Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mất Tự Do

Thức tỉnh và nhận ra sự thật về Giản Mạt

2814 từ

Tôi nằm mơ à? Hay đó là thực tại? Tôi không biết đã chìm nổi trong bóng tối bao lâu, nhưng cuối cùng, tôi cũng cố gắng mở đôi mi nặng trĩu của mình. Đập vào mắt là trần nhà trắng toát của bệnh viện, và ánh nắng xuyên qua cửa sổ hơi chói mắt. Tôi khẽ cử động, cả người đau như rã rời, đặc biệt là phần đầu đau âm ỉ không dứt.

Tôi nhìn xung quanh, cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra. Tôi thấy Hoắc Phạn Thâm ngồi cạnh giường của tôi, nhìn tôi với một biểu cảm lo lắng và quan tâm. Tôi không hiểu tạại làm như vậy, nhưng tôi cảm thấy một chút ấm áp trong lòng khi thấâm đến tôi như vậy.

Tôi mở mắt và thấy một bóng người ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, vẫn mặc quân phục, áo khoác vắt trên lưng ghế. Quầng thâm dưới mắt anh đậm đặc, cằm lún phún râu xanh, trông vô cùng tiều tụy. Đó là Hoắc Phạn Thâm, và giọng nam trầm thấp, khàn khàn củên bên cạnh tôi.

"

Cô tỉnh rồi à?"

anh hỏi, nhưng tôi không cần trả lời, vì anh đã thấy tôi mở mắt. Thay vào đó, tôi quay đầu để nhìn anh, và thấy đáy mắt anh lướt qua một tia nhẹ nhõm rất nhanh, nhưng ngay sau đó lại được che phủ bởi vẻ lạnh lùng thường thấy.

Anh mím môi, không nói lời nào, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, như đang xem xét, lại như đang chờ đợi điều gì đó. Tôi cảm thấy một chút bấìn vào mắt anh, nhưng tôi không biết tại sao. Có lẽ là vì tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bị bỏ rơi, bị bỏ lại phía sau. Nhưng tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa, nên tôi cất tiếng, giọng yếu ớt khô khốc: "

Có thể rót cho tôi ly nước không?"

Hoắc Phạn Thâm rõ ràng khựng lại, như thể anh không ngờ tôi sẽ nói điều đó. Hầu kết khẽ lăn động, anh đứng dậy, động tác hơi cứng nhắc rót một ly nước ấm, đưa đến bên môi tôi, cẩn thận đỡ tôi uống vài ngụm. Tôi cảm thấy một chút bấạm vào tôi, nhưng tôi không biết tại sao. Có lẽ là vì tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bị anh chạm vào, bị anh hôn. Nhưng tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa, nên tôi lắc đầỏi tôi có muốn uống thêm không.

"

Còn muốn nữa không?"

anh hỏi, giọng vẫn không có chút hơi ấm nào. Tôi lắc đầu, và anh đặt ly xuống, ngồi lại chỗ cũ. Nhìn gương mặt bình thản quá mức của tôi, cảm giác hoảng loạn đó lại ập đến. Tôi có thể thấy được sự lo lắng trong mắt anh, nhưng tôi không biết tạại lo lắng như vậy.

"

Cô không có gì… muốn hỏi tôi sao?"

Cuối cùng anh không nhịn được, lên tiếng trước. Tôi nhìn anh, và thấy sự lo lắng trong mắt anh. Tôi không biết tạại lo lắng như vậy, nhưng tôi có thể cảm thấy được sự bấòng anh.

"

Hỏi gì cơ?"

tôi hỏi, giọng vẫn bình thản. Anh dừng lại, giọng trầm xuống: "

Hỏi… tại sao tôệu cho Khương Tùy Châu, hỏi tại sao… lại cứu cô ấy trước, không cứu cô."

Tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười cực nhạt, gần như hư vô. Tôi không biết tạại hỏi điều đó, nhưng tôi có thể cảm thấy được sự tiếc nuối trong lòng anh. Tôi không muốn trả lời anh, vì tôi không biết tạại hỏi điều đó. Nhưng tôi có thể cảm thấy được sự bấòng anh, và tôi không muốn tiếp tục làm anh phải chịu đựng sự bất an đó nữa.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi cô nhìn tôi với một ánh mắt lạnh lùng, nói: “Tôi biết anh có thành kiến với tôi.” Cô không cần nhìn tôi, chỉ cần nhìn trần nhà, giọng nói của cô vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều rõ ràng và sắc sảo: “Đã như vậy, tôi còn gì để hỏi nữa đâu?” Cô ngừng một lát, rồi thốt ra mấy chữ với một giọng nói chậm rãi: “Cứ vậy đi. Tôi cũng sẽ không quan tâm nữa.”

Khi tôi nghe những lời đó, trái tim tôi rung động dữ dội! Cô nói gì thế? Không quan tâm đến thành kiến của tôi, hay là... không quan tâm đến tôi nữa?! Câu hỏi đó đảo lộn tâm trí tôi, khiến tôi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.

Tôi vẫn nhớ cảm giác hoảng loạn đó, như một cơn sóng lớn đập vào tâm hồn tôi. Tôi vừa định mở lời, nhưng đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bị gõ vang. Cảnh vệ Tiểu Trần bước vào, thấy cô tỉnh táo thì sững lại một chút, nhưng vẫn nhanh chóng nghiêm mình chào: “Báo cáo thủ trưởng! Nhiệm vụ khẩn cấp! Biên giới có tình huống đột xuất, cần ngài quay lại bộ chỉ huy ngay!”

Tôi nhíu chặt mày, nhìn cô đang nhắm mắt trên giường, lại nhìn người cảnh vệ đang lo lắng, dường như có chút do dự. Tôi biết tôi phải đi, nhưng một phần của tôi không muốn rời bỏ cô.

“Anh đi đi.” Cô lên tiếng trước, “Tôi tự chăm sóc mình được.” Lời nói của cô như một gáo nước lạnh, khiến tôi phải tỉnh táo lại.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, tôi gượng gạo duy trì vẻ lãnh đạm: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi vốn không định ở lại chăm sóc cô. Nhiệm vụ quan trọng hay cô quan trọng, tôi phân biệt được.” Tôi nói xong, rồi quay người sải bước rời đi, tiếng bước chân mất hút ngoài hành lang.

Khi tôi rời đi, tôi không biết cô sẽ nghĩ gì, nhưng tôi biết tôi phải đi. Tôi không thể ở lại và xem cô như một người không quan trọng. Tôi phải đi, để cô có thể tự chăm sóc mình, và để tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Cô mở mắt, nhìn cánh cửa trống không, khẽ cười. “Phải rồi,” Cô nói thầm vào thinh không, “Trong lòng anh, ai cũng quan trọng hơn tôi. Nhưng anh yên tâm, sớm thôi… kẻ vô danh tiểu tốt khiến anh chán ghét này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.” Lời nói của cô như một lời nguyền, khiến tôi phải tự hỏi, liệu tôi có thực sự quan trọng hơn cô, hay chỉ là một người tự kiêu?

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh Giản Mạt nằm trên giường bệnh, khuôn mặt bình thản khi nói “Tôi cũng sẽ không quan tâm nữa”. Đó là hình ảnh cứ lẩn quẩn trong đầu tôi suốt ba ngày thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp, khiến tôi cảm thấy hoảng loạn như dây leo quấn lấy tôi, càng lúc càng thắt chặt.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ sớm, tôi quyết định trở về trong đêm, không thể chờ đợi một giây phút nào nữa. Chiếên con đường xóc nảy, và tôi lần đầu tiên phá lệ dùng điện thoại quân dụng gọi về nhà, hy vọng có thể nghe thấy giọng nói quen thuộc của Giản Mạt.

Tuy nhiên, đáp lại chỉ là những hồi chuông dài vô tận, không ai nhấc máy. Cảm giác hoảng loạn trong tôi tăng lên, và tôi thúc giục tài xế: “Lái nhanh lên.” Ngón tay tôi vô thức siết chặt lấy tay vịn, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong sự bất an.

Cảnh vệ Tiểu Trần ngồi ở ghế phụ, do dự một hồi rồi thấp giọng nói: “Thủ trưởng, có một việc… khi ngài đang làm nhiệm vụ, Chủ nhiệm Vương bên Chính trị có gọi điện, nói đợi ngài về có văn kiện quan trọng cầài.” Tim tôi nảy lên một nhịp, và tôi hỏi ngay: “Văn kiện gì?”

Tiểu Trần nhìn tôi với một ánh mắt không chắc chắn: “Chủ nhiệm Vương không nói cụ thể, chỉ nhấn mạnh… nhất định phải là ngài đích thân tới lấy.”

Cảm giác bấôi đột ngột tăng mạnh, và tôi cảm thấy như có một thứ gì đó không đúng lắm. Khi xe dừng trước cửa khu tập thể, tôi đẩy cửa xe và gần như lao vào trong nhà, hy vọng có thể tìm thấy một sự giải thoát khỏi cảm giác này.

Nhưng khi tôi đẩy cửa ra, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Không ánh đèn, không hơi ấm khói bếp, thậm chí không có mùi hương bồ kết thoang thoảng giống hoa dành dành trên người Giản Mạt. Phòng khách được thu dọn sạch sẽ đến lạ thường, và trên bàn trà đặt trơ trọi một chiếc chìa khóa—chìa khóa của khu tập thể. Hơi thở tôi nghẹn lại, và tôi xông vào phòng ngủ, hy vọng có thể tìm thấy một sự giải đáp cho tất cả những câu hỏi đang đè nặng trong tâm trí tôi.

Tôi đứng trước tủ quần áo, cảm giác như một phần của tôi đã bị xé bỏ. Những bộ quần áo mà tôi từng mặc, từ quân phục đến thường phục, thậm chí cả những bộ váy mà tôi từng chê quá sặc sỡ, tất cả đều biến mất không dấu vết. Trên bàn trang điểm, chỉ còn lại một chiếc lược gỗ cũ mà tôi đã sử dụng trong nhiều năm, giống như một lời nhắc nhở về những gì đã mất.

Tôi nhìn lên tủ đầu giường và thấy một bức thư đặt ở đó. Tay tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát khi tôi chộp lấy bức thư. Thư rất ngắn, nhưng nét chữ nắn nót đến mức cứng nhắc, như thể người viết đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

"

Đồng chí Hoắc Phạn Thâm," thư viết, "

Giấy ly hôn do tổ chức phê duyệt đã lĩnh, phần của tôi tôi đã mang đi. Phần của anh ở chỗ Chủ nhiệm Vương. Năm năm hôn nhân, cảm ơn anh đã chiếu cố. Từ êm đẹp, mỗi người một hạnh phúc riêng. Chúc anh và đồng chí Khương Tùy Châu bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm. Giản Mạt để lại."

Từng chữ trong thư như kim nung đỏ đâm vào mắt tôi, vào tim tôi. Tôi cảm thấy như đang bị đánh gục bởi những lời lẽ lạnh lùng và vô cảm. Tôi lẩm bẩm mấy chữ "bạch đầu giai lão... vĩnh kết đồng tâm" và đột nhiên cười như điên dại, tiếng cười khàn đặc vỡ vụn. "

Giản Mạt... cô hận tôi đến thế sao... hận đến mức muốn đẩy tôi cho người khác?"

tôi tự hỏi mình, cố gắng hiểu lý do đằng sau những lời lẽ đó.

Tôi vò nát bức thư và lao ra khỏi cửa, không thể chịu đựng được cảm giác đau đớn và bất công. Trong đêm tối, tôi vẫn mặc nguyên bộ quân phục bám đầy sương lạnh, đập cửa nhà Chủ nhiệm Vương. "

Đơn ly hôn của cô ấy, là ông duyệt?"

tôi hỏi giọng lạnh thấu xương, cố gắng tìm kiếm sự thật.

Chủ nhiệm Vương không trả lời, nhưng tôi thấy ông lấy từ trong két sắt ra một cuốn sổ ly hôn khác và một bản sao hiệp nghị đã ố vàng, đẩy về phía tôi. Tôi cảm thấy như đang được đẩy vào một thế giới mới, một thế giới mà tôi không hiểu rõ, nhưng tôi biết rằng tôi phải đối mặt với nó.

Tôi đứng trước bàn làm việc, ngón tay cứng đờ trên bản hiệp nghị trước mặt. Năm năm trước, tôi bị thương nặng hôn mê, và tổ chức đã lo lắng rằng tôi sẽ không có người nối dõi. Vì vậy, họ đã sắp xếp cuộc hôn nhân này với Giản Mạt, một mầm non ưu tú nhất của đoàn văn công. Cô ấy khi đó vừa tốt nghiệp học viện múa, và không muốn gả.

"

Tôi nhớ như ngày hôm qua", tôi nghĩ thầm, "cô ấy đã đồng ý với điều kiện 'nếu sau 5 năm tình cảm không hòa hợp có thể ly hôn và được cử đi Liên Xô du học'". Giọng Chủ nhiệm Vương vang lên rõ ràng, "

Phạn Thâm, 5 năm qua, cô ấy luôn chờ đợi ngày này". Tôi cảm thấy như bị sét đánh, lảo đảo lùi lại một bước, va vào giá sách.

"

Tôi không biết", tôi nghĩ thầm, "cô ấy đã chờ đợi ngày nàâu. Mỗi một ngày, mỗi một giây, cô ấy đều là đang đếm ngược". Tôi cảm thấy một cảm giác tội lỗi và hối hận. "

Tại sao tôi không biết", tôi nghĩ thầm, "cô ấy đã chịu thiệt thòi nhiều như vậy".

Chủ nhiệm Vương im lặng nhìn tôi, trong ánh mắt đó có sự thương hại, cũng có cả sự không tán đồng. "

Chuyện của mẹ cậu là tâm ma của cậu", anh nói, "tổ chức có trách nhiệm vì chưa điều tra kỹ nút thắt trong lòng cậu đã vội vàng sắp xếp hôn nhân". Tôi cảm thấy một cảm giác xấu hổ và tội lỗi.

"

Trước khi đi, cô ấy còn đặc biệt đề cử đồng chí Khương Tùy Châu với tôi", Chủ nhiệm Vương nói, "coi như ứng cử viên vợ mới cho cậu. Cô ấy nói, Khương Tùy Châu sẽ là… kiểu người mà cậu thích". Tôi chỉ thấy một luồng máu nóng xông thẳng lên đầu, mắt tối sầm lại. "

Tại sao cô ấy lại làm như vậy", tôi nghĩ thầm, "tại sao cô ấy lại đề cử người khác cho tôi".

Tôi đấm mạnh một phát xuống bàn làm việc bằng gỗ đặc, phát ra tiếng động trầm đục. Tôi cảm thấy một cảm giác bùng nổ và tuyệt vọng. "

Tôi không biết", tôi nghĩ thầm, "tôi sẽ làm gì tiếp theo".

Tôi nhớ như in giây phút đó, khi tôi nghe thấy cô ấy đẩy tôi vào vòng tay của người khác. Cái cảm giác đau đớn và bất công đó làm tôi không thể thở được, nước mắt tôi rơi xuống như mưa. "

Tôi không thích Khương Tùy Châu! Tôi... tôi..."

Tôi cố gắng nói, nhưng lời nói đó lại bị tắc nghẹn trong cổ họng tôi.

Tôi chỉ muốn nói rằng tôi thích Giản Mạt, nhưng cảm giác nóng bỏng và tự ti đó khiến tôi không thể nói ra được. Chủ nhiệm Vương nhìn tôi với ánh mắt thương xót, và đưa cho tôi một túi hồ sơ dày cộp.

"

Đây là báo cáo điềết về tất cả những sự việc liên quan đến Giản Mạt mà cậu từng xử lý hoặc can thiệp trong 5 năm qua. Cậu xem đi," anh nói với giọng điệu nhẹ nhàng.

Tôi run rẩy khi mở túi hồ sơ, và trang đầu tiên tôi thấy là vụ đẩy trẻ con trên cầu. Nhân chứng đã chỉ rõ rằng chính Khương Tùy Châu đã mất kiên nhẫn và đẩy đứa trẻ ra, không phải Giản Mạt như tôi đã nghĩ. Trang thứ hai là hồ sơ quyên góp của hậu cần, và tôi thấy rằng Giản Mạt đã ẩn danh quyên góp quần áo cũ đã giặt sạch cho vùng núi hàng tháng. Đống quần áo hôm đó cô ôm đi là để mang đến phòng hậu cần, không phải vứt bỏ như tôi đã nghĩ.

Tôi cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp khi đọc những trang hồ sơ đó. Trang thứ ba là bản sao giấy chứng nhận của bệnh viện, và tôi thấy rằng Giản Mạt mắc chứng sợ không gian kín nghiêm trọng. "

Sợ không gian kín..."

Tôi đọc mấy chữ đó, nhớ lại ánh mắt bình thản cuối cùng của cô trước phòng biệt giam. Hóa ra sự hoảng sợ thoáng qua đó là thật, mà chính tay tôi đã nhốt cô vào. Tôi cảm thấy một cảm giác tội lỗi và hối hận khi nghĩ về việc đó.

Bên dưới còn nhiều hơn nữa: Vụ hỏng trang phục diễn là do Khương Tùy Châu lén lút vào kho đạo cụ; vụ ngáng chân là do sàn nhà có vết dầu loang; vụ nói xấu lãnh đạo là do một nữ binh khác ghen tị thêu dệt nên. Từng việc một, tất cả đều là oan uổng. Tôi cảm thấy một cảm giác bối rối và thất vọng khi nghĩ về việc tôi đã समझ Giản Mạt như thế nào.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo sử dụng cơ chế "phát hiện sự thật muộn màng" để xây dựng tâm lý nhân vật phức tạp - sự hối hận không phải ở lời thoại mà ở những chi tiết sinh lý (run rẩy, cảm giác tội lỗi âm ỉ), tạo nên chiều sâu cảm xúc khó phai.

📖 Chương tiếp theo

Liệu cô có cách nào để chuộc lỗi với Giản Mạt, hay hành động vô tình của cô đã tàn phá quá nhiều để có thể quay lại?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram