Chu Minh Huyền biết sự thật rồi — ản tin như mọi người khác.
Khi nhìn thấy Cố Hiểu Man khóc lóc trên màn hình, từng lời tuyên bố rằng mọi điều đều là công của Giang Dao, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lồng ngực anh ta. Thời gian dường như dừng lại. Anh còn sống. Anh không mang bệnh. Nỗi sợ hãi đã quỵt gót chân rời đi.
Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài từng ba nhịp tim.
Rồi đột ngột, như một tảng đá khổng lồ rơi từ trên cao, cơn thịnh nộ kìm nén đã bùng phát. Anh ta cảm thấy nó bốc lên từ phía dưới bụng, thiêu đốt từng sợi thần kinh, khuôn mặỏng đỏ vì sự giận dữ.
Anh đã bị lừa.
Giang Dao — cái tên ấy nứt ra từ hàm răư một lời nguyền — đã biến anh thành một kẻ ngu si, mộị mắc lưới của chính nó.
Vì một câu nói dối nhỏ bé, anh ta đã chìm trong hoảng sợ suốt những ngày dài, mọi tế bào trong cơ thể chỉ biết rung chuyển. Vì nó, anh ta đã bị chế giễu giữa một căn phòng đông đúc người thân nhân, những cái lườn cười của mẹ vợ còn đỏng đảnh trong trí nhớ. Vì nó, anh ta đã phải chặt đứt mối liên hệ với Cố Hiểu Man — một người mà anh ta từng yêu, hoặc ít nhất là tin rằng mình yêu — và bây giờ công ty cũng đang lao đao trên bờ vực sụp đổ.
Mọi thứ không gì hơn ngoài một ván cờ đôi kỳ.
Và anh là quân tốt ngu nhất trên bàn cờ đó.
"
Giang Dao——!"
Tiếng gào củọng ra ngoài có người nghe, vừa chứa đầy sự tuyệt vọng vừa chứa đầy ghê tởm đối với chính mình. ới ghế sofa, bóp chìa khóa xe tới chảy máu, rồi chạy ra khỏi nhà như thể cả tòa nhà sắp nổ tung.
Lần nàông đi tới nhà bố mẹ tôi. ẳng tới tòa nhà cao tầng nơi tôi làm việc, như một chú chó dữ tuần lộc con mồi.
Bảo vệ tại cổng chặại.
Đứng dưới ánh nắng chiều, Chu Minh Huyền chỉ tay lên những tầng trên cùng — tầng tôi đó — và mắng chửi như một kẻ điên loạn. Giọng nóỡ nát, những từ ngữ vớ vẩn xen lẫn những lời thề thốt dung tục, khiến những người đái nhìn với sự tò mò hoặc kinh tởm.
Tôi ngồi yên tại bàn làm việc, mắ, lạnh lẽo nhìn một người từng dõng dạc bây giờ kêu gào điên cuồng dưới mặt trời. Khuôn mặt tôi không có bất kỳ biểu cảm nào — nó trống rỗng, yên tĩnh, như một mặt hồ nước đen.
Thời gian trôi. Anh ta mắng cho đến khi cơ họng trở nên khàn khàn, cho đến khi toàn bộ cơ thể rã rời như một con tàu bị chìm. Một người bảo vệ bước lại gần anh ta, có vẻ lo ngại về an toàn của anh ta.
Tôi nhìn cảnh tượng đó, rồi tôi gọi trợ lý qua điện thoại nội bộ: "
Để anh ta lên đây."
Đúng một phút sau, cửa văn phòng bị đẩy mở. Chu Minh Huyền lao vào, và khi tôi nhìn anh ta, tôi hầu như không nhận ra. Gương mặt anh ta — thứ mà ngày xưa tôi thấy nó rạng rỡ, tự tin, với một nụ cười rất dễ chịu — giờ đây bị vặn ngoẹo bởi cơn giận dữ. Đôi mắư hai ngọn lửa muốn thiêu rụi mọi thứ trước mặt. Cánh mũập phồng, hàăng cứng như một sợi dây sắp đứt.
"
Tại sao cô phải làm như vậy?!"
Anh ta hạ giọng nhưng nó chứa đầy độc tính, từng tiếng từ từng một thứ vũ khí được ném ra.
Tôi cảm thấy cơn phẫn nộ bùng cháy từ bên kia bàn làm việc trước khi nhìn thấy hắn. Tiếng bước chân vội vã, rồi đột nhiên—hai bàền đáp xuống mặt bàn với sức mạnh làm các tờ giấy phía trên rơi lả tả xuống sàn. Hắn dốc người sát vào tôi đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng nực và những giọt nước từ góc miệng hắn.
Tôi ngán ngẩm để ý đến sự điên cuồng trong ánh mắt hắn. Không gì ngoài sự thất vọng—thất vọng người này lại có khả năng mất kiểm soát đến thế.
"
Tại sao cô lại bịa ra lời nói dối đó để lừa tôi?!"
Hắn gầm gừ, giọng nước bọt lập tạc khi nói. Tôi chậm chạp tựa người vào lưng ghế, không rút lui, không lảng tránh. Lần này, tôi để mặt mũi thật—không có mặt nạ lịch sự, không có sự giả dối mà tôi thường dùng. Nụ cười tôi nở ra lạnh như thạch đá, chứa đầy sự chế nhạo.
"
Không làm thế thì tôi làm gì nữa chứ?"
Tôi hỏi lại một cách nhẹ nhàng, từng chữ một, từng âm một. Mỗi từ như một mũi tên được bắn chuẩn vào tim hắn. "
Nếu tôi nói thật từ đầu, sao tôi lại được phép chiêm ngưỡng bộ mặt ngu ngốc củát hiện ra chuyện tình tứ với cô ta?"
Thể xác hắn giãy nước như bị điện giật. Tôi nhìn thấy cơn giận nổi lên trong mắt hắn—một loại giận dữ mà chỉ có người bị xỏ vào mũi có thể cảm thụ.
"
Cô——!"
Hắn gầm gừ lên, nhưng chuyên động của hắn tiếp theo khiến tôi gần như bật cười. Chu Minh Huyền giơ tay lên—cánh tay của hắn cao lên, rõ ràng đã sẵn sàng cho một cú tát. Tôi không nhoài người tránh. Tôi cứ ngồi yên, để mặt mũi tôi hướng về phía hắn—một sự thách thức câm lặng nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Ánh mắt tôi sắc bén, chứa đầy khinh bỉ và cười nhạo. Tôi muốn xem hắn có dám hay không.
Tay hắn đóng băng giữa không khí.
Không phải vì lương tâm hay sợ hãi—mà vì hai cái bóng vừa xuất hiện phía sau lưng tôi. Tôi không cần quay đầu để biết đó là ai. Mùi nước hoa đắc chứ chứa trên những bộ vest đen của họ đã quá quen thuộc—đó là những người bảo vệ mà anh trai tôi từ Paris cử về. Họ không nói gì, chỉ có mặt. Và với những người như thế, mặt mũi đã là một lời cảnh cáo.
Mộệ sĩ tiến lên—chỉ một bước nhỏ, nhưng nó chứa đầy vô hình sức mạnh. Bàn tay hắn không quá mạnh tay, chỉ nhẹ nhàng choàng vào cổ ền.
Nhưng tôi thấy mặt hắn tái xanh.
Cơn đau phải là không thể chịu đựng được. Tôi cảm thấy hứng thú khi thấy hắn bắt đầu giãy nhoặc, từng cơ bắp trên cơ thể hắn căng cứng.
"
Buông ra! Buông ra!"
Hắn gầm lên, giọng nó dần trở nên yếu ớt. Vệ sĩ đó buông tay, và Chu Minh Huyền rớt xuống như một con rối mất dây.
Tôi đứng lên, chuyển động với sự thoải mái chứng tỏ rằng tôi không hề sợ hãi. Tôi vuốt lại mái tóc mà gió từ khi hắn đập bàn đã làm rối tung. Mỗi lần tôi chạm vào mái tóc, tôi cảm thấy sự mềm mại ấm áp dưới ngón tay—một chi tiết bình thường nhưng tôi dùng nó để bình tĩnh lại, để khiến người đối diện cảm thấy tôi hoàn toàn kiểm soát tình huống.
"
Chu Minh Huyền," tôi nói, từng chữ đều mang một trọng lượng riêng. "
Đừng nổi giận với tôi."
Tôi bước sát lại gần hắn, ánh mắt của tôi như hai mũi dao sắc. Tôi bắt đầu mổ xẻ hắn từng lớp một, để hắn cảm nhận được cảm giác bị phô bày truồng lõa trước mặt tôi.
"
So với cái lời dối nhỏ bé của tôi…"
tôi tạm dừng, để cho câu nói của tôi thâm nhập sâu vào lòng hắn. "
Anh đã nói với tôi bao nhiêu lời nói dối? Anh nhớ được không? Hay là anh đã nói dối quá nhiều đến nỗi quên mất?"
Hắn mở miệng để nói gì đó, nhưng tôi không cho hắn cơ hội.
"
Chúng ta sẽ từ từ mà thanh toán từng khoản nợ một, Chu Minh Huyền," tôi nói, giọng tôi mềm mại nhưng sắc lạnh. "
Tôi có thời gian. Và tôi rất kiên nhẫn."
Tôi thấy rõ sắc sợ hãi quá thực bắt đầu lần từng chiếc sống lưng của hắn. Hắn run rẩy một chút—không phải vì đau thể xác nữa, mà vì cái gì đó sâu hơn, nguồn gốc từ những lời tôi nói. Những lời nói đó không phải đe dọa—chúng là một lời hứa. Một lời hứa của sự trả thù.
Lạnh lẽo đó, thậm chí còn gây rợn người hơn cả khoảnh khắc tôi nghe những lời chẩn đoán về căn bệnh quái gở ấy.
Anh ta nhìn tôi — người phụ nữ đã chia sẻ giường chiếu vớươi năm dài —
Lúc nàới chợt sợ hãi, nhận ra rằưa hề thật sự biết tôi là ai.
Anh ta hiểu rồi, bữa tiệc báo thù mà tôi dành riê, cái "sự thật đau đớn" kia chỉ mới là lời mở đầu.
Phần chính của bữa tiệc này — bây giờ mới bắt đầu thật sự.
Tôi chính thức nộp đơn xin giải tán hôn nhân vớền.
Đội ngũ luật sư bên tôi đã sắp xếp cuộc gặp với những người đại diện pháp luật của anh ta, tìm một phòng họp để tiến hành cuộc đối chất.
Chu Minh Huyền cũng có mặt ở đó.
Sau những ngày hỗn loạn liên tiếp, mặc dù anh ta vẫn còn suy yếu, nhưng dường như đã lấy lại một chút sự tự tin.
Có thể anh ta vẫn hy vọng, rằng chuyện HIV chỉ là một lời nói dối, chuyện ngoại tình dù có thật, nhưng cũng chỉ là vấn đề nhỏ trong chia tách tài sản, tôi cũng chẳng thể lấy được bao nhiêu.
Anh ta thậm chí còn mơ mộng rằng, công ty này là anh ta xây dựng từ con số không, nên dù ly hôn đi chăng nữa, anh ta vẫn có thể nắm giữ phần lớn những cổ phần, thậm chí lợi dụng những khe hở trong pháp luật để buộc tôi phải rời đi vớắng.
Luật sư củải thích rõ từng điểm, rồi lấy ra một tài liệu có tiêu đề "
Kế hoạch chia sẻ tài sản chung".
Trong đó, anh ta một cách trơ trẽn yêu cầu giữ lại bảy mươi phần trăm số cổ phần của công ty, cùng với phần lớn những bất động sản, tiền tệ mà cả hai người sở hữu.
Lý do anh ta đưa ra rất đơn giản: công ty được đứng tên dưới danh của anh ta, và từ những năẫn là người điều hành, quản lý.
Còn tôi thì sao, chỉ là một người vợ ở nhà, chẳng có liên quan gì đến những công việc kinh doanh.
Tôi lắng nghe những lập luận liên tục từ luật sư anh ta, không khỏi chỉ muốn cười to lên để giải tỏa cảm giác bức bối.
Luật sư bên tôi — một trong những chuyên gia pháp lý nổi tiếng nhất trong lĩnh vực này — chỉ gật đầu một cách nhẹ nhàng, môi thoáng nở nụ cười lạnh lùng, lắng nghe cho đến khi đối phương nói xong.
Từ trong chiếc cặp da sần sùi, ông ta lấy ra một tập tài liệu dày đặc, bìa màu xanh biển nhạt như nước hề vào buổi sáng.
Không cần lời nói thừa thãi, ông chỉ im lặng đẩy tập hồ sơ đó trượt qua mặt bàn họp, cho đến khi nó dừng lại ngay trướền.
"
ền, trước tiên anh hãy xem xét tài liệu này. Sau đó, chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận về đề án của anh."
Chu Minh Huyền run rẩy mở tập hồ sơ ra, chỉ với một cái nhìn từ hồi lâu, mặt hắn biến thành màu xanh xao — không phảủa sợ hãi thông thường, mà là sắc trắng như tro, như một bộ xương đã lâu nằm dưới đất, mất hết sắc sống.
Lạnh toát từ những tấm giấy bên trong.
Đó không phải giấy tờ về ly dị hay chia tài sản những dạng vật chất đơn sơ.
Những gì nằm trong tập hồ sơ là cả một đế chế tội lỗi — mười lăm năm trường qua, hắn đã lợi dụng từng chút quyền lực trong tay để tham ô, để rút máu công ty, để chuyển từng khoản tiền lớn từ những dự án mà cha tôi nắm quyền cổ phần vào các tài khoản mặt nước ngoài mà chỉ hắn biết.
Trang đầu tiên lộ diện là một bản hợp đồng. Hai bên ký kết gồền và một gương mặt xa lạ — người này chỉ là bộ xương model, một tấm vé vào cuộc chơi bẩn thỉu, còn chiếc tâm gan thật thụt thực điều hành mọi thứ lại là Chu Minh Huyền. Họ lập ra một công ty thương mại mới, với giấy tờ chính chính, nhưng mục đích thật chỉ là để rửa tiền.
Trang thứ hai là một loạt hợp đồng cung ứng nguyên liệu. Công ty vỏ bọấp cho côôi những vật liệu thô, nhưng giá cả cao hơn mức thị trường tới ba mươi phần trăm. Phần chênh lệch đó — tiền lợi nhuận thực chất — được chuyển từng lần vào những tài khoản bí mật ở nước ngoài.
Trang thứ ba là bản ghi âm được chuyển thành chữ viết. Một cuộc họp âm mưu giữền và những cây chủ chốt khác trong công ty — những người đã bị mua chuộc, bị dụ dỗ hoặc bị đe dọa. Trong cuộc họp đó, họ thảo luận về cách làm sổ sách giả, cách trốn thuế tinh vi, và quan trọng nhất là cách từng bước nuốt chửng sản nghiệp nhà Giang, biến nó thành tài sản họ Chu — một kế hoạch dài hạn, từng bước một, như thế nào để không ai nhận ra.
Rồi là một loạt lệnh chuyển khoản chi tiết từng giao dịch, từng số tiền. Một đống hợp đồng hai mặt — một bản chính thức để trình báo cáo, một bản âm dương thật sự để che giấu. Giấy tờ chồng chất, đắp lên nhau như những tầng mồ chôn.
Những tờ giấôi nặng trĩu như một thế ky lịch sử. Chúng ghi chép những lầền và các người phụ nữ khác nhau—không riêng gì Cố Hiểu Man—âm thầm chuyển tiền sang các tài khoản ở những nước xa xôi. Những bằng chứng này, tôi đã phảá nhiều để có được: năm dài dằng dặc theo đuổi, mỗi đêm lẳng lặng đàm phán, rảền tài để mua lòng những ngườắn, những người quen biết trong các sở thẩm định tài sản. Mỗi chi tiết nhỏ, tôi đã sưu tầm từng chút một, xếp chồng lên nhau cho đến khi bức tranh tội lỗi trở nên rõ ràng như ánh nắng giữa trưa. Những giấy tờ này đủ để kéo hắn vào nhà giam và không bao giờ thoát ra.
Chu Minh Huyền ngồi trước mặt tôi, cơ thể run lẩy. Tay hắn run rẩy đến mức các tờ giấy rơi xuống sàn, lăn tách tác. Hắn nhấc đầu lên, ánh mắt tìm kiếm câu trả lời trong mắt tôi, nhưng chỉ tìm thấy sự lạnh lùng đã tôi tích lũy suốt hai mươi năm qua. Sợ hãi. Kinh hoàng. Tuyệt vọng hoàn toàn—những cảm xúc tôi chưa bao giờ thấy trên gương mặt của hắn trước đây. Trong giây phút này, hắn cuối cùng cũng nhận ra sự thật: tôi không phải người phụ nữ dễ dàng mà hắn tưởng—không phải kẻ vô tư chỉ biết mua sắm, chỉ biết vùi mình trong trà và cà phê. Tôi là kẻ đã im lặng xây dựng lưới, từng sợi một, để bắt hắn, để hắn không có chỗ thoát thoát. Và giờ đây, khoảnh khắc thu hoạch đã tới.
Tôi đứng dậy. Các bước chân của tôi vang vọng trên sàn gỗ. Tôi bước tới trước mặt hắn, đứng cao nhìn xuống hắn, một cử chỉ tôi đã phải chịu đựng hàng vạn lần trước đây.
"
Chu Minh Huyền," tôi nói từng chữ một, giọng tôi bình tĩnh và sắc lẻm như lưỡi kiếm. "
Bây giờ anh chỉ còn hai lựa chọn."
Tôi chút chút. Hắn cúi đầu, cơ thể chồng chéo, mong manh như cây khô héo.
"
Thứ nhất: anh ký vào bản thỏa thuận ly hôn này."
Luật sư của tôi bước tới, đặt một bộ hồ sơ dày cộp lên bàn. "
Bạn từ bỏ mọi yêu sách đối với tài sản chung. Anh ra đi, tay trắng trần. Còn lại của tôi—những gì tôước vào cuộc hôn nhân, những gì cha tôi để lại cho tôi—tôi sẽ lấy lại."
Tôi tạm dừng, để cho hắn tiêu hóa những lời nói. Tôi nhìn vào đôi mắt hắn, chiếc mắt mà tôi từng yêu thương, nhưng bây giờ chỉ chứa đầy sợ hãi.
"
Thứ hai," tôi tiếp tục, mỉm cười nhẹ nhàng. Nhưng đó không phải nụ cười của tình yêu—đó là nụ cười lạnh lùng của kẻ chiến thắng. "
Nếu anh từ chối, tôi sẽ không ly hôn."
Tôi dừng lại, để cho lời nói của tôi thâm nhập vào tâm thức hắn.
"
Thay vào đó, tôi sẽ mang tập hồ sơ này đến đồn cảnh sát. Anh sẽ bị truy tố. Và lần này, anh sẽ không còn cơ hội để trốn chạy."
# Lật Ngược Tay Chơi
Những lời tuyên án vang vọng trong hành lang tòa án như một bản hùng ca của công lý: "
Biển thủ quỹ công, lạm dụng chức vụ, trốn tránh nghĩa vụ tài chính… tính tổng cộng là đủ để người này phải chuộc lỗi suốt cuộc đời còn lại trong viện giam."
Tôi đứng trước khung cửa sổ lớn của phòng họp, nhìn xuống phố phía dưới. Ánh nắng chiều chiếu qua, tạo ra những bóng dài trên mặt đường. Trong tôi nảy sinh một cảm giác kỳ lạ — không phải niềm vui chiến thắng, mà là một sự trống rỗng khó tả. Những năm tháng chuẩn bị, những đêm không ngủ để điều tra, tất cả đã dẫn tới khoảnh khắc này.
Cái đế chế mà Chu Minh Huyền vẫn thích thú với ý tưởng rằng mình nắm giữ mọi thứ, quyền lực, tiền bạc, những người sợ hãi anh ta — nhưng thực sự, nó đã ở trong lòng bàn tay tôi từ rất lâu rồi. Từ ngày tôi phát hiện ra những sớm hôm, òn mơ màng trong giấc ngủ, tôi đã bắt đầu xếp chồng những bằng chứng như những tấm thẻ trong một trò chơi cao bạc.
Khi tôi công khai lật mở từng lá bài, hắn đã sập toàn bộ.
Phòng họp trở nên yên tĩnh đến nỗi tôi có thể nghe thấy âm thanh của máy điều hòa không khí, và tiếng tim của chính mình. Là một khoảng lặng nặng nề, giống như mộ địa trong những câu chuyện cũ.
Luật sư củền đang nhìn vào đống tài liệu trên bàn — những cuộn giấy, những bức ảnh, những email được giải mã. Mắứa đầy sự hoảng hốt, như thể những tấm hình ấy là những khoảnh khắc của cái chết. Hạt mồ hôi dính từng giọt trên trán, nước mũi rút ngắn dòng thở của anh ta. Miệở ra nhưng không một tiếng nào thoát ra — những gì anh ta muốn nói đã bị chôn vùi trong đống bằng chứng.
Anh ta hiểu rõ: trận chiến này đã kết thúc từ lâu. Pháp luật không phải là một sân chơi nữa, mà là một trang sách đã được viết kín những dòng chữ đen.
Đội ngũ luật sư của tôi bắt đầu sắp xếp hồ sơ, những cử chỉ nhẹ nhàng và thận trọng như thể họ đang xử lý những vật dụng thiêng liêng. Họ gật đầu chào tôi, một cử chỉ lịch sự nhưng cũng lạnh lùng, rồi bước ra khỏi phòng. Tiếng cửa đóng lại phía sau họ với một âm thanh nhẹ, nhưng nó vang vọng trong đầu tôi như trống chiêng.
Giờ đây, chỉ còn tôi và hắn trong phòng rộng lớn này.
Chu Minh Huyền ngồi thụp xuống trên ghế như một chiếc búp bê đã mất dây. Mắìn vào một điểm vô hạn trên trần nhà, không có sự sống sót nào trong đó — chỉ có sự trống rỗng của một con người đã mất tất cả. Những gì tôi nhìn thấy không phải là ông chủ tế nhân xưa kia, mà là một thứ kỳ lạ, giống như một xác không có linh hồn.
Thời gian trôi qua, chậm chạp và nặng nề.
Rồi hắn bất chợt có động tác. Cơ thể anh ta lắc lư, và hắn rơi khỏi ghế, quỳ gối xuống sàn nhà với một tiếng động vang lên trong phòng yên tĩnh — "phịch" — như tiếng thân thể của tự ái đang vỡ thành những mảnh vụn.
Con người từng đứng cao chót vót, từng nhìn tôi như thể tôi chỉ là một con vật cần bị dẫm đạp, từng sử dụng tôi như một bậc thang để bò lên trên, giờ đây đang quỳ dưới chân tôi với tư thế của kẻ cầu xin. Tôi cảm thấy một điều gì đó xoắn trong ngực tôi — không phải sự thỏa mãn, mà là cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy một con người bị hủy hoại hoàn toàn.
Hắn choàng tay ôm lấy chân tôi, cơn khóc lóc nổ ra từ cơ thể anh ta như những cơn gió cuồng phong: "
Diêu Diêu… anh sai… anh thực sự đã sai…"
Nước mắt và nước mũi lẫn lộn trên gương mặt anh ta, làm cho nó trông ghê tởm và buồn cười cùng một lúc.
"
Anh không phải người như anh tưởng! Anh còn tệ hơn loài thú cách biệt!"
Hắn tìm cách tương tác với tôi, giọng nói của hắn run rẩy và mặn mà với nước mắt: "
Em hãy tha lỗần này… một lần cuối cùng…"
"
Anh đã bị cái sự kiêu ngạo che lấp! Anh đã bị sự tham lam làm mù lòi!"
Tôi không có cảm giác gì. Đó chính là điều khủng khiếp nhất.
Những cái tát vang vọng trong phòng kín này, mỗi cú đều rơi lên gương mặt hắn với sức mạnh của tuyệt vọng. Tôi—Giang Diêu Diêu—đứng yên một chỗ, không cử động, chỉ nhìn thẳng vào những giọt nước mắt that bết lăn xuống má người đàn ông này.
Hắn—Chu Minh Huyền—quỳ gối xuống, bàẩy quỡn ra để bắt lấy tay áo tôi. Trong giọng nói nát nần, hắn bắt đầu cào lại những mảnh vỡ từ quá khứ, từng đoạn ký ức như những mảnh sứ vỡ được xếp chồng lên nhau.
"
Còn nhớ không, ở cái hồ nước xanh biếc trước cổng trường đại học? Chiếc áo trắng em mặc hôm ấy…"
Hắn dừng lại, nuốt nước bọt khó khăn, như từng lời nói là một quả đau đớn mà hắn bắt buộc phải nuốt vào.
"
Anh đã nói rằng anh sẽ ở bên em mãi mãi. Anh nhớ, anh vẫn nhớ..."
Tiếng khóc của hắn vừa to lên, vừa bị nghẹn lại bởi những cơn sụt. Tôi có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng chân thật trong âm thanh đó—hay ít nhất là hắn muốn tôi cảm nhận. Nhưng cảm xúc nước mắt không phai được thứ gì mà tôi đã mất.
"
Em từng chống lại cả gia đình vì anh. Em còn nhớ cái lúc bố em tức giận, ngạng mặt và nói nó sẽ cắt đứt mọi liên lạc với em? Em khóc cả đêm, nhưng anh nắm tay em, nói rằng chỉ cần có anh là đủ..."
Hắn câu chuyện rồi câu chuyện khác, lũ lượt gợi lại từng khoảnh khắc mà hắn cho rằng tôi sẽ nao núng. Những lời hứa cũ, những lần vuốt ve má tôi khi tôi khóc, những giấc mơ chung mà chúng tôi từng thì thầm vào đêm. Hắn kể như những câu chuyện ấy là những chìa khóa kỳ diệu có thể mở lại trái tim tôi.
"
Cố Hiểu Man, hay những phụ nữ khác, chúng chẳng là gì! Chỉ là bóng tối, chỉ là... chỉ là lỗi lầm tạm thời của anh! Người anh yêu nhất từ xưa đến nay chỉ có em! Em và con gái chúng ta—đó là tất cả thứ anh cần!"
Giọng hắn vừa to lên vừa yếu đi, như một cơn sóng cuối cùng đang rút dần. Tôi nghe từng lời, từng thanh âm, nhưng tâm trí tôi ở một nơi rất xa xôi. Tôi đang nghe không phải là một người yêu cũ nói lên tâm sự, mà là một kẻ lạ mặt đang tâm sự về cuộc đời của một người tôi chẳng biết.
Tôi không phản ứng. Tôi không nhìn hắn. Tôi chỉ lắng nghe—lạnh lẽo, trống rỗng—như một cơn gió đang nghe những tiếng thổi qua cây xanh mà không cảm thấy bất kỳ cảm xúc nào.
Cho đến khi hắn ngừng khóc. Cho đến khi tiếng khóc của hắn chuyển thành những ngạt ngào yếu ớt, những cơn thở từng nhịp một. Lúc đó, tôi mới từ từ nhấc chân—chân trái rồi chân phải—và nhẹ nhàng nhưng quyết liệt, tôi hất tay hắn ra khỏi quần áo tôi. Sự xa cách đó không phải là bạo lực, mà là một lòng từ bi—từ bi với kẻ đã mất quyền chạm vào tôi từ rất lâu rồi.
Tôi đứng dậy, từng bước chân rất chậm, rất chắc chắn. Tôi bước tới cạnh cửa sổ lớn, tấm kính sáng trong để mắt nhìn xuống dòng đô thị bên dưới—những chiếc xe chạy tấp nập, những người đi bộ với mục đích riêng của họ, cả một thế giới đang tiếp tục quay trôi như thể chuyện gì cũng không xảy ra. Tôi đứng ở đó, nhìn từ trên cao, rồi từ từ quay người lại.
Hắn vẫn đang quỳ gối, bây giờ cánh tay của hắn đã rơi xuống, mắt hắn nhìn lên tôi với cái ánh mắt cuối cùng—ánh mắt van xin, tuyệt vọng, như một người đang chìm trong nước lần cuối cùng.
Tôi mở miệng, giọng tôi thấp, từng chữ rõ ràng: "
Chu Minh Huyền."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, và tôi thấy một dạo nhận ra chân lý trong mắt hắn—chân lý mà hắn chưa bao giờ muốn thừa nhận.
"
Hai mươi năm trước, thứ anh yêu không phải là tôi. Thứ anh yêu là tiền bạc của nhà họ Giang, là thứ mà tôi đem lại cho anh—những tài sản, những quyền lực, những cái tên rạng rỡ. Tôi chỉ là vỏ bọc bên ngoài thôi."
Tôi lại đi gần hắn, nhưng không phải để an ủi, mà để nói cho hắn nghe rõ hơn: "
Và bây giờ, hai mươi năm sau, thứ anh yêu vẫn là những thứ đó. Chỉ là... bây giờ anh không còn có nó nữa mà thôi. Anh không yêu tôi vì tôi là tôi. Anh yêu tôi vì anh sợ mất đi."
Tôi ngồi xuống, cách hắn một khoảng cách có thể ôm, nhưng tôi không ôm. Tôi chỉ nhìn hắn, từng chi tiết của khuôn mặt hắn bây giờ đã khác.
"
Anh chưa bao giờ yêu con người tôi, Minh Huyền. Anh chưa bao giờ nhìn vào hồn của tôi. Thằng bé bình thường, những nỗi sợ hãi của tôi, những giấc mơ nhỏ bé của tôi—anh không quan tâm tới bất kỳ thứ nào cả. Anh chỉ nhìn thấy cái danh tiếng, cái tiền bạc, cái thế lực. Và khi những thứ ấy sắp rơi vào tay người khác, anh mới tỉnh dậy để khóc."
Tôi đứng dậy, quay mặt đi, không còn muốn nhìn hắn. Nhưng trước khi tôi buông lời cuối cùng, tôi quay lại lần nữa, khuôn mặt tôi đã không còn những nét yêu thương, chỉ còn lạnh lẽo và kiên định: "
Sự hối hận của anh—nó không đáng một xu, Minh Huyền. Nó chỉ là sự hối tiếc vì mất đi, không phải là sự sám hối vì làm tổn thương. Và điều quan trọng nhất..."
— tôi nhin thẳng vào mắt hắn, từng chữ như một câu kết tội — "đã quá muộn rồi."
Tiếng khóc của hắn bỗng dưng im bặt. Có lẽ hắn vừa nhận ra rằng, dù hắn khóc thế nào, dù hắn nói thế nào, tôi đã đi quá xa—quá xa để quay lại.
Thay vào đó là sự tuyệt vọng chết lặng—một tiếng gọi cuối cùng từ đáy vực sâu, vừa uất sắc vừa bi thương, như nốt nhạc cuối của bản giao hưởng báo thù mà tôi đã phác thảo từ bao năm trước.
Chu Minh Huyền không còn đường lui. Hôm đó, khi những vệ sĩ xuất hiện ở cửa phòng làm việc của hắn, mang theo quyết định từ tòa án, hắn nhận ra rằng tất cả mọi thứ đã kết thúc—không phải bằng một tiếng gầm rú hay cuộc chiến tay đôi, mà chỉ bằng những tờ giấy trắng tinh và sự im lặng của pháp luật.
Hôm sau, hắn bị dẫn vào phòng kín tại tòa nhà luật sư. Bàn phím máy tính vang lên tiếng xào xạc nhẹ. Tôi ngồi đối diện, cùng với chú Lý và người đại diện pháp lý của gia đình. Trước mặền là bản thỏa thuận ly hôn—dàấy, mỗi dòng là một dao cắt.
"
Ông sẽ ký hôm nay," tôi nói, giọng tôi không mang cảm xúc gì cả, "hoặc chúng tôi sẽ để cho các tòa án quyết định. Cá cược của ông không tốt lắm."
Hắn hiểu điều đó. Dòng máu mặt hắn nhạt dần, như một bức tranh bị rửa nước. Những lần hắn cố gắng tìm cách chối cãi đều không có tác dụng—những bằng chứng quá vững chắc, những ghi chép quá chi tiết. Tôi đã dùng hai năm để chuẩn bị cho ngày hôm nay, từng chứng cứ được xếp chồng lên nhau như những viên gạch xây nên bức tường ngăn cách.
Cuối cùng, Chu Minh Huyền cầm lấy chiếc bút mà chú Lý đưa ra. Tôi nhận thấy tay hắn run rẩy—không phải từ sự sợ hãi hay hối hận, mà từ một loại tuyệt vọng sâu thẳm, loại tuyệt vọng khi bạn nhận ra rằng bạn đã cờ bạc toàn bộ cuộc đời và thua cuộc. Hắn ký tên vào từng trang, từng chữ như những tiêu đơn tuyên bố sự kết thúc của chính mình.
Khi nét bút cuối cùng gõ vào giấy, hắn để rơi chiếc bút, và cả người hắn dường như bị sụp đổ từ bên trong. Mắt hắn không nhìn thẳng phía trước, mà nhìn xuống—nhìn vào cái không gì cả.
Tôi lấy lấy bản hợp đồng mà không cần nhìn hắn, không cần một từ lời nào. Hành động đó—thậm chí còn lạnh lùng hơn một lời từ biệt—nói lên tất cả những gì cần nói. Tôi xoay người, bước ra khỏi phòng, chú Lý theo sát sau.
Đó là chiều cuối cùng mà Chu Minh Huyền bước chân vào căn biệt thự ba tầng trên đồi Ngọc Lâu—nơi hắn từng dạo bước những sân vườn rộng lớn, nơi những tiệc tùng hoành tráng được tổ chức, nơi hắn từng có thể mệnh lệnh hàng trăm người. Những vệ sĩ của tòa nhân dân không hề thô bạo, nhưng cũng không có chút nán lại nào trong cách họ hộ tống hắn ra cổng. Trời hôm đó âm u, gió lạnh từ phía bắc thổi qua, và tôi chỉ có thể tưởng tượng cảm giác của hắn khi bước ra những bậc thang đá cuối cùng—bước chân của một người sắp vĩnh viễn mất đi mọi thứ.
Hắốn chiếc thẻ tín dụng—tất cả những gì pháp luật cho phép hắn giữ lại. Tôi có thể hình dung hắn nhìn xuống những chiếc thẻ nhựa đó trong lòng bàn tay, như chúng là những chiếc lá rơi cuối cùng của mùa thu.
Nhưng không lâu sau, những cuộc gọi từ các ngân hàng đã tới. Mỗi cuộc gọột tin tức khác—tài khoản bị phong tỏa, tiền bị đóng băng, những khoản vay được xác nhận và yêu cầu thanh toán ngay lập tức. Tôi không phải là người chỉ thị những hành động này trực tiếp—tòa án đã làm việc đó—nhưng tôi cũng biết rằng tất cả đều xảy ra đúng lúc, chính xác như những domino được sắp xếp trước.
Những chiếc thẻ đó, một lần lần, bị từ chối. Cuối cùng, chúng trở thành những mảnh nhựa vô dụng trong túi hắn.
Phần công việc tiếp theo dễ dàng hơn tôi tưởng. Có lẽ vì Chu Minh Huyền không còn sức để chống cự, hoặc có lẽ vì những người trong công ty đã nhận ra rằng gió đã thay chiều. Tôi không nói nhiều—chỉ cần một cuộc họp ngắn gọn, và những quyết định được công bố. Những người lâu năm củền, những kẻ từng cam chịu khó khăn vì hắn, được cho biết rằng họ không còn cần thiết. Tôi không phán xét họ—họ đã lựa chọn, và bây giờ họ phải sống với lựa chọn đó.
Thay vào đó, tôột nhóm người mới—những người từ các công ty khác, những người có hồ sơ sạch sẽ và sự trung thành không phải bị mua bằng tiền lương cao. Chú Lý ngồi cạnh tôi trong những cuộc họp đầu tiên, đó là sự bảo trợ mà không cần nói lên. Anh trai tôi, Giang Tuấn Anh, đến kiểm tra các con số và đảm bảo rằng mọi thứ chạy trơn tru.
Công ty ổn định nhanh chóng—không phải vì tôi là một nhà quản lý giỏi, mà vì tôi có động lực. Mỗi báo cáo lợi nhuận mà tôi nhận được, mỗi hợp đồng mới mà tôi ký, đều là một cách để xóa bỏ bóng dáng củền khỏi những hành lang và phòng họp này. Tôi muốn thương hiệu Giang Vũ Công Ty trở thành một khái niệm độc lập, hoàn toàn tách biệt với những tội lỗi của quá khứ.
Thế nhưông ty của tôi lên lầu cao hơn, Chu Minh Huyền lại rơi xuống. Từ một doanh nhân được kính trọng, những người mà ngày xưa xếp hàng chờ để bắt tay hắn, giờ hắn trở thành một bóng ma mà người ta tránh né.
Hắn gọi điện cho cái mà hắn từng gọi là "bạn bè."
Trợ lý nhấc máy, nói rằng sếp không có, ắn nói tên mình, họ nói dối: "
Xin lỗi, ông ấy đang bận."
Hắn gọi lần thứ hai. Sau lần thứ ba, họ không bắt máy nữa.
Tôi không cần phải làm gì thêm để phá hủy những mối quan hệ đó. Tiền và quyền—hai thứ duy nhất giữ cho những mối quan hệ này tồn tại—đều đã mất đi. Những người từng quây quầền giờ chỉ nhìn thấy một người đàn ông rỗng tuếch, một vỏ bỏ lại của những ngày xưa.
Hắn cố gắng quay về với Cố Hiểu Man, có lẽ hy vọng rằng cô ấy sẽ còn ở đó—rằng cô ấy sẽ bao dung hắn, rằng họ có thể bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tôi biết rồi, ngay cả trước khi hắn gọi điện cho cô ấy, rằng những hy vọng đó chỉ là những giấc mơ của người bị tỉnh táo.
Cố Hiểu Man đã biến mất từ lâu. Những khoản nợ nần quá nhiều, những lời đe dọa quá dữ dội—tôi biết được từ những người chạy theo những thông tin này. Cô ấy đã bỏ đi, có lẽ ra khỏi thành phố, có lẽ ra khỏi cả đất nước. Tôi không biết cô ấy đang ở đâu, và trong thâm tâm, tôi cũng không quan tâm lắm. Cô ấy là một phần của câu chuyện quá khứ củền—và bây giờ, tất cả những phần đó đã bị gạt sang một bên, bị chôn vùi dưới những trang tính và những quyết định pháp lý.
Hắn tìm đến từng người yêu cũ, nhưng từng cánh cửa đều đóng sập trước mặt hắn mà không hề có lời chào.
Cây gục ngã thì đàn khỉ tản mát, bức tường sụp đổ thì bao tay người vội vã đẩy. Đó là sự thật khô cứng và vô tình nhất của con người.
Thậm chí, mẹ chồng tôi—người phụ nữ có lưỡi đanh nhọn khét tiếng—còn tìm đến công ty tôi để gây chuyện. Bà ngồi chình choe giữa sảnh lớn, lăn lộn, ăn vạ, chửi tôi là kẻ vô tâm, là phụ nữ tàn độc, lại đôi mách tôi phải hoàn trả "tất cả những gì con trai bà đã chi tiêu cho tôi".
Tôi không buồn nói chuyện với bà ta.
Tôi chỉ yêu cầu đội an ninh đưa bà ra khỏi tòa nhà, rồi lập tức thông báo cho phòng tài chính: cắt ngay khoản hỗ trợ hưu trí 50.000 tệ hàng tháng mà tôi đã cấp cho bà ta từ trước. Muốn rút tiền từ túi tôi? Tôi không phải nhà từ thiện, và không có khoản chi phí nào là bắt buộc phải chịu.
Chu Minh Huyền rơi vào hoàn cảnh không lối thoát.
Anh ta cố gắng tìm việc, nhưng những "chiến tích vẻ vang" của mình đã được lan truyền khắp các tập đoàn, không một công ty tôn trọng nào sẵn sàng mở cử. Lại vào lúẫn còn tự cao tự đại, không chịu nạp mình vào bất kỳ công việc nào thấp hèn, lại không sao chịu được sự thiếu thốn—cuối cùng, anh ta chỉ còn biết kiếm sống bằng những công việc tạm thời, chốn chợ. Từng hơi gió lạnh, mỗi ánh mắt lạnh lẽo của người khác, đều dần dần xóa sạch những lớp bề ngoài tự phụ của anh ta, khiếếm trải vị đắng của thế tình thị phu.
Tôi chỉ cần một thời gian ngắn ngủi để quét sạch mọi dấu vết mà họ để lại trong hành trình cuộc đời của tôi.
Từng đồ vật trong nhà mà có liên hệ tới hắn, tôi đều đem vứt bỏ một sạch. Thậm chí, phòng làm việc riêng của hắn trong tòa nhà công ty—cái không gian từng là biểu tượng của quyền lực và kiêu căng của hắn—tôi đã cải tạo hoàn toàn thành một vườn kính ấm áp, nơi ánh nắng chiều thoải mái tuôn vào, và hàng chục loại cây xanh mục xanh mướt phát triển tươi tốt. Tôi muốn rằng mỗi khi bước vào đó, tôi chỉ nhìn thấy sự sống mới, chứ không phải những kỷ niệm cũ kỹ.
Cuộc đời của tôi bắt đầu ghi chép một chương hoàn toàn khác biệt.
Sáu tháng trôi qua.
Dưới quyền quản lý và chi phối của tôi, công ty không chỉ thoát khỏi nguy cơ sụp đổ mà còn lớn mạnh vượt bậc. Nhờ vào những quyết định điều chỉnh sáng suốt về chiến lượà những cải tiến về hệ thống quản trị nội bộ, giá trị vốn hóa thị trường đã tăng lên gấp đôi, mang lại sự thịnh vượng mà ngay cả Chu Minh Huyền thuở nào cũng không tưởng tượng được.
Giới truyền thông và những người trong ngàông còn nhắc đến cái tên cũ kỹ "
Vợ Chu" nữa. Họ gọi tôi bằng một danh xưng mới, đầy tôn trọng: "
Tổng Giám đốc Giang". Cái tên đó nghe lạ lẫm, nhưng nó mang theo sự thỏa mãn kỳ lạ—sự thỏa mãn của một người tự khai phóng chính mình.
Chiếc tóc dài mà tôi đã nâng niu suốt hai mươi năm qua đã rơi xuống sàn tiệm cắt tóc, thay thế bằng một kiểu tóc ngắn, sắc nét, với những đường cong chủ động và tự tin mà tôi trước đây chưa bao giờ dám có.
Những chiếc áo dài mềm mại, những bộ váy xòe nhẹ nhàng mà tôi từng mua với hy vọng chúng sẽ khiến anh ấy lạc vào tình yêu hơn—tất cả đã được gói gọn và tặng cho các cô gái trẻ trong gia đình. Thay vào đó là những bộ vest chất liệu cao cấp, những chiếc quần âu mạnh mẽ, những chiếc áo sơ mi tối màu mà tôi từng nhìn trộm những tấm hình trên các tạp chí thời trang nhưng chưa bao giờ dám mặc. Bây giờ thì khác—bây giờ tôi mặc bởi vì tôi yêu thích chúng, chứ không phải để vui lòng ai.
Tôi sống với một sự tự do vô tư, giống như một người vừa mở mắột giấc ngủ dài. Sự tự tin phủ lên mình tôi như một lớp ánh sáng, và mọi người đều có thể cảm nhận được nó.
Hôm con gái tôi bay từ nước ngoài về để ở lại dịp hè, nó dừng lại khi thấy tôi, rồi bộp nhảy vào lòng tôi với cách ôm mà tôi không từng nhận được từ một đứa trẻ lâu rồi. Nó nhìn tôi—thực sự nhìn tôi, chứ không phải qua, không phải bên cạnh—rồi nói với một giọng chứa đầy tự hào: "
Mẹ ơi, mẹ trông thực sự mạnh mẽ lắm đấy."
Hai chúng tôi trở thành những người bạn, không còn là mẹ con theo cách truyền thống. Tôi bắt tay nó rồi đi dạo trong các con phố có tên, uống những tách trà chiều đắt tiền trong những quán trà nhỏ ẩn mình, đứng trước những tấm tranh và những tác phẩm điêu khắc trong các không gian triển lãm hiện đại. Nó nói cho tôi nghe về những bạn của nó ở nước ngoài, và tôi kể những chuyện về công việc—không phải những điều chồng muốn nghe, mà là những thứ thực sự khiến trái tim tôi nhảy loạn.
Tôi tự hào về nó. Và—đây là điều mà tôi mất rất lâu để hiểu—tôi cũng tự hào về chính mình.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trong một nhà hàầng, loại nơi mà các nhà lãnh đạo công ty lớn thường gặp để nói chuyện về tiền bạc và tương lai. Trước mặt tôi là một người đàn ông mới, đối tác tiềm năng, và mục tiêu của cuộc trò chuyện là xây dựng một liêà cả hai chúng tôi đều tin tưởng.
Khi tôi nhấc cốc nước lên, tôửa sổ lớn bằng kính trong suốt. Thành phố dưới chân tôi lấp lánh với hàng trăm ngàn ánh đèn, những con đường như những sợi dây vàng dính trên một bức vải đen. Tôi có thể nhìn thấy mọi thứ từ đây—những tòa nhà cao vút, những quảng trường đông đúc, những chiếc xe chạy lượn lướt như những con cá trong biển đô thị.
Nhưng thì đột nhiên, một thứ gì đó kéo ánh mắt tôi xuống. Không phải một cảnh đẹp, mà là một bóng dáng—bóng dáng của một người mà tôi nghĩ rằng tôi đã quên.
Là Chu Minh Huyền.
Hắn đang đứng dưới ánh đèn đường ở phía bên kia con đường, mặc một bộ đồng phục bảo vệ—chiếc áàu, chiếc quần côc bê bối, những chiếc button chỉ vớ vẩn còn dính trên người. Những tờ giấy nhỏ mờ nhạắn—quảng cáo cho một dự án bất động sản nào đó, dự án mà tôi chắc chắn hắn không có lợi ích gì trong đó. Hắn đang đưa những tờ giấy đó cho những người đi đường, những người không quan tâm và chỉ vất chúng đi ngay lập tức.
Gió tối nay thổi lạnh, và hắn lẩm thẩm gì đó dường như để tự động viên. Lưng hắn hơi còng, không phải từ một bệnh tật mà từ hàng ngày mệt mỏi. Mái tóc hắn—tôi nhớ nó từng bóng bẩy và dầu gội đắt tiền—bây giờ trông xơ xác và mất sắc.
Những năm đó, hắn đã từng bước vào một phòng với ánh mắt tự tin, mỉm cười như thể anh ta sở hữu cả thế giới. Bây giờ hắn cúi người một cách vô thức mỗi khi ai đó bước qua, như thể lòng tự trọng của hắn đã bị xóa sạch bởi thời gian và những quyết định sai lầm.
Tôi không biết tôi đang nhìn bao lâu. Có lẽ chỉ một vài giây—nhưng những giây đó dài vô hạn, giống như hắn cũng có thể cảm nhận được nó. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, không phải nhìn tôi một cách cùng chủ đích, mà chỉ một hành động phản xạ, như thể tâm trí hắn vẫn còn có một sợi dây nối với tôi dù tôi không muốn như vậy.
Cách nhau một con đường rộng, cách nhau bức kính sáng bóng, cách nhau cả một thế giới khác biệt—ánh mắt chúng tôi gặp nhau. Tôi nhìn thấy sự ngạc nhiên trong ánh mắt hắn, rồi là sự buồn bã, sự hối hận, và những thứ khác mà tôi không muốn cảm nhận.
Tôi không ngoảnh mặt đi. Tôi nhìn thẳng, và trong ánh mắt của tôi, hắn có thể thấy: tôi không còn là người hắn từng biết nữa.
Trong từng nếp nhăn của gương mặt hắn, tôi đọc được toàn bộ một cuộc nội chiến im lặng — kinh hoàng vì bất ngờ, những giọt máu hối hận nhỏ giọt từng phút, ghen tị cơn cuồng và một nỗi sợ hãi sâu thẳm xuyên suốt xương t. Đó là một bức tranh mà sắc màu không ngừng cháy nổi, xung đột với nhau cho đếờ.
Nhưng tôi không quay mặt đi. Không né tránh.
Gương mắt của chúng tôi gặột sợi tơ thời gian — lâu đủ để hắn hiểu rằng tôi thấy tất cả những gì hắn cảm nhận, nhưng không đủ để hắn nói lên một lời nào. Tôi để cho ánh nhìn đó nằm yên, không rút lại, không chực chờ. Đơn giản, yên tĩnh, như một lạnh nhạt lâu đã.
Rồi, tôi gật đầu nhẹ. Chiếc ly rượu vang giữa bàn bàn tay tôi nhấc lên, từ tốn và chắc chắn. Ánh sáng từ cửa sổ lọt vào chiếc ly, tạo ra một sắc đỏ tươi như huyết quản mới chảy.
"
Chúng ta sẽ hợp tác rất tốt đẹp," tôi nói với người ngồi đối diện, giọng điệu của tôi chứa đầy một sự tự tin mà hắn chưa bao giờ thấy trên tôi — hay đúng hơn, là hắn đã từng nhìn thấy nhưng đã quên mất, mất nó khi hắn chọn để rời khỏi.
Ánh mắt tôi không hướng về phía hắn nữa. Nó sáng rõ chỉ dành cho những gì phía trước.
Sự trả thù mà tôi học được từ những ngày tháng dài, chẳng bao giờ là sự mất mát hay cái chết. Không. Sự trả thù thực sự, chính là để hắn sống — sống với đủ sức để nhìn thấy rõ ràng, nghe rõ ràng từng tiếng cười của tôi, từng bước chân tôi dệt nên. Để hắn chứng kiến một đời sống mà hắn không có mặt, một hình hài rực rỡ mà hắn không thể chạm tới, một tương lai mà hắn mãi mãi bị đẩy ra ngoài. Để hắọn đời cái mặn chát của tiếc nuối, cái nặng nề của hối hận — những gánh nặng vô hình mà sẽ ăn mòn hắn từng ngày, từng đêm.
Tôi cuộn lại toàn bộ chú ý của mình, rút lại từng sợi tâm trí. Người ở phía sau lưng tôi, người vừa mới xuất hiện lại trong cuộc sống này như một bóng ma từ quá khứ — hắn không còn là gì nữa. Chỉ là bụi trần bao phủ một trang sách mà tôi đã đóng lại.
Ngày hắn quay lại từ Maldives, từ lúc đó, dòng chảy của cuộc đời tôi đã hoàn toàn rẽ sang hướng khác. Hắn không còn là bất kỳ mốc chỉ đường nào. Hắn không còn là ai.
Đây là cuộc sống của tôi. Đây là thời đại thuộc về tôi — nơi tôi là những gì tôi chọn lựa, làm những gì tôi muốn, bước đi theo những đường lối của riêng tôi.
Và bây giờ, nó mới thực sự bắt đầu.