Tôi khép cuốn sách cổ tích lại, tiếng bìa sách kêu một tiếng khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi giấy cũ và bụi quyện với hương hoa nhài từ lọ hoa trên bàn, một mùi hương tôi đã cố tình thay đổi, nhưng vẫn không xua đi được cảm giác quen thuộc đang bủa vây. Ánh mắt của Lạc Lạc, đen láy và to tròn, dán chặt vào tôi, chờ đợi. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy bóng dáng của một đứa trẻ khác, khiến nhịp tim tôi đập loạn xạ, một nỗi sợ mơ hồ len lỏi từ ngón chân lên tận óc.
Con bé im lặng lâu hơn tôi tưởng. Rồi giọng nói trong trẻo, non nớt ấy cất lên, cắt ngang sự tĩnh mịch: “Tại sao chỉ có hoàng tử mới hôn để đánh thức công chúa vậy mẹ?”
Câu hỏi ấy đập thẳng vào tôi như một nhát dao lạnh. Từng chữ, từng âm tiết, y hệt như Tiểu Tiểu đã từng hỏi, trong căn phòng này, vào một buổi tối hai năm về trước. Cảm giác lạnh toát ban đầu chỉ là một vệt nhỏ trên da, nhưng ngay lập tức nó lan tỏa, thấm sâu vào tận xương tủy khiến toàn thân tôi cứng đờ. Tôi cảm thấy hơi thở mình đứt quãng, cổ họng khô khốc. Sao có thể trùng hợp đến thế? Không phải chỉ là một câu hỏi ngây thơ, mà là toàn bộ ngữ điệu, sự ngập ngừng, cả ánh mắt tò mò đầy thách thức kia.
“Bởi vì… đó là nụ hôn của tình yêu chân thật.” Tôi cố gắng trả lời, nhưng giọng nói của tôạ, run rẩy và yếu ớt, như thể không phải của mình. Tôi biết câu trả lời này là không đủ, nó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh của một câu chuyện cổ tích.
Và quả thực, Lạc Lạc lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc không hợp với lứa tuổi. “Không đúng. Hoàng tử lần đầu nhìn thấy công chúa, rõ ràng chỉ bị cuốn hút bởi sắc đẹp của nàng thôi mà. Làm sao có thể gọi là tình yêu chân thật được?”
Từng lời như những viên đá lạnh ném thẳng vào ngực tôi. Không sai một chữ. Tôi đứng sững người, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt non nớt trước mắt, nhưng lại thấy hình ảnh của Tiểu Tiểu chồng lên. Căn phòng dường như xoay chuyển, những ký ức ùa về ào ạt và đau đớn. Tôi nhớ lại đêm đó, Tiểu Tiểu cũng ngồi trên chiếc giường này, hai tay nắm chặt mép chăn, giọng nói đầy vẻ cầu xin và một sự tuyệt vọng mà lúc đó tôi không hiểu nổi: “Mẹ ơi, hãy trả lời câu hỏi này đi, cứu con với.” Giờ đây, cùng một giọng điệu ấy, nhưng phát ra từ một thân thể khác, một linh hồn khác, lại hỏi tôi: “Mẹ, bây giờ mẹ có thể nóết đáp án thật sự được chưa?”
Sự trùng lặp kinh hoàng ấy khiến dạ dày tôi thắt lại. Nhưng lý trí cuối cùng cũng trỗi dậy, gào thét trong đầu tôi rằng đây không phải là Tiểu Tiểu. Đây là Lạc Lạc, con gái tôi. Dù giọng nói có giống, dù câu hỏi có trùng khớp đến đáng sợ, thì cũng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Phải vậy không? Một câu hỏi khác vang lên, làm gián đoạn dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi.
“Mẹ ơi, sao mẹ không nói gì vậy?” Giọng Lạc Lạc nhỏ dần, mang theo chút lo lắng. “Mẹ… mẹ ơi?”
Ánh mắt lo âu thật thà của con bé như một tia sáng kéo tôi ra khỏi vũng lầy của quá khứ. Tôi chớp mắt, hít một hơi thật sâu, mùi hoa nhài lúc này mới thực sự lọt vào khứu giác. Tôi nhìn con bé, cố gắng nở một nụ cười, dù biết nó có thể rất gượng gạo.
“Con gái, con không nên hỏi nhiều như vậy đâu.” Tôi nói, giọng đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn còn đầy mệt mỏi. “Mẹ không giận đâu. Giờ thì con hãy ngoan ngoãn đi ngủ đi.”
Tôi vươn tay sửa lại chăn cho con, cảm nhận chất vải mềm mại dưới đầu ngón tay. Lạc Lạc ngoan ngoãn nằm xuống, đôi mắt vẫn không rời tôi, nhưng không hỏi thêm nữa. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều dần dần của con bé. Nhưng trong lòng tôi, cơn bão của những câu hỏi và nỗi sợ vẫn chưa hề ngớt.
Ánh trăng lạnh lẽo ấy như một dòng nước đá, chảy dọc sống lưng tôi khi tôi đứng trong phòng khách vắng lặng. Qua tấm kính cửa sổ phản chiếu, khuôn mặt người phụ nữ nhìn lại tôi trông thật xa lạ, tái nhợt và đầy vết hằn của những đêm mất ngủ. Cô ấy là tôi, hay chỉ là cái bóng của một người mẹ đã đánh mất quá nhiều thứ? Hai câu hỏi giống hệt nhau từ hai đứa con gái vang lên trong tâm trí, một âm thanh chói gắt cắt ngang sự tĩnh lặng. Tiểu Tiểu đã ra đi trong đau đớn, và giờ đây, linh cảm mơ hồ nhưng dai dẳng bóp nghẹt trái tim tôi, mách bảo rằng nếu không giải được câu đố ấy, sinh mạng của Lạc Lạc cũng sẽ bị cuốn theo một vòng xoáy định mệnh tàn khốc.
Ba ngày trôột chuỗi những giờ phút căng như dây đàn. Rồi buổi sáng hôm ấy, Lạc Lạc bỗng nói muốn ăn bánh đậu xanh. Giọng nói ngây thơ, trong trẻo của con như một sợi dây kéo tôi ra khỏi mê cung của những suy tư. Tôi gật đầu, bước ra ngoài dưới cái nắng thiêu đốt. Ánh mặt trời chói chang đến mức tôi phải đưa tay lên che trán, cảm giác nóng rát lan tỏa trên da thịt như một lời nhắc nhở ám ảnh. Trời lại nóng lên rồi. Khí hậu mùa hè thật khó đoán, hôm qua những cơn mưa còn xối xả, hôm nay nhiệt độ đã tăng vọt lên gần bốn mươi độ, khiến không khí oi bức và ngột ngạt.
Đứng giữa dòng người hối hả, tôi bỗng ngước nhìn lên vầng thái dương đang cháy rực trên cao. Khoảnh khắc ấy, một ký ức chết chóc ập về, nguyên vẹn và sống động đến kinh hoàng. Cũng vào một ngày nắng gắt như thế này, Tiểu Tiểu đã gặp nạn. Tôi nhớ rõ mồn một, hôm đó chiếc áo dính đầy mồ hôi khiến tôi khó chịu, tôi đã ngồi lại bên vệ đường, dưới bóng cây, nghỉ ngơi một lúc lâu trướề nhà. Một sự chậm trễ vô tình, một phút giây buông lỏng cảnh giác. Sao tôi có thể quên được điều đó? Sao tôi lại có thể để đứa con bé bỏng của mình ở nhà một mình vào cái ngày định mệnh ấy? Cảm giác tội lỗi ùa về, dữ dội và nhức nhối hơn bao giờ hết.
Đột nhiên, mọi thứ trong tay tôi trở nên vô nghĩa. Những chiếc bánh, túi xách, tất cả đều rơi xuống đất. Tôi quay người, lao đi như một con thiêu thân, bỏ mặc sau lưng tiếng ồn ào của phố thị. Hình ảnh không thể nào xóa nhòa lại hiện ra trước mắt: thi thể nhỏ bé, cháy đen của Tiểu Tiểu. “Nhanh lên,” tim tôi thầm hét lên, “phải nhanh hơn nữa.” Bước chân tôi gấp gáp, đập xuống mặt đường nóng hổi.
Khi tôi chạy vàư, hơi thở hổn hển, khuôn mặt tái mét đầy hoảng loạn, tất cả những người hàng xóm đang tụ tập đều đảo mắt nhìn. Ánh mắt của họ pha trộn giữa sự tò mò và một chút xa lánh. Tôi nghe thấy những tiếng thì thầm nhỏ nhẹ, nhưng đủ rõ, vọng vào tai: “Từ sau cái chết của đứa con gái hai năm trước, người phụ nữ ấy cứ như bị ma ám vậy.” Họ không hiểu, cũng chẳng cần hiểu. Chỉ có tôi biết, cuộc chạy đua với tử thần cho đứa con còn lại, đã thực sự bắt đầu.
Mùi khét vẫn còn ám đầũi tôi, dai dẳng như một lời nhắc nhở ám ảnh. Lạc Lạc đã ngừng khóc, chỉ còn những cơn nấc nhỏ thỉnh thoảng rung lên từ đôi vai bé nhỏ đang co rúm trong vòng tay tôi. Cảm giác ẩm ướt từ nước mắt nó thấm qua lớp vải áo, lan tỏa một vùng lạnh buốt trên da thịt. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đuổi đi hình ảnh ngọn lửa vàng cam vừa mới chập chờn trong căn phòng ngủ nhỏ.
Chỉ vài phút trước thôi, tiếng gào thét của nó đã xé toang sự yên tĩnh giả tạo của buổi chiều. Tôi đang bước lên cầu thang, lòng nặng trĩu sau một ngày dài, thì âm thanh ấy đập vào tai như một nhát búa. "Cứu con với! Cứu con với!"
– giọng nó the thé, đầy hoảng loạn, xen lẫn với tiếng đập cửa liên hồi như trống trận. Trái tim tôi thắt lại, mọi mệt mỏi tan biến, chỉ còn lại một nỗi sợ tê cóng. Chân tay tôi như không còn thuộc về mình, vội vã lao lên những bậc thang còn lại. Khói đen, đặc quánh và cay xè, đã cuộn ra từ những khe hở dưới chân cửa, như những con rắn độc đang bò đi tìm nạn nhân mới.
"Lạc Lạc!"
Tiếng hét của tôi vang lên, khàn đặc vì sợ hãi và khói.
"Mẹ ơi, là mẹ sao?"
Giọng nó vọng ra, yếu ớt và đầy hy vọng. "Nhà cháy rồi, nóng quá, đau quá! Con muốn ra ngoài, nhưng cửa bị khóa rồi, mẹ cứu con!"
Cánh cửa bị khóa ư? Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Làm sao có thể? Ký ức về Tiểu Tiểu, đứa con đầu lòng đã mất của tôi, ùa về trong chớp mắt. Căn phòng ngột ngạt, tiếng khóc yếu ớt, và chiếc then cài chắc chắn mà tôi, trong cơn nóng giận nhất thời, đã đóng lại. Tôi đã thề, sau cái chết của Tiểu Tiểu, sẽ không bao giờ khóa cửa phòng con cái nữa. Lời thề ấy khắc sâu vào xương tủy, thành một nỗi ám ảnh mỗi lần tôi chạm tay vào ổ khóa. Vậy thì làm sao cánh cửa này lại bị khóa được? Một câu hỏi nhức nhối nhưng không có thời gian để trả lời. Ngón tay tôi run rẩy, mò mẫm chiếc chìa khóa trong túi. Mùi nhựa cháy và vải cháy xộc lên nồng nặc khi cánh cửa mở ra, cùng với một làn hơi nóng khô rát phả vào mặt.
Lạc Lạư mộị thương, thân hình nhỏ bé áp chặt vào người tôi, hai tay nó siết lấy eo tôi đến nghẹt thở. Tôi ôm chặt nó, xoay người che chắn cho nó khỏi đám cháy đang bùng lên từ góc phòng ngủ, nơi tấm rèm cửa sổ bằng vải hoa đã biến thành một bó đuốc khổng lồ. Ánh lửa chiếu lên những vệt đen trên gương mặước mắt của con bé. Tôi dập tắt nỗi hoảng loạn của chính mình, đẩy Lạc Lạc ra phía sau, rồi chạy vội ra hành lang. Bình cứu hỏa màu đỏ vẫn nằm im lặng ở đó. Cảm giác lạnh buốt của vỏ bình xua đi phần nào sự bỏng rát trong lồng ngực. Chỉ vài nhát bóp, dòng bột trắng xóa xối xả dập tắt những ngọn lửa còn đang lưỡng lự, để lại một màn khói xám và mùi cháy khét lẹt.
Trong không gian tĩnh lặng đột ngột sau cơn hỗn loạn, Lạc Lạc lại khóc. "Mẹ ơi, con tưởng không bao giờ gặp lại mẹ nữa. Con sợ lắm."
Nó nói trong tiếng nấc, khuôn mặt áp vào ngực tôi. Tôi ngồi bệt xuống nền hành lang lạnh giá, kéo nó vào lòng. Dùng tay áo, tôi lau nhẹ những vệt đen trên má nó. Làớt ấm nóng dưới đầu ngón tay tôi. Nước mắt tôi rơi xuống, không phải vì nhẹ nhõm, mà vì một nỗi đau xưa cũ bỗng trỗi dậy, nhức nhối gấp bội.
Lúc Tiểu Tiểu sắp chết, có phải cũng khóc tuyệt vọng như vậy không? Câu hỏi ấy không lời đáp lại hiện lên, rõ ràng và tàn nhẫn. Có lẽ Tiểu Tiểu đã khóc, trong bóng tối và sự ngột ngạt, gọi tên tôi bằng một giọng yếu ớt mà tôi đã không nghe thấy. Có lẽ đôi tay nhỏ xíu ấy cũng đã đập vào cánh cửa khóa chặt, trong vô vọng. Sự tương đồng giữa hai hoàn cảnh khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi siết chặt hơn vòạc Lạc, như để khẳng định nó vẫn còn ở đây, vẫn còn thở, vẫn còn ấm áp. Nhưng một tiếng thở dài vẫn trào ra từ sâu thẳm lồng ngực tôi, nặng trĩu một nỗi niềm khó gọi tên. Thở dài, cũng là người đáng thương thôi. Câu nói ấy, không biết là cho ai, cho Lạc Lạc, cho Tiểu Tiểu, hay cho chính bản thân tôi – kẻ suýt nữa lại một lần nữa mất đi đứa con của mình trong một đám cháy và một cánh cửa khóa.
Tôi đã cứu được Lạc Lạc. Hơi thở gấp gáp của con vẫn còn phả vào cổ tôi, những ngón tay nhỏ xíu bám chặt vào vạt áo, như thể sợ tôi sẽ biến mất. Một cảm giác tê dại lan từ tim xuống tận đầu ngón chân – nỗi nhức nhối của sự may mắn muộn màng. Lần trước, tôi đã không kịp. Lần này, tôi đã về đúng lúc. Nhưng cái giá của sự đúng lúc ấy là một căn phòng ngủ cháy đen, mùi khét của nhựa và vải cháy vẫn còn quyện trong không khí, ám ảnh như một lời nhắc nhở không lời.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn run đang rung lên trong giọng nói. “Con có nhìn thấy lửa bắt đầu từ đâu không?” Câu hỏi được thốự tĩnh lặng đáng sợ sau thảm họa.
Lại là lửa. Lại là căn nhà này. Ký ức về đám cháy năm xưa, thứ đã cướp đi Tiểu Tiểu, bỗng ùa về nguyên vẹn, sống động và đau đớn hơn cả thực tại. Chồng tôi ngày ấy đã kết luận dứt khoát: chập điện. Một tai nạn đáng tiếc. Nhưng lần này, mọi thứ đều mới, đều được kiểm tra cẩn thận hàng tháng bởi thợ lành nghề. Tôi đã cẩn trọng đến mức ám ảnh. Vậy ngọn lửa này từ đâu mà đến? Nó không phải tai nạn. Một tiếng thì thầm lạnh lẽo vang lên trong tâm trí tôi. Nó là một thứ gì đó có chủ đích.
Lạc Lạc khẽ rùng mình, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn nhìn về phía căn phòng đã đóng kín cửa. Tôi vỗ nhẹ lưng con, cảm nhận được nhịp tim nhỏ bé đập thình thịch dưới lòng bàn tay. Sau khi con đã bình tĩnh phần nào, tôi mới dám đẩy cánh cửa phòng ngủ đã bị lửa làm biến dạng. Âm thanh kẽo kẹt của bản lề vang lên như một tiếng rên. Bên trong, mọi thứ đều mang một màu đen xám xịt, ảm đạm. Tôi lần theo những vết cháy, kiểm tra từng ổ điện, chiếc đèn ngủ hình thú, đến chiếc máy lạnh vẫn còn bốc khói. Tất cả đều là nạn nhân, không phải thủ phạm.
“Mẹ ơi,” giọng nói nhỏ bé đầy e sợ vang lên phía sau. Lạc Lạc chỉ tay vào một góc, nơi lớp tường và đồ gỗ bị thiêu rụi đen hơn hẳn. “Chỗ kia… đen nhất. Có phải lửa từ đó không?”
Trái tim tôi thắt lại. Tôi bước tới, dùng chân khẽ dạt lớp tro tàn dày đặc. Dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua khói, một vật thể lấp lánh, dù đã bị nhuốm đen, lộ ra. Một quả cầu pha lê. Đường kính chừng một nắm tay, bên trong là cảnh tuyết rơi lãng mạn quanh một tòa lâu đài nhỏ – thứ đồ chơi phổ biến.
“Quà sinh nhật ba tặng con,” Lạc Lạc nói, giọng nghẹn ngào tiếc nuối. “Nó đẹp lắm. Giờ hỏng rồi.”
Mọi âế giới dường như biến mất. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng máu ù ầm trong tai. Quả cầu pha lê. Cũng một món quà sinh nhật từ người cha. Hình ảnh Tiểu Tiểu năm ấy, thân hình nhỏ bé nằm yên bất động, trên tay vẫn ôm khư khư một quả cầu pha lê tương tự, cháy xém một nửa, in hằn vào da thịt. Tôi nhớ rõ mồn một, chồng tôi đã tự tay đặt làm quả cầu ấy, khắc tên Tiểu Tiểu lên đó. Nó là duy nhất. Vậy tại sao… tại sao một vật giống hệt như thế, lại xuất hiệạc Lạc, và lại trong một đám cháy khác?
Khoảng không gian giữa hai đứa trẻ, giữa hai khoảnh khắc bi thảm, bỗng chốc xóa nhòa. Một đường thẳng lạnh lùng nối liền số phận của chúng, và tôi đứng đây, run rẩy, trên đường thẳng định mệnh ấy.