Tôi thở ra một hơi dài, hơi thở ấy như mang theo cả bảy năm mỏi mệt, tan vào trong không khí lạnh giá của mùa đông. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, kéo dài bóng hai chúng tôi, gần trong tầm tay mà xa cách tựa ngàn trùng.
“Vâng, tôi đã nghe thấy rõ từng chữ rồi.” Giọng tôi phẳng lặng, không còn một tia gợn sóng. “Câu trả lời ấy, anh hài lòng chưa? Nếu đã thế, xin anh hãy giữ lấy khoảng cách này. Đừng bước vào cuộc sống của tôi nữa.”
Đôi mắt anh đột nhiên trở nên ướt át. Ánh sáng đèn phản chiếu trong đó, lấp lánh như những mảnh thủy tinh vỡ. Tôi nhìn thấy cổ họng anh lăn một cái, như nuốt chửng một thứ gì đó cay đắng khôn cùng.
“Tô Niệm…” Giọng anh khàn đặc, nặng trĩu. “Anh biết, những lời nói dối trái với lương tâm ngày đó, anh không nên thốt ra. Chúng đã làm vấy bẩn tất cả những gì thuần khiết nhất giữa hai chúng ta.” Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, ngực áo phập phồng. “Anh thừa nhận, ban đầu, trong đó quả thực có lợi ích, có tính toán. Nhưng mấy năm qua, trái tim này,” anh đặt tay lên ngực, “chỉ có mỗi một bóng hình em. Anh thật lòng yêu em.”
Một tiếng cười chua chát cứ thế trào ra từ cổ họng tôi. Nó ngắn ngủi, khô khan, và lạnh lẽo như chính đêm nay.
“Yêu thật lòng?” Tôi lặp lại từng chữ, cảm thấy chúng thật nực cười khi được anh nói ra. “Ba chữ ấy từ miệng anh, anh không thấy chúng rẻ tiền đến thế sao?” Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh cắt da, nhưng có lẽ không lạnh bằng những ký ức ùa về. “Yêu thật lòng mà để tôi sống bảy năm trời không danh không phận, như một cái bóng lẽo đẽ? Yêu thật lòng mà để suất thăng chức của tôi, hết lần này đến lần khác, bị trao vào tay người khác? Yêu thật lòng mà bắt tôi cúi đầu, ỗi kẻ đã công khai làm nhục tôi trước mặt mọi người? Yêu thật lòng mà đẩy tôi đến trạm gác biên giới xa xôi, hiểm nguy rình rập, chỉ vì anh muốn lấy lòng cấp trên của người ta? Và yêu thật lòng…,” giọng tôi run lên, “mà khi tôi gọi điện cầu cứu trong đêm mưa bão, anh tắt máy, quay lưng đi dự tiệc vui vẻ bên ai kia?”
Anh đứng im như tượng đá. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên gò má anh, để lại vệt sáng lóa trong ánh đèn.
“Anh biết mình tồi tệ. Anh biết mình sai rồi.” Giọng anh nghẹn lại, đứt quãng. “Anh đã đặt sự nghiệp, tiền đồ lên trên hết. Anh đã phớt lờ cảm xúc của em, chà đạp lên sự chân thành của em. Mọi lỗi lầm, đều thuộc về anh.” Anh bước một bước về phía trước, nhưng rồi lại dừng lại, như sợ hãi chính sự lại gần của mình. “Em ghét anh, giận anh, là đúng. Anh không dám cầu xin sự tha thứ. Anh chỉ… chỉ ột cơ hội. Một cơ hội nhỏ nhoi thôi, để anh được bù đắp, được sửa sai. Được không, Tô Niệm?”
Môên trong ánh nắng chiều tà xuyêửa sổ, phủ lên người anh một lớp bụi vàng vô hồn. Tôi nhìn thấy sự run rẩy ấy, và lòng tôi bỗng dưng tĩnh lặng đến lạ. Bảy năm trước, có lẽ chỉ cần một biểu hiện nhỏ nhoi như vậy của anh, trái tim tôi đã nhão nhoét ra mà chạy đến rồi. Giờ đây, nó chỉ giống như một chi tiết thừa trong một khung hình đã cũ, chẳng đủ sức làm xao động lớp nước đóng băng dưới đáy hồ tâm tư.
“Tô Niệm, anh không phải lương tâm cắn rứt, anh thật sự yêu em.”
Câu nói củên, chất chứa một sự tuyệt vọng chân thành đến đau lòng. Tôi gần như nghe thấy tiếng nứt vỡ trong giọng nói ấy. Nếu tình yêu có thể cân đo đong đếm bằng những năm tháng chờ đợi, bảy năm quân ngũ của tôi hẳn đã là một khối kim cương lấp lánh. Nhưng tình yêu ấy, từ lâu đã bị chính anh biến thành một món nợ, một gánh nặng mà ư một bản án treo. Yêu ư? Có lẽ anh đã nhầm lẫn giữa sự ám ảnh của lương tâm với nhịp đập của trái tim rồi.
“Anh không thể kiểm soát được việc nhớ em, dù anh biết mình tồi tệ, anh vẫn muốn gặp em.”
Hương hoa sữa nồng nặc từ ngoài vườn tràn vào căn phòng, thứ hương từng gắn liền với ký ức về anh, giờ đây chỉ còn lại vị ngọt gắt đến nghẹt thở. Tôi nhớ có lần sốt cao nơi thao trường, anh lặn lội cả đêm tìm cho bằng được nhánh hoa sữa về cắm bên cửa sổ. Khi ấy, tôi tưởng mùi hương ấy là cả thế giới. Giờ nghĩ lại, nó chỉ là thứ hương hoa dại dễ kiếm, và sự quan tâm của anh cũng dễ dàng như thế, có thể dành cho bất cứ ai.
“Em có biếói em sẽ không bao giờ quay lại nữa, anh đã sợ hãi đến mức nào không?”
Sợ hãi. Một từ thật thú vị. Có lẽ nỗi sợ lớn nhất của anh là đánh mất một người sẵn sàng đứng đằng sau, một sự tồn tại luôn yên lặng và chắc chắn, hơn là đánh mất chính tôi. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang cầu khẩn kia, nơi từng là cả bầu trời của tuổi trẻ tôi. Giờ đây, tôi chỉ thấy ở đó sự mệt mỏi của chính mìần thất vọng.
“Những ngày này anh đã cố gắng không nghĩ đến em, nhưng anh không làm được. Khoảnh khắc đó anh mới biết, người không nỡ rời đi là anh.”
Lời thú nhận muộn màng. Nó đến khi căn phòng trái tim tôi đã dọn sạch sẽ, đồ đạc cũ kỹ liên quan đến anh đều được đóng gói và đem đi đốt hết. Khói của ngọn lửa ấy cay đến nỗi tôi khóc suốt một đêm, nhưng cũng nhờ thế mà mắt tôi giờ đây trong veo, nhìn thấu mọi thứ.
Tôi hít một hơi thật sâu, hương hoa sữa vẫn nồng nặc, nhưng tôi đã học được cách thở mà không bị ngạt.
“Tôi không giận anh,” giọng tôi phẳng lặng, không một gợn sóng, “giữa chúng ta vốn dĩ chỉ là đồng đội, cùng vàử, chuyện tha thứ hay bù đắp, nghe thật xa lạ.”
Tôi thấy mặt anh tái đi một chút. Có lẽ anh chờ đợi một cơn thịnh nộ, một sự oán trách, bất cứ thứ gì có nhiệt độ, để chứng minh rằng tôi còn để tâm. Nhưng sự thờ ơ bình thản này mới là bức tường thành vững chắc nhất.
“Bảy năm kiên trì vì một người, ở bất cứ đâu, cũng là một điều đáng trân trọng.” Tôi nói tiếp, như đang kể lại câu chuyện của một người xa lạ, “Nhưng người khiến tôi đau khổ là những lầưng, những lời hứa gió bay, chứ không phải màu xanh áo lính, cũng không phải tiếng kèn reveille mỗi sáng. Anh đừng đánh đồng chúng.”
Tôi dừng lại, để không khí im lặng một lúc. Tiếng ve sầu kêu rền rã ngoài cửa sổ, như khúáng cho một mùa hè sắp tàn.
“Nếu anh thật lòng muốn bù đắp,” tôi chậm rãi, từng chữ một, “thì hãy biến mất thật tốt. Đừng để tôi phải nhìn thấy bất cứ thứ gì nhắc nhở về anh, về đơn vị cũ, về quãng thời gian mà tôi từng ngây thơ nghĩ rằng kiên nhẫn chờ đợi sẽ có được hạnh phúc.”
Ánh mắt anh vỡ vụn. Tất cả sự cầu khẩn, tuyệt vọng, dường như cuối cùng cũng chạm đến một kết cục không thể cứu vãn. Anh đưa tay lên, như muốn chạm vào khoảng không giữa chúng tôi, rồi lại buông thõng xuống.
Tôi quay người, bước về phía cửa. Bóng chiều đổ dài trên sàn gỗ, in hình dáng cô độc của anh lại phía sau. Tôi không ngoảnh mặt lại. Bởi vì tôi biết, lần này, người rời đi với quyết tâm sắt đá là tôi. Và người đứng lại, với tất cả nuối tiếc và dằng xé, sẽ là anh, mãi mãi.
Mùi hương của cà phê đắng nghét vẫn còn bám trong cổ họng tôi khi những lời Lục Lẫm vừa thốt ra dường như đông cứng lại giữa không khí. Anh ta nói, anh ta chấp nhận. Chấp nhận tất cả những tổn thương đã gâôi. Nhưng hai từ “chấp nhận” ấỗng tuếch, giống như một món nợ đã quá hạn lâu ngày, người ta đem trả lại mà chẳng còn biết phải dùng vào việc gì. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi buồn bã lạnh lẽo, không phải vì hận, mà vì nhận ra khoảng cách bảy năm giữa chúng tôi giờ đây đã hóa thành một vực thẳm mà lời nói không thể nào lấp đầy.
Anh ta lại nói, sẽ ở lại, làm lại từ đầu. Giọó chút khàn đặc, như thể đã phải vắt kiệt sức lực mới thốt ra được lời đề nghị ấy. Tôi nhìn xuống tách cà phê nguội lạnh trên bàn, những vòng nước sóng sánh in hình khuôn mặt tôi xanh xao. Làm lại từ đầu ư? Nghe thật giống một câu chuyện cổ tích mà chúng tôi từng tin tưởng thuở nào. Nhưng cổ tích đã vỡ tan từ lâu, chỉ còn lại những mảnh vụn sắc nhọn, ai cố nhặt về cũng chỉ làm đau tay mình mà thôi.
Tôi lắc đầu, một cử động nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Mỗi lần lắc đầu ấy, tôi cảm thấy như gạt đi một lớp bụi thời gian đã bám quá dày trong trái tim mình. Tôi nói với anh ta, mọi thứ giờ đây, dù thật hay giả, đều không còn liên quan đến tôi. Câu nói ấy không phải để trách móc, mà là một sự thật đau lòng tôi đã mất bao đêm thức trắng mới chấp nhận được. Tôi không còn sức lực để gánh vác sự thay đổi của bất kỳ ai, càng không đủ can đảm để bước lại vào cùng một vũng lầy cũ.
Bảy năm. Tôi nhắc lại con số ấy, như nhắc về một chuyến đi dài đầy nắng và gió, nhưng cuối cùng chỉ để nhận ra mình đã lạc đường. Tôi đã thíằng tất cả sự ngây thơ và nhiệt thành của tuổi trẻ, để rồi phải học cách buông tay trong đau đớn. Tôi không trách anh ta, bởi trách móc chỉ làm trái tim mình thêm chai sạn. Tôi cũng không đòải chịu trách nhiệm cho bảy năm ấy, bởi thời gian đã mất đi, dù có đòi lại được cũng chỉ là một món nợ vô hình.
“Lục Lẫm,” tôi gọi tên anh ta, giọng tôi bình thản đến lạ. “Người lớn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.” Đó là bài học xương máu tôi đã tự rúản thân. Tôi không oán hận anh ta, oán hận chỉ làm con người ta trở nên nhỏ nhen. Nhưng tha thứ ư? Trái tim tôi đã khép lại cánh cửa dẫn đến sự tha thứ từ lâu rồi. Nó đã mệt mỏi vì phải liên tục hàn gắn những vết nứt do chính tôi tạo ra.
Lời tôi còn chưa kịp nói hết, thì một tiếng chuông điện thoại chói tai cắt ngang không khí tĩnh lặng. Âm thanh ấy vang lên đúng lúc, như một lời nhắc nhở trớ trêu về thế giới thực tại mà anh ta vẫn đang mắc kẹt trong đó. Mặt Lục Lẫm thoáng biến sắc. Anh ta với lấy điện thoại, và ngay cả khi chưa bật loa ngoài, tôi vẫn có thể nghe thấy thứ âé, cuồng loạn phát ra từ đầu dây bên kia. Đó là giọng của Thẩm Vũ Vi.
“Lục Lẫm, anh điên rồi! Anh dựa vào đâu mà tố cáo bố tôi?” Giọng cô ta vừa giận dữ vừa hoảng sợ, xé toạc lớp vỏ bình yên giả tạo mà Lục Lẫm vừa cố gắng dựng lên. “Nếu không phải bố tôi giúp anh, anh có thể thăng tiến nhanh như vậy sao?”
Tôi nhìn Lục Lẫm, thấy đôi mắắm nghiền lại trong một khoảnh khắc, như thể đang cố chịu đựng một cơn đau nhói nào đó. Những ngóết chặt lấy chiếc điện thoại, đến nỗi khớp trắng bệch ra. Trong căn phòng nhỏ chỉ có mùi cà phê và sự im lặng nặng nề, những lời tố cáo đầy phẫn nộ của Thẩm Vũ Vi trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho tất cả những gì tôi vừa nói. Thế giới của anh ta, những lợi ích, những toan tính, những mối quan hệ chồng chéo ấy, vẫn đang không ngừng cuốn lấy anh ta. Làm sao có thể “làm lại từ đầu” được, khi quá khứ chưa bao giờ thực sự buô?
Tôi dừng bước, nhìn thẳng vào mắt anh. Tiếng còi xe văng vẳng ngoài phố xa lọt vào khoảng lặng đột ngột giữa chúng tôi, mang theo mùi bụi đường nồng nặc, khác hẳn mùi hương lan tỏa nhẹ nhàng từ chiếc khăn lụa anh vẫn quàng. Sự tương phản ấy chua xót làm sao. Anh vừa cúp máy cuộc gọi từ cô ấy, khuôn mặt còn lưu lại vẻ căng thẳng tột độ, nhưng khi ánh mắt chạm vào tôi, nó lại mềm đi trong một nỗi niềm khó hiểu.
“Cô ấy nói đúng,” tôi lặp lại, từng chữ như được nhấn từ sâu trong cổ họng khô khốc. “Có những vết cắt đã ăn quá sâu vào da thịt, dù có khâu lại cũng chỉ còn lại một đường sẹo xấu xí, nhắc nhở mãi về nỗi đau đã cũ. Tôi… cũng vậy thôi.”
Lục Lẫm vẫn nắm chặt cổ tay tôi. Lựạnh đến nỗi tôi có thể cảm nhận rõ từng đường gân đang căng cứng dưới lớp da ấm áp. Cái cảm giác ấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Quen, vì đã từng là nơi tôi tìm thấy sự an toàn. Lạ, vì giờ đây nó chỉ là sự cầm tù. Tôi thầm nghĩ, không biết anh có nhận ra nỗi sợ hãi đang dâng lên trong tôi không, hay anh chỉ thấy sự ngoan cố đáng ghét của một kẻ không biết điều.
“Thẩm Vũ Vi,” giọên, kiên định như bàn thạch, nhưng tôi nghe được một tia mệt mỏi phía sau lớp vỏ cứng rắn ấy. “Ân tình của nhà cô, tôi tự hỏi lòng mình đã trả xong chưa. Tôi đẩy cô lên vị trí giám đốc mà bao người mơ ước. Tôi ký vào hợp đồng hợp tác với phụ thân cô, dù biết rõ rủi ro không nhỏ. Tôi làm tất cả, với tất cả sự chân thành tôi có. Tôi tưởng thế là đủ.”
Anh buông lỏng tay tôi một chút, chỉ để rồi lại siết chặt hơn, như sợ tôi sẽ biến mất. Ánh mắt anh đăm đăm nhìn tôi, chứa đầy một thứ tình cảm phức tạp mà tôi không dám, cũng không muốn giải mã. Nó giống như đang cố gắng thẩm thấu vào tôi, để chứột sự thật nào đó mà chính anh cũng đang hoài nghi.
“Nhưng cô,” anh tiếp tục, giọng trầm xuống, “cô luôn chọn cách không hiểu. Cô ra tay với Tiểu Lâm. Cô biết cô ấy có ý nghĩa thế nào với tôi. Cô nên cảm tạ trời đất là cô ấy chỉ hoảng sợ, chỉ mất một ít máu, chứ không phải mất mạng. Bởi nếu không…” Anh ngừng lại, hơi thở gấp gáp. “Cái giá mà toàn bộ gia tộc họ Thẩm phải trả, sẽ không dừng lại ở vài dự án đổ vỡ hay danh tiếng hoen ố.”
Lời đe dọa lạnh băng ấy không khiến tôi run sợ như anh tưởng. Trái lại, nó như một dòng nước đá lạnh buốt dội thẳng vào tim, làm tê liệt mọi cảm xúc còn sót lại. Tôi chợt nhớ đến giọng nói đầy phẫn nộ và tuyệt vọng vang lên từ điện thoại lúc nãy. Giọng của cô ấy. Người phụ nữ anh yêu thật sự. Cô ấy đã chửi rủa anh, gọi tên tôi với sự khinh bỉ, và tuyên bố một sự thật không thể chối cãi.
Tôi nhẹ nhàng rúỏi vòng kim cô của anh. Lần này, anh không giữ lại. Có lẻ vì sự buông bỏ của tôi quá bất ngờ, hoặc vì ánh mắt tôi lúc này đã trống rỗng đến mức không còn gì để nắm giữ.
“Anh nghe thấy rồi đấy,” tôi nói, giọng bình thản đến lạ. “Cô ấy nói, không người phụ nữ nào có thể tha thứ cho những việc anh đã làm. Cô ấy đã không tha thứ cho anh vì đã lợi dụng và tổn thương cô ấy. Còn tôi…” Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi đường lại tràn vào phổi. “Tôi cũng không thể tha thứ cho anh vì đã dùng tình cảm của tôi, dùng ân huệ của gia đình tôi, như một con bài để mặc cả và trả nợ. Tình cảm không phải là món hàng có thể cân đo đong đếm, Lục Lẫm. Và nỗi đau cũng vậy.”
Anh đứng im, khuôn mặt như tượng đá dưới ánh đèn đường vàng vọt. Sự kiên định ban nãy dường như có một vết nứt nhỏ. Nhưng tôi biết, đó chỉ là thoáng qua. Con người của sự tính toán và quyền lực ấy, sẽ sớm lấy lại bình tĩnh.
“Cô nghĩ cắt đứt như vậy là xong?” anh hỏi, giọng không còn cao vút mà đã trở về thứ âm điệu bằng phẳng, lạnh lùng vốn có.
“Không,” tôi lắc đầu, bước lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn. “Nhưng ít nhất, nó cho tôi sự thanh thản. Còn anh… anh hãy cứ việc trả thù, hủy hoại, nếu anh cho đó là cách duy nhất. Nhưng hãy nhớ, như lời cô ấy nói, mọi hành động đều có hệ quả. Sớm muộn gì, anh cũng sẽ phải đối diện với chính những gì mình đã gieo.”
Tôi quay lưng bước đi, để lại anh đứng đó trong màn đêm đang dần buông xuống. Bước chân tôi không vội vã, cũng không do dự. Mỗi bước đi là một bước thoát khỏi cái bóng của anh, thoát khỏi mối tình một phía đầy tính toán ấy. Trái tim vẫn đau, nhưng đó là cơn đau của sự thức tỉnh, không còn là nỗi đau của sự mê muội nữa.
Phía sau, tôi không cần ngoảnh lại cũng biết, anh vẫn đang đứng nhìn theo. Với ánh mắt thâm tình mà giờ đây, tôi đã học được cách không còn nhìn vào.
Tiếng nức nở của anh vỡ ra sau lưng tôi, một thứ âm thanh nghẹn ứ, đứt quãng như ai bóp chặt cổ họng. Tôi không dám quay lại. Trước mặt, đôi mắt đỏ hoe của bố mẹ nhìn tôi với một nỗi xót xa khiến lòng tôi thắt lại. Tôi chỉ có thể bước đi, từng bước một, như đạp lên những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn mà chính tay mình đập nát. "Người và chuyện khó quên đến mấy," tôi nói, giọng khàn đặc trong cổ họng khô rát, "rồi cũng sẽ bị thời gian làm phai nhạt thôi. Không có gì là không thể vượt qua được."
Câu nói ấy, tôi nói với họ, hay đang cố thuyết phục chính mình? Tôi chẳng biết nữa. Tôi chỉ biết phải rời đi, ngay lúc này.
Lục Lẫm vẫn ở lại thị trấn nhỏ thêm vài ngày nữa.
Sáng nào, khi sương mai còn vương trên những mái ngói cũ, tôi cũng thấy bóng dáng anh từ xa ở chợ sớm. Anh đứng đó, lặng lẽ như một cái cột tiêu, áo khoác ngoàống chọi với cái rét đầu đông. Ánh mắt anh dõi theo tôi, một thứ ánh mắt nặng trĩu khiến da thịt tôi như bị thiêu đốt. Tôi giả vờ không thấy, cúi đầu chọn từng mớ rau, trả tiền, rồi cắm cúi bước về. Bước chân tôi nhanh, bước chân anh cũng theo sau, giữ một khoảng cách đủ để tôi nghe thấy tiếng bước chân trầm đều của anh trên con đường đất. Chỉ khi cánh cổng nhà tôi khép lại, tiếng bước chân ấy mới thôi, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng động.
Một tuần trôi qua như thế, rồi anh biến mất. Không một lời chào, không một dấu hiệu. Thị trấn trở lại nhịp điệu bình lặng vốn có của nó. Tôi thở phào, cố gắng xếp trải nghiệm ấy vào một góc ký ức, coi nó chỉ là một đoạn xen kẽ ngắn ngủi, lệch tông trong bản nhạc đời đơn điệu của mình. Dù sao, mọi thứ rồi cũng sẽ qua.
Đêm trước Giao thừa Dương lịch, điện thoại tôi reo. Giọng Trần Miễn vang lên, mang theo một tin tức khiến tôi ngồi bật dậy. Cô ấy kể, sau khi trở về, Lục Lẫm như một con thiêu thân lao vào việc tố cáo Thẩm thủ trưởng. Kẻ tấn công tôi ngày ấy, hóa ra chẳng hề mắc bệnh tâm thần gì cả. Hắn từng có tiền án cướp của, giết người, là một con quỷ thực sự. Vị thủ trưởng kia đã dùng chức quyền của mình như một tấm bình phong kiên cố để che chắn cho tội ác. Giờ đây, tấm bình phong ấy đã sụp đổ tan tành dưới ánh sáng của pháp luật và sự kiên quyết của Lục Lẫm. Cả gia tộc họ Thẩm bị lôi ra ánh sáng, với đủ thứ vi phạm kỷ luật và pháp luật, hoàn toàn diệt vong.
Nhưng chiến thắng ấy dường như chẳng mang lại chút sinh khí nào cho anh. Trần Miễm thở dài, giọng đầy lo lắng. Anh giải quyết xong tất cả, rồi như một cỗ máy hết pin. Anh nộp đơn xin chuyển ngành, rời bỏ con đường quân nhân từng là lý tưởng sống của anh. Anh mua lại căn hộ cũ trong khu nhà ở gia đình quân nhân - nơi tôi từng sống những ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi bên anh. Ở đó, anh sống như một cái bóng. Công việc mới, anh làệc, không một chút nhiệt huyết. Sinh hoạt đảo lộn, đêm thức trắng, ngày ngủ vùi. Anh ăn uống vô độ, như thể muốn nhét đầy một khoảng trống nào đó trong lòng bằng thức ăn, rồi lại vật vã vì những cơn đau dạ dày hành hạ. Anh biến thành một người xa lạ, một bản sao mờ nhạt và tàn tạ của chàng sĩ quan trẻ trung, quyết đoán ngày nào.
Mùi cà phê thơm nồng trong không gian yên tĩnh khi tôi nhìn thấy bóng dáng người đàn ôửa kính. Anh ta đang bước lại gần, đúng giờ. Trong lòng tôi nhẹ nhõm, một cảm giác bình yên hiếm hoi. Thì ra, sau tất cả, tôi vẫn có thể ngồi đây, chờ đợi một cuộc gặp gỡ mới, một khởi đầu mới.
Điện thoại trên bàn lại rung lên, làm gián đoạn những suy nghĩ của tôi. Màn hình hiện lên cái tên quen thuộc đến mỏi mắt: Trần Miễn. Tôi thở ra một hơi, hơi thở ấy như mang theo cả một quãng thời gian dài đằng đẵng với những tiếng còi xe cứu thương chói tai, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, và ánh mắt đỏ ngầu, thất thần của Lục Lẫm. Tôi nhấc máy, giọng nói bêên, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.
“Cậu ta lại nhập viện rồi, Tô Niệm. Lần này nặng hơn.” Giọng Trần Miễn khàn đặc, “Tôi biết chúng tôi… tôi và hắn, ngày trước đã đối xử với cậu không ra gì. Tôi không dám mong cậu tha thứ. Nhưng cậu có thể… đến gặp hắn một lần được không? Chỉ một lần thôi. Nói với hắn vài lời. Cứ thế này, hắn sẽ tự hủy hoại chính mình mất.”
Tôi im lặng, ngón tay khẽ vẽ những vòng tròn vô định trên mặt bàn lạnh ngắt. Sự cầu xin củỉ khiến tôi nhớ lại cảm giác bất lực ngày xưa, khi tôi cố gắng kéo một con người đang lao xuống vực sâu, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại những vết thương từ chính hắn. Tình yêu ấy, từ lâu đã biến thành một thứ độc dược, ăn mòn cả hai. Tôi đã thoát ra, bằng một cái giá quá đắt.
“Xin lỗi, Trần Miễn.” Tôi nói, giọng điệu bình thản đến lạ, “Tôi không phải là bác sĩ tâm lý, càng không phải là liều thuốc giải độ. Những vấn đề của anh ta, chỉ có anh ta mới tự giải quyết được. Hãy để anh ta học cách nhìn về phía trước đi.”
Từ phía xa, người đàn ông trong cuộc hẹn đã bước vào quán, ánh mắt lướt qua tìm kiếm. Tôi vội vã kết thúc cuộc gọi, “Tôi phải đi rồi. Tôi có hẹn. Tạm biệt.”
Âm thanh tắt lịm. Tôi tắt màn hình điện thoại, đặt chiếc máy xuống bàn như chôn đi một phần quá khứ. Khi tôi ngẩng đầu lên, người đàn ông ấy đã đứng trước bàn tôi, mỉm cười gật đầu chào. Anh ta nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống, cử chỉ lịch thiệp. Một làn hương nhẹ, thoang thoảng mùi xà phòng dịu nhẹ và cỏ cây, khác hẳn mùi rượu nồng nặc và thuốc lá tôi từng quen.
Tôi quan sát anh ta. Khí chất anh ta ôn hòa, bình thản, ánh mắà chân thành, không hề có sự u ám, gai góc hay sắc lạnh như Lục Lẫm. Trái tim tôi chợt dịu lại. Có lẽ, đây chính là thứ ánh sáng tôi cần sau những tháng ngày dài chìm trong bóng tối.
Nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi. Tôi chìa bàn tay ra, “Chào anh. Tôi là Tô Niệm.”
Thời gian trôi qua êm đềm như dòng nước. Sáu tháng sau, khi tôi đang bận rộn với những chuẩn bị nhỏ cho lễ đính hôn, chiếc điện thoại trên bàn làm việc bỗng rung lên một tiếng “ting” nhẹ. Đó là thông báo chuyển khoản ngân hàng.
Tôi mở ứng dụng ra xem. Một con số khiến tôi ngây người: 770.000 đồng. Nó không phải là một con số tròn trịa hay mang ý nghĩa thương mại nào cả. Nó cứ lặng lẽ nằm đó, như một lời nhắn gửi kỳ lạ.
Tôi cuộn xuống dòng ghi chú. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn ngủi, nhưng chúng đập thẳng vào mắt tôi, khiến hơi thở tôi chững lại: Tự nguyện tặng em.
Không một lời giải thích. Không một tên người chuyển. Nhưng tôi biết rõ nó đến từ đâu. Bảy trăm bảy mươi nghìn. Có phải là một sự trùng hợp? Hay là một sự tính toán? Nó gợi nhớ về điều gì đó rất xa xưa, thứ mà tôi đã cố gắng chôn vùi. Cảm giác bình yên vừa mới xây dựng bỗng chốc rung lên những vết nứt đầu tiên. Tôi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào màn hình sáng trắng, trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ, lẫn với sự ngờ vực khó gọi thành tên. Khoảnh khắc hạnh phúc sắp tới bỗng nhiên bị phủ lên một lớp bóng mờ từ quá khứ, một quá khứ mà tôi tưởng rằng mình đã thực sự buông bỏ.