“Anh họ mày sắp lấy vợ, chưa có chỗ ở.”
“Mày làm thủ tục, chuyển căn nhà này qua tên nó đi.”
Không khí trong phòng dường như đông cứng lại trong tích tắc. Âm thanh từ thế giới bên ngoài - tiếng xe cộ, tiếng chim hót - đều biến mất. Tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là tiếng ù ù trong đầu mình và giọng nói tĩnh lặng đến rợn người ấy. Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, như một cây cột gỗ bị đóng chặt xuống sàn. Căn nhà này? Căn nhà duy nhất bố để lại cho tôi lận đận?
“Mẹ… mẹ vừa nói gì?”
Tôi thều thào, hy vọng mình đã nghe nhầm, hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng chưa kịp tỉnh.
“Tao bảo, sang tên nhà cho anh họ mày!” Giọng bà đột ngột bị xé toạc ra, vụt cao lên thành một thứ âm thanh chói tai, đầy vẻ điên loạn và thách thức. “Đây là nợ! Là thứ bố mày nợ cả nhà họ Lưu này! Mày phải trả!”
Máu trong người tôi dồn lên đầu, rồi lại rút xuống chân, để lại một thân thể run rẩy trong cơn thịnh nộ và tuyệt vọng. Hơi thở tôi gấp gáp, ngực đau nhói.
“Mẹ… mẹ mất trí rồi sao?” Tiếng của tôi cũng run theo. “Đây là nhà của con! Là tài sản duy nhất của bố con!”
“Bố mày chết rồi!” Tiếng gào thét từ điện thoại vang lên, xé tan mọi ảo tưởng cuối cùng. “Giờ mọi thứ do tao quyết định! Tao mới là người có quyền!”
Lời nói ấy như một nhát búa đập thẳng vào tim. Tôi nhìn căn phòng nhỏ bé, nơi vẫn còn lưu lại hơi thở của bố, nơi từng góc tường đều thấm đẫm ký ức về hai cha con. Một mùi ẩm mốc quen thuộc của sách cũ bỗng ùa vào mũi, hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt đang trào ra. Tất cả đang bị đe dọa, sắp bị xé nát bởi chính giọng nói đang gào thét trong điện thoại kia.
Máy điện thoại rơi xuống đệm sofa, âm thanh "cạch" khô khốc ấy vẫn như đang đóng đinh vào màng nhĩ tôi. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính chặt vào mặt sau chiếc điện thoại di động. Căn phòng khách yên tĩnh đột nhiên xoay tròn, những đường viền của đồ đạc nhòe đi thành những vệt màu loang lổ. Tôi phải chống tay lên tường mới khỏi ngã quỵ xuống. Giọng nói của bà vẫn còn văng vẳng bên tai, từng chữ từng chữ như những lưỡi dao nhỏ, cứa một cách có hệ thống vào những gì tôi còn đang cố bám víu.
Bà ấy, người đã sinh ra tôi, giờ đang đứng ở chiến tuyến bên kia. Mà không, có lẽ bà chưa bao giờ thực sự đứng về phía tôi. Trong trái tim bà, vị trí duy nhất vĩnh viễn dành cho người của bà, cho cái gia đình họ Lưu ấy. Tôi chỉ là cái bóng, là công cụ, là nguồn cung cấp không ngừng nghỉ cho cái hố sâu không đáy mang tên "tập tục". Lần này, họ không vòi vĩnh được tiền, liền chuyển sang thứ có giá trị hơn: căn nhà. Và bà, không chút do dự, cầm lấy, tự tay chĩa vào tim đứa con gái mình. Cảm giác ấy không phải là đau đớn sắc nhọn, mà là một sự tê dại từ trong xương tủy lan ra, khiến tôi gần như không thở nổi.
Tiếng hò hét ngoài cửa lại vang lên, lần này còn điên cuồng hơn, còn vô liêm sỉ hơn. Chúng như một bầy quạ đói đang gào thét trước một khúc xương đã bị lọc sạch thịt. Giọng của Lưu Vỹ chói tai như kim châm, xuyên thủng lớp cửa gỗ, đâm thẳng vào thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
"Đồng ý đi, Hứa Thấm! Mẹ mày đã phán chắc như đinh đóng cột rồi! Căn nhà này, đương nhiên là của anh! Mày còn trụ lại làm gì cho thêm nhục?"
"Ra đây làm thủ tục đi, đừng để bọn anh mất lòng! Đến nước này rồi, mày tưởng mày còn giữ nổi cái gì sao?"
Tôi từ từ lướt dọc bức tường màu trắng sữa, ngồi thụp xuống nền gạch lạnh ngắt. Hơi lạnh từ mặt gạch xuyên qua lớp vải quần, truyền lên toàn thân. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi bụi khô và mùi cô đơn của căn nhà trống trải xộc vào mũi. Tôi hiểu bà hơn ai hết. Một khi bà đã nói ra, nhất định sẽ làm đến cùng. Vì gia đình họ Lưu, bà sẵn sàng trở thành kẻ ác trong mắt tất cả mọi người, kể cả con ruột của mình. Bà dùng cả tương lai và chỗ dựa cuối cùng của tôi làm tiền đặt cược, chỉ để đổi lấy nụ cười hài lòng của cảnh hiệu "đứa con gái hiếu thảo" trong dòng họ.
Căn nhà này. Một nửa thuộc về bà. Bà sẽ bán nó đi. Chúng tôi sẽ gặp nhau ở tòa án. Từng câu, từng chữ của bà lặp lại trong đầu tôi, như một bản án được tuyên đọc một cách lạnh lùng. Sức lực trong người tôi dường như bị những lời ấy rút cạn chỉ trong chốc lát, để lại một thân xác rỗng tuếch và một tâm trí mệt mỏi vô hạn. Tôi mở mắt ra, nhìn đôi bàn tay đang run nhẹ của mình. Chúng từng rất cố gắng để giữ lấy tổ ấm nhỏ bé này, từng viên gạch, từng món đồ đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Giờ đây, tất cả sắp trở thành trò đùa.
Nhưng chính sự tê dại và tuyệt vọng ấy lại từ từ nhường chỗ cho một thứ gì đó cứng rắn hơn, lạnh lùng hơn, từ sâu trong đáy lòng tôi trồi lên. Giống như nước đóng băng, bề ngoài phẳng lặng nhưng bên trong kết tinh thành những khối rắn chắc. Tôi từ từ đứng dậy, hai chân tuy vẫn còn hơi mềm nhưng đã có thể chống đỡ được thân thể. Tiếng ồn ào ngoài cửa vẫn không ngừng, nhưng giờ đây nghe chúng, tựa như tiếng ồn vô nghĩa vọng lại từ một thế giới khác. Tôi bước đến trước cửa, không mở ra, chỉ đứng đó, lắng nghe nhịp thở của chính mình dần trở nên đều đặn và bình tĩnh trở lại.
Bà cho tôi một ngày. Một ngày để lựa chọn giữa việc tự tay dâng lên thứ cuối cùng mình có và đối mặt với bà trước vành móng ngựa. Một sự lựa chọn giả tạo. Nhưng có lẽ nó cũng cho tôi một ngày. Một ngày để chuẩn bị cho một cuộc chiến mà tôi không hề muốn, nhưng buộc phải đối mặt.
Tiếng cười thô bỉ ấy vẫn còn đang vang vọng ngoài hành lang, như một thứ âm thanh nhơ nhuốc cứ bám riết lấy màng nhĩ tôi. Nó không xuyên qua cửa, mà là len lỏi qua từng khe hở của căn phòng, của tâm trí, khiến bầu không khí trong lành nơi đây bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi đứng dậy, những bước chân chậm rãi đưa tôi đến bên khung cửa sổ hẹp. Ánh sáng chiều tà xuyên qua lớp kính bám bụi, rọi thẳng xuống đám người đang tụ tập dưới sân.
Họ quây thành một vòng tròn khép kín, giữa trung tâm là bóng lưng còng xuống của mẹ tôi. Dì Vương Diễm, với nụ cười nịnh nọt dán chặt trên môi, đang vò và một cách thân mật quá mức. Cái dáng vẻ ấy giống như một con chim ăn thịt đang vỗ về con mồi sắp chết trước khi xé xác.
“Vẫn là chị Tú Nga có cách,” giọng nói the thé của dì vọng lên rõ mồn một, “chỉ một câu là con nhỏ đó cứng họng ngay! Mẹ nó mà nói, nó dám không nghe sao được?”
Những lời tán dương tiếp nối như một bản hợp xướng độc ác. Và trên gương mặt Lưu Tú Nga – mẹ tôi – một vẻ hả hê, đắc chí dần dần hiện ra. Nó quen thuộc đến phát sợ. Đó là biểu cảm của bà mỗi khi được gia đình bên ngoại tán tụng, mỗi khi cái uy của một người mẹ, một người vợ được họ công nhận và nâng lên. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi sự phản bội, mọi nỗi cô đơn bà từng trải qua đều bị xóa nhòa, chỉ còn lại cảm giác được vây quanh, được tôn sùng. Bà nghiêng người, nhận lấy những lời ngọt ngào ấy như nhận lấy một liều thuốc phiện.
Nhìn cảnh tượng ấy, một thứ gì đó cuối cùng còn đang âm ỉ cháy trong lòng tôi bỗng tắt ngấm. Không phải là sự tức giận bùng nổ, mà là một cái lạnh thấu xương, từ tim lan tỏa ra từng mạch máu, khiến đầu ngón tay tê buốt. Tình cảm, sự ràng buộc, hay bất kỳ kỳ vọng ngây thơ nào về chữ “gia đình” giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một khối băng vĩnh cửu trong lồng ngực. Nó không còn tan chảy được nữa.
Tôi rời khỏi cửa sổ. Tiếng ồn ào, cười nói bên ngoài bỗng chốc trở nên xa xăm, như thể chúng bị chặn lại bởi một bức tường kính dày. Tôi bước vào thư phòng của bố. Không khí ở đây vẫn y nguyên, thoang thoảng mùi giấy cũ và mùi mực khô. Căn phòng nhỏ này, ngôi nhà ba tầng lặng lẽ này, chính là pháo đài cuối cùng, là tất cả ký ức ấm áp còn sót lại giữa bố và tôi. Mỗi vết xước trên thành bàn, mỗi quyển sách xếp không ngay ngắn trên giá, đều in dấu bàn tay ông.
Tôi sẽ không để lũ sói đó cướp mất nơi này. Tuyệt đối không.
Nhưng lời của mẹ tôi, như một nhát dao lạnh lẽo, lại cắt ngang dòng suy nghĩ quyết tâm ấy. Bà nói đúng. Về mặt pháp luật, căn nhà này được xây dựng trong thời kỳ hôn nhân của bố mẹ tôi. Nó là tài sản chung. Khi bố qua đời, phần tài sản của ông sẽ được chia đều cho tôi và mẹ. Đó là một sự thật khô khốc, một thứ ràng buộc bằng giấy trắng mực đen mà tôi không thể dùng cảm xúc để phủ nhận. Một nửa pháo đài của tôi, trên danh nghĩa, cũng thuộc về người đang đứng ngoài kia, mỉm cười đón nhận sự tán dương của những kẻ muốn chiếm đoạt nó.
Mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ dường như càng lúc càng đậm đà đối với tôi mỗi khi nghĩ về ngôi nhà này. Căn nhà ấy, xét về mặt pháp lý khô khan, thuộc về mẹ tôi ba phần tư. Phần còn lại, nhỏ nhoi và mong manh như một mảnh vỡ, mang tên tôi. Một phần tư ấy chẳng khác nào chiếc lá vàng trước cơn gió quyết định của bà. Tôi biết rõ điều đó.
Lòng tôi thắt lại khi hình ảnh bà đưa tay ký vào tờ giấy chuyển nhượng. Sự bất lực ấy là một thứ gì đó chua chát, trào lên cổ họng. Tôi chẳng thể làm gì để ngăn cản, ngoài việc đứng nhìn mảnh ký ức cuối cùng của mình có nguy cơ tan vỡ. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ đã bóng loáng theo năm tháng, cảm nhận từng vân gỗ mòn lẩm dưới đầu ngón tay. Đây là chiếc bàn tôi từng học bài, từng ăn những bữa cơm gia đình còn đông đủ.
Rồi đây, nếu mọi chuyện xảy ra, một người xa lạ sẽ bước qua ngưỡng cửa này. Họ sẽ đem theo hơi thở, đồ đạc và những câu chuyện không thuộc về nơi đây. Chúng tôi, những kẻ ở lại, sẽ phải chia sẻ từng khoảng không gian thân thuộc. Phòng khách yên tĩnh, nơi bố tôi thường ngồi đọc báo, sẽ vang lên tiếng bước chân của một ai khác. Nhà bếp, nơi lưu giữ hương vị của những bữa ăn mẹ nấu, sẽ có thêm những mùi gia vị lạ. Và cả phòng tắm ẩm ướt, nơi những giọt nước rơi tí tách trên mái tôn mỗi chiều mưa, cũng sẽ không còn là không gian riêng tư nữa.
Sự xâm nhập ấy không đơn thuần là việc chung đụng vật lý. Nó giống như một vết nứt sẽ lan dần, làm vỡ vụn sự yên bình vốn đã mong manh của những ký ức còn sót lại. Tôi nghe thấy tiếng gió thổi qua cửa sổ cũ, mang theo hơi lạ của một buổi chiều sắp tàn. Âm thanh ấy giờ đầy lương, như một lời tiễn chia lìa sắp đến.