Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mẹ Tôi Là Tiểu Thư Quý Tộc

Cô gái trả thù bà nội và sự hối hận

4274 từ

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác tức tối khi mẹ kéo tay tôi lên xe khách. Ghét. Tôi ghét cái cách bà luôn dập tắt mọi thứ tôi cho là thú vị, mọi ánh sáng nhỏ nhoi mà tôi cố với lấy. Chiếc xe cũ kỹ rung lắc trên con đường về quê, em con tôi và cả bầu trời u ám sau cái chết của bố. Một tháng. Chỉ một tháng ngắn ngủi sau ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi, bố đã ra đi, để lại khoảng trống mênh mông mà tôi nghĩ mình chẳng bao giờ lấp đầy được.

Và giờ thì về quê. Về cái nơi tôi căm ghét chỉ sau mẹ tôi: nhà bà nội.

Bà nội tôi ngồi đó, như một bức tượng ác ý được tạc từ sự khó chịu và thành kiến. Chiếc ghế gỗ nhỏ kêu cót két dưới mông bà khi bà dịch người ra trước cửa, chặn lối đi của chúng tôi. Đôi mắt bà – ôi đôi mắt ấy – không bao giờ nhìn thẳng. Chúng liếc ngang, liếc dọc, đảo trắng dã như những viên bi ve đục ngầu, dán chặt vào mẹ tôi trước rồi mới lướt sang tôi. Tiếng chửi rủa tuôn ra như một dòng suối độc, nhỏ giọt đều đặn, ăn mòn mọi thứ.

Bà gọi mẹ tôi là đồ hèn mọn, là vật mang vận rủi, là thứ đàn bà bất tài không sinh nổi một mụn con trai, lại còn hèn mọn đến mức hại chết chồng. Rồi ánh mắt nhờn nhợt đó quay sang tôi. Bà tính gả tôi cho thằng đần độn nhất làng, cái giá là tám vạn tám, như món hàng hóa được định sẵn giá trị trên kệ chợ. Lòng tôi không thấy giận, chỉ thấy một sự tò mò lạnh lùng trỗi dậy. Tại sao mắt bà lại có thể trợn trắng và liếc xéo một cách kỳ quái đến vậy?

Tôi lấy điện thoại, bấm máy. Bác sĩ Bách Độ, một người bạn của bố, trả lời ngay. Giọng ông điềm tĩnh và chuyên nghiệp, phân tích cho tôi nghe về các khả năng: có thể là dấu hiệu của cơn động kinh cục bộ hoặc một dạng liệt cơ vận nhãn nào đó. À, thì ra là bệnh. Một sự thấu hiểu chợt lóe lên trong tôi. Là cháu gái, tôi phải hiếu thảo. Và hy vọng thảo nhất, có lẽ là giúp bà thoát khỏi căn bệnh hành hạ đôi mắt kia.

Ý nghĩ đó lớn dần lên trong tôi, rõ ràng và mạch lạc như một phương trình toán học. Đêm ấy, khi cả làng chìm trong giấc ngủ, tôi cầm chiếc kéo cắt chỉ y tế mà tôi đã khử trùng cẩn thận bằng cồn, bước nhẹ nhàng vào phòng bà. Ánh trăng lóe, rọi lên khuôn mặt nhăn nheo đang ngủ của bà. Tôi leo lên giường, cân nhắc góc độ và vị trí phù hợp nhất. Hơi thở của tôi nín lại, tập trung cao độ.

Nhưng rồi bà thức giấc. Đôi mắt bà mở to, trợn trắng kinh hoàng trong bóng tối, nhìn thẳng vào lưỡi kéo lấp lánh ánh trăng. Toàn thân bà run lên, co giật, da mặt tái nhợt đi trông thấy. Đúng là triệu chứng rồi. Tôi càng thêm quyết tâm. Thì ra bệnh đã nặng đến mức khiến bà run rẩy như vậy ngay cả khi chưa chạm vào.

Đúng lúc tôi chuẩn bị thực hiện thao tác đầu tiên, cánh cửa bật mở. Mẹ tôi đứng đó, khuôn mặt thoáng hiện lên vẻ kinh hãi tột độ. Bà không nói một lời, bước vội tới, nắm chặt cổ tay tôi đang cầm kéo và kéo tôi ra khỏi giường, ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy. Ca phẫu thuật vĩ đại, có thể làm thay đổi cục diện y học nhân loại, đã bị ngắt quãng một cách đáng tiếc. Tôi tiếc nuối nhìn lại cánh cửa phòng bà nội, lòng dâng lên một nỗi bực bội khó tả. Mẹ tôi, lúc nào cũng vậy, luôn can thiệp vào những kế hoạch quan trọng của tôi.

Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên hẳn, bà nội tôi, giọng nói vẫn còn run vì sợ hãi lẫn phẫn nộ, đã chỉ thẳng. Bà quát lên, ra lề,con tôi phải rời khỏi nhà bà ngay lập tức, không được chậm trễ một khắc nào. Chúng tôi lại bước lên chiếc xe khách cũ kỹ ấy, rời đi, để lại ngôi nhà quê và căn bệnh chưa được chữa trị của bà nội, trong một buổi sáng tĩnh lặng đến lạ thường.

Máu của hắn ấm nóng và dính quánh, thấm qua lớp gỗ bàn học cũ kỹ rồi nhỏ xuống nền xi măng lạnh ngắt thành từng giọt chậm rãi. Tiếng thét của hắn vỡ tan trong không khí, xé toạc sự im lặng vốn có của căn phòng. Tôi cảm nhận rõ từng rung động nhỏ nơi cánh tay mình, nơi ngón tay vẫn đang siết chặt thân bút máy bằng kim loại. Sự phấn khích ùa lên như một cơn sóng ngầm, khiến tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tất cả chỉ bắt đầu từ sáng nay, khi mẹ dắt tôi vào cái cổng trường cũ kỹ này.

Mẹ tôi thuê một căn gác xép nhỏ trong con hẻm tối nhất thành phố, nơi hơi ẩm mốc và mùi rác thối luôn quyện vào nhau. Bà bảo trường này gần, tiện. Ngày đầu tiên ấy, tiết học vừa kết thúc, một bàn tay đã chạm vào vai tôi từ phía sau. Hắn ta, tên ngồi bàn sau với nụ cười nham hiểm, đưa ra yêu cầu được “mượn” năm ngàn đồng. Giọng hắn the thé như tiếng kim loại cọ xát. Tôi lắc đầu, không nói một lời. Sự từ chối ấy khiến hắn tức giận. Trong chớp mắt, một lưỡi dao nhỏ lóe sáng,và một bên bím tóc dài của tôi rơi xuống đất với một cảm giác trống vắng kỳ lạ nơi đầu.

Hắn nhặt bím tóc lên, ném cho đám bạn đang vây quanh, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng tàn nhẫn. “Con đĩ nhỏ,” giọng hắn khàn khàn đe dọa, “lần sau nếu còn dám không nghe lời, thứ tao cắt tiếp theo sẽ là vành tai của mày đấy.” Những tiếng cười hô hố, chói tai và đầy ác ý vang lên từ đám đông. Chúng như những mũi kim châm vào da thịt. Lúc ấy, trong lòng tôi không có sợ hãi, mà chỉ là một sự tĩnh lặng kỳ lạ đến rợn người. Tôi gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ, rất chậm, như đang tiếp nhận một lời cảnh báo bình thường. Tay tôi thì thò vào hộp bút bằng thiếc đã cũ, ngón tay chạm vào thân chiếc bút máy nặng trịch, lạnh buốt.

Rồi mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Tôi đâm mũi bút xuống, xuyên qua tay đang đặt trên mặt bàn của hắn, cắm sâu vào lớp gỗ phía dưới. Âm thanh “cộp” khô khốc hòa lẫn với tiếng thét kinh hoàng. Màu đỏ tươi của máu bỗng trở nên sống động một cách kỳ dị. Nó phản chiếu ánh đèn neon phía trên, khiến tôi có cảm giác da đầu mình tê đi như bị hàng ngàn mũi kim châm. Bên trong, mọi thứ như đang reo hò, một cảm giác mãn nguyện tột độ lan tỏa khắp các ngón tay, xóa tan mọi uất ức ban nãy.

Cha mẹ hắn, hai người với khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, đã xông vào văn phòng nhà trường, yêu cầu một sự trừng phạt. Hiệu trưởng đành phải gọi điện cho mẹ tôi. Trên đường về, bóng chiều dài ngoằn ngoèo in trên mặt đường ẩm ướt. Mẹ không hề đánh tôi, cũng không mắng mỏ. Bà chỉ nắm chặt tay tôi, giọng trầm xuống đầy lo lắng: “Lần sau nếu có ai bắt nạt con, con phải tìm cách giải quyết đúng đắn. Như là mách cô giáo hoặc về nói với mẹ. Mẹ sợ con sẽ bị thương.” Tôi nghe thấy, nhưng trong lòng chỉ thấy phiền phức vô cùng. Sự quan tâm của bà lúc này sao quá đỗi ngột ngạt.

Sáng hôm sau, tôi thấy những cây kéo, dao gọt bút chì, thậm chí cả chiếc gương soi vỡ cạnh sắc trong phòng đều biến mất. Những cuốn sách về giải phẫu, về côn trùng học trên kệ được thay thế bằng những tập truyện cổ tích bìa màu sặc sỡ, in hình những nàng công chúa tóc vàng. Đêm đó, mẹ ngồi bên giường tôi, giọng khe khẽ kể lại câu chuyện nàng tiên cá. Bà say sưa nói về linh hồn bất diệt của nàng, về tình yêu và sự ả. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên khuôn mặt mẹ, nhưng tôi chỉ nhìn thấy bóng tối đang dần bao phủ lên những cuốn sách ngọt ngào kia. Linh hồn bất diệt ư? Tôi thầm nghĩ, có lẽ thứ thực sự tồn tại mãi mãi, không phải là tình yêu, mà là bản năng sinh tồn sâu thẳm trong mỗi con người.

Tôi đã luôn nghĩ trái đời thật đáng buồn cười. Vì một kẻ mù quáng, không nhận ra ân nhân đã cứu mạng mình, mà lại tự hủy hoại thân thể mình? Nếu là tôi, tôi sẽ không ngần ngại. Lưỡi dao sắc bén kia sẽ tìm đường xuyên thẳng vào trái tim hoàng tử, nơi duy nhất hắn có thể cảm nhận được nỗi đau. Đôi mắt vô dụng ấy, thà moi bỏ đi còn hơn. Mạng sống của hắn vốn đã thuộc về nàng tiên cá, sao lại để hắn sống mà làm tan nát trái tim nàng?

Suy nghĩ ấy của tôi, có lẽ, là thứ khiến mẹ tôi mệt mỏi nhất. Bà đã đi khắp các trường học, mang theo hồ sơ và nỗi hy vọng mong manh. Nhưng tin đồ ơn cả bước chân bà. Ở đâu họ cũng đã biết, cũng lắc đầu từ chối với ánh mắt e dè. Tôi thấy chuyện đó chẳng có gì to tát. Đi học hay ở nhà, thế giới trong mắt tôi vẫn là một màu xám xịt như vậy. Nhưng mẹ tôi thì khác. Nỗi buồn trên khuôn mặt bà đặc quánh lại, như một lớp sương mù không thể tan.

Cuối cùng, bà tìm được một giải pháp tạm thời. Một giáo viên dạy kèm trẻ tuổi được giới thiệu qua người quen. Anh ta đến nhà tôi trong bộ quần áo thể thao, nở một nụ cười tươi như nắng sớm, trái ngược hoàn toàn với không khí u ám trong căn phòng nhỏ. Nghe mẹ tôi kể lể, ánh mắt ông hề nhuốm vẻ sợ hãi. Trái lại, anh ta gật đầu thông cảm, nhiệt tình giới thiệu cho mẹ tôi địa chỉ của một bác sĩ tâm lý giỏi và còn chủ động giảm một nửa học phí. Giọng nói anh ta ấm áp, tràn đầy sức thuyết phục khi nói với mẹ: "Những đứa trẻ bị tổn thương như cháu cần nhất là được chữa lành bằng tình yêu thương."

Lời nói ấy như một liều thuốc an thần cho trái tim đầy lo lắng của mẹ tôi. Vì vậy, khi mẹ tôi yên tâm ra khỏi nhà để đi làm, tôi đã không ngạc nhiên lắm khi thấy anh giáo viên trẻ đóng cuốn sách giáo khoa lại. Anh ta không nói gì, chỉ dẫn tôi vào căn phòng ngủ nhỏ, nơi ánh sáng bị rèm cửa chặn lại một nửa. Mùi nước hoa trên người anh, thoang thoảng hương cam ngọt, bỗng trở nên gắt gỏng. Anh ta lấy ra một dải ruy-băng bằng lụa đen, mềm mại và lạnh lẽo.

"Chúng ta sẽ chơi một trò chơi, công chúa bé nhỏ của tôi," giọng thầm, ấn dải lụa quanh mắt tôi. Bóng tối lập tức bao trùm. Ngón tay nhẹ trên má tôi, lúc thì vuốt ve như với một con thú cưng, lúc lại bóp nhẹ như đang thử độ cứng của một món đồ chơi. "Ôi, quái vật tí hon đáng thương," anh ta lại thì thầm, hơi thở phả vào tai tôi. Rồi tôi cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo, trơn trượt luồn vào ống quần, quấn chặt lấy mắt cá chân tôi. Nó không phải là một con rắn thật, mà là một thứ cảm giác ghê tởm lan tỏa từ sự chạm của da thịt. Một chất lỏng nhớp nháp, mang theo mùi hôi hám khó tả của mồ hôi và thứ gì đó tanh tưởi, bắn ra và dính vào da thịt tôi.

Tôi đứng yên, không nhúc nhích. Khi dải băng bị tháo ra, ánh sáng chói lòa xuyên qua cửa sổ. Tôi chỉ chăm chú nhìn vào khuôn mặt đang đỏ lên vì hưng phấn của anh ta. Tôi nhìn chằm chằm, không chớp mắt, như thể đang cố ghi nhớ từng đường nét, từng lỗ chân lông trên khuôn mặt ấy.

Hôm sau, khi mẹ tôi đang chuẩn bị bữa sáng, tôi bước đến bên bà. "Mẹ ơi," giọng tôi bình thản, trong trẻo như mọi khi. "Con muốn lên núi chơi. Chỉ có con và mẹ thôi."

Mẹ tôi ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ bỗng sáng rực lên một vẻ mong khó tả. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động muốn đi đâu đó. Bà gật đầu liên tục, vội vàng xin nghỉ làm, dành trọn một ngày hôm ấy chỉ để đi cùng tôi lên núi.

Tôi luôn có tài tìm ra những món đồ chơi kỳ lạ. Lần này là một con rắn nhỏ, da nó ánh lên màu xanh ngọc bích dưới nắng, thân hình mảnh mai cuộn tròn trong lòng bàn tay tôi. Tôi thì thầm với nó, cảm thấy một niềm phấn khích lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nhìn này, tôi luôn biết cách tự tạo niềm trong cái thế giới nhàm chán này.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng thầy giáo. Tiếng bước chân và hơi thở nặng nề của ông ta khiến không khí trở nên đặc quánh. Tôi nép vào góc, ngón tay siết chặt chiếc giỏ mây nhỏ. Rồi mọi chuyện xảy ra thật nhanh, như một vở kịch được dàn dựng sẵn. Ông ta “vô ý” va phải, chiếc giỏ lật nhào. Mượn lên, con rắn nhỏ, người bạn mới của tôi, tuột xuống sàn nhà. Nó không bò đi mà dường như nhận ra mục tiêu, thân hình uốn lượn mềm mại quấn lấy mắt cá chân thầy giáo, rồi nhanh như cắt, luồn vào ống quần rộng thùng thình của ông ta. Tiếng thét kinh hoàng vang lên, đầy sợ hãi và không thể tin nổi.

Về sau, tôi nghe lỏm được người ta thì thầm: từ sau hôm đó, thầy giáo không còn khả năng có con nữa. Gia đình ông ta, một gia tộc có thế lực, bắt đầu trút giận lên hai mẹ con chúng tôi. Những lời xì xào bàn tán như ong vỡ tổ: đứa trẻ quỷ dữ, bản chất đã hư hỏng, nên nhốt nó vào trại giáo dưỡng hay viện tâm thần cho xong. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét và kinh tởm, như nhìn một con thú lạ.

Mẹ tôi, trước làn sóng công kích ấy, chỉ im lặng mỉm cười. Nụ cười của bà lúc ấy sao mà nhẹ nhõm và kiên định đến thế. Bà nói, giọng điềm tĩnh vang lên giữa đám đông ồn ào: “Bản chất con bé không xấu. Những người nó chạm đến đều có điều đáng trách. Chỉ là nó còn quá nhỏ, chưa học được cách phân biệt đúng sai và kiểm soát hành vi của mình thôi.” Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập thình thịch, vừa muốn nghe lại vừa cảm thấy một sự chối bỏ kỳ lạ. Rồi bà nói thêm, như một lời hứa với cả thế giới: “Các vị thấy đấy, nó có làm hại tôi bao giờ đâu? Tôi sẽ ở bên cạnh chừng nó. Nếu một ngày nào đó, nó định làm điều gì tổn hại đến người vô tội, chính tôi sẽ là người dạy dỗ nó.”

Một tràng cười lạnh bổ họng tôi. Dạy dỗ tôi ư? Bằng cái gì? Bằng tình mẫu tử mỏng manh ấy sao? Lời nói của bà chẳng khác nào một gáo nước dầu đổ vào ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ trong lòng tôi. Nó khiến tôi phát điên và cũng khiến tôi thấy buồn nôn. Bà đừng tưởng mình đặc biệt. Giữa chúng ta, từ thuở ban đầu, cũng chỉ có mỗi sợi dây rốn mỏng manh kết nối. Mà sợi dây ấy đã bị cắt đứt từ lâu lắm rồi. Chúng ta là hai cá thể riêng biệt. Bà không có quyền cũng không đủ tư cách để dạy tôi điều gì.

Ý nghĩ ấy trỗi dậy, đen tối và quyết liệt. Ngay đêm đó, dưới ánh đèn vàng hắt bóng dài trên sàn nhà, tôi lặng lẽ trộn gói chất hút ẩm màu trắng đục vào bát cháo nóng hổi của mẹ. Từng hạt nhỏ li ti hòa tan một cách dễ dàng, biến mất không dấu vết. Tôi dâng bát cháo lên, bàn tay không run một chút nào, thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ. Tôi ngồi đối diện, mắt không rời bà, từng động tác bưng bát, cầm thìa, đưa cháo vào miệng. Tôi nuốt nước bọt. Cảm giác kích thích tê dại lan tỏa khắp người. Bà ăn xong, rồi cơn đau quặn thắt ập đến. Sắc mặt bà tái nhợt, mồ hôi lấm tấm, bàn tay ôm lấy bụng. Tiếng xe cấp cứu rú lên xé tan màn đêm yên tĩnh.

Đứng từ xa nhìn thấy bà nằm co quắp trên cáng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn, một cảm giác lạnh toát xâm chiếm lòng tôi. Nó không giống như niềm vui thích chiến thắng tôi từng tưởng tượng, mà là một sự trống rỗng mơ hồ, hơi chua chát. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra trò chơi này có lẽ không thú vị như mình nghĩ. Và chính nhận thức ấy lại càng khiến tôi bực bội, tức giận hơn gấp bội phần. Tại sao lại thế? Tại sao mọi thứ không diễn ra như kế hoạch?

Tôi cười, một tiếng cười khẽ mà chính tôi nghe thấy cũng thấy nó đầy vẻ châm biếm và lạnh lẽo. Ánh mắt tôi dừng lại trên khuôn mặt đang đầy lo lắng của bà, từng đường nét thân quen ấy giờ đây chỉ khiến lòng tôi thêm nặng trĩu một nỗi chán ghét mơ hồ. "Vậy nếu một ngày nào đó," giọng tôi chậm rãi, từng chữ như những viên đá lạnh lẽo rơi xuống giữa khoảng không yên tĩnh, "con biến thành một con chuột thì sao? Mẹ vẫn sẽ ôm một con chuột vào lòng mà nói yêu nó sao?"

Câu hỏi của tôi là một nhát dao. Tôi muốn nhìn thấy sự dao động, sự kinh hãi, hoặc ít nhất là một chút do dự trong đáy mắt bà. Nhưng không. Bà chỉ im lặng trong giây lát, đôi mày hơi nhíu lại như đang thực sự suy nghĩ nghiêm túc về viễn cảnh kỳ quặc đó. Rồi bà nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng không hề thay đổi. "Thì mẹ vẫn sẽ yêu con."

Giọng bà bình thản, chân thành đến mức khó tin. "Chỉ là từ nay về sau, nhà mình không thể nuôi mèo nữa thôi. Con mèo đáng yêu nào cũng sẽ làm Thầm Thầm của mẹ sợ mất."

Một cảm giác bực bội khó tả trào lên. Bà không hiểu hoặc cố tình không muốn hiểu ý nghĩa đen tối đằng sau câu hỏi của tôi. Tôi không muốn sự dịu dàng giả tạo này. Tôi cần bà thừa nhận rằng tôi đáng sợ, đáng ghét, rằng tôi là một thứ hỏng hóc không thể sửa chữa. "Thế còn nếu con biến thành một con sâu bướm xấu xí, bò lổm ngổm thì sao?"

Tôi tiếp tục tấn công, giọng điệu đầy thách thức.

Lần này, bà thậm chí còn mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như thể tôi vừa hỏi một điều gì đó ngây thơ. "Mẹ sẽ đi tìm cái lọ thủy tinh đẹp nhất, trong suốt nhất, rồi đặt con vào trong đó."

Bà nói, tay vẫn vuốt nhẹ mái tóc rối của tôi. "Mẹ sẽ chăm sóc con, đợi đến ngày con hóa thành cánh bướm. Dù là bướm trắng hay bướm đen, thì cũng là bướm của mẹ."

Sự dịu dàng ấy như dầu đổ vào lửa. Tôi bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng trước sự kiên nhẫn vô tận của bà. Tôi phá vỡ nó. Tôi phải cho bà thấy bản chất thực sự của tôi. Tôi trừng mắt nhìn bà, ánh mắt đầy vẻ hung dữ mà tôi cố tình tạo ra. "Con sẽ không bao giờ trở nên tốt đẹp được đâu."

Tôi nói, giọng lạnh tanh. "Nếu con là chuột, con sẽ gặm nát tất cả những sợi dây điện trong nhà, cắt đứt mọi thứ. Nếu con là sâu bướm, con sẽ bò ra khỏi cái lọ đẹp đẽ ấy và ăn trụi cả khu vườn, phá hỏng mùa màng của người ta. Thậm chí nếu có biến thành hòn đá vô tri, con cũng sẽ cố nằm chềnh ềnh ngay giữa lối đi, để cho bất cứ ai đi qua cũng phải vấp ngã đau điếng. Con đã hư hỏng rồi, từ trong ra ngoài, không có cách nào cứu chữa."

Tôi thở hổn hển, chờ đợi phản ứng cuối cùng: sự thất vọng, sự tức giận, hay thậm chí là một cái tát. Nhưng bà chỉ lặng im. Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Rồi bà từ từ đưa tay lên, lòng bàn tay ấm áp của bà áp vào má lạnh ngắt của tôi. Bà cúi xuống, hơi thở nhẹ nhàng phả vào trán tôi, và một nụ hôn ấm áp, nhẹ như lông tơ, đặt lên đó. "Vậy thì thật may mắn."

Giọng bà thì thầm bên tai tôi, ngọt ngào và kiên định. "Thần linh thật sự đã phù hộ. Con không phải là chuột, cũng chẳng phải sâu bướm hay hòn đá. Con là Thầm Thầm, là con gái của Thẩm Lan ,mẹ đây, là bảo bối Thầm của mẹ. Là báu vật quý giá nhất mà cả đời này mẹ có được."

Bà ôm chặt tôi hơn, như muốn nhấn chìm tôi trong hơi ấm của bà. "Nên mẹ sẽ dùng cả phần đời còn lại của mình để nhìn con, để quản con."

Bà nói, giọng trở nên cứng rắn hơn một chút, nhưng vẫn đầy yêu thương. "Sẽ không để con có cơ hội làm những điều xấu con vừa nói đâu. Một cơ hội cũng không."

Trong vòng tay ấy, trước sự kiên định đến lạ lùng ấy, cơn phẫn nộ trong tôi đột nhiên bốc hơi hết, nhường chỗ cho một cảm giác mệt mỏi rã rời và một sự tò mò kỳ lạ. Tôi bỗng thấy người đàn bà đang ôm mình đây thật… buồn cười. Thật là lạ đời. Và không hiểu sao, một mầm mống nhỏ nhoi của thứ gì đó giống như hy vọng đã âm thầm nứt lên từ sâu trong lòng đất giá lạnh của tâm hồn tôi.

Mùi hương của trầm hương và cỏ khô trong căn phòng gỗ cũ kỹ vẫn còn ám trên đầu ngón tay tôi, thì mẹ đã dắt tay tôi đứng trước một người phụ nữ khác. Bà ta ngồi đó, lặng lẽ như một khúc gỗ mục, chỉ có những vòng bạc chạm vào nhau trên cổ, trên tay mới phát ra những tiếng kêu lách tách nhỏ nhẹ mỗi khi bà cử động. Ánh mắt của bà ta đen và sâu, như hai giếng nước cạn vào mùa đông, nhìn chằm chằm vào tôi. Mẹ tôi thì thào, giọng nói nhẹ như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh lặng đang bao trùm, nói rằng vì thầy giáo kia và người nhà của hắn ngày nào cũng đến quấy rối, bà sợ tôi sẽ bị tổn thương. Sự lo lắng của mẹ giống như một lớp màng mỏng, phủ lên đôi mắt vốn đã đầy mệt mỏi của bà. Tôi biết bà không chỉ sợ tôi bị tổn thương về thể xác, mà còn sợ những ý nghĩ đen tối trong lòng tôi sẽ lớn dần lên trong sự kích động đó, cuối cùng phá vỡ lời hứa mà tôi đã với bà.

Người phụ nữ Miêu Cương ấy chậm rãi mở một chiếc bình gốm nhỏ màu nâu sẫm đặt trong góc. Bên trong, thứ gì đó đang bò lổm ngổm, phát ra những âm thanh sột soạt khô khốc. Bà ta không nói gì, chỉ đưa tay vào trong, rút ra một thứ màu xám trắng, để nó nằm yên trên lòng bàn tay đầy những nếp nhăn sâu hoắm. Đó là một con bọ cạp, nhưng lại có đuôi dài một cách kỳ lạ, cuộn tròn lại, phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt. "Sợ không?"

💡 Điểm nhấn chương này

Điểm mạnh của chương nằm ở sự tương phản giữa tâm lý tị nạn bị áp chế và những gợi ý siêu nhiên tinh tế, khiến độc giả không thể đoán chính xác liệu câu chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng tâm lý tối đen hay kỳ ảo huyền bí.

📖 Chương tiếp theo

Cô gái sẽ chấp nhận những gì từ tay người phụ nữ bí ẩn và bản năng quỷ dữ bắt đầu thức tỉnh bên trong cô.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord