Tiếng khóc của Vương Diễm đột nhiên tắt nghẹn, như thể một dòng nước đang chảy ồ ạt bỗng bị ai đó bóp chặt ngay tại cổ họng. Tôi nhìn bà ta ngồi thụp xuống nền đất lạnh, cái miệng vẫn thường buông ra những lời cay độc giờ há hốc, đôi mắt trợn trừng nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Trong ánh mắt ấy, ngoài sự kinh hãi còn lộ rõ một vẻ đột độ. Bà ta không thể ngờ, những toan tính nhỏ nhen, những mưu đồ vụn vặt bà ta từng nghĩ đã chôn vùi trong bóng tối, thực ra lại được cha tôi – người đàn ông trầm lặng ấy – ghi chép lại một cách cẩn thận trong cuốn sổ tay nhỏ. Và giờ đây, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay tôi, được tôi đọc ra từng chữ, rành mạch và lạnh lùng.
Còn Lưu Quốc Cường, sắc mặt ông ta đã vượt qua ngưỡng trắng bệch để chuyển sang một màu xanh xám của tro tàn. Ông ta đứng đó, thân hình khô gầy khẽ run lên, giống như một kẻ đang trần truồng giữa chợ, bị ánh sáng gay gắt của buổi trưa hè phơi bày mọi vết nhơ, mọi sự hèn mọn. Ông ta cảm thấy những ánh nhìn của hàng xóm đang đốt cháy trên da thịt mình, thiêu đốt đi lớp vỏ nho nhã ông ta đã dày công xây đắp bấy lâu. Sự xấu hổ khiến ông ta muốn tìm một khe nứt để chui xuống.
Những tiếng xì xào bàn tán vây quanh họ, rõ ràng và sắc lạnh. “Thì ra cả đời chỉ biết bám rễ, hút nhựa vào thân cây của người khác.” “Ông Hứa hiền lành, chất phác, cả đời tích đức, sao lại vướng phải mối thông gia như trời giáng này?” “Đứa con gái tội nghiệp mới mất cha, nước mắt chưa khô, đã bị bên ngoại nhảy vào tranh giành, xé xác.” Mỗi lời, mỗi chữ đều là một mũi dao, không đâm vào Lưu Quốc Cường hay Vương Diễm, mà lại cứa sâu vào lòng tự tôn của Lưu Tú Nga – người mẹ của tôi.
Tôi thấy mặt bà biến sắc, từ đỏ ửng vì tức giận chuyển sang tái nhợt vì hổ thẹn, rồi lại đỏ lên. Những cảm xúc ấy giằng xé nhau trong lòng bà, nhưng cuối cùng, chúng không hướng về phía những người đã sinh ra bà, mà lại bùng lên thành ngọn lửa phẫn nộ hướng thẳng về phía tôi – đứa con gái đang làm vỡ toang bức màn giả dối mà bà cố gắng che đậy. “Đủ rồi!” Tiếng quát của bà chói tai, đầy sự điên cuồng bị dồn nén. Bà lao về phía tôi, tay với ra, không phải để ôm lấy tôi an ủi, mà để giật lấy cuốn sổ ghi chép – thứ bằng chứng không thể chối cãi ấy – và ném nó xuống đất, hy vọng có thể chôn vùi sự thật cùng với nó.
Nhưng tôi đã lường trước. Cổ tay tôi xoay nhẹ, một động tác nhanh gọn và dứt khoát, đưa cuốn sổ vào sâu trong lòng, áp chặt vào trái tim đang đập nhanh vì phấn khích lẫn đau đớn của mình. Hơi ấm từ cuốn sổ cũ kỹ truyền sang lòng bàn tay, như một sức mạnh vô hình cha tôi để lại, khiến tôi thêm kiên định. Tôi không cho phép bất kỳ ai, kể cả mẹ tôi, xóa nhòa những dòng chữ chân thực cuối cùng về cha tôi.
Tôi cười. Tiếng cười ấy vang lên trong căn phòng khách chật chội, nghe tựa như tiếng vỡ của một mảnh băng giá lâu ngày. Nó không phải là thứ âm thanh của sự vui sướng, mà là thứ gì đó trống rỗng, lạnh lẽo, rút cạn đi hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong lồng ngực tôi. Tôi cảm thấy đôi môi mình khẽ run lên, nhưng nụ cười vẫn cứ giữ nguyên trên mặt, một kiểu ngoan cố vô vọng.
Ánh mắt của tôi, chậm rãi và nặng trĩu, lướt qua từng khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào tôi. Lưu Quốc Cường, cậu ruột tôi, vẫn đang bĩu môi với vẻ khinh thường quen thuộc. Vương Diễm, cô ta, thì nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét như thể tôi là một con vật kỳ lạ. Lưu Vỹ, anh họ tôi, thậm chí còn khẽ nhếch mép, nụ cười nhạt nhòa đầy ẩn ý. Cuối cùng, tôi dừng lại ở người phụ nữ đang thở hổn hển vì tức giận kia – mẹ tôi, Lưu Tú Nga. Khuôn mặt bà giờ đây chẳng còn chút dịu dàng nào tôi từng biết. Nó đỏ ửng lên. Các đường nét vặn vẹo trong một biểu cảm xa lạ khiến tôi thấy nhói lòng.
Tất cả những lời bà vừa hét lên vẫn còn đang ù ù bên tai tôi. Từng câu, từng chữ, như những mũi dao nhỏ xíu nhưng sắc bén, cứa vào tâm can tôi một cách chậm rãi và tàn nhẫn. Hóa ra, suy nghĩ thật sự trong lòng bà là như vậy. Trong thế giới của bà, gia đình họ Lưu, dòng máu của bà, mới là thứ bất khả xâm phạm, là trung tâm vũ trụ. Còn tôi, đứa con gái do chính bà sinh ra, hay người đàn ông tên là cha tôi vừa mới nằm xuống, cũng chỉ là những thứ có thể hy sinh, có thể lấy đi để bù đắp cho cái trung tâm ấy mà thôi.
Tôi nhớ đến đôi bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai của cha khi ông cặm cụi đếm từng đồng tiền để dành. Tôi nhớ mùi mồ hôi nồng nặc trên áo ông mỗi tối đi làm về. Hai mươi ba vạn, đâu phải chỉ là một con số. Đó là những giọt mồ hôi, là những đêm thức trắng, là cả một quãng đời cơ cực của cha tôi. Thế mà, trong miệng mẹ tôi, nó chỉ đơn giản là “một chút tiền”, là thứ có thể dễ dàng đem cho, coi như không.
“Mẹ, mẹ nói đúng.” Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, bằng phẳng đến kỳ lạ, không một tia gợn sóng. Cả căn phòng dường như im bặt đi để lắng nghe. “Người một nhà thì không cần tính toán quá rõ ràng.”
Tôi hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị lặn xuống một vùng nước tối đen. Không khí có mùi bụi và mùi thuốc lá từ người cậu tôi, thứ mùi khiến tôi buồn nôn. Từng lời nói tiếp theo của tôi được nhả ra chậm rãi, rõ ràng, như thể tôi đang khắc chúng lên một tấm bia đá lạnh giá.
“Vì vậy, từ hôm nay trở đi, những người họ Lưu các người không còn là người nhà của tôi nữa.”
Tôi thấy mắt mẹ tôi trợn to, vẻ tức giận bị thay thế bởi một chút hoảng hốt không thể giấu nổi. Lưu Quốc Cường khẽ “hử” một tiếng, vẻ mặt trở nên đề phòng. Tôi không quan tâm. Dòng máu trong người tôi giờ đây dường như đã ngừng chảy, chỉ còn lại sự tĩnh lặng băng giá.
“Hai mươi ba vạn này,” tôi nhấn mạnh từng từ, ánh mắt không rời khuôn mặt mẹ tôi, “các người nhất định phải trả. Từng đồng, từng cắc. Đó không còn là chuyện của người một nhà nữa. Đó là món nợ.”
Khoảnh khắc trước khi tôi quay lưng bước đi, tôi nhìn thấy trong mắt mẹ tôi, bên cạnh sự giận dữ, thoáng hiện lên một thứ gì đó giống như… sự tan vỡ. Nhưng trái tim tôi đã quá mệt mỏi để có thể phân tích hay cảm thông. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng, cách âm tất cả những tiếng hò hét có lẽ đang vang lên trong đó. Hành lang tối và lạnh. Tôi tựa lưng vào cánh cửa gỗ thô ráp, cảm nhận hơi lạnh từ nó thấm qua lớp áo mỏng. Một giọt nước mắt cuối cùng, nóng hổi và chua xót, lặng lẽ rơi xuống, thấm vào im lặng.
Tôi đã đưa ra thời hạn cuối cùng – ba ngày. Ba ngày ấy vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, nặng trĩu như một lời tuyên án. Họ, những kẻ đang đứng đó, nhất thời không ai lên tiếng. Ánh mắt tôi lướt qua từng khuôn mặt đang biến sắc, ghi nhận sự hoảng loạn đang dần hiện rõ trong đáy mắt họ. Tôi biết mình đã chạm đúng vào nỗi sợ sâu thẳm nhất của họ.
“Sau ba ngày, nếu mọi thứ không được chuyển về đúng chỗ,” giọng tôi bỗng trở nên bằng phẳng, lạnh lùng một cách có chủ ý, “tôi sẽ mang cuốn sổ này, cùng tất cả những gì cha tôi cất giữ, thẳng đến tòa án.”
Từng tội danh được tôi liệt kê ra một cách rành rọt, chậm rãi, như thể đang đọc một bản cáo trạng đã được soạn sẵn từ lâu. Mỗi âm tiết đều là một nhát búa đóng chặt hơn vào số phận của họ. Tôi nhấn mạnh vào cụm từ “ăn Tết trong ấy”, một viễn cảnh chắc chắn đã hiện lên sống động trong đầu họ, với mùi ẩm mốc của phòng giam và sự cô độc của những ngày lẽ ra phải sum vầy.
Lời nói cuối cùng vừa dứt, tôi quay đi. Không một chút lưu luyến, không một ánh nhìn nào dành cho đám người đang đứng chôn chân ấy. Mọi sức lực trong tôi dồn vào đôi tay, đẩy tất cả bọn họ – cả người phụ nữ tên Lưu Tú Nga đang ngơ ngác – ra khỏi khoảng không gian mà họ không xứng đáng có mặt. Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sập lại với một âm thanh chát chúa, dứt khoát, cắt đứt mọi thứ.
Sau cánh cửa ấy, tất cả những gì giả dối, tham lam và đầy tính toán đều bị khóa chặt bên ngoài. Bầu không khí trong phòng đột nhiên loãng ra, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ùa đến, nặng nề nhưng lại khiến tôi thở phào. Lưng tôi tựa vào mặt gỗ thô ráp, lạnh buốt, cả người mềm nhũn dần mà trượt xuống sàn nhà. Trong lồng ngực, cuốn sổ gáy vải cũ kỹ được tôi ôm chặt. Tôi tưởng tượng ra hơi ấm từ bà của cha vẫn còn phảng phất đâu đây, một chút an ủi cuối cùng.
Thế giới bên ngoài không yên. Tiếng đập thình thịch như trống giục, hòa lẫn với giọng chửi rủa the thé, đanh đá của Lưu Tú Nga xé toạc sự tĩnh lặng vừa mới có. Bà ta gào lên những danh xưng “mẹ”, những lời buộc tội “phản bội”, đòi hỏi tôi phải mở cửa. Rồi đến lượt những giọng nói khác, của những người cậu, càng thêm độc địa và tục tĩu. Nhưng tất cả với tôi giờ chỉ là thứ âm thanh vô nghĩa, xa lạ. Tôi khép chặt mí mắt lại, và những giọt nước mắt mà tôi đã kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng lặng lẽ trào ra, nóng hổi trên gò má.
Trong tim, một lời thì thầm cất lên đầy xót xa và ân hận: “Cha ơi, con thật có lỗi. Căn nhà của chúng ta, cuối cùng con đã không giữ được.”
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang không gian tĩnh lặng như một nhát dao.
Tôi giật mình nhìn màn hình sáng lên với hai chữ "Mẹ". Ngón tay tôi lơ lửng trên nút nghe, cả căn phòng bỗng chốc chỉ còn tiếng thở dốc của chính mình. Cuối cùng, tôi cũng nhấc máy. Không phải vì hy vọng, mà là một thứ gì đó giống như sự tê liệt, khiến tôi muốn nghe xem đáy vực này còn sâu đến đâu.
Giọng nói bên kia đầu dây phả vào tai tôi một hơi lạnh buốt.
“Hứa Thấm, mày tàn nhẫn lắm.”
Câu nói ấy không hề mang theo sự giận dữ hay đau đớn, mà bằng một âm điệu bằng phẳng, đều đều, như thể đang đọc lại một bản án đã được định sẵn. Trái tim tôi thình thịch đập loạn nhịp, rồi bỗng nhiên co rút lại, siết chặt lấy nỗi sợ hãi mơ hồ. Bà tiếp tục, từng chữ, từng chữ rơi xuống như những giọt nước đá.
“Chuyện tiền bạc, thôi bỏ qua.”
“Hai mươi ba vạn ấy, coi như không có.”
Một cảm giác bất an khủng khiếp trào lên. Sự dễ dàng buông bỏ này không giống bà chút nào. Nó giống như sự yên lặng trước cơn bão, càng tĩnh mịch lại càng đáng sợ. Tôi nín thở, lòng bàn tay nơi cầm điện thoại đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Rồi gót giày của quỷ dữ mới thực sự giẫm xuống.