quá nhiều: “Anh nói đúng, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.”

Câu nói ấy nghe như một lời tuyên án, chấm dứt mười tám tháng trời tôi sống trong mê cung của những câu hỏi không lời đáp. Một năm rưỡi. Bốn trăm ba mươi ngày. Khoảng thời gian đủ để một vết thương lành miệng nhưng vẫn âm ỉ nhức nhối bên trong. Tôi vẫn không hiểu được, tại sao một buổi chiều đẹp trời, Tiểu Tiểu chỉ chạy ra vườn sau nhặt quả bóng, lại có thể trượt chân ngã xuống cái hồ nước trang trí cạn đến đầu gối ấy. Nước chỉ cao hơn ba mươi phân. Làm sao nó có thể cướp đi sinh mạng một đứa trẻ bảy tuổi khỏe mạnh? Cảnh sát nói là trùng hợp, một tai nạn đáng tiếc hiếm gặp. Chồng tôi cũng gật đầu, đôi mắt đỏ hoe ôm lấy tôi nói đó là số phận. Nhưng trong lòng tôi, một tiếng nói nhỏ luôn thì thầm: thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?

Chúng tôi đến trại trẻ mồ côi vào một ngày mưa phùn tháng ba. Không khí ẩm ướt, mùi ẩm mốc của tường vôi cũ hòa với mùi xà phòng tẩy rửa. Tôi nhìn thấy con bé đứng một mình bên cửa sổ, ngón tay nhỏ bé vẽ những vòng tròn vô thức trên mặt kính mờ hơi nước. Nó quay lại, đôi mắt to, trong veo nhưng chứa đựng một sự tĩnh lặng vượt quá tuổi. Trái tim tôi thắt lại. Nó bảy tuổi rưỡi. Nếu Tiểu Tiểu còn… cũng chừng ấy tuổi. Chồng tôi nắm chặt tay tôi, anh khẽ gật đầu. Chúng tôi đặt têà An Lạc. Chỉ đơn giản là mong con được bình an và vui vẻ. Cái tên như một lời cầu nguyện, cho con, và cũng cho chính chúng tôi.

An Lạc hòa nhập vào ngôi nhà nhanh đến bất ngờ. Tiếng cười trong trẻo của con như ánh nắng xuyên qua lớp mây u ám đã bao trùm nơi này suốt một năm rưỡi. Con bé quấn tôi, đi đâu cũng “mẹ ơi, mẹ ơi”, đôi bàn tay nhỏ nhắn luôn tìm tay tôi để nắm lấy. Tôi đáp lại bằng tất cả tình yêu thương còn sót lại, và cả một núi cảm giác tội lỗi chất chồng từ cái ngày định mệnh ấy. Tôi chăm chúạc từng bữa ăn, giấc ngủ, như thể đang cố gắng chuộc lại một lỗi lầm không tên. Cuộc sống dường như đang trôi trên một đường ray mới, êm đềm và có thể đoán trước. Chỉ khi đêm xuống, khi bóng tối và sự tĩnh lặng ùa về, hình ảnh Tiểu Tiểu mới lại hiện ra, rõ ràng đến từng chi tiết, cùng với câu hỏi xoáy sâu vào tâm can: Tại sao?

Tôi tưởng mình sẽ mang bí ẩn ấy xuống mồ. Nhưng số phận trớ trêu, khi tôi bắt đầu tập chấp nhận sự mơ hồ, thì những mảnh ghép lại tự tìm đến nhau.

Ban đầu chỉ là những điều nhỏ nhặt. Lần đầu tôi mua xoài về, An Lạc bỗng hắt hơi liên tục, mặt mũi đỏ ứng lên, y hệt phản ứng của Tiểu Tiểu ngày trước. Tôi ngỡ ngàng. Con bé cũng thích ngồi lì ở góc phòng khách, nơi có chiếc đèn bàn màu xanh ngọc, chỉ để ngắm nghía nó. Màu xanh ấy cũng là màu yêu thích của Tiểu Tiểu. Rồi đến cái cách con bĩu môi mỗĩ, cái cách xoắn tóc vào ngóồn ngủ… Từng chi tiết một, như những giọt nước nhỏ lên mặt đá, ban đầu chẳng thấy đâu, nhưng rồi theo thời gian, chúng khắc thành một rãnh sâu hoắm trong tâm trí tôi.

Sự giống nhau không dừng lại ở thói quen. Theo tháng ngày, đường nét trên khuôn mặt non nớt của An Lạc dần dà mang một dáng vẻ quen thuộc đến rợn người. Cái cằm nhỏ nhắn, đôi mắt một mí hơi xếch, thậm chí cả chiếc răng khểnh nhỏ xíu bên trái… Nó như một bản phác thảo ngày càng hoàn thiện của Tiểu Tiểu. Nỗi sợ hãi trộn lẫn với mộọng điên rồ bắt đầu len lỏi trong tôi. Một đêm, khi An Lạc đã ngủ, tôi nắm lấy tay chồng, giọng run run: “Anh có thấạc… càng ngày càng giống Tiểu Tiểu không?”

ìn tôi, ánh mắt thoáng qua một thứ gì đó thật nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp bắt. Rồi anh nhún vai, một cái nhún vai nhẹ nhàng như mọi khi, vỗ vỗ tay tôi: “Em lại suy nghĩ linh tinh rồi. Trùng hợp thôi. Trẻ con, lớn lên thay đổi là chuyện bình thường.”

Trùng hợp. Lại là trùng hợp!

Hai từ ấy bỗng vang lên trong đầu tôi như một tiếng chuông báo động. Nó trở thành một điệp khúc chua chát, một câu thần chú xóa sạch mọi nghi vấn. Cái chết của Tiểu Tiểu là một trùng hợp đau lòng. Sự xuất hiện của An Lạc và những điểm tương đồng kỳ lạ ấy cũng là trùng hợp. Trong căn phòng tĩnh mịch, tiếng thở đều đều của chồng bên cạnh bỗng trở nên xa lạ. Tôi nhìn lên trần nhà, bóng tối như đang nhập nhòa, biến thành hình dáng cái hồ nước nhỏ ngoài vườn. Đời người, lẽ nào lại chất chứa nhiều trùng hợp kinh khủng và trùng lặp đến thế? Một mớ hỗn độn những câu hỏi, nghi ngờ và nỗi sợ quấn chặt lấy trái tim tôi, siết chặt khiến tôi gần như nghẹt thở. Tôi biết mình không thể dừng lại. Nhưng phía trước là đâu?

Cuốn sách bìa da cũ kỹ ấy rơi ra từ ngăn tủ trên cùng, một lớp bụi mỏng phủ lên những đường nét mạ vàng đã phai. Lạc Lạc, con bé, đã leo lên ghế, với tay lấy nó xuống trước khi tôi kịp ngăn lại. Trái tim tôi thắt lại một nhịp, hệt như có bàn tay vô hình bóp nghẹt. Từ cái ngày định mệnh ấy, tôi đã nhốt chặt cả ký ức lẫn cuốn sách này vào nơi tối tăm nhất, khóa chặt cửa và vứt chìa khóa đi. Vậy mà giờ đây, nó lại hiện ra, ngay trong bàn tay nhỏ xíu của đứa trẻ.

“Mẹ ơi, tối nay kể chuyện gì ạ?” Giọng nó trong trẻo, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn tôi, đầy vẻ tò mò và tin cậy. Cái tên “Lạc Lạc” tôi đặt cho nó, vốn dĩ là một lời cầự vui vẻ, bình an. Mỗi lần gọi tên con, lòng tôi lại dấy lên một nỗi xót xa mơ hồ, như thể đang đánh cắp một niềm hạnh phúc không thuộc về mình.

Tôi đưa tay ra, ngóẹ chạm vào gáy sách. Da thuộc đã nứt, để lộ ra lớp vải mục bên trong. Mùi giấy cũ, mùi mốc meo, và một thứ mùi gì đó xa xăm, tựa như hương hoa tường vi khô héo từ kiếp trước, xộc thẳng vào khứu giác. “Chúng ta… chúng ta kể ‘Công chúa ngủ trong rừng’, con có muốn nghe không?” Giọng tôi khàn đặc, vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe thật lạc lõng. Tôi không hiểu vì sao mình lại chọn đúng câu chuyện ấy. Có phải vì trong tiềm thức, tôi vẫn muốn đối diện với cái bóng ma đã ám ảnh mình suốt bao năm qua?

Lạc Lạc gật đầu, nhoẻn miệng cười, hai má ửng hồng như những trái đào non. Nó nép vào lòng tôi, hơi ấm nhỏ bé tỏần nào hơi lạnh đang bủa vây tâm can tôi. Tôi mở cuốn sách ra, những trang giấy vàng ốm kêu lên sột soạt, như một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Mực in đã phai, nhưng những hình minh họa về lâu đài, về bụi hồng leo, về nàng công chúa nằm ngủ trên giường với vẻ mặt thanh thản… tất cả vẫn hiện ra rõ ràng, sống động đến lạ thường. Ánh đèn ngủ vàng dịu chiếu xuống, in bóng hai mẹ con lên tường, một cái bóng to và một cái bóng nhỏ, khăng khít bên nhau.

Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu đọc, từng chữ, từng chữ, như đang bước đi trên một con đường đầy gai nhọn. “Ngày xửa ngày xưa, có một đức vua và hoàng hậu, họ mong mỏi có một đứa con suốt nhiều năm trời…” Giọng kể của tôi dần bình ổn trở lại, nhưng trong lòng, một cuốn phim cũ lại được chiếu lên. Không phải hình ảnh trong sách, mà là khuôn mặt nhỏ xinh, đôi mắủa Tiểu Tiểu, cũng trong một đêm như đêm nay, cũng trong vòng tay tôi, háo hức lắng nghe câu chuyện về giấc ngủ trăm năm. Cảm giác ấy, sự ấm áp ấy, nỗi hạnh phúc bình dị ấy, sao mà xa xôi và đau đớn đến thế.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram