Mùi máu tanh nồng tràn ngập không gian đại điện, nhưng tất cả đều nhạt nhòa trước ánh mắt sắc lạnh của đứa trẻ đang đứng trên cao. Tiểu hoàng đế, thân hình mảnh khảnh, rộng thùng thình, đứng đó như một bức tượng nhỏ bằng ngọc bích lạnh giá. Hắn nhìn xuống cuộc hỗn chiến giữấm quân phía dưới thềm rồng, đôi mắt đen láy không một tia gợn sóng.
Tôi nín thở, từ góc tối sau cột rồng lớn, lặng lẽ quan sát Vinh Vương. Lão ta vừa trao kiếm cho thống lĩnh cấm quân với vẻ mặt thành khẩn, hai tay giờ đã trống không. Có lẽ chính hành động tự nguyện buông bỏ vũ khí ấy đã khiến vị thống lĩnh kia mất cảnh giác. Ông ta khẽ nghiêng người, lùi về phía trước, mở ra một khoảng trống chết người.
Trong lòng tôi bỗng dưng trống rỗng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như trống trận. Bàn tay phải siết chặt chuôi dao găm nhỏ bằng xương ẩn trong tay áo. Những đường vân chạm khắc lạnh buốt vào da thịt. Tôi biết mình phải hành động, dù chỉ là một cung nữ thấp hèn. Chân tôi âm thầm di chuyển, từng bước, từng bước tiến về phía trung tâm của đại điện, nơi tiểu hoàng đế đang đứng.
Vinh Vương cũng đang tiến lên. Dáng đi của lão ta có vẻ chậm rãi, đầy vẻ tôn kính của một bề tôi. Nhưng tôi nhìn thấy bàn tay phải của lão ta khẽ rụt vào trong tay áo rộng. Mộảm lạnh giá chạy dọc sống lưng tôi. Không ổn.
Ánh sáng bạc lóe lên trong khoảnh khắc ấy thật nhanh, như một tia chớp giữa trời quang. Nó phóng ra từ tay áo Vinh Vương, thẳng về phía tiểu hoàng đế. Đứa trẻ kia vẫn đang quay lưng về phía lão ta, toàn bộ sự chú ý dồn về cuộc xung đột phía trước. Hắn hoàn toàn không hay biết về lưỡi dao chết người đang lao tới.
Đồng tử tôi co rút lại. Máu trong người như đóng băng, rồi bùng lên thành ngọn lửa cuồng nộ. Lão già này… lão ta thật sự dám làm chuyện đại nghịch này! Mọi suy nghĩ trong đầu tôi vụt tắt, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy. Chân tôi bật lên, thân hình lao về phía trước như mũi tên rời cung. Khoảng cách từ chỗ tôi đứng đến lưng Vinh Vương chỉ vài bước chân, nhưng cảm giác như dài vô tận.
Tay tôi giơ cao, rồi đâm xuống. Lưỡi dao găm bằng xương cắm phập vào lưng Vinh Vương, xuyên qua lớp áo gấm dày, chạm đến thứ gì đó mềm và ấm. Một tiếng thét đau đớn, thảm thiết vang lên, xé toạc bầu không khí căng thẳng trong điện. Con dao găm bằng bạc từ tay Vinh vương rơi xuống nền đá hoa cương, kêu loảng xoảng lạnh lẽo.
Tiểu hoàng đế quay người lại. Đôi mắt đen láy của hắn mở to, ánh nhìn từ đám cấm quân hỗn loạn phía dưới chuyển sang tôi. Trên gương mặt non nớt ấy hiện lên vẻ kinh ngạc khó hiểu. “Cố nữ lang…” giọng nói trẻ con vừa cất lên đã bị một bàn tay lớn kéo hắn lùi lại phía sau.
“Bệ hạ cẩn thận!” Thống lĩnh cấm quân đã hoàn hồn, che chắn trước mặt tiểu hoàng đế. Chỉ trong chớp mắt, đội hình cấm quân lại một lần nữa chia rẽ. Những thanh kiếm vừa chĩa vào Vinh vương giờ quay sang chĩa vào nhau, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Tôi đứng giữa hai làn sóng ấy, tay vẫn cầm chặt dính máu, hơi thở hổn hển. Mùi sắt tanh từ lưỡi dao hòa với mùi hương trầm trong điện, tạo thành một thứ khí vị kỳ quái, nghẹt thở.
Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi trước khi cơn đau nhói từ ngực trái kịp lan tỏa. Tôi ngã vật xuống nền đá lạnh buốt, mắt mờ đi, chỉ còn thấy bóng đen của Vinh Vương đang rút lưỡi đoản đao ra khỏi cơ thể mình. Ánh thép vấy đỏ loang lổ trong ánh đuốc chập chờn.
Hắn đẩy tôi ra bằng một cú hất tay đầy khinh bỉ, như thể vừa vứt bỏ một thứ rác rưởi. Tiếng bước chân hắn dồn dập vang lên rồi dừng lại ngay trên đầu tôi. Tôi ngước nhìn, thấy đôi mắt hắn trợn trừng, chứa đầy thứ sát khí cuồng loạn chưa từng thấy.
“Đồ tiện tỳ!” Giọng hắn the thé, xé toạc không khí u ám trong điện. “Mày dám phá tan đại sự của ta? Được lắm! Chỉ cần qua hôm nay, ta sẽ ném mày vào trại lính, cho hàng ngàn tên đàn ông hèn mọn nhất biết thế nào là thú vui!”
Lời đe dọa ấy không khiến tôi sợ hãi, mà chỉ nhóm lên ngọn lửa phẫn nộ đang âm ỉ. Tôi chống khuỷu, cố ngửa người lên. Mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau nhói từ vết thương, nhưng cơn choáng váng trong đầu đang dần tan biến. Tôi biết mình phải tỉnh táo. Phải nhìn rõ khuôn mặt thú tính của kẻ đang đứng trước mặt.
“Lão già phản bội!” Tôi khạc nhổ, giọng khàn đặc vì máu. “Ngươi dám thông đồng với ngoại bang, làm nhục xã tắc, cướp ngôi vua chính thống? Nhân nghĩa, đạo đức của ngươi, chó sói ngoài đồng hoang còn chê không thèm ăn!”
Câu nói vừa dứt, tôi chợt nhận ra sự vô nghĩa của nó. Đạo đức? Với một kẻ đã dày công nằm gai nếm mật suốt hai mươi năm chỉ để chờ ngày đoạt ngôi, thì khái niệm ấy có lẽ chưa bao giờ tồn tại. Sự phản bội đã ngấm vào máu hắn, trở thành lẽ sống duy nhất.
Vinh vương bật cười, một tràng cười khanh khách vang vọng khắp đại điện trống trải. Âm thanh ấy va vào những bức tường đá, vọng lại như tiếng quạ kêu.
“Nhân nghĩa à? Đạo đức à?” Hắn vừa cười vừa nói, động như muốn ôm lấy cả không gian quyền lực này. “Hai mươi mấy năm ta cúi đầu làm tôi tớ, nuốt nhục từng ngày, tất cả chỉ vì cái ngai vàng này! Để có được nó, ta đã giết người, hãm hại trung thần, cắt đứt tình thân. Ta đã bán rẻ linh hồn mình từ lâu rồi! Vậy thì thêm một tội ác nữa, có là gì?”
Hơi thở của hắn phả xuống mặt tôi, mang theo mùi rượu nồng và sự cuồng tín. Rồi hắn hạ giọng, như đang kể một bí mật đắc ý.
“Giờ này, Mộ Tây Từ mà ngươi hết lòng bảo vệ, có lẽ đã sang được bên kia sông Hoàng Tuyền rồi. Không đường về đâu.”
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Lời tuyên bố ấy không phải là giả dối. Ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Một nỗi xót xa lạnh giá len lỏi, nhưng ngay lập tức bị ngọn lửa căm hờn thiêu rụi. Tôi nhìn hắn đảo mắt quanh điện, ánh mắt sắc lẹm như dao quét qua từng góc tối, từng bóng người đang run rẩy nép mình.
“Hôm nay,” giọng hắn đột nhiên trầm xuống, đầy uy hiếp, “bất cứ ai dám cản bước ta, chỉ có một con đường: chết.”
Sự điên cuồng ấy đã lộ rõ. Không còn lớp vỏ hoàng thúc trung thành, chỉ còn một con sói đói đang thèm khát quyền lực, sẵn sàng chà đạp lên mọi thứ. Máu trong người tôi như sôi lên. Tôi cảm thấy vị ngọt gắt nơi cổ họng, một dòng chất lỏng ấm nóng trào ra khóe miệng.
Tôi nhổ bỏ nó, rồi nhe răng cười. Nụ cười có lẽ đầy máu và thảm khốc.
“Loạn thần tặc tử!” Tôi gằn từng tiếng, dồn hết sức lực cuối cùng vào lời nguyền rủa. “Làm ô uế ngai vàng, nhơ nhuốc tông miếu. Tên ngươi sẽ bị khắc vào sử sách, muôn đời bị nguyền rủa!”
Không khí như đóng băng. Rồi một làn gió lạnh vụt qua. Ánh chớp bạc của một thanh trường kiếm lóe lên một tên vệ sĩ. Lưỡi kiếm lạnh buốt áp nhẹ vào da thịt nơi cổ tôi, mang theo hơi thở của tử thần.
Cánh cửa đại điện vỡ tan thành từng mảnh gỗ văng tung tóe trước khi tôi kịp nghe thấy tiếng động. Một làn gió lạnh buốt máu tươi và bụi đá xông thẳng vào mặt. Vinh vương đang đắc ý nói về sử sách và kẻ chiến thắng, giọng điệu khoái trá của hắn bị chặt đứt giữa chừng. Bàn tay hắn đang nâng chén rượu khẽ run lên, làm rớt vài giọt nước màu hổ phách xuống tay áo gấm thêu rồng.
Tôi chưa kịp quay đầu thì đã thấy ánh mắt của Vinh Vương biến sắc. Sự tự mãn trên mặt hắn tan biến, thay vào đó là vẻ kinh hoàng lóe lên rồi nhanh chóng chuyển thành điên cuồng. Cổ họng tôi đột nhiên bị siết chặt trong một tay. Hơi thở tắc nghẽn, cả thế giới xoay tròn. Trong màn sương mờ ảo của ý thức, tôi nhìn thấy một bóng người mặc trường bào đen bước qua đống gỗ vụn. Áo chàng phủp nhẹ theo từng bước đi, như cánh quạ đen lướt trên nền đá cẩm thạch trắng.
Mộ Tây Từ. Trong đầu tôi vang lên cái tên ấy, như một lời nguyện cầu thầm lặng.
Chàng đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng hơn cả những buổi sáng sương muối tôi từng thấy trên núi cao. Đôi mắt chàng – vốn thường ẩn chứa những vì sao dịu dàng mỗi khi nhìn tôi – giờ đây chỉ còn là hai hồ nước đóng băng, phản chiếu ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc trên tường. Nhưng tôi thấy được. Sâu trong cái vẻ ngoài băng giá ấy, có thứ gì đó đang rạn nứt. Từng đường nứt nhỏ, từng mảnh vỡ li ti, như mặt hồ mùa đông bị một hòn đá ném xuống.
“Mộ Tây Từ a Mộ Tây Từ,” giọng Vinh vương the thé bên tai tôi, hơi thở hắn hôi hám phả vào má tôi, “mạng ngươi cũng lớn thật! Ba lớp mai phục cũng không khiến ngươi mất mạng!”
Tay hắn siết chặt hơn. Các ngón tay như những thanh sắt lạnh lẽo đang cố bóp nát yết hầu tôi. Tôi cố gắng hít một hơi, nhưng chỉ cảm thấy phổi mình như bị ai nhồi đầy bông gòn khô. Trong cơn mờ mịt ấy, tôi vẫn dõi mắt nhìn về phía chàng. Nhìn thấy bàn tay chàng nắm chặt bên hông, các khớp ngón tay trắng bệch đến mức tưởng như xương sắp đâm thủng da. Một tiếng răng rắc nhỏ, khô khốc, vang lên từ đó.
Rồi Vinh Vương lại cười. Một nụ cười gằn từ sâu trong cổ họng, rung lên như tiếng cọt kẹt của cỗ máy cũ kỹ. “Vốn định bắt sống tiểu hoàng đế, không ngờ ngươi lại tự mình dâng đến cửa,” hắn nói, giọng đầy khoái trá độc ác, “vậy hãy xem, Nhiếp chính vương đại nhân của chúng ta sẽ lựa chọn như thế nào! Hôm nay, ngươi chọn hồỷ này,” tay hắn rung lắc tôi một cái, “hay là đại nghĩa hoàng gia, là bách tính vạn dân đang chờ sau lưng ngươi?”
Lời hắn như những mũi dao băng đâm xuyên không khí. Tôi thấy vai Mộ Tây Từ khẽ run. Chân chàng, trong chiếc hài vân đã phủ đầy bụi đường, bước nhẹ về phía trước một bước. Chỉ một bước thôi. Như thể toàn bộ ý chí, toàn bộ sức mạnh của chàng chỉ đủ để thực hiện cử động nhỏ nhoi ấy trước khi bị những sợi dây vô hình ghì lại.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu tất cả. Sau lưng chàng, qua khung cửa vỡ, tôi tưởng tượng ra cảnh những con phố im lặng, những ngôi nhà đóng kín cửa, hàng vạn con người đang nín thở chờ đợi số phận của mình. Chàng mang trên vai không chỉ là vương triều, mà còn là cả một thế giới đang thổn thức.
Một sự bình yên kỳ lạ chợt tràn ngập trong tôi. Nỗi sợ hãi, sự ngột ngạt, tất cả đều lắng xuống. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần vỡ vụn của Mộ Tây Từ và mỉm cười. Nụ cười ấy nhẹ nhàng, như hơi thở của mùa xuân đầu tiên sau một mùa đông dài giá rét. Trong lòng tôi thì thầm một lời từ biệt không thành tiếng.
Làm sao tôi, người đã từng cùng chàng ngắm sao trời trên đỉnh tháp cao, người đã từng nghe chàng kể về giấc mơ thái bình cho muôn dân, lại có thể trở thành tảng đá cản đường, thành sợi dây trói buộc khiến chàng phải đứng giữa lựa chọn tan nát lòng này? Số mệnh đưa đẩy, có lẽ đây mới là cách kết thúc xứng đáng cho mối duyên nợ của chúng tôi – một nụ cười trăn trối, một cái chết chia ly.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cổ họng tôi trước khi cơn đau từ bả vai ùa tới. Sàn đá lạnh buốt dính dính chất lỏng ấm áp dưới người. Tôi nằm đó, nhìn lên trần điện cao vòi vọi, nơi những bức tranh rồng phượng uốn lượn dường như đang xoay tròn trong mắt mờ tối. Tiếng của chiếc trâm vàng văng ra nãy giờ vẫn còn vang vọng đâu đây, một âm thanh đứt đoạn, báo hiệu cho sự thất bại của một kế hoạch vội vàng.
Từ góc nhìn nằm sát đất ấy, tôi thấy đôi hài rồng thêu tinh xảo của Vinh Vương bước từng bước chậm rãi về phía tôi. Hắn cúi xuống, khuôn mặt Phương Phi lộ ra nụ cười khinh miệt. "Quả nhiên là con gái của lão Cố ngoan cố," giọng hắn trầm và đều, như dao cạo xén vào da thịt, "đã không chịu thuần phục, vậy đừng trách bản vương tàn nhẫn."
Một bàn tay thô kệch với chiếc nhẫn ngọc bích xoay về phía tôi, từ tay một tên thị vệ áo đen. Ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi chủy thủ lóe lên trong khoảnh khắc, rồi một lực đâm xuyên kinh hoàng ập đến, ghim chặt tôi vào nền đá. Tôi không kêu lên. Chỉ có tiếng rên nghẹn ngào bị giữ chặt trong cổ họng. Cả thế giới thu nhỏ lại chỉ còn cảm giác về lưỡi kim loại lạnh giá đang xé nát mạch máu, gân cốt. Nỗi đau không chỉ ở chỗ bị đâm, mà nó như một con sóng độc, lan tỏa khắp các đầu ngón tay, thấu tận xương tủy. Lão già khốn nạn ấy, tôi nguyền rủa trong tim, nguyền rủa cái thân thể bất lực của mình và cả sự ngây thơ tưởng rằng một mình có thể xoay chuyển cục diện.
"Vinh vương! Ngươi dám!"
Giọng nói phẫn nộ vang lên từ phía trên điện. Tôi khẽ nghiêng đầu, tầm mắt mờ ảo bắt gặp bóng dáng tiểu hoàng đế trẻ tuổi đang run lên bần bật. Mặt ngài trắng bệch, nhưng hai gò má lại ửng lên những đốm đỏ bất thường, giống như một bông hoa sắp tàn héo trước cơn giông bão. Sự bất lực và phẫn uất trong đôi mắt ấy khiến trái tim tôi thắt lại. Chúng tôi, một vua một tôi, đều chỉ là những con cờ non nớt trên bàn cờ quyền lực này sao?
Vinh vương quay lưng lại phía tôi, hướng về vị hoàng đế bạc nhược. "Bản vương có gì mà không dám…"
Hắn cất lời, giọng đầy vẻ trịch thượng và tự đắc. Nhưng câu nói chưa kịp dứt, đột nhiên khựng lại. Toàn thân hắn cứng đờ. Cái cổ áo bào thêu kim tuyến của hắn từ từ ướt đẫm một màu đỏ thẫm, óng. Hắn cúi đầu, đôi mắt trợn trừng, kinh hoàng nhìn xuống ngực mình, nơi một chuôi chủy thủ quen thuộc đang cắm sâu.
Một cảm giác ngọt lịm của máu trào lên cổ họng tôi. Tôi dùng sức lết tay còn lại, lau đi vệt đỏ ở khóe miệng. Nụ cười nở trên môi tôi, có lẽ trông tàn nhẫn và dữ tợn, nhưng nó chân thật. "Lão già," tôi khẽ nói, giọng khàn đục vì đau đớn và máu, "có một câu ngươi nói không sai. Kẻ cười sau cùng mới thực sự là kẻ thắng."
Hơi thở của hắn trở nên hổn hển, khò khè. Tôi không cho hắn cơ hội. Bàn tay trái run rẩy nhưng kiên quyết của tôi nắm lấy chuôi chủy thủ còn đang cắm trên vai mình - chính là vũ khí hắn vừa dùng để đâm tôi - và dồn hết sức tàn còn lại, đâm mạnh một nhát nữa vào sườn hắn. Lần này, tôi cảm nhận rõ lưỡi dao xuyên qua lớp vải gấm, vào tận thịt da.
Đó không phải là một nhát đâm bình thường. Từ trong tay áo, tôi đã lén bôi lên lưỡi chủy thủ thứ độc dược mà phụ thân tôi từng dặn dò, thứ chỉ dùng trong đường cùng. Vinh vương há hốc miệng, một dòng máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả tấm thảm hoa cung điện. Thân hình to lớn của hắn đổ sầm xuống, khuỵu gối rồi ngã vật ra nền đá, tạo nên một tiếng động nặng nề, đầy tính kết thúc. Đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, nhưng ánh sáng trong đó đã tắt ngấm, chỉ còn lại sự ngỡ ngàng và bất lực vĩnh viễn.
Không khí trong điện đột nhiên yên tĩnh đến lạnh người, chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp của tiểu hoàng đế và hơi thở yếu ớt của chính tôi. Mùi máu tươi nồng nặc hòa với mùi hương trầm từ lư hương, tạo thành một thứ mùi kỳ quái, ám ảnh. Cơn đau trên vai giờ đã tê liệt, nhường chỗ cho một cảm giác lạnh lẽo đang dần lan tỏa. Nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên. Dù có chết đi nữa, thì ít nhất, tôi cũng đã kéo theo kẻ thù lớn nhất xuống địa ngục.
Tiếng động đục ngầu, nặng trịch của một thân thể gục xuống nền đất lạnh vang lên trong căn phòng trống trải. Thế là hết. Mọi thứ rối ren, đau đớn, hận thù và cả những mơ mộng thuở nào đều chấm dứt ở đây.
Lựôi biến mất. Lưỡi chủy thủ sắc bén, thứ đã găm vào cơ thể kẻ thù và cũng xé toạc lòng tôi, rời khỏi các ngón tay. Nó rơi xuống, kêu lên một tiếng "leng keng" chói tai, văng xa khỏi tầm với. Máu nóng hổi từ vết thương trên ngực tôi trào ra, ướt đẫm lớp áo dày. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan từ các đầu chi, còn tầm nhìn thì mờ dần như có một màn sương mỏng phủ lên.
Trong màn sương ấy, một bóng hình chạy về phía tôi. Chàng trai mười bảy tuổi với đôi mắt trong veo, nụ cười tươi như nắng tháng ba, xuyên qua cả một rừng hoa đào đang bung nở rực rỡ. Những cánh hoa mỏng manh, hồng phấn, rơi rụng lả tả trong làn gió xuân, phủ lên vai áo xanh của chàng một lớp điểm xuyết mềm mại.
"Tiểu Nhan Nhan!"
Giọng nói ấy vang lên, trong trẻo, ấm áp, đầy vội vã và lo lắng. Tôi khẽ mấp máy, cảm nhận hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong cổ họng.
"Tây Từ… ca ca."
Tôi thì thầm đáp lại, dù biết đó chỉ là ảo ảnh. Hoa đào năm ấy, cuối cùng cũng nở. Nhưng chúng rồi sẽ tàn, sẽ rụng, bị gió cuốn đi mất. Phía sau những cánh hoa mỏng manh ấy, thiếu niên áo xanh của tôi vẫn sáng rực, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời ban mai, với nụ cười khiến vạn vật như ngừng thở.
"Tiểu Nhan Nhan, ca ca đến cưới muội rồi!"
Lời hứa. Chỉ là một lời hứa. Một giấc mơ đẹp đến nao lòng mà tôi đã ôm ấp suốt một thời thiếu nữ. Giờ đây, nó vỡ tan cùng với hơi thở cuối cùng của tôi. Tôi nhắm mắt lại, để màn đêm yên tĩnh và lạnh lẽo ập đến, nuốt chửng tất cả.
***
**Vài nét chấm phá về những năm tháng sau đó:**
Mùa thu năm Cảnh Đức thứ ba, trong một yến tiệc ở cung cấm, âm mưu liên kết với bộ tộc Nhung Di ở biên cương phía bắc để tạo phản của Vinh vương bị bại lộ. Kẻ phản nghịch ấy đã bị trừng trị tại chỗ. Máu của hắn nhuộm đỏ thảm cung điện.
Những kẻ cùng cánh với hắn không có kết cục tốt đẹp hơn, tất cả đều phải đền tội bằng chính mạng sống của mình dưới lưỡi đao của đao phủ.
Công lao của vị nữ lang họ Cố, người đã âm thầm mình, dò la tin tức và góp công lớn vào việc bảo vệ giang sơn xã tắc, được triều đình ghi nhận. Nàng được Thanh Bình công chúa, với mảnh đất làm nơi yên nghỉ cuối cùng.
Cuối đông năm ấy, vị nhiếp chính vương trẻ tuổi nhưng lẫm liệt, thân chinh dẫn theo hùng binh tiến thẳng về phía bắc, trừng phạt bộ tộc tội bội ước và gây hấn nơi biên ải.
Tin chiến thắng liên tiếp bay về kinh đô như những cánh chim báo hỷ. Tiếng reo hò của bách tính vang dậy khắp các ngả đường.
Đến giữa mùa hè năm sau, đoàn quân khải hoàn trở về trong niềm hân hoan vô bờ. Họ mang theo không chỉ chiến lợi phẩm mà còn cả tờ biểu xin hàng, thần phục của tộc Nhung Di. Biên cương phía bắc từ đó chìm trong yên bình, muôn dân được sống trong cảnh thái bình, no ấm.
…
Xuân năm Cảnh Đức thứ năm, khi mọi thứ đã ổn định, vị nhiếp chính vương ấy đột nhiên dâng tấu lên đức vua, xin được từ bỏ vị trí quyền lực cao nhất, trả lại mọi chính sự cho hoàng đế - vị thiên tử đã trưởng thành.
Hoàng đế không nỡ từ chối ý nguyện của người đã có công lớn tái thiết giang sơn, bèn hạ chỉ phong chàng làm Định Quốc hầu, tước vị cao quý bậc nhất, trao cho trọng trách nắm giữ ba mươi vạn hùng binh trấn giữ vùng Bắc Cảnh hiểm yếu. Tước vị ấy được cho phép truyền đời, với nghi lễ và đãi ngộ ngang hàng bậc thái sư trong triều. Thế nhưng, người ta đồn rằng tân hầu gia của triều đình chẳng mấy khi xuất hiện ở chốn kinh kỳ phồn hoa.
Mùi hương trầm nhẹ trong ngự thư phòng hôm ấy, dường như cũng muốn ngưng đọng lại trước cái chữ "Bác" được phê bằng mực đỏ tươi, to đùng và đầy uy lực trên tờ tấu chương. Ngón tay nhỏ nhắn của tiểu hoàng đế buông chiếc bút lông sói xuống, âm thanh lộc cộc khi nó lăn trên mặt bàn bằng gỗ tử đàn vang lên thật rõ trong không gian tĩnh lặng. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ đôi môi non nớt ấy. Trong lòng vị hoàng đế trẻ tuổi, một cảm giác buồn cười lẫn bực bội đang dâng lên. Ngươi tranh giành ngai vàng, tranh giành quyền lực, còn hai vị này, suốt ngày chỉ tranh nhau một chuyện cưới gả, lại còn kéo cả hắn vào cuộc.
Ta ngồi ở góc phòng, lưỡi dao nhỏ trong tay cắt những đường vỏ táo dài mà mỏng, màu đỏ thẫm cuộn tròn lại rơi xuống đĩa ngọc. Vị ngọt thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí ta lại ở một nơi khác. Mỗi lần tờ sớ dâng lên, mỗi lần chữ "Bác" đỏ chói kia được đóng xuống, trong lòng ta lại có một mảng cảm xúc khó gọi tên, vừa như thỏa mãn nhẹ nhàng, vừa như một sự chờ đợi mơ hồ. Ta biết hắn sẽ không dừng lại. Và ta cũng chưa muốn dừng trò chơi này lại sớm như vậy.
"Ngươi xem đi," tiếng của tiểu hoàng đế cất lên, phá vỡ sự yên lặng, "sáng sớm hắn đến, chiều tối ngươi đến. Cả hai đều nói với trẫm những lời tương tự, nào là 'thần chỉ mong được phò tá bệ hạ, chưa dám nghĩ đến chuyện riêng', nào là 'thần nữ còn muốn phụng dưỡng phụ hoàng thêm vài năm'. Nghe mà mệt cả đầu."
Gương mặt trẻ thơ của hắn nhăn lại, đôi mắt sáng quắc nhìn ta đầy chất vấn. "Vậy rốt cuộc, cô cô, ngươi có muốn gả cho hắn hay không? Hay là cứ để trẫm bác hết những tờ sớ sau này của hắn đi cho xong?"
Ta cắn một miếng táo, tiếng giòn. Sự giả vờ khó xử trong lòng ta được giấu kín sau vẻ mặt bình thản. "Bệ hạ còn trẻ, chưa hiểu được," ta nhẹ nhàng đáp, giọng nói như một làn khói. "Có những thứ, càng khó được, người ta lại càng trân quý. Dễ dàng quá thì lại chẳng còn gì để nhớ."
Tiểu hoàng đế trợn mắt, vẻ mặt bất mãn. Hắn xoay người, nhìn ra cửa sổ nơi hoa đào đang nở rộ. "Trẫm chỉ hiểu rằng trẫm mệt mỏi vì làm cao dụng này. Ngày nào cũng phải đối diện với đống tấu chương chính sự đã đủ đau đầu, lại còn thêm món 'cầu hôn tấu' của Định Quốc hầu nữa. Trẫm đúng là…"
Hắn dừng lại, giọng đột nhiên chùng xuống, mang theo một chút u oán của một đứa trẻ bị ép phải trưởng thành quá sớm: "Đúng là tin lời hắn mà lên kinh thành làm cái hoàng đế này."
Lời nói đó như một mũi kim nhỏ chạm vào lòng ta. Ta biết hắn, đứa cháu trai nhỏ này, trên danh nghĩa là hoàng đế, nhưng thực chất cũng chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi lớn hơn. Và ta, cùng với người kia, có lẽ cũng đang vô tình biến hắn thành một phần trong cuộc chơi của chính mình. Một chút áy náy thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị sự cứng đầu vốn có trong tính cách ta dập tắt.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vội vã từ hành lang ngoài vọng vào. Một thái giám già, hơi thở hổn hển, cúi mình bước qua ngưỡng cửa, giọng nói cung kính nhưng có phần gấp gáp: "Tâu bệ hạ, Định Quốc hầu đang chờ ở ngoại điện, xin được bái kiến."
Không khí trong phòng dường như đặc lại một chút. Tiểu hoàng đế quay đầu nhìn ta, nụ cười nửa như mỉa mai, nửa như đắc ý nở trên môi hắn. Ánh mắt ấy như muốn nói: "Lại đến rồi, xem ngươi xoay xở thế nào đây."
Ta đứng dậy, phủi nhẹ những mảnh vụn từ chiếc váy lụa mỏng màu khói. Trong lòng không hề hỗn loạn, ngược lại còn dâng lên một sự chờ đợi khó tả. Ta biết hắn đến vì điều gì. Lại một tờ sớ nữa ư? Hay là một sự thúc ép trực tiếp dành cho vị hoàng đế nhỏ tuổi này? Ta khẽ mỉm cười, một nụ cười chỉ có chính mình mới hiểu được. "Vậy thần nữ xin phép lui trước," ta cúi đầu nhẹ, giọng điệu hoàn toàn bình thản, "để bệ hạ và Định Quốc hầu bàn chuyện quốc gia đại sự."
Tiểu hoàng đế nhìn ta, ánh mắt như muốn xuyên thấu. Cuối cùng, hắn chỉ lắc đầu, vung tay áo: "Đi đi. Nhớ lời hứa của ngươi với trẫm là được."
Ta cúi chào lần nữa, xoay người bước ra khỏi ngự thư phòng. Ánh sáng xuyên qua những ô cửa giấy trắng chiếu vào hành lang dài, in bóng dáng ta dài lê thê trên nền gạch. Ta bước đi chậm rãi, tai lắng nghe ngóng động tĩnh phía sau. Mùi hương trầm thoang thoảng theo gió, hòa lẫn với mùi nắng ấm áp, khiến ta chợt nhớ đến cái ngày đại hôn ồn ào và rực rỡ sắc màu sau này. Cả kinh thành như bừng tỉnh trong tiếng nhạc và cờ hoa. Hoàng đế đích thân chủ trì. Lệnh đại xá vang dội khắp chốn. Ai cũng nói đó là một cuộc hôn nhân tốt đẹp, một sự kết hợp hoàn mỹ giữa quyền lực và danh vọng.
Chỉ có ta và hắn biết, trước cái ngày được cả thiên hạ chúc phúc ấy, là bao nhiêu lần dâng sớ, bao nhiêu lần bị khước từ, bao nhiêu cuộc đấu trí âm thầm trong ngự thư phòng nhỏ này, và bao nhiêu lần vị tiểu hoàng đế oán thán trách móc. Mỗi lần từ chối, trong lòng ta lại thêm một phần phức cảm. Có phải ta sợ hắn dễ dàng có được sẽ không trân trọng? Hay ta chỉ đơn thuần muốn kéo dài thêm chút thời gian của những tháng ngày tự do cuối cùng? Có lẽ cả hai đều đúng.
Ta dừng bước ở cuối hành lang, ngoảnh lại nhìn về phía cánh cửa đã khép hờ của ngự thư phòng. Từ trong đó, hẳn là đang vang lên những lời lẽ cương quyết và đầy thuyết phục của một vị hầu gia quyền lực. Rồi lại sẽ là tiếng thở dài bất lực của một vị hoàng đế trẻ tuổi. Và rồi, một tờ sớ nữa sẽ được viết ra, với những lời lẽ tha thiết hơn, kiên định hơn.
Lần này, ta sẽ đồng ý chứ?
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa nhài từ vườn ngự uyển. Ta nhắm mắt lại, để mùi hương ấy len lỏi vào từng giác quan. Có lẽ đã đến lúc rồi. Trò chơi kéo dài đủ lâu rồi. Sự kiên nhẫn của hắn và cả sự chịu đựng của vị tiểu hoàng đế tội nghiệp kia cũng đã đến giới hạn.
Ta mở mắt, quay người bước đi, bóng dáng dần khuất sau những dãy hà. Trong lòng đã có một quyết định. Lần tấu chương tiếp theo, cái chữ "Bác" đỏ chói kia sẽ không còn xuất hiện nữa.
Mưa xuân lất phất, hạt mưa lạnh buốt rơi trên mu bàn tay tôi đang giơ ra ngoài mái hiên. Tôi chợt nhận ra mình đã đứng đây quá lâu, lâu đến nỗi hơi ẩm từ cơn mưa phùn đã thấm qua lớp áo mỏng, mang theo caạnh của tiết trời cuối xuân. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, quen thuộc, cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Một bóng áo xanh lục nhạt, như màu lá non dưới ánh nắng đầu hạ, dần hiện mưa mờ ảo.
Anh bước đến, chiếc ô tre cũ kỹ nhưng chắc chắn che trên đầu, xóa tan khoảng không ẩm ướt giữa chúng tôi. Hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra, hòa với mùi cỏ cây ẩm ướt và một thứ hương thanh khiết, nhàn nhạt khó tả. Đó là mùi hương tôi đã quen thuộc từ tháng. Anh không nói gì, chỉ đưa bà, lòng bàn tay rộng mở, các đường chỉ tay in hằn dấu vết của thời gian và sóng gió. Ánh mắt anh nhìn tôi, ấm áp và kiên định, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả không gian lạnh lẽo này.
“Nhan Nhan,” giọng anh trầm ấm vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để xua tan tất cả những ưu tư còn vương vấn trong lòng tôi, “về nhà thôi.”
Tôi chần chừ một giây. Về nhà. Hai từ ấy giản dị mà sao nghe thân thương và bình yên đến thế. Nó gợi lên hình ảnh một mái nhà tranh đơn sơ, nơi có ánh đèn dầu le lói chờ đợi, nơi mùi khói bếp ấm áp quyện với hương trà thơm. Nó khác xa với sự lộng lẫy, phồn hoa nhưng cũng đầy nguy hiểm và toan tính nơi tôi vừa bước ra. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu nhà không phải là một nơi chốn cụ thể, mà là nơi có người này đang chờ mình.
Tôi đưa tay ra, đặt bàn tay lạnh giá của mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh. Cảm giác thô ráp nhưng dịu dàng từ những ngón sang khiến lòng tôi se lại. Một cảm giác an toàn kỳ lạ, một sự tin tưởng tuyệt đối, dù trước đó tôi đã từng nghi ngờ tất cả mọi thứ trên đời. Ngóe khép lại, nắm lấy tay tôi một cách cẩn thận, chắc chắn, như thể đang nắm giữ một thứ quý giá mong manh nhất.
Một nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi, không cần gượng ép, không cần tính toán. Nó đến từ sâu thẳm trái tim, từ sự buông bỏ sau cùng những dằn vặt và mệt mỏi. Tôi ngước mắt nhìn anh, nhìn rõ từng đường nét thân quen trên khuôn mặt ấy dưới ánh sáng mờ ảo của chiều mưa.
“Vậy thì…” tôi khẽ thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng mà chắc nịch, như một lời hứa với chính mình, “về nhà thôi.”
Dưới chiếc ô tre nhỏ, hai bóng người sánh bước đi vào trong màn mưa bụi trắng xóa, dần khuất sau làn sương mờ của hoàng hôn. Những hạt mưa rơi trên tán ô, tí tách, nghe như một khúc nhạc tiễn biệt cho quá khứ và chào đón một tương lai bình dị phía trước. Bà nắm chặt tay tôi, truyền sang một nguồn hơi ấm vô hình, xua tan đi cái lạnh cuối mùa còn vương vấn trong hồn.