Tôi đã không hiểu lời nói ấy cho đến tận lúc đó. Cái chết của bố để lại một khoảng trống mênh mông, và trong khoảng trống ấy, mẹ tôi trở thành người duy nhất tôi có thể nương tựa. Tôi tưởng chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua nỗi đau này. Thế rồi, một buổi chiều, tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn đã mong manh.
Mẹ tôi nghe máy, giọng bà từ thấp đến cao, từ ngạc nhiên đến vui mừng thật lộ liễu. Khi bà đặt ống nghe xuống, ánh mắt hướng về phía tôi đã khác. Nó sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tính toán. “Anh họ con sắp cưới rồi,” bà nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức ép. “Con rút ba triệu tệ trong tài khoản ra. Mua cho nó một chiếc xe. Phần còn lại, mẹ sẽ lo làm sính lễ.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Tôi cảm thấy tim mình thắt lại, như thể ai đó vừa siết chặt nó. “Đó là tiền của con,” tôi thốt lên, giọng khàn đặc vì bất ngờ. “Tiền bố để lại cho con.”
Bà mẹ của tôi, người phụ nữ vừa mất chồng, bỗng dựng đứng lên. Mọi nỗi buồn trên khuôn mặt bà dường như bị xóa sạch, thay vào đó là sự hùng hồn của một luật sư biện hộ. “Mẹ là mẹ con,” bà nói, từng tiếng nặng như búa đóng đinh. “Của con cũng là của mẹ. Nhà ngoại mình chỉ có mỗi anh họ con là con trai, là trụ cột. Con không giúp nó thì còn giúp ai? Con gái mà, có giữ tiền làm gì?”
Một tiếng cười bật ra khỏi cổ họng tôi. Nó khô khan, chua chát, và không hề có chút vui sướng nào. Tôi nhìn vào đôi mắt đang cháy lên ngọn lửà quyền lực của bà, và đột nhiên, tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Sự phản kháng trong tôi tan biến, nhường chỗ cho một sự bình thản kỳ lạ. “Được thôi,” tôi nói, giọng đều đều. “Con sẽ đi cùng mẹ.”
Cảnh tượng ở ngân hàng có lẽ sẽ ám ảnh tôi rất lâu. Mẹ tôi đứng sát sau lưng tôi, hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Khi tôi đưa thẻ và giấy tờ cho nhân viên, bàn tay bà siết chặt lấy cánh tay tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa giá rẻ bà mới xịt, hòa lẫn với mùi mồ hôi lo lắng. Rồi, nhân viên ngân hàng trẻ tuổi ngẩng lên, nở một nụ cười chuyên nghiệp và nói: “Thưa cô, toàn bộ số tiền trong tài khoản này đã được chuyển vào một quỹ tín thác đặc biệt theo chỉ định của chủ tài khoản trước khi qua đời. Quỹ này không thể hủy ngang hoặc rút trước hạn, trừ một số điều kiện rất cụ thể.”
Sự im lặng kéo dài đúng một giây.
Sau đó, thế giới như vỡ tung. Một tiếng thét chóên. Mẹ tôi, với vẻ ngoài đoan trang lúc nãy, giờ giống như một con thú bị dồn vào chân tường. Bà giật lấy những tờ giấy trên quầy, xé nát chúng và ném vào mặt nhân viên. “Đồ ăn cháo đá bát! Đồ vong ân bội nghĩa!” Bà gào lên, mặt đỏ ửng, tĩnh mạch ở cổ nổi lên. “Mày dám lừa mẹ mày! Đó là ba triệu tệ! Ba triệu tệ đấy!”
Tôi lùi lại một bước, đứng tựa vào bức tường lạnh ngắt. Tôi nhìn người phụ nữ đang gào thét, vật vã đó. Từng đường nét trên khuôn mặt bà vặn vẹo vì tức giận và thất vọng, trở nên xa lạ đến ghê sợ. Trong khoảnh khắc ấy, từ sâu thẳm ký ức, lời thì thào yếu ớt của bố bỗng vang lên rõ ràng như chuông. “Nhớ kỹ, bên nhà cậu con… phải đề phòng một chút.” Ôi, bố ơi. Giờ thì con đã hiểu. Con đã hiểu quá rõ rồi.
Nhưng sự tỉnh ngộ ấy đến quá muộn, và cơn ác mộng thực sự mới chỉ bắt đầu. Khi tôi trở về căn nhà vắng bóng bố, một cảnh tượng khác đang chờ đợi. Trước cửa nhà tôi, không chỉ có mẹ tôi với khuôn mặt nhăn nhó. Cậu tôi, người đàn ông mà bố tôi luôn dặn phải đề phòng, đứng đó với vẻ mặt đầy vẻ đe dọa. Đằng sau cậu là cả một gia đình: dì tôi với ánh mắt soi mói, anh họ tôi – tân lang sắp cưới với vẻ mặt đầy mong đợi, và vài người họ hàng xa mà tôi chỉ mới gặp một hai lần. Họ dựng thành một bức tường người, chặn lối vào nhà tôi, trong một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả những tiếng gào thét ở ngân hàng.
Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác tê cóng ấy, khi câu nói của bà chạm vào tai tôi. Nó không phải là nỗi đau nhói mà là một sự tê liệt lan từ sống lưng lên óc, khiến mọi âỗng chìm vào một lớp kính dày. Trong lớp kính ấy, khuôn mặt mẹ tôi – Lưu Tú Nga – biến dạng một cách kỳ lạ, những đường nét quen thuộc bỗng trở nên xa lạ và sắc lạnh.
Mùi nhang khói vẫn còn phảng phất đâu đây, hòa với mùi nước hoa nồng nặc mà dì tôi vẫn dùng. Hai thứ mùi ấy đáông khí, tạo thành một thứ gì đó ngột ngạt khó tả. Tôi nhìn xuống đôi tay mình, các ngón tay đang siết chặt vào lòng bàn tay đến mức để lại những vết hằn trắng bệch. Cảm giác đau nhói từ lòng bàn tay ấy là thứ duy nhất xác nhận tôi vẫn còn tỉnh táo.
“Con… con không nghe rõ.” Giọng tôi khàn đặc, vụng về như thể chưa từng biết nói chuyện. Đó là một lời nói dối. Tôi nghe rõ từng chữ, từng âm tiết. Nhưng tâm trí tôi từ chối ghép chúng lại thành một ý nghĩa có thể chấp nhận được. Nó giống như một câu đố bằng ngôn ngữ khác, mà tôi không có chìa khóa để giải mã.
Mẹ tôi thở dài một hơi dài, âm thanh đầy vẻ mệt mỏi và bực bội, như thể tôi mới là người đang gây rắc rối. Bà bước lại gần hơn, bóng của bà che khuất ánh đèn pha lê trên trần nhà, phủ lên người tôi một mảng tối lạnh giá.
“Mẹ nói, cần tiền cho Lưu Vỹ.” Bà nhắc lại, chậm rãi, nhấn mạnh từng từ, như thể đang giảng giải cho một đứa trẻ chậm hiểu. “Nó là cháất của họ Lưu nhà ta. Hôn sự của nó là việc lớn nhất bây giờ. Nhà gái đòi hỏi thế, chẳng lẽ mình lại để nó mất mặt, không cưới được vợ sao?”
Tôi ngước mắt lên, lần này nhìn thẳng vào đôi mắt bà. Trong đôi mắt ấy, tôi không tìm thấy chút dằn vặt hay áy náy nào. Chỉ có sự sốt ruột, và một sự chắc chắn kỳ lạ rằng đây là lẽ đương nhiên. Trái tim tôi co thắt lại. Ba tôi mới nằm xuống được nửa tháng. Đất trên nấm mồ hẳn vẫn còn chưa kịp khô. Và giờ đây, số tiền ông một đời dành dụm, nhịn ăn nhịn mặc để dành cho tương lai của đứa con gái duy nhất, lại sắp được đem đi trang hoàng cho một đám cướủa người khác.
“Đó là tiền của ba để lại cho con.” Tôi cố gắng nói ra thành câu, giọưng cố giữ vững. “Ba nói, đó là để con phòng thân.”
“Phòng thân cái gì!” Giọng bà bỗng chốc bật lên, sắc nhọn và the thé, cắt ngang không khí yên tĩnh. “Con gái lớn rồi, rồi cũng lấy chồng, cần gì phải giữ nhiều tiền thế? Anh họ con mới là người kế thừa hương hỏa của họ Lưu. Giúp nó lúc này là đúng đạo lý. Con không hiểu chuyện gì cả!”
Mỗi lời bà nói ra như một nhát dao nhỏ, khắc lên tâm can tôi. “Con gái”, “lấy chồng”, “kế thừa hương hỏa”. Những từ ngữ ấy bỗng trở nên nặng trịch và lạnh lùng. Tôi chợt hiểu ra điều mà có lẽ tôi đã mơ hồ cảm nhận từ lâu, nhưng chưa bao giờ dám đối diện. Trong thế giới quan của mẹ tôi, và có lẽ của cả dòng họ ấy, tôi chỉ là một nhân vật phụ. Vai trò của tôi là trôi qua một cách ngoan ngoãn, rồi biến mất vào nhà người khác. Còn mọi thứ, từ tình thương đến tài sản, đều phải dồn về cho cái danh hiệu “cháất” kia.
Cơn tê cóng ban nãy dần tan biến, nhường chỗ cho một luồng lạnh giá thấm từ từ vào tận xương tủy. Nỗi đau mất cha giờ đây bị phủ lên bởi một nỗi đau khác, cũng tê tái không kém: sự thật phũ phàng về vị trí của mình trong chính ngôi nhà này. Tôi nhìn căn phòng khách quen thuộc, nơi vẫn còn treo tấm ảnh đen trắng của ba với nụ cười hiền hậu. Có lẽ, ngay từ đầu, ông đã lo lắng cho tôi vì điều này. Có lẽ, sự thất vọng và dự cảm trong lời ông nói trước lúc đi, không chỉ là về cái chết của ông, mà còn về những gì sẽ xảy đến với tôi sau khi ông không còn ở đây để che chở nữa.
Mẹ tôi vẫn đứng đó, chờ đợi câu trả lời của tôi với vẻ bực dọc ngày càng rõ. Ánh mắt bà như đang giục giã, thậm chí là hối thúc. Tôi từ từ đứng dậy, cảm giác hai chân như bị chôn xuống sàn nhà gỗ. Tiếng bước chân của tôi nghe rỗng tuếch trong căn phòng quá rộng.
“Tiền đó,” tôi lên tiếng, giọng bỗng trở nên phẳng lặng một cách kỳ lạ, “là của ba. Và ba đã giao nó cho con.”
Tôi đã đứng đó, cảm giác như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim mình, từng nhịp đập đều đau nhói và nặng nề. Không khí trong phòng khách chợt trở nên ngột ngạt, mùi bụi từ tấm rèm cũ hòa lẫn với mùi nước hoa giá rẻ mẹ tôi vẫn dùng, tạo thành một thứ gì đó nghẹn cổ.
“Số tiền ấy là của con, là thứ cuối cùng bố để lạà.”
Giọng nói của tôạ ngay cả với chính mình, khàn đặc và đầy mệt mỏi.
Khuôn mặt Lưu Tú Nga biến sắc nhanh như một cơn giông bất chợt. Đôi mắt bà nheo lại, những nếp nhăn quanh khóe miệng hằn sâu hơn, tạo thành một biểu cảm quyết liệt mà tôi chưa từng thấy. Nó không phải là sự tức giận thông thường, mà là một sự khẳng định cứng rắn, như thể bà đang đứng trên một đạo lý bất khả xâm phạm nào đó.
“Mẹ là mẹ của con, của cải của con đương nhiên cũng là của mẹ!” Bà buông một câu, giọng điệu đầy vẻ hiển nhiên, rồi hạ thấp âm lượng, dùng giọng nói nhỏ nhẹ đầy tính thuyết phục mà bà vẫn dùng mỗi khi muốn tôi nghe theo. “Hơn nữa, nhà ngoại mình chỉ có mỗi thằng ấy là con trai, ba đời chỉ có một mống đinh như thế, con khôúp đỡ nó, thì còn biết trông cậy vào ai?”
Từng chữ, từng chữ của bà rơi xuống không phải như kim châm, mà như những giọt nước đá lạnh buốt, nhỏ từng giọt một lên sống lưng tôi. Chúng thấm qua lớp áo, chạm vào da thịt, rồi đóng băng mọi thứ từ bên trong. *Của con cũng là của mẹ.* Câu nói ấy xoáy sâu vào ý thức. Tôi chợt hiểu, trong căn phòng này, ranh giới giữa “của con” và “của mẹ” đã bị xóa nhòa từ lúc nào không hay. *Con không giúp nó thì giúp ai?* Một câu hỏi tu từ, nhưng lại là mệnh lệnh. Vị trí của tôi trong phương trình gia đình này bỗng hiện ra rõ mồn một: một công cụ, một cái kho tạm thời.
Thì ra, số tiền mà bố tôi, sau những tháng ngày vật lộn với bệnh tật, đã cố gắng dành dụm và dặn dò kỹ càng, chỉ với hy vọng nó có thể là chiếôi trong tương lai bất trắc, lại bị mẹ tôi định sẵn cho một số phận khác. Nó sẽ trở thành món quà cướười anh họ mà tôi chỉ gặp vài lần trong đời. Còn tôi, sự tồn tại của tôi lúc này, chỉ là để bảo toàn số tiền ấy cho đến khi nó được chuyển giao một cách hợp lý.
Giọng nói yếu ớt, đứt quãng của bố trong những ngày cuối cùng bỗng ùa về, vang vọng trong hộp sọ tôi như tiếng chuông báo động liên hồi. *Con phải cẩn thận… con gái à… phải biết giữ lấy những thứ của mình.* Lời dặn ấy giờ nghe như một lời tiên tri đắng cay. Ông đã nhìn thấy trước điều gì chăng? Hay chỉ đơn giản là sự lo lắng muôn thuở của một người cha? Dù là gì, nó cũng đã đến.
Một âm thanh khẽ khàng thoát ra từ cổ họng tôi. Nó bắt đầu như một tiếng thở dài, rồi biến thành một thứ gì đó méo mó, rạn vỡ. Tôi cười. Nụ cười ấy khôơi ấm, nó là thứ gì đó trống rỗng và lạnh lẽo, như băng giá tràn ra từ trong xương tủy. Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đã sinh ra mình. Khuôn mặt ấy vẫn những đường nét quen thuộc ấy, nhưng lại phủ lên một lớp sương mù xa lạ khiến tôi không thể nào với tới. Trong khoảnh khắc ấy, bà trở thành một người hoàn toàn khác.
Tôi chậm rãi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức gần như vô hình. Cơ thể tôi như đang hành động theo một kịch bản có sẵn, tách rời khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn bên trong.
“Được rồi.”
Hai từ bật ra khô khốc.
“Con sẽ đi cùng mẹ đến ngân hàng.”
Sự biến chuyển trên gương mặt Lưu Tú Nga gần như tức thì. Những nếp nhăn căng thẳng tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ thỏa mãn. Ánh mắt bà sáng lên, và bà bước tới, vỗ nhẹ lên vai tôi mấy cái đầy trìu mến. Cái chạm ấy giờ đây cảm giác thật nặng nề và giả tạo.
“Phải như thế chứ! Rốt cuộc thì máu mủ ruột thịt vẫn là trên hết.” Giọng bà nhẹ nhàng, đầy vẻ an ủi. “Con cứ yên tâm, sau này anh họ con thành gia lập thất, nó sẽ không quên ơn nghĩa của con đâu.”
Tôi im lặng, không đáp lại lời hứa hẹn viển vông ấy. Mọi âường như bị bóp nghẹt. Tôi quay lưng, bước vào phòng mình với những bước chân chậm rãi. Từng động tác thay quần áo đều được thực hiện một cách máy móc, như thể tôi đang quan sát chính mình từ một góc phòng nào đó. Rồi tôi đi theo bà, bước xuống những bậc cầu thang cũ kỹ, tiếng bước chân của hai mẹ con hòa vào nhau mà chẳng có nhịp điệu chung nào. Con đường đến ngân hàng hôài thế.
Chiếc xe vẫn lăn bánh, nhưng cả thế giới bên ngoài cửa kính đối với tôi giờ chỉ là một dải màu nhòe nhoẹt, vô nghĩa. Tiếng cười giòn tan, đầy khoái trá của bà ta vang lên ngay bên cạnh, chói tai đến mức tôi muốn bịt chặt hai lỗ tai lại. Tôi nghe rõ mồn một từng lời bà nói vào điện thoại, giọng điệu huyênh hoang như vừa lập được một chiến công lẫy lừng. Trái tim tôi, thứ vẫn còn đang co bóp một cách yếu ớt, dường như đã ngừng hẳn nhịp đập. Nó rơi tự do, không điểm dừng, xuống một vực thẳm tối om và lạnh giá mà chính tôi cũng không biết đáy ở đâu. Sự vô cảm lúc này là lớp vỏ bọc duy nhất giúp tôi không vỡ vụn ra thành từng mảnh.
“Anh cả! Cứ yên tâm! Mọi chuyện đã xong xuôi đẹp đẽ cả rồi! Thấm Thấm nó đã gật đầu rồi, giờ hai cô cháu cháu đang trên đường đến ngân hàng đây!” Giọng bà ta càng lúc càng the thé, đầy vẻ tự đắc. “Ôi dào, người trong một nhà thì còn phải nói gì nữa, sớm muộn gì chẳng phải làm thế!” Âm thanh từ đầu dây bên kia, dù tôi không nghe thấy rõ, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy: những tiếng cười lớn, giả tạo, những lời xu nịnh không tiếc lời. Họ đang ăn mừng cho sự sắp đặt hoàn hảo của mình. Tôi khẽ quay mặt vào trong, để mái tóc dài che đi đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe. Không, tôi sẽ không để họ thấy được sự thất bại này.
Không khí trong phòng giao dịch ưu tiên mát lạnh, mang theo mùi hương nhẹ nhàng của tinh dầu chanh sả. Ánh đèn vàng ấm chiếu xuống mặt bàn gỗ bóng loáng, tạo cảm giác yên tĩnh một cách giả tạo. Tôi đặt thẻ căn cước và chiếc thẻ ngân hàu màu trắng bạc lên mặt kính, đẩy nhẹ về phía cô nhân viên mặc vest đen đang ngồi phía sau. Cử động của tôi chậm rãi, có chủ đích.
Đối diện tôi, Lưu Tú Nga đã thay đổi tư thế. Bà ta ngồi ghế bành, một chân vắt lên chân kia, chiếc giày cao gót nhọn hoắt đung đưa liên hồi. Vẻ sốt ruột, nóng lòng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng. Ánh mắt bà không rời khỏi chiếc thẻ ngân hàng trên tay cô nhân viên, như thể sợ nó biến mất.
“Xin chào quý khách. Tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?” Cô nhân viên trẻ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng, lịch sự.
Hơi thở của tôi chậm lại. Tôi nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như một hồi chuông báo động. “Tôi muốn kiểm tra số dư tài khoản này.” Giọng tôi phát ra bình thản đến lạ, không một gợn sóng. “Và, tôi muốn xác nhận một lần cuối, thủ tục tôi đã yêu cầu xử lý vào hai ngày trước, giờ đã có hiệu lực hay chưa.” Cô nhân viên gật đầu, những ngóài lướt nhanh trên bàn phím. Âm thanh lách cách khô khan vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Sự im lặng đó dường như khiến Lưu Tú Nga không chịu nổi. Bà ta bỗng cất giọng, phá vỡ sự yên tĩnh: “Còn kiểm tra cái gì nữa cho mất thời gian! Nói với cô ta đi, chúng tôi cần rút ba triệu, ngay bây giờ!” Tôi thậm chí không quay đầu lại. Tôi chỉ tập trung vào màn hình máy tính mà cô nhân viên đang nhìn chăm chú, vào từng biểu cảm thoáng qua trên khuôn mặt cô ấy. Mọi thứ sắp được định đoạt.
Khoảnh khắc ấy cuối cùng cũng đến. Cô nhân viên ngẩng mặt lên. Ánh mắt của cô lướt qua tôi, một chút thông cảm, một chút tiếc nuối, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy mong đợi của Lưu Tú Nga. Giọng cô vẫn lịch sự, nhưng mang một sự trang trọng khác thường: “Thưa cô, xin xác nhận với cô, số dư hiện tại trong tài khoản của chị Hứa Thấm đúng là ba triệu lẻ tám nghìn bảy trăm đồng.” Lưu Tú Nga như bị một lực vô hình bật người về phía sau, rồi ngay lập tức, bà ta lao người về phía trước, hai tay chống lên mặt bàn. Toàn bộ cơ thể bà cứng đờ, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào cô nhân viên như không tin vào tai mình. Niềm hân hoan, sự nóng vội, tất cả trong giây lát đều đóng băng, để lộ ra bên dưới là một vẻ ngơ ngác hoàn toàn.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng của Lưu Tú Nga, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ, như thể một gánh nặng đè nặng bao năm cuối cùng cũng được đặt xuống. Không phải là hả hê, mà là sự mệt mỏi đã đến tận cùng, khiến tôi thậm chí không còn sức để sợ hãi. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo trong phòng khách ngân hàng chiếu xuống mặt bàn gỗ sáng bóng, in bóng dáng co quắp của bà ta cùng hai nhân viên bảo vệ đang giữ chặt lấy cánh tay bà.
Mọi chuyện bắt đầu từ ba ngày trước, khi tôi ký vào những tờ giấy tờ dày cộp tại chính căn phòng này. Ký từng nét bút, tôi biết mình đang đóng lại một cánh cửa, đồng thời cũng đang khóa chặt một chiếc hòm. Chiếc hòm ấy chứa ba triệu, số tiền mà tôi đã nhận được sau cái chết của cha, người đàn ông mà tôi vừa kính trọng vừa xa lạ. Mùi mực và bụi giấy tờ nồng nặc khi ấy, giờ như vẫn còn vương vấn đâu đây.
“Hứa Thấm! Mày dám tính kế tao!” Tiếng thét của bà ta xé toang không khí tĩnh lặng, đầy vẻ không thể tin nổi và phẫn nộ tột cùng.
Tôi vẫn ngồi đó, lưng thẳng dựa vào ghế bọc nỉ mềm màu xám. Cảm giác mát lạnh của chất liệu vải thấm qua lớp áo mỏng, nhắc nhở tôi rằng đây là hiện thực. Tôi không đáp lại, cũng chẳng thèm nhíu mày. Sự im lặng của tôi lúc này chính là câu trả lời rõ ràng nhất, một nhát dao cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của bà ta. Trong lòng tôi chợt hiện lên hình ảnh người cha nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhìn tôi đầy áy náy và một sự dặn dò thầm lặng. Ông biết rõ bản tính của người vợ kế này, và ông đã chọn cách này để bảo vệ tôi, dù có muộn màng.
Nhân viên ngân hàng, một người đàn ông trung niên với kính gọng kim loại, vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh chuyên nghiệp. Giọng nói củên lại, rành rẽ và lạnh lùng như những điều khoản in trên hợp đồng. “Thưa bà Lưu, quỹ tín thác chỉ định người thụ hưởng không thể hủy ngang này đã có hiệu lực pháp luật. Theo điều khoản, chỉ cô Hứa Thấm, trong các trường hợp đặc biệt như trị liệu bệặc có dự án kinh doanh được thẩm định, mới có thể làm đơn đề xuất rút một phần tài sản. Quy trình phê duyệt sẽ rất nghiêm ngặt. Còn hiện tại, toàn bộ số tiền đang được bảo toàn và bảo vệ tuyệt đối.”
“Đồ ăn cháo đá bát! Đồ vô ơn bạc nghĩa!” Lưu Tú Nga giãy giụa, mặt mày đỏ ửng lên vì tức giận và cả sự xấu hổ bị người ngoài chứng kiến. “Mày quên mất ai đã nuôi mày ăn họày chết rồi sao? Đó là ba triệu tệ đấy! Của chung của gia đình!”
Câu “của chung” ấy nghe thật chua chát. Tôi nhớ những bữa cơm nguội lạnh, những lần đứng tần ngần trước cổng trường vì thiếu tiền đóng học phí, và ánh mắt tính toán của bà ta mỗôi chút tiền tiêu vặt. Tình thương ấy, nếu có, cũng đã được bà ta cân đo đong đếm thành từng đồng rõ ràng. Cảm giác cô đơn và bất an những năm tháng ấy, giống như một vũng nước đọng lạnh giá trong tim, chưa bao giờ thực sự khô cạn.
Bà ta vùng vẫy, thoát khỏi sự kiềm chế của bảo vệ trong một tích tắc, lao về phía tôi với tốc độ kinh ngạc. Bàn tay với những móng tay sơn đỏ hoe vung lên, cắt ngang không khí, nhằm thẳng vào mặt tôi. Mùi nước hoa hắc nồng nặc mà bà ta thường dùng xộc vào mũi, thứ mùi từng khiến tôi cảm thấy ngột ngạt mỗi khi ở gần.
Nhưng tôi thậm chí không nhắm mắt. Tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng đó lao tới, rồi bị chặn lại một cách thô bạo. Hai cánh tay vạm vỡ của người bảo vệ khóa chặt lấy bà ta. Có một tiếng rầm đặc biệt, là âm thanh của cơ thể va vào băng ghế gỗ rồi ngã chúi xuống sàn nhà lót đá hoa cương lạnh ngắt. Tất cả diễặng, ngoại trừ tiếng thở hổn hển của bà ta và tiếng giày của nhân viên ngân hàng lướt nhẹ trên sàn.
Tôi từ từ đứng dậy, chỉnh lại đường vạt áo khoác mỏng. Trong tim không có niềm vui chiến thắng, chỉ có một sự trống rỗng mênh mông. Số tiền kia, giờ đây được an toàn trong một danh mục bảo vệ bằng thép, nhưng nó không thể lấp đầy những năm tháng trống trải đã qua. Tôi nhìn xuống bà ta đang ngồi bệt dưới sàn, tóc tai rũ rượi, ánh mắt trước đầy phẫn nộ giờ chỉ còn là sự thất bại và oán hận.
“Đây là tiền của con.” Tôi lặp lại câu nói đó, giọng điệu bằng phẳng, không một gợn sóng. “Cha đã để lại nó cho con. Đây là ý nguyện của cha.”
Lời nói của tôi rơi xuống sàn đá lạnh, không một hồi âm. Tôi quay lưng, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa kính nặng nề của ngân hàng. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp kính, rải những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà, nhưng tôi bước đi trong bóng tối của chính mình. Tôi biết, từ giây phút này, một cuộc chiến khác có lẽ mới thực sự bắt đầu. Nhưng ít nhất, lần này, tôi đã có thể đứng thẳng lưng mà bước đi.
Mặt bàn đá cẩm thạch lạnh giá chấn động dưới cú đập mạnh của bà ta, âm thanh chóên trong căn phòng VIP yên tĩnh, làm tôi giật mình. Lưu Tú Nga không còn là người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ nữa. Bà ta giống một con thú dữ bị mất mồi, hai mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bù, và tiếng gào thét của bà ta xé toạc không khí sang trọng vốn có của nơi này. "Tiền! Tiền của con gái tôi! Các người định cướp à?!"
Mùi nước hoa nồng nặc trên người bà ta hòa lẫn với mùi mồ hôi hăng hắc, tạo thành một thứ mùi kỳ quái khiến tôi buồn nôn. Tôi đứng đó, lặng người nhìn cảnh tượng hỗn loạn này. Trong lòng tôi không còn một gợn sóng nào, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạnh lùng, như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Bố ơi, lời dặn dò cuối cùng của bố, giờ đây con mới thấm thía hết ý nghĩa. Con đã thấy rõ bộ mặt thật của họ rồi.
Chuông điện thoại vang lên đúng lúc, cắt ngang tiếng gào thét. Một dãy số không quen thuộc hiện lên màn hình. Tôi đưa điện thoại lên tai, giọng nói quen thuộc đầy tức giận của Lưu Quốc Cường lập tức xộc vào màng nhĩ. "Hứa Thấm! Mày nghe mẹ mày nói chưa? Mày thật sự dám động vào số tiền đó à?"
Tôi chưa kịp thở, những âm thanh ồn ào, tiếng cãi vã lẫn lộn đã vọng ra từ phía sau đầu dây. Bước chân tôi tự động hướng về phía khung cửa sổ lớn bằng kính. Từ tầng cao của ngân hàng nhìn xuống, khu nhà tôi ở hiện ra rõ mồn một. Một chiếc xe tải cũ kỹ, thân đầy bùn đất, đỗ chềnh ềnh ngay dưới chân tòa nhà. Vài bóng người quen thuộc đang đứng tụm lại trước cửa nhà tôi. Lưu Quốc Cường, Vương Diễm, và cái bóng to đùng, nặng nề của Lưu Vỹ. Họ giống như một đám mây đen, bao vây lấy căn hộ của tôi.
Tôi nhẹ nhàng cúp máy, âm thanh tắc ngắt. Quay người lại, ánh mắt tôi đối diện với khuôn mặt đang biến dạng vì tham lam và tức giận của Lưu Tú Nga. Bà ta vẫn đang thở hồng hộc, ngực phập phồng. Căn phòng VIP rộng rãi bỗng trở nên chật chội, ngột ngạt bởi hơi thở gấp gáp và ý chí cướp đoạt của bà ta. Tôi cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của tấm kính sau lưng, xuyên qua lớp vải áo, truyền vào da thịt. Sự lạnh lẽo ấy khiến đầu óc tôi càng thêm tỉnh táo. Tất cả chỉ là một vở kịch, và bây giờ, màn cuối cùng đã đến. Họ tưởng tôi vẫn là đứa con gái ngây thơ, dễ bảo ngày nào, có thể để họ vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng. Họ đã lầm. Sự im lặng và nhẫn nhịn của tôi bấy lâu, không phải là yếu đuối, mà là sự chờ đợi. Chờ đợi thời khắc này, khi tất cả mặt nạ đều rơi xuống.
Tiếng khóc lóc và chửi rủa của mẹ tôi, Lưu Tú Nga, đang vang lên inh ỏi trong ngân hàng thì bỗng dưng tắt ngấm. Tất cả chỉ vì một câu nhắn tin tôi đưa ra. Màn hình điện thoại sáng lên dòng chữ ngắn ngủi từ người hàng xóm: "Mẹ, nhà cậu đang đứng trước cửa nhà mình kìa."
Tôi thấy rõ sự biến sắc trên khuôn mặt bà, từ đỏ gay vì tức giận chuyển sang một màu xám xịt của hoảng loạn và nhục nhã. Đôi mắt bà đảo nhanh, như thể đang tính toán điều gì đó, rồi dừng lại ở tôi với một ánh nhìn có thể giết chết người. Nó không chỉ là sự tức giận, mà còn là lời cáo buộc, một sự oán hận sâu sắc rằng tôi, đứa con gái này, chính là nguồn cơn của mọi rắc rối.
Bà chẳng nói thêm lời nào, chỉ giật phắt chiếc túi da đắt tiền trên tay tôi, xoay người lao đi với dáng vẻ như một con bò cái sắp húc vỡ cổng. Hơi thở nặng nề của bà, mùi nước hoa hương nhài nồng nặc trộn lẫn mồ hôi, vẫn còn lưu lại trong không khí. Tôi thở dài một hơi thật sâu, mùi khử trùng lạnh lẽo của ngân hàng tràn vào phổi. Rồi tôi cũng xếp lại những tờ giấy tờ trên quầy, từ tốn bước theo sau. Bước chân của bà gấp gáp, giận dữ, in hằn lên sàn đá hoa bóng loáng. Bước chân của tôi thì chậm rãi, nặng trĩu, nhưng không hề do dự. Chúng tôi trở về nhà theo cách ấy, một người như ngọn lửa cuồng nộ, một người như tảng băng trôi lặng lẽ.
Cả dãy hành lang chật hẹp của khu tập thể cũ kỹ dường như nghẹt thở vì sự hiếu kỳ. Những cánh cửa hé mở, những khuôn mặt thò ra với đủ mọi biểu cảm: tò mò, thương hại, hả hê. Tiếng xì xào bàn tán như đàn ong vỡ tổ. Họ chỉ trỏ về phía căn hộ nhỏ của chúng tôi, nơi cửa đang mở toang để lộ ra một cảnh tượng hỗn độn. Khi bóng dáng Lưu Tú Nga xuất hiện, như có một hiệu lệnh, mọi ánh mắt đổ dồn về bà. Và từ trong căn hộ, mợ Vương Diễm, người phụ nữ má phấn dày cộm và giọng nói chua ngoa, lao ra như một con thiêu thân. Bà ta chụp lấy tay mẹ tôi, giọng lập tức rú lên thảm thiết.
"Tú Nga ơi! Cô về rồi là tốt quá rồi!"
Giọng bà ta vừa khóc vừa kể, cố tình đủ to để cả hàấy. "Nhà họ Lưu chúng ta rốt cuộc đã tạo ra nghiệp chướng gì chứ! Cả đời cơ cực, nuôi nấng biết bao nhiêu, cuối cùng lại để trong nhà có một kẻ vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát đến mức độ này!"
Tôi thấy rõ hai gò má của mẹ tôi tái nhợt đi rồi lại ửng đỏ lên vì xấu hổ và tức giận. Bà là người luôn đặt thể diện lên hàng đầu, luôn cố tỏ ra mình là một quý bà thành đạt giữa khu tập thể này. Giờ phút này, bị bày ra như một món đồ cho thiên hạ ngó nghiêng, bình phẩm, nỗi nhục nhã ấy còn lớn hơn cả nỗi đau về số tiền. Bà cắn chặt môi, đến nỗi tôi gần như tưởng tượng ra vị tanh của máu.
Đằng sau mợ Vương Diễm, cậu tôi, Lưu Quốc Cường, bước ra. Thân hình to lớn của ông chặn kín cả khung cửa, khuôn mặt vuông vức thường ngày đã giờ đây xám xịt như bầu trời trước cơn dông. Ánh mắt ông lướt qua mẹ tôi rồi đóng đinh vào tôi, đầy vẻ uy hiếp. Hai hàng lông mày rậm nhíu chặt tạo thành một nếp gấp sâu hoắm giữa đôi mắt.
"Hứa Thấm!"
Giọng ôọng trong hành lang, át cả tiếng khóc than của vợ. "Cháu thật là giỏi lắm! Giỏi đến mức dám lừa cả mẹ ruột của mình! Số tiền kia rốt cuộc là thế nào? Hôm nay, ngay tại đây, cháu phải cho mọi người ở đây một lời giải thích rõ ràng!"
Ánh mắt của tất cả mọi người, từ hàng xóm đến người nhà, đều dồn về phía tôi. Áp lực ấy đủ để khiến một người bình thường run rẩy. Nhưng trong lòng tôi lúc này lại chẳng có một gợn sóng nào. Tất cả chỉ là một sự mệt mỏi và lạnh lẽo đã tích tụ từ rất lâu. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng của cậu, giọng nói của tôi phát ra bình thản đến lạ kỳ, không cao không thấp, vừa đủ để mọi người nghe thấy.
"Thưa cậu, số tiền đó," tôi dừng lại một nhịp, để từng chữ một thấm vào không khí căng thẳng, "là phần tài sản duy nhất bố cháu để lại cho riêng cháu trước khi ông qua đời."
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay đầy mùi mồ hôi và thuốc lá sắp chạm vào người mình. Hơi thở của họ, nồng nặc và nóng hổi, vẫn đang phả vào mặt tôi ngay cả khi khoảng cách đã được giãn ra. Căn phòng khách nhỏ bé, vốn dĩ thơm tho mùi xà phòng giặt đồ, giờ ngập tràn một thứ không khí ngột ngạt của sự tham lam và áp chế.
“Mày nói láo!” Tiếng quát của Lưu Quốc Cường vang lên sau lưng tôi, chói tai như tiếng bát đĩa vỡ. “Bố mày là em rể ruột của tao! Cậu ta đi rồi, bọn tao mới là những người thân thích nhất của mày trên đời này!”
Tôi không quay lại. Tôi nhìn ra cánh cửa sổ, nơi một cành hoa giấy tím đang đung đưa trong làn gió nhẹ cuối chiều. Trái tim tôi thắt lại. Hai chữ “thân thích” ấy, ót và giả dối đến thế. Họ chỉ xuất hiệôi còn sống, khi gia đình tôi còn khá giả, và giờ đây, khi họ nghĩ rằng họ có thể vắt kiệt thứ gì đó cuối cùng từ tôi.
“Giờ thằng Vỹ nó lấy vợ,” giọng nói của Lưu Quốc Cường tiếp tục, đầy vẻ hiển nhiên, “mày là đứa em họ, góp một tay chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”
“Lẽ đương nhiên.”
Tôi khẽ nhắc lại bốn chữ ấy, để chúng lăn nhẹ trên đầu lưỡi rồi tan biến, như một viên kẹo đắng. Cảm giác châm chích lan tỏa từ ngực lên cổ họng. Đây có phải là thứ tình thân mà cha tôi từng nhắc đến, thứ mà ông vẫn tin tưởng cho đến phút cuối cùng không?
“Đúng! Chính là lẽ đương nhiên!”
Một thân hình nặng nề, vác theo cái bụng phệ, chen ngang vào tầm nhìn của tôi. Lưu Vỹ, anh họ tôi. Ánh mắông giấu nổi sự hằn học và háo hức, như thể đã nhìn thấy ba triệu tệ kia đang nằm gọn trong túi mình. Mùi rượu lẫn mồ hôi từ ngườộc thẳng vào mũi tôi, khiến tôi muốn buồn nôn.
“Hứa Thấm,” giọé, đầy đe dọa, “đừng có mà rượu mời không uống, đợi đến rượu phạt thì đã muộn. Số tiền đó, hôm nay mày muốn cho cũng phải cho, không muốn cho cũng phải cho! Bằng không, bọn tao ngồi đây đến sáng cũng được!”
Anh ta giơ tay lên, những ngón tay ngắn ngủn, móng tay còn đen bẩn, định túm lấy vai áo tôi. Hành động thô bạo ấy như một giọt nước làm tràn ly. Mọi sự nhẫn nhịn, mọi hy vọề tình thân, trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi lùi thêm một bước nữa, dứt khoát. Hơi lạnh từ nền gạch men xuyên qua đế dép, chạy dọc sống lưng tôi. Tôi quay mặt nhìn thẳng vào đám người đang vây quanh mẹ tôi, giọng nói của tôi bình thản, nhưng từng chữ đều rõ ràng và lạnh buốt.
“Đây là nhà tôi. Mời các người ra ngoài.”
Im lặng chợt đến, ngắn ngủi như một hơi thở.
Rồi một tiếng cười nhạo chói tai vỡ ra, xé toạc không gian. Vương Diễm, người mợ họ xa, bước ra từ đám đông. Bà ta chốên hông, dáng vẻ đanh đá của một kẻ chuyên đi đòi nợ thuê.
“Nhà mày?” Bà ta nhếch mép, nếp nhăn quanh mắt xô lại với nhau đầy khinh miệt. “Mày là cái thá gì? Một con nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, cũng đòi lên tiếng ở đây à? Tú Nga! Cô nhìái cô dạy dỗ kỹ lưỡng thật đấy! Trời cao cũng dám hất đổ, người trên cũng dám đuổi à?”
Tất cả những ánh mắt, như những mũi tên độc, lập tức chuyển hướng, dồn cả về phía người phụ nữ đang co ro đứng ở góc phòng. Mẹ tôi, Lưu Tú Nga. Khuôn mặt bà tái đi, đôẩy nắm chặt lấy nhau trước bụng. Bà như mộỏ bị vây giữa bầy quạ, không dám ngẩng đầu, càng không dám thở mạnh. Sự hiện diện của bà lúc này, vô tình lại trở thành tâm điểm của màn kịch bi hài mà những người thân thuộc này đang diễn xuất một cách nhiệt tình.
Mùi khói thuốc lá nồng nặc và hơi thở chua lòm của rượu rẻ tiền vẫn còn đọng lại trong không khí, nhưng khoảnh khắc ấy, căn phòng khách chật hẹp chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào tôi, kẻ vừa thốt ra lời nói được coi là tày trời. Tôi thấy rõ sự kinh ngạc, rồi đến tức giận, đang dần dần hiện lên trên từng khuôn mặt của những người họ Lưu. Trái tim tôi đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác kỳ lạ của sự giải phóng. Cuối cùng, lớp mặt nạ nhẫn nhục đã rơi xuống.
Trước đó vài phút, cán cân trong lòng Lưu Tú Nga, mẹ tôi, đã nghiêng hẳn. Bà nhìn ngườột thịt của mình, rồi nhìn đứa cháu trai được coi như mạng sống nối dõi ba đời của họ Lưu. Ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt non nớt của tôi, đứa con gái mới mất cha, chỉ trong chốc lát. Sự đấu tranh ấy ngắn ngủi đến đau lòng. Giây phút bà giơ tay, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng nói the thé cất lên, tôi biết mình đã thua cuộc từ trong trái tim bà rồi.
“Hứa Thấm! Mày xem cái dáng điệu của mày kìa! Cấp tốc xin lỗi cậu và anh họ ẹ!” Giọng bà như một lưỡi dao cắt ngang sự im lặng, đầy vẻ ra lệnh và xấu hổ vì tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, hương hoa nhài từ bình trà cũ trên bàn thoang thoảng bay vào, mùi hương duy nhất thanh sạch trong căn phòng này. Tôi ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang nổi cơn thịnh nộ của mẹ, từng chữ một nói ra thật rõ ràng: “Con không có lỗi. Con sẽ không xin lỗi.”
Câu trả lời của tôi như giọt nước làm tràn ly. Lưu Tú Nga run lên vì tức giận, thân hình gầy guộc của bà như muốn ngã quỵ. “Đồ con gái bất hiếu!” Bà hét lên, giọng đã khàn đi vì phẫn nộ, “Đó là cậu ruột của mày, là anh họ của mày! Là người một nhà với chúng ta! Mày có coi họ là người dưng nước lã không hả?”
Lời của bà như một cái cớ cuối cùng. Tôi chậm rãi đưa mắt nhìn quanh. Từ khuôn mặt đỏ gay vì rượu và sự hả hê của Lưu Quốc Cường, đến ánh mắt tham lam, tính toán lộ rõ của người vợ hắn, rồi cái nhìn ngạo mạn, coi thường của đứa con trai được cưng chiều. Họ đứng đó, như một bức tường thành vững chắc của cái gọi là “tình thân”. Và tôi, cùng bóng hình người cha vừa khuất núi, đứng ở phía bên kia.
Một câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng đầy sức nặng, trôi ra từ miệng tôi: “Mẹ ơi, rốt cuộc ai mới thực sự là người ngoài vậy?”
Không đợi bà trả lời, tôi tiếp tục, giọng nói bình thản đến lạnh lùng, như đang kể lại một sự thật đã quá hiển nhiên. “Trong ngôi nhà này, con mang họ Hứa. Cha của con, cũng mang họ Hứa.” Tôi dừng lại, để ánh mắt mình lướt qua từng khuôn mặt họ Lưu đang dần biến sắc. “Còn họ, tất cả đều mang họ Lưu.”
Ký ức ùa về, mơn man và đau nhói. Tôi nhớ lại bàn tay lạnh ngắt, gầy guộc của cha nắm chặt lấy tay tôi trong những hơi thở cuối cùng. Hơi ấm duy nhất lúc ấy là từ những giọt nước mắt của tôi rơi xuống mu bàn tay người. “Trước lúc nhắm mắt, cha nắm chặt tay con. Cha dặn con phải sống thật tốt.” Giọng tôi khẽ run lên, nhưng tôi cố kìm lại. “Cha không hề dặn con, phải đem tiền mạng sống của cha đi chuộc về một cô vợ à họ Lưu.”
Những lời nói ấy của tôi, giống như một nhát chém thẳng tay, phá tan toang bức màn vải mỏng manh mà họ dệt nên bằng những sợi chỉ “máu mủ ruột rà”. Nó lột trần sự tham lam trắng trợn và sự đạo đức giả đáng khinh bỉ đang ẩn náữ thiêng liêng ấy.
Không khí trong phòng dường như đông cứng lại. Sự sững sờ hiện rõ trên mọi khuôn mặt. Họ, những người đã quen với việc tôi cúi đầu, im lặng chịu đựng mọi sự sắp đặt và áp đặt, không bao giờ ngờ rằng con rối bằng xương bằng thịt này lại có ngày cắt đứt tất cả những sợi dây vô hình. Họ nhìn tôi như nhìn một kẻ xa lạ, một kẻ phản nghịch vừa giẫm đạp lên tất cả những quy tắc gia đình mà họ cho là bất di bất dịch. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả những lời quát tháo.
Mùi hương ngọt ngào của rượu nếp vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng lúc này, nó chỉ khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Tôi đứng đối diện hắn, khoảng cách giữa hai người chỉ vẻn vẹn một chiếc bàn gỗ mun, nhưng lại như một vực sâu không thể vượt qua. Tôi nhìn thấy rõ từng mạch máu nhỏ li ti trên gò má hắn đang giãn nở, từ từ chuyển sang một màu đỏ thẫm, tựa như miếng phổi lợn vừa mới lấy ra từ nồi nước sôi, còn bốc hơi nghi ngút.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác buồn cười lẫn chua chát. Con người này, kẻ từng tuyên bố sẽ bảo vệ tôi cả đời, giờ đây lại để lộ ra vẻ mặt tầm thường và đáng thương đến thế sao? Chỉ vì một câu nói vô tình của tôi, chỉ vì tôi dám chất vấn quyết định của hắn, mà toàn bộ lớp vỏ bọc lịch lãm, điềm tĩnh đã sụp đổ tan tành. Sự giận dữ của hắn không làm tôi sợ hãi, ngược lại, nó khiến tôi cảm thấy... nhẹ nhõm. Phải, nhẹ nhõm. Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy bản chất thật sự của vị tướng quâẫm liệt này.
Hắn thở gấp, hơi thở nóng hổi phả vào không gian yên tĩnh, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của căn phòng. Những ngón tay hắn siết chặt thành nắm đấm, đặt lên mặt bàn trơn bóng, làm rung nhẹ chiếc chén sứ trắng muốt đang đựng trà lạnh. Tiếỏ ấy, trong căn phòng vắng lặng, nghe thật chói tai.
Tôi biết hắn đang cố gắng kìm nén. Nhưng màu đỏ ấy trên gương mặt, cứ như một thứ thuốc nhuộm không thể gột rửa, đã tố cáo tất cả. Nó không chỉ là sự xấu hổ, mà còn là sự bất lực, là sự phẫn nộ khi bị chạm vào chỗ yếu. Hắn luôn muốn kiểm soát mọi thứ, kể cả tôi. Nhưng hôm nay, ngay tại đây, trước mặt tôi, hắn đã thất bại.
Gió từ cửa sổ hé mở lùa vào, mang theo hơi nước mát lạnh của hoa sữa ngoài sân, nhưng dường như không thể làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trên gương mặt hắn. Tôi vẫn im lặng, chờ đợi. Chờ đợi cơn bão tố sắp ập đến, hoặc có lẽ, chỉ là một tiếng thở dài buông xuôi. Dù là thứ gì đi nữa, tôi cũng đã sẵn sàng đón nhận. Bởi từ khoảnh khắc tôi quyết định đối mặt với hắn, tôi đã không còn là con búp bê bằng sứ trong tủ kính của ngày xưa nữa.