Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Mẹ Tôi Là Tiểu Thư Quý Tộc

Con nhện trong máu, lời hứa bị phản bội

3228 từ

Mẹ. Một tiếng gọi thầm vang lên trong đầu tôi, kéo theo cả một dòng thác ký ức. Lời hứa tôi đã thốt ra, lặng lẽ, trong đêm mẹ ôm tôi khóc: *Con sẽ bảo vệ mẹ. Để mẹ được chết vì tuổi già, trên chiếc giường ấm áp, chứ không phải vì bất cứ điều gì khác.* Lời hứa ấy giờ đây bị đe dọa bởi con nhện bé tí trên tay và nụ cười quỷ quái của bà nội. Sự phản bội cay đắng nhất, hóa ra, lại có thể đến từ dòng máu của mình.

Tôi gật đầu. Một cái gật đầu nặng trịch, như có nghìn cân đè lên cổ. Ngay lập tức, một vết châm nhói buốt xuyên qua da ở lòng bàn tay. Con nhện dùng những chiếc răng nanh tí hon của nó cắn một lỗ nhỏ, rồi cả cơ thể nó co rúm lại, chui tọt vào trong làn da của tôi. Tôi có thể cảm nhận thứ gì đó lạ lẫm, mát mát, đang bò chậm rãi dọc theo mạch máu phía trong cánh tay. Tôi ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của bà nội. Trong lòng tôi, một ý nghĩ lạnh lùng và rõ ràng đến kinh ngạc phát ra: *Bà già này, sớm muộn gì, tôi cũng sẽ kết liễu bà.*

Những ngày tháng tiếp theo là một chuỗi dài những cơn đau. Không phải thứ đau nhói cục bộ, mà là một sự đau nhức toàn thân, như từng thớ thịt, từng khúc xương đều bị một lực vô hình vặn xoắn, nghiền nát rồi lắp ráp lại. Cơ thể tôi trở thành một chiến trường, nơi thứ sinh vật ký sinh kia đang tìm cách hòa nhập, và mỗi tế bào của tôi đều phản kháng lại điều đó.

Một buổi chiều, khi cơn đau tạm lắng xuống thành một tiếng rên rỉ âm ỉ trong tủy xương, mẹ tôi đến. Hương thơm dịu nhẹ của bà, mùi xà phòng thảo mộc quen thuộc, xua tan mùi ẩm mốc và thuốc bắc trong phòng. Tôi như con thuyền sắp chìm bám được vào bến đỗ, lập tức ôm chặt lấy mẹ, không rời nửa bước. Bà đi vào bếp nhỏ, tôi lẽo đẽo theo sau. Bà chuẩn bị làm bữa tối.

Ánh chiều tà vàng óng xuyêửa sổ nhỏ, phủ lên mái tóc và vai áo mẹ một lớp ánh sáng mờ ảo. Tôi đứng đó, dựa vào thành bếp, mắt không rời hình bóng mẹ. Từng động tác của mẹ thật nhẹ nhàng, chậm rãi: đổ bột mì trắng tinh vào tô sành, chan nước ấm, rồi bắt đầu nhào. Những ngón tay của mẹ lặng lẽ nhồi nặn khối bột, khiến nó trở nên mịn màng và dẻo dai. Cảnh tượng bình yên ấy đối lập một cách khắc nghiệt với cơn bão đang hoành hành trong cơ thể tôi. Tôi nhìn chằm chằm, như muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí, biến nó thành liều thuốc giảm đau.

Mẹ quay sang, nở một nụ cười dịu dàng làm ấm cả góc bếp. Bà bứt một mẩu bột nhỏ xíu, vo tròn trong lòng bàn tay, rồi đặt nó vào lòng bàn tay tôi. "Của con đây," giọng mẹ trong trẻo như tiếng chuông gió. Cục bột nhỏ còn ấm hơi tay mẹ, mềm mại và ngây thơ đến lạ. Tôi nắm chặt nó trong lòng bàn tay, nơi chỉ vài ngày trước, một sinh vật hoàn toàn khác đã xâm nhập. Sự đối lập ấy khiến lòng tôi quặn thắt. Tôi cúi mặt xuống, để mái tóc dài che đi đôi mắt đang dâng lên một làn hơi nước mỏng manh. Tôi phải sống. Phải chịu đựng. Để bảo vệ lấy khoảnh khắc bình yên nhỏ nhoi này, dù nó mong manh như hạt sương trên đầu ngọn cỏ.

Tôi ấn lòng bàn tay mình xuống khối bột mì trắng mịn, ép nó trở nên phẳng lì. Một cảm giác lạnh buốt và nhức nhối lan từ lòng bàn tay xuyên thẳng vào tim, như có thứ gì đó đang cựa quậy, bò từng bước chậm rãi dưới lớp da thịt. Nó không phải là ảo giác. Nó là con cổ trùng, ký sinh và gặm nhấm sự sống của tôi từ bên trong, trả giá bằng những cơn đau thắt không thể thốt thành lời.

Trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, những hạt nhỏ li ti như sương đêm. Tôi đưa tay áo lên lau vội, sợ mẹ nhìn thấy, rồi thều thào gọi.

“Mẹ ơi.”

Giọng bà đáp lại từ gian bếp nhỏ, âm xua tan đi chút hơi lạnh trong phòng. “Ừ.”

“Mẹ ơi.” Tôi lại gọi, hai tiếng ấy như chiến sĩ giữa cơn sóng đau đang dâng trào.

“Mẹ đây.” Giọng bà vẫn đều đều, kiên nhẫn.

Tôi cứ thế lặp lại, gọi đi gọi lại cái tên thiêng liêng ấy. Mỗi lần gọi, áp lực trong lồng ngực như giảm bớt một phần, như thể nỗi đau thể xác có thể được chia sẻ, được chuyển hóa thành thứ gì đó nhẹ nhàng hơn qua từng âm tiết. Có lẽ, đây chỉ là ảo tưởng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi cần đến ảo tưởng đó hơn bất cứ thứ thuốc men nào.

“Con muốn ăn bánh bao nhân gì?” Mẹ hỏi, tiếng chày giã thịt nện xuống cối đều đặn.

Tôi ôm chặt lấy bụng mình, nơi cơn đau đang âm ỉ. Một ý nghĩ đen tối và mệt mỏi trào lên. “Con không muốn ăn gì cả. Con chỉ muốn Trái Đất này nổ tung ra thành từng mảnh.” Và rồi, tôi cũng muốn biến mất theo nó. Đau quá. Đến mức sự tồn tại này trở nên quá sức chịu đựng.

“Vậy ăn nhân thịt heo cải thảo đi.” Mẹ phớt lờ hoàn toàn câu nói đầy tính hủy diệt của tôi, tự mình quyết định một cách dứt khoát. Sự bình thản ấy của bà kéo tôi trở lại với thực tại đầy mùi bột mì và hơi ấm bếp lửa.

Bữa cơm trộm vía. Tôi kéo người lại gần, đặt đầu lên đùi mẹ. Một mùi hương đặc biệt, pha trộn giữa mùi xà phòng giản dị và hương cỏ cây thoang thoảng từ vườn sau, tỏa ra từ tà áo vải của bà. Đó là mùi hương của sự bình yên, của những ngày tháng không lo âu mà tôi đã từng có. Trong vòng tay ấy, dưới nhịp vuốt ve nhẹ nhàng trên tóc, tôi thả mình chìm vào một giấc ngủ mỏng manh.

Trong cõi mơ nửa tỉnh nửa mê, một ý nghĩ chợt lóe lên, rõ ràng và đau đớn: Tôi không muốn mẹ chết nữa. Nếu bà chết đi, sẽ chẳng còn ai có vòng tay ấm áp như thế này để tôi nương tựa. Sẽ chẳng còn ai kiên nhẫn đáp lại tiếng gọi của tôi dù chỉ là một âm “ừ” giản đơn. Nhưng sự thật tàn khốc vẫn ở đó, như một vết thương chưa bao giờ lành miệng: Mẹ tôi đã chết rồi. Và trước khi chết, bà đã phải trải qua những đau đớn cùng cực, những trải nghiệm phi nhân mà tôi không dám hiểu.

Nỗi buồn ấy, lần đầu tiên sau rất lâu, không còn là sự phẫn nộ sôi trào hay lòng hận thù bỏng cháy. Nó là một khối nặng trĩu, lặng lẽ và thấm thía, đè nặng trong lồng ngực.

Chính nỗi buồn thấm thía ấy đã dẫn lối cho tôi đến với Bạch Thư.

Tôi thấy bà ta trong một buổi tiệc chiều tại khách sạn sang trọng. Bạch Thư mặc một chiếc váy dài màu hổ phách nhạt, mái tóc được búi gọn gàng phía sau, để lộ chiếc cổ thon dài đeo chuỗi ngọc trai. Ánh sáng ấm áp của đèn chùm chiếu xuống chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của bà ta, khiến nó lấp lánh một cách hạnh phúc, đầy kiêu hãnh. Nhìn bà ta cười nói với những vị khách xung quanh, tôi biết những năm qua bà ta sống rất tốt. Một cuộc đời mới hoàn toàn, một danh phận mới đáng ngưỡng mộ, và quan trọng hơn, bà ta đã tìm được thứ mà bà ta gọi là tình yêu đích thực.

Nghe nói, chỉ vài tháng nữa thôi, bà ta sẽ có một đứa con. Mộé bỏng, kết tinh từ tình yêu và hạnh phúc hiện tại. Một tương lai viên mãn đang chờ đón.

Thật đáng tiếc.

Tôi đã đến đây.

Tất cả những giấc mơ tươi đẹp, những kế hoạch về một tương lai bình yên mà Bạch Thư đang ấp ủ, sẽ không bao giờ có cơ hội trở thành hiện thực. Bóng tối từ quá khứ, hiện thân trong tôi, đã tìm đến tận cửa nhà bà ta. Màn đêm của sự trả giá cuối cùng cũng phủ xuống.

Con đường đông đúc bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Bụi đường cuộn lên trong ánh nắng xiên khoai, hạt bụi vàng óng như những mảnh vỡ của thời gian đang rơi chậm rãi. Từ phía bên kia, đôi mắt của bà ta và tôi chạm nhau, một sợi dây vô hình giăng ngang không gian ồn ã, thít chặt lấy tất cả âm thanh. Tôi chậm rãi giơ tay lên, vẫy nhẹ. Một cái vẫy tay thân thiện, nhưng sao lại khiến không khí quanh đây đặc quánh lại thế?

Bà Bạch Thư đứng đó, người như hóa đá. Bó hoa hồng nhung đỏ thẫm trên tay bà tuột khỏi những ngón tay rơi xuống mặt đường với một tiếng động rất khẽ. Những cánh hoa vương vãi. Sắc mặt vốn trắng ngần của bà ta trong chớp mắt biến thành thứ màu tro tàn, nỗi khiếp sợ từ đáy mắt trào lên, ắp những đường nét trên khuôn mặt được chăm chút kỹ càng. Nó như một con rết độc, bò từng bước một, để lại vết hằn lạnh giá.

Sợ ư? Trong lòng tôi bật lên một câu hỏi mỉa mai. Trái tim tôi đập một nhịp đều đều, lạnh lùng, không chút xao động. Mới chỉ là khúc dạo đầu thôi, bà ạ. Những gì đang chờ đợi phía trước còn dài lắm.

Tôi bước chân, từ từ băng qua con đường. Tiếng giày tôi gõ nhẹ trên mặt nhựa, hòa vào nhịp thở gấp gáp của bà ta, tạo thành một giai điệu kỳ lạ. Tôi tận hưởng cái khoảnh khắc ấy, tận hưởng mùi sợ hãi chua nồng tỏa ra từ con người bà ta, tận hưởng cái cách mà thế giới của bà đang sụp đổ từng mảnh. Bà ta lùi lại, vấp phải mép vỉa hè và ngã vật xuống. Cái ngã không chút duyên dáng làm xước cả lớp vải quý giá trên bộ váy.

Tôi vẫn tiến tới, từng bước một;khoảng cách thu hẹp dần. Thì ra, khi đối diện với quá khứ, ngay cả một người kiêu sa như bà cũng có thể trở nên thảm hại đến thế.

Một bóng người cao lớn từ đâu xông tới, cắt ngang tầm nhìn của tôi. Anh ta mặc bộ vest màu xám tro, vẻ mặt lo lắng, quỳ xuống đỡ bà Bạch Thư dậy với một động tác hết sức dịu dàng. Đó là Lâm Phong, người đàn ông trong những bức ảnh tôi từng xem, người chồng của bà ta. Anh ta dùng tay phủi nhẹ những hạt bụi bám trên vai áo bà, ánh mắt đầy chất vấn quay về phía tôi, giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra sự căng thẳng: “Xin hỏi vị này là?”

Bạch Thư há miệng, đôi môi tô son đỏ thắm khẽ run lên, nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Cổ họng bà như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi nhìn cảnh tượng ấy, một nụ cười từ từ nở trên môi. Tôi để lộ hàm răng trắng đều, một nụ cười có thể gọi là tươi tắn, nhưng chắc chắn không mang chút hơi ấm nào.

“Lần đầu gặp mặt,” giọng tôi nhẹ nhàng, rõ ràng, cất lên trong không gian ngột ngạt, “Tôi là người tới đưa vợ anh xuống địa ngục.”

Lâm Phong sững người, đôi mắt anh mở to, thoáng qua một nỗi phẫn nộ và sự bảo vệ lấp đầy. Anh siết chặt tay Bạch Thư, như muốn truyền cho bà chút sức mạnh, rồi giọng cứng rắn: “Tôi không biết cô là ai, có ân oán gì với nhà tôi. Nhưng dù là chuyện gì, hai vợ chồng chúng tôi sẽ cùng nhau đối mặt. Tôi không sợ.”

Bạch Thư bỗng oà khóc, nước mắt giàn giụa, làm nhòe đi lớp phấn trang điểm. Bà dùng hết sức đẩy Lâm Phong ra, giọng nói nghẹn ngào đứt quãng: “Anh đi đi! Mau đi đi, Lâm Phong! Đừng hỏi, đừng quan tâm!” Rồi bà quay mặt nhìn tôi, đôi mắt đẫm lệ cầu xin: “Cậu… cậu hãy để anh ấy đi. Anh ấy không biết gì hết. Anh ấy vô tội. Nếu cậu làm hại người vô tội… thì… thì cậu có khác gì tôi ngày trước?”

Hai con người ấy ôm lấy nhau, khóc lóc, van xin, tạo nên một cảnh tượng thật não lòng, thật đáng thương. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự mệt mỏi vô hạn. Tôi thở dài, một hơi thở dài nhẹ nhàng thoát ra, hòa tan vào không khí buổi chiều đang dần nhuốm màu hoàng hôn. Tiếng thở dài ấy không phải vì động lòng trắc ẩn, mà là sự chán ngán trước màn kịch tình cảm đang diễn ra trước mắt. Họ tưởng rằng tình yêu và sự hy sinh có thể xóa nhòa mọi thứ sao? Thật ngây thơ.

Mười cái tát cuối cùng vang lên giòn giã trong không khí tĩnh lặng, để lại trên má Lâm Phong những vết đỏ ửng như hoa đào nở muộn. Tôi xoa bàn tay hơi rát của mình, cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm một cách lạ thường. Từ nhỏ, tôi đã luôn băn khoăn một câu hỏi không lời đáp: tại sao kẻ gieo gió lại có thể thoải mái tận hưởng trăng sao, còn người gặt bão thì phải cúi đầu cân nhắc từng ly từng tí, sợ mình trở nên giống với những kẻ mình căm ghét nhất?

Người ta bảo phải giữ lòng nhân nghĩa, phải bám víu vào đạo đức ngay cả khi lửa giận thiêu đốt trái tim. Họ còn lo sợ sẽ biến thành con rồng độc ác, giống hệt tên đồ tể đã từng chém đầu rồng năm xưa. May mắn thay, tôi chẳng bao giờ phải bận tâm đến nỗi lo vô vị ấy. Tôi đâu cần trở thành kẻ diệt rồng. Từ tản chất, tôi chính là con rồng ngủ quên dưới đáy hồ sâu, giờ đã thức tỉnh.

Anh ta khát khao một cái chết ư? Tốt thôi, tôi sẽ đại nguyện. Tôi đã gói ghém cả hai món đồ ấy – người đàn ông và sự thật – mang về tận sào huyệt của mình. Mùi hương ngọt ngào của trầm hương trong phòng hòa lẫn với vị tanh nhẹ của máu, tạo thành một thứ mùi vị kỳ lạ khắc sâu vào khứu giác.

Lâm Phong đã nói, giọng điệu đầy vẻ thương cảm, rằng có những uẩn khúc trong quá khứ của Bạch Thư. Mọi hành động tàn nhẫn bà ta làm, theo anh, đều xuất phát từ chữ “bất đắc dĩ”. Sự căm hận của Bạch Thư dành cho mẹ tôi, người đã chiếm đoạt hạnh phúc của bà, cũng là điều dễ hiểu. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt như muốn thấu suốt: “Nếu đặt vào vị trí của bà ấy, liệu nàng có ghét kẻ đã đẩy mình vào cảnh khổ đau vô cớ không?”

Tôi gật đầu, chậm rãi và nhẹ nhàng, như thể đồng tình với lý lẽ của anh. Rồi, không một lời báo trước, tay tôi vung lên. Mười cái tát nối tiếp nhau không ngừng nghỉ, âm thanh chát chúa xé toạc không gian. Mỗi lần bàn tay tôi chạm vào da thịt anh, tôi lại cảm nhận rõ sự giả dối trong từng lời nói của anh. Anh dùng đạo đức làm áo giáp, dùng sự thông cảm làm vũ khí, để biến những vết thương lòng đã nhức nhối bao năm. Trái tim tôi lạnh giá, không còn một chút xao động nào.

Thật may, tôi là kẻ xấu. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lòng bàn tay vẫn còn hơi nóng. Nếu không, có lẽ tôi đã phải ngồi suy ngẫm, trăn trở về những lời anh nói, tự dằn vặt bản thân bằng những tiêu chuẩn cao cả mà người đời đặt ra. Nhưng tôi không cần làm thế. Sự rõ ràng trong tâm hồn kẻ ác đôi khi lại khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm khôn tả.

Tôi vẫy tay, một cử chỉ lười biếng. Bạch Thư, người đang đứng co ro ở góc phòng, từ từ bước tới. Ánh nếóng dáng bà lên tường, dài ngoẵng và run rẩy. Bà quỳ xuống trước mặt tôi, đầu cúi thấp, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Tư thế ấy quá đỗi quen thuộc, y hệt như những ngày tháng xa xưa khi bà còn là nữ tỳ trong phủ, còn mẹ tôi là chủ nhân. Một nụ cười chợt muốn trào ra trên môi tôi. Thời gian thật trớ trêu.

Tôi đưa tay ra, đặt nhẹ lên đỉnh đầu có phần tóc đã điểm bạc của Bạch Thư. Da đầu bà hơi lạnh. Từ dưới lớp da cổ tay tôi, một con cổ trùng nhỏ xíu, màu đen óng như than, chậm rãi bò ra. Nó dùng cái miệng bé tí ti của mình xé một đường nhỏ trên da đầu Bạch Thư, rồi lặng lẽ chui vào trong, biến mất không một dấu vết. Bạch Thư khẽ run lên, nhưng không dám kêu một tiếng, chỉ có hơi thở trở nên gấp gáp hơn.

Sau khi mọi chuyện hoàn tất, tôi phấệu cho họ đi. Giọng tôi bình thản, thậm chí phảng phất một chút mệt mỏi buông xuôi: “Ta đã chán ngấy hận thù rồi. Các ngươi đi đi.” Lâm Phong nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, nửa tin nửa ngờ, còn Bạch Thư thì vội vã cúi đầu tạ ơn, những giọt nước mắt lăn trên má không biết là thật hay giả. Họ rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng tràn ngập mùi trầm. Cảm giác con cổ trùng đang yên vị trong xương sọ của Bạch Thư truyền về, như một nhịp đập thứ hai xa xăm. Sự buông bỏ ư? Chỉ là một vở kịch khác mà thôi. Kẻ xấu như tôi thích nhìn thấy niềm hy vọng lóe lên trong mắt đối thủ trước khi tắt ngấm hơn là một cái chết nhanh chóng.

Lâm Phong phấn khích mừng khôn xiết, ôm Bạch Thư khóc vì hạnh phúc.

Chà chà, thật là gh/ê t/ởm.

Họ không biết đây là khởi đầu của cơn á/c mộng của họ.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng bối cảnh tâm lý bất định, nơi ranh giới giữa nạn nhân và kẻ ác mục đích bị xóa mờ. Hình ảnh con nhện/cổ trùng làm ẩn dụ mạnh mẽ cho sự lây lan của hận thù qua dòng máu, trong khi giọng văn từ lạnh đến ghê tởm phản ánh sự biến chất tâm lý của nhân vật chính.

📖 Chương tiếp theo

Bùa nguyền đã được vô ý thức thả ra; bây giờ, nước mắt Bạch Thư sẽ trở thành chất xúc tác cho một cơn á mộng chưa từng có.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram