Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mẹ Tôi Là Tiểu Thư Quý Tộc

Bùa nguyền và nước mắt Bạch Thư

2427 từ

Con bùa tôi gieo cho Bạch Thư có thể gây nhiễu loạn suy nghĩ.

Nói đơn giản, là khiến người ta mắc chứng mất trí sớm.

Đẩy nhanh quá trình lão hóa.

Ngày đầu, bà ta sẽ quên kiến thức mình đã học nhiều năm, như đột nhiên quên từ tiếng Pháp, thậm chí phép cộng trừ tiểu học đơn giản cũng không làm được.

Tóc bà ta bắt đầu rụng, từng mảng lớn.

Ngày thứ hai, bà ta không kiểm soát được việc bài tiết.

Răng bắt đầu lung lay.

Ngày thứ ba…

Da bà ta bắt đầu chùng nhão…

Không biết, đến sau cùng Lâm Phong có còn bên cạnh không?

Thật đáng mong đợi.

Tôi đã cất lời sẽ khiến Bạch Thư ch*t trong tuyệt vọng.

Vậy thì xung quanh cô ta phải trống vắng không một bóng người.

Năm tháng sau, tôi thấy Bạch Thư bên thùng rác.

Bà ta có ro, da mặt gần như chảy xuống ngực.

Người đầy mùi phân và nước tiểu.

Răng trong miệng đã rụng hết, chỉ có thể liếm thức ăn thừa trong hộp người khác vứt.

Hóa ra Lâm Phong đã bỏ rơi bà ta.

Tình yêu chân thành này cũng chẳng ra gì.

Tôi tốt bụng đưa Bạch Thư tới nhà Lâm Phong.

Lâm Phong mở cửa, thấy Bạch Thư, ánh mắt lộ chút ghét bỏ.

Tôi đứng đó, nhìn đôi mắt vàng khè của bà ta đảo liên hồi. Một giọt nước mắt thật to, nặng trĩu, rơi thật chậm xuống nền đất lạnh, vỡ tan thành một vệt ẩm ướt hình sao. Lời của Lâm Phong vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. "Hai người tình cảm không phải tốt lắm sao? Sao anh lại bỏ rơi bà ấy?"

Câu hỏi ấy, tôi đã không hỏi ra thành tiếng; nó chỉ là một vệt cắt lạnh lẽo trong tâm trí tôi. Đôi bàn tay như muốn lau đi thứ gì đó dính víu, mím chặt môi đến nỗi khóe miệng trắng bệch. Cuối cùng, chỉ thốt lên được mấy từ ngắn ngủi, đứt quãng: "Xin lỗi, nhưng tôi đã làm hết sức rồi."

Rồi cánh cửa đóng sầm lại, âm thanh chói tai ấy cắt đứt mọi thứ, để lại một không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Sự tĩnh lặng ấy không kéo dài. Nó bị phá vỡ bởi tiếng nức nở của Bạch Thư. Tiếng khóc không trong trẻo mà khàn đục, nghẹn ngào, hòa lẫn với mùi ẩm mốc từ đống đồ phế thải phía sau lưng bà. Tôi biết không ai có thể yêu một kẻ điên mãi mãi. Tình yêu, dù có bền chặt đến đâu, cũng sẽ mòn mỏi trước sự hao mòn vô tận của sự điên loạn và những đòi hỏi vô lý. Huống hồ, bà ta còn là một kẻ điên xấu xí đến kinh tởm. Vẻ ngoài tiều tụy, mái tóc rối bù, ánh mắt mất thần – tất cả đều là thứ đẩy người. Và cuối cùng, chính bà ta cũng phải cảm nhận được sự tuyệt vọng ấy, thứ cảm giác lạnh cóng thấu tận xương tủy khi nhận ra mình thực sự cô độc.

Tôi không chần chừ. Tôi nắm lấy cánh tay gầy guộc của bà, dẫn bà trở về nơi mà bà thuộc về. Đó là một góc khuất đầy rác rưởi phía. Rác thì nên ở trong thùng rác hoặc ít nhất là trên một đống rác. Điều đó thật hợp lý. Bạch Thư ngã vật xuống đó, thân thể co quắp, những cơn nức nở càng trở nên dữ dội hơn. Ruồi nhặng ngừng, chúng đậu trên vai áo bẩn của bà, trên mái tóc rối, tạo thành một bức tranh động đầy ám ảnh. Mùi ôi thiu, chua lòm của thức ăn thừa bốc lên nồng nặc. Nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng tôi không dấy lên chút thương xót nào. Ngược lại, một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, len lỏi trong ngực tôi. Đây là kết cục mà bà đáng phải nhận.

Bạch Thư chết. Bà ta đã không thể vượt qua mùa đông khắc nghiệt năm ấy. Cái lạnh cắt da cắt thịt đã làm đông cứng thân thể gầy yếu của bà, biến bà thành một khối băng vô hồn nằm giữa đống phế thải. Khi nhân viên thu dọn tới, họ cố gắng khiêng cái xác chết cứng đờ ấy lên. Một tay trượt, thế là thi thể rơi xuống đất với một âm thanh khô khốc, giòn tan. Tay chân của bà ta gãy rời ra, như những cành cây khô giòn bị bẻ gãy. Chỉ khi tận mắt chứng kiến cảnh ấy, nhìn thấy sự hủy diệt hoàn toàn không thể cứu vãn, tôi mới thực sự cảm thấy yên tâm. Một gánh nặng lớn đã được trút bỏ. Tôi quay lưng rời đi, bước chân nhẹ nhõm. Chỉ là, trong khoảnh khắc ấy, một nỗi nhớ mẹ thoáng qua, mơ hồ và xa xăm, chạm nhẹ vào trái tim tôi.

* * *

Hôm ấy, một người phụ nữ với mái tóc xoăn được uốn cẩn thận tìm đến tôi. Dáng vẻ của cô ta sang trọng, có chút kiêu kỳ, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe. Cô ta tự giới thiệu mình là Bạch Thư. Cái tên ấy khiến lòng tôi chùng xuống một nhịp, nhưng tôi không để lộ ra ngoài. Bạch Thư nói, giọng run run đầy xúc động, rằng tôi mới là con gái ruột thật sự của một gia đình tỷ phú nổi tiếng. Cô ta nói rằng có một sự nhầm lẫn nghiêm trọng ngày xưa, và cô ta đã vô tình chiếm mất vị trí, cuộc sống mà đáng lẽ ra phải thuộc về tôi.

Tôi chỉ gật đầu nhẹ. Tôi tỏ ra hiểu chuyện, thông cảm, như thể đây là một câu chuyện bình thường tôi vẫn thường nghe. Bạch Thư khóc, nước mắt lã chã rơi không ngừng. Cô ta liên tục nói lời xin lỗi, nhưng những lời xin lỗi ấy nghe có vẻ khuôn sáo, được chuẩn bị sẵn. Ẩn sâu trong từng câu chữ, tôi không cảm nhận được nhiều sự thương hại chân thành dành cho số phận long đong của tôi. Thay vào đó, giữa những dòng nước mắt, là những lời kể dài dòng về cuộc sống sung túc, đầy đủ tiện nghi mà cô ta đã được hưởng: những bữa tiệc, những trường học danh giá, những chuyến du lịch xa hoa. Dường như cô ta đang cố gắng tô vẽ sự thiệt thòi của tôi bằng chính những thứ xa xỉ mà cô ta từng có, và trong quá trình ấy, vô tình hay cố ý, khoe khoang về quá khứ vàng son của chính mình.

Mùi nước hoa nồng nặc của Bạch Thư vẫn không thể che hết được thứ mùi y tế lạnh lẽo bám trên da thịt cô ấy. Tôi nhìn thấy những vết bầm tím lốm đốm trên cổ cô, những chấm đỏ li ti dưới lớp phấn mỏng trên gò má. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự chán ngán mơ hồ. Cô ấy lại khóc, lại nắm chặt tay tôi mà nói những lời sáo rỗng ấy.

“Chị gái, em thật lòng xin lỗi. Nếu không phải vì em, giờ đây chị đã sống trong lâu đài nguy nga, đâu phải chịu cảnh nhà tranh vách đất thế này.”

Giọng nói của cô ấy nghe thật mệt mỏi, như thể đã luyện tập câu nói này hàng trăm lần trước gương. Tôi không rút tay lại, cũng chẳng buồn phản ứng. Sự giả dối ấy đã quá quen thuộc. Nó khiến tôi cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Tôi thậm chí còn hơi tò mò, không biết cảm giác làm con gái tỷ phú mà cô ấy hằng mơ ước thực sự sẽ thế nào.

“Làm con gái nhà giàu có thật sự tốt đến thế sao?” Tôi hỏi, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng.

“Đương nhiên là tốt rồi!” Ánh mắt cô ấy bỗng sáng lên, nắm chặt tay tôi hơn, như muốn truyền sang cho tôi nhiệt tình của mình. Nhưng chỉ có hơi ấm giả tạo và mùi hương gắt gỏng.

Tôi bước sát lại gần hơn, khoảng cách đủ để tôi nhìn rõ từng sợi tóc giả được cài khéo léo trên mái tóc cô. Sự cầu kỳ ấy càng làm lộ ra vẻ yếu đuối bên trong. Tôi chẳng còn hận thù, cũng chẳng còn ham muốn tranh giành thứ gì. Thế giới của cô ấy, thứ mà cô ấy đang cố gắng giành giật, với tôi chỉ là một vở kịch tẻ nhạt.

Thế nhưng, cuối cùng tôi vẫn bị Bạch Thư đưa về cái gọi là “nhà”. Cánh cổng sắt nặng nề khép lại sau lưng với âm thanh rền đặc, cắt đứt mọi lối thoát.

Trong phòng ăn rộng thênh thang, một chiếc bàn dài đã có sẵn mười hai cô gái. Họ ngồi im lặng, thẳng tắp, trên ngực áo mỗi người đều đính một tấm thẻ số, từ một đến mười hai, bằng thứ mực đỏ chói như máu. Không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng thở nhẹ và mùi sáp thơm từ những ngọn nến trên tường tỏa ra.

Bạch Thư đẩy tôi về phía trước, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch: “Em là số mười ba.”

Mười Ba. Con số của sự kết thúc, hay của một khởi đầu đen tối? Một nụ cười nhẹ bật ra khóe môi tôi. Thật thú vị. Tôi cảm thấy có gì đó chưa từng có đang rục rịch trong lồng ngực.

Cô ấy đọc một loạt quy tắc bằng giọng điệu đều đều, vô cảm. Những điều khoản rắc rối về sự sinh tồn, về sự loại trừ. Rồi ánh mắt sắc lẹm của cô ấy dừng lại trên người tôi, nở ra một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng. “Đêm nay… sẽ không phải là một đêm bình yên.” Giọng cô ta trầm xuống, mang theo sự kích động khó giấu. “Mọi người hãy… thỏa sức tàn sát lẫn nhau đi. Để xem ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.”

Lời vừa dứt, mười hai đôi mắt từ khắp chiếc bàn dài đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Ánh nhìn của họ pha trộn giữa cảnh giác, tính toán và một chút… thương hại? Hẳn rồi, trong mắt họ, tôi – kẻ mới đến, yếu ớt, cô độc – chính là con mồi dễ xơi nhất để khai mào cho cuộc chơi đẫm máu này.

Ôi, phiền phức thật. Tôi thầm than, cảm giác chán chường lại ùa về. Nhưng lời của Bạch Thư vẫn văng vẳng bên tai: “Tàn sát”. Tôi từ từ đưa mắt quan sát kỹ từng khuôn mặt đối diện. Từ cô gái số một với ánh mắt hung hãn đến cô gái số mười hai nhút nhát đang cắn môi. Họ đều có những nét căng thẳng, sợ hãi và cả lòng tham được giấu kín.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Nỗi chán ngán dần tan biến, nhường chỗ cho một sự phấn khích lạnh lùng. Khóe miệng tôi nhẹ nhàng nhếch lên. Tàn sát ư? Có lẽ đúng. Nhưng có lẽ… đây sẽ là một cuộc tàn sát một chiều.

Bởi vì nhìn kỹ lại, tất cả bọn họ… trông thật yếu ớt làm sao.

Tôi đưa tay lên, bóp nhẹ sống mũi mình, hít một hơi thật sâu. Mùi sáp nến, mùi gỗ bàn, mùi sợ hãi của người, tất cả hòa quyện vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết đêm nay sẽ rất dài và cũng sẽ rất thú vị.

Mùi hương của trà quế và khói hương trầm trong phòng khách như đông cứng lại ngay lập tức. Ánh mắt của mọi người từ khắp bàn tiệc đổ dồn về phía tôi, mang theo sự kinh ngạc lẫn hoài nghi. Lòng bàn tay tôi khẽ chạm vào thành chén sứ mỏng manh, cảm nhận hơi ấm dễ vỡ lan tỏa. Tôi biết mình vừa thả một viên đá xuống mặt hồ vốn đang phẳng lặng.

Thật ra, tôi đã định nói điều đó theo một cách khác.

Câu nói ban đầu nảy ra trong đầu tôi thô ráp và đầy khiêu khích, như một nhát kiếm chém thẳng. Nhưng tôi đã kịp nuốt nó lại. Trong thế giới này, sự thẳng thắn quá mức đôi khi chỉ là biểu hiện của sự bất lịch sự. Vì vậy, tôi đã chọn một hình ảnh nhẹ nhàng hơn, một cách ví von có vẻ nhu mì. Tôi bảo rằng tôi chỉ xem mọi người ngồi đây giống như những chú cừu non đáng yêu mà thôi. Giọng nói của tôi bình thản, thậm chí còn phảng phất một chút ngây thơ, như thể đó thực sự là một lời khen ngợi.

Nhưng trong lòng tôi, một màn kịch cũ đang sống lại. Hồi ức ùa về như một cơn lũ, mang theo mùi ẩm mốc của căn buồng ngục và tiếng khó khăn. Tôi nhớ rõ cái năm tám tuổi ấy. Bóng dáng người bảo mẫu với khuôn mặt hiền hậu giả tạo, những viên kẹo ngọt ngào có độc, và âm mưu đen tối nhằm đánh tráo vận mệnh của hai đứa trẻ. Mẹ của Bạch Thư – người phụ nữ đã dùng thủ đoạn để đưa con mình vào vị trí của tôi. Tôi đã không run tay. Bằng những bằng chứng lạnh lùng thu thập được, tôi đã tự mình đẩy bà ta vào chốn lao tù. Khi cánh cổng sắt đóng sầm lại, tôi không cảm thấy một chút hả hê nào, chỉ thấy sự tĩnh lặng đến rợn người. Lòng tốt ư? Từ lâu tôi đã học cách không tiếc nuối thứ đó. Trong cuộc chiến sinh tồn này, lòng tốt mù quáng chỉ là thứ vũ khí để người khác chĩa vào họng mình.

Tôi nhấp một ngụm trà. Vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi giúp tâm trí tôi thêm tỉnh táo. Nhìn những khuôn mặt đang cố gắng che giấu sự bối rối xung quanh, một nụ cười nhẹ khẽ nở trên môi tôi. Họ nghĩ họ đang tham dự một bữa tiệc, nhưng thực chất, họ đang bước vào một ván cờ. Và tôi, từ lâu, đã không còn là quân tốt non nớt nữa rồi.

💡 Điểm nhấn chương này

Điểm đáng chú ý là sự đối lập sắc nét giữa bề ngoài ngây thơ và tâm tư mạnh mẽ của nữ chính – cô không hối hận mà thản nhiên nhìn kết cục bi đát của kẻ thù, phản ánh sự trưởng thành qua đau đớn và một tâm lý phức tạp về công lý và trả thù.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram