Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mất Tự Do

Hoắc Phạn Thâm cứu tôi khỏi bóng tối

2203 từ

Chuyện gì xảy ra vậy?"

Anh hỏi, nhìn Giản Mạt trước khi nhìn tôi, đang đứng trong vòng tay của anh, với mắt đỏ hoe vì khóc. Tôi cảm thấy xấu hổ và cố gắng giấu đi cảm xúc của mình, nhưng anh đã nhìn thấy mọi thứ.

"

Không... không có gì," tôi nói, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói của tôi vẫn rung lên vì khóc. Tôi túm lấy ống tay áo của Hoắc Phạn Thâm, như thể tìm kiếm sự bảo vệ và an toàn từ anh. "

Anh Phạn Thâm, anh đừng trách chị Giản Mạt, là do em không nên nhiều lời..."

Hoắc Phạn Thâm nhìn tôi với sự quan tâm và lo lắng, sau đó nhìn Giản Mạt với sự nghiêm khắc. "

Nói cho rõ ràng," anh nói, giọng điệu củính ra lệnh. "

Có tôi ở đây, không ai có thể bắt nạt cô."

Tôi cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc theo cột sống của mình khi Hoắc Phạn Thâm nói như vậy. Tôi biết rằng anh sẽ bảo vệ tôi, và điều đó làm cho tôi cảm thấy an toàn hơn. Tôi nhìn anh và thấy sự quyết tâm trong mắt của anh, và tôi biết rằng tôi phải nói ra sự thật.

"

Em... em chỉ thấy chị Giản Mạt lại định vứt đi nhiều quần áo thế này, thấy lãng phí quá," tôi nói, cố gắng giữ bình tĩnh. "

Bây giờ bao nhiêu nhà quần áo còn vá chồng vá lớp... Em chỉ nhắc nhở một câu thôi. Nhưng chị Giản Mạt nói... chị ấy nói chị ấy xinh đẹp, chỉ có mỗi ngày thay một bộ đồ mới mới xứng với gương mặt của chị ấy, bảo em đừng xen vào việc người khác..."

Khi tôi nói xong, ánh mắt của Hoắc Phạn Thâm trở nên sắc bén như dao, và anh nhìn Giản Mạt với sự nghiêm khắc. "

Giản Mạt, cô càng ngày càng quá quắt rồi đấy!"

Anh nói, giọng anh nén cơn giận. "

Cô có biết hiện giờ còn bao nhiêu người ăn không đủ no mặc không đủ ấm không? Cô vì cái bản mặt này của mình mà vung tay quá trán như vậy sao? Giác ngộ tư tưởng của cô đâu rồi?!"

Giản Mạt nhìn gương mặt đầy vẻ chán ghét và thất vọng của Hoắc Phạn Thâm, và tôi có thể thấy sự mệt mỏi và thất vọng trong mắt của cô. Cô biết rằng mình đã sai, và cô không biết phải giải thích như thế nào. Tôi cảm thấy một chút thương hại cho cô, nhưng tôi cũng biết rằng cô phải học cách thay đổi và trở thành một người tốt hơn.

Khi tôi nhìn vào mắt của Hoắc Phạn Thâm, tôi thấy sự quan tâm và lo lắng của anh dành cho tôi. Tôi biết rằng anh sẽ luôn bảo vệ tôi, và điều đó làm cho tôi cảm thấy an toàn hơn. Tôi cảm ơn anh vì đã xuất hiện và giúp tôi trong lúc khó khăn này.

Tôi vẫn nhớ như in cảm giác tuyệt vọng lan tỏa trong người mỗi khi tôi cố gắng giải thích, tranh luận với Hoắc Phạn Thâm. Mỗi một lần như vậy đều kết thúc bằng sự chán ghét sâu sắc hơn và hình phạt nặng nề hơn từ anh. Năm năm đã trôi qua kể từ khi chúng tôi bắt đầu làm việc cùng nhau, và tôi cảm thấy như thể tất cả sức lực của tôi đã bị hút sạch bởi những lần "không được tin tưởng"

ấy.

Cảm giác tê dại vẫn còn tồn tại, lan từ tim ra khắp tứ chi của tôi. Tôi ngước mắt nhìn Hoắc Phạn Thâm, ánh mắt trống rỗng của tôi dường như đang nói lên tất cả. "

Tôi biết anh chán ghét tôi," tôi nói, mỗi từ ngữ đều chứa đựng sự buông xuôi. "

Vậy lần này muốn phạt tôi thế nào? Nói thẳng đi, tôi đang vội."

Thái độ bất cần của tôi dường như đã chọc giận Hoắc Phạn Thâm. Anh bước lên một bước, khí thế bức người, và hỏi: "

Thái độ của cô là thế nào hả?!"

Giọng nói của anh đầy tức giận, nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi. Tôi đã quá quen với cách phản ứng của anh.

"

Chẳng lẽ không phạt sao?"

tôi nhếch môi, cố gắng giữ bình tĩnh. "

Thủ trưởng Hoắc xưa nay thưởng phạt phân minh, đối với tôi chẳng phải càng yêu cầu nghiêm khắc sao?"

Tôi biết rằng tôi đang đẩy anh vào tình huống khó xử, nhưng tôi không thể giúp được mình. Tôi cảm thấy như thể tôi đang bị đẩy vào góc tường, và không có cách nào để thoát.

Hoắc Phạn Thâm bị tôi chặn họng đến mức nghẹn một hơi ở ngực, mặét. Tôi có thể thấy sự tức giận và bối rối trong mắt anh. Nhưng tôi không cảm thấy thắng lợi. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi, như thể tôi đã đánh một trận chiến mà không có kết quả.

Khương Tùy Châu, người đứng bên cạnh, thấy tình huống này và liền nhỏ giọng khuyên can: "

Anh Phạn Thâm, chị Giản Mạt có lẽ chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông… Hay là cứ để chị ấy nhặt quần áo lại, sau này đừng lãng phí như vậy là được rồi…"

Giọng nói của cô mềm mại, nhưng tôi biết rằng cô đang cố gắng tìm cách giải quyết tình huống này. Tôi chỉ hy vọng rằng mọi thứ sẽ sớm kết thúc, và tôi có thể tìm được một chút bình yên.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôìn thấy bộ dạng "nước đổ đầu vịt" của Giản Mạt, và đống quần áo cũ vương vãi dưới đất. Cơn giận trong tôi lẫn lộn với một cảm xúc không tên, khiến tôi thốt ra lời cay nghiệt: "

Nhặt lại? Nhặt lại thì cô ấy có nhớ được bài học không? Nếu cô đã không biết trân trọng như vậy thì vào phòng biệt giam đi, ở đó một ngày mà tự kiểm điểm lại mình! Không được ăn uống gì cả, để mà ngẫm xem những người không có quần áo mặc họ sống thế nào!"

Khi tôi nói ra những lời đó, tôi không thể không cảm nhận được sự nặng nề trong lòng. Tôi biết rằng Giản Mạt có một nỗi sợ hãi không gian kín, một điều mà cô chưa từng nói với ai, kể cả tôi. Nhưng tôi không thể không nghĩ về việc cô sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi đó trong phòng biệt giam.

Cơ thể Giản Mạt run lên một cách khó nhận ra, và tôi có thể thấy được sự sợ hãi trong mắt cô. Nhưng cô vẫn không nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt tôi một cái, với ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Sau đó, cô xoay người và đi theo những người lính vừạy đến về phía phòng biệt giam.

Dáng lưng cô vẫn thẳng tắp, không hề quay đầu, không hề chất vấn, thậm chí đến một giọt nước mắt cũng không có. Tôi nhìn bóng lưng cô biến mất ở cuối hành lang, và cảm giác hoảng hốt vô cớ trong lòng ngày một nặng nề. Có gì đó không ổn, và tôi không thể không nghĩ về việc tôi đã làm sai điều gì.

Kể từ khi tôi trao vị trí múa chính cho Khương Tùy Châu, Giản Mạt đã không còn bình thường nữa. Trước đây, khi tôi thiên vị, khi tôi vì thành kiến mà khắt khe với cô, cô sẽ đỏ hoe mắt, bướng bỉnh hỏi tôi: "

Hoắc Phạn Thâm, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”, “Tôi phải làm sao thì anh mới bớt nhìn tôi bằng ánh mắt đó?”. Nhưng bây giờ, cô không nói gì, chỉ im lặng và đi theo những người lính.

Tôi cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, và tôi không thể không hỏi mình: "

Tôi đã làm gì sai?"

. Tôi biết rằng tôi phải tìm cách để sửa chữa những việc đã làm, và để giúp Giản Mạt vượt qua nỗi sợ hãi của cô. Nhưng làm thế nào, tôi vẫn chưa biết.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi tôi cố gắng giữ bình tĩnh trước bộ dạng giả vờ uất ức của cô. Dù tôi không hề lay động, nhưng ít ra, cô đã có một phản ứng, một dấu hiệu cho thấy cô vẫn còn quan tâm đến tôi.

Tuy nhiên, bây giờ mọi thứ đã thay! Cô không còn làm loạn khi bị cướp đi cơ hội, khi bị vu oan và phải chịu đựng những khó khăn, khi bị nhốt biệt giam. Cô đã thay đổi, và ánh mắt của cô cũng đã thay đổi.

Không còn sự uất ức, không còn sự cố chấp muốn chứng minh điều gì đó như trước, chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lẽo. Tôi đã nhìn thấy sự sợ hãi thoáng qua nơi đáy mắt cô, nhưng cô không cho tôi thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự yếu đuối.

Tại sao cô lại thay đổi như vậy? Tại sao cô lại chấp nhận số phận của mình mà không kháng cự?

Một cảm giác hoảng sợ chưa từng có bủa vây lấy tôi, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt khiến tôi gần như nghẹt thở. Tôi suýt chút nữa đã thốt lên gọi cô lại, nhưng cuối cùng, tôi chỉ đứng yên tại chỗ, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch đốt ngón tay, trơ mắt nhìn cô bị đưa đi.

Phòng biệt giam nhỏ hẹp, tối om, chỉ có một ô cửa thông gió cao bằng bàn tay hắt vào một tia sáng yếu ớt. Cô tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, rồi trượt xuống ngồi bệt dưới đất, ra sức cấu mạnh vào mu bàn tay, cố dùng cơn đau để giữ bản thân tỉnh táo.

Tôi nhớ lại cảm giác của cô khi cô bị nhốt trong phòng biệt giam, cảm giác áp bức và sợ hãi. Hơi thở của cô bắt đầu trở nên khó khăn, tim đập liên hồi như đánh trống, mồ hôi lạnh tức thì thấm ướt lưng áo. Cô cố gắng giữ bản thân tỉnh táo, nhưng vô ích, bóng tối vô tận và cảm giác áp bức như thủy triều nuốt chửng cô.

Tôi không thể không suy nghĩ về cô, về sự thay đổi của cô, về cảm giác của cô khi cô bị nhốt trong phòng biệt giam. Tại sao cô lại chấp nhận số phận của mình mà không kháng cự? Tại sao cô lại thay đổi như vậy? Tôi cần phải tìm hiểu, cần phải biết lý do đằng sau sự thay đổi của cô.

Tôi cảm thấy bóng tối đang bao vây lấy tôi, như thể nó có một sự sống riêng, và những ký ức từ tuổi thơ lại bắt đầu tràn về trong tâm trí tôi.

Tôi nhớ đến cái kho xưởng tối tăm đó, tiếng chuột chạy qua chạy lại, và nỗi tuyệt vọng khi tôi gào thét mà không ai đáp lại. Cảm giác ngạt thở ngày càng trở nên nặng nề hơn, và tôi không thể kiểm soát được nó. Tôi co người lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết máu hình trăng khuyết. Tôi cảm thấy ý thức của mình đang giằng xé giữa tỉnh táo và u mê, và tôi không biết phải làm gì.

Tôi không biết bao lâu sau, bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng lấy tôi. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy mình như được ai đó bế lên. Vòng tay ấy hơi cứng nhắc, nhưng rất vững chãi, và mang theo hơi thở thanh khiết quen thuộc. Tôi cũng cảm nhận được một sự run rẩy khó nhận ra, nhưng tôi không thể chắc chắn liệu đó có phải là ảo giác hay không.

Tôi hoàn toàn mất đi ý thức.

Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi đã ở trong phòng y tế, không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Hai cô y tá trẻ đang thu dọn dụng cụ bên cạnh, và khi thấy tôi tỉnh, một cô y tá mặt tròn thở phào nhẹ nhõm. "

Đồng chí Giản Mạt, chị cuối cùng cũng tỉnh rồi! Làm chúng tôi sợ chết khiếp," cô nói.

Tôi cố gắng lên tiếng, nhưng giọng của tôi khàn đặc đến đáng sợ. "

Tôi... ai đã đưa tôi đến đây?"

tôi hỏi.

Cô y tá mặt tròn nhanh nhảu: "

Là Thủ trưởng Hoắc đấy ạ! Chị không biết đâu, lúc đó Thủ trưởng cuống cuồng đến mức... Ái!"

Cô y tá nói, và tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của cô. Tôi vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi biết rằng tôi cần phải tìm hiểu thêm.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương khéo léo xây dựng sự không đồng bộ giữa hình ảnh nữ chính yếu đuối và cách Hoắc Phạn Thâm phản ứng mãnh liệt, hé mở những cảm xúc ẩn sâu phía sau sự lạnh lùng của nam chính.

📖 Chương tiếp theo

Vỡ đê sông Thanh Hà trong đêm bão, và người anh sẽ tiết lộ những bí mật gì khi cứu cô thoát khỏi mưu đồ tối tăm.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord