Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, khiến bước chân đang hướng về phòng tắm đóng sập lại ngay tại chỗ. Một giọng nói trầm đục, như được cố tình ép thấp, xuyên qua lớp gỗ cửa: “Chào bạn, đồ ăn của bạn tới rồi.”
Tim tôi thót lại. Tin nhắn của bạn, những dòng chữ cảnh báo màu đỏ, bỗng nhiên hiện lên sống động trong tâm trí, như một lời tiên tri đáng sợ vừa được ứng nghiệm. Tôi không đặt đồ ăn. Tôi chắc chắn mình chưa hề đặt bất cứ thứ gì sau khi về đến nhà. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến hai bàn tay tôi khẽ run lên. Căn hộ yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt, mỗi hơi thở của tôi dường như đều vang lên quá lớn.
Tôi lặng lẽ lùi một bước, ánh mắt dán chặt vào tấm chắn cửa bằng thép, như muốn xuyên thủng nó để nhìn ra ngoài. Người đó vẫn đứng đó. Tôi có thể cảm nhận thấy sự hiện diện của một bóng người đang đợi chờ, kiên nhẫn và đáng sợ, ở khoảng không tối om bên kia cánh cửa. Mọi giác quan của tôi bỗng trở nên nhạy bén một cách kỳ lạ. Tôi ngửi thấy mùi sắt của tay nắm cửa, nghe thấy tiếng máy tính xách tay vẫn rè rè trên bàn, và cả nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực mình.
“Cảm ơn,” tôi cố gắng bình tĩnh, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng, “anh cứ để đồ ăn ở ngoài cửa đi.”
Im lặng. Một khoảng lặng dài đầy căng thẳng, dài đến mức tôi tưởng như mình có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ trong phòng ngủ. Rồi giọng nói kia lại cất lên, vẫn trầm thấp, nhưng mang một sự nài nỉ đáng ngờ: “Nhưng bạn ơi, tôi cần bạn ký xác nhận đơn hàng cơ.”
Lý do nghe có vẻ hợp lý, nhưng lại khiến nỗi sợ trong tôi trào dâng. Tôi nhớ lại lần cuối cùng nhận đồ, shipper thật sự chỉ đơn giản bấm chuông, đưa túi đồ rồi nhanh chóng rời đi. Họ không bao giờ cố nán lại. Chân tôi như dính chặt xuống sàn. Một ý nghĩ lóe lên: có lẽ mình nên giả vờ gọi điện cho ai đó, lớn tiếng nói chuyện để kẻ ngoài kia tưởng rằng trong nhà không chỉ có một mình tôi.
Nhưng đã quá muộn.
Trước khi kịp xoay người, một bóng đen cao lớn đã lướt nhanh từ phía bên hông cửa, nơi góc khuất mà tôi không thể quan sát được. Cánh cửa chưa kịp khóa chặt thì bị đẩy mạnh vào trong. Hơi thở của tôi nghẹn lại trong cổ họng. Một bàn tay to, thô ráp, phủ lên toàn bộ phần dưới khuôn mặt tôi, bịt kín mọi âm thanh sắp bật ra. Mùi mồ hôi lẫn với mùi da thuộc xộc thẳng vào mũi. Một cánh tay khác như sắt cuốn chặt lấy cơ thể tôi, kéo mạnh tôi về phía bóng tối của hành lang.
Ánh đèn hành lang mờ ảo chiếu xiên vào. Tôi nhìn thấy một khuôn mặt. Đôi mắt của hắn không phải là thứ ánh mắt lạnh lùng mà tôi tưởng tượng, mà là một sự phấn khích kỳ quái, hừng hực như lửa, pha lẫn một chút thỏa mãn tàn nhẫn. Ánh mắt ấy quét qua căn hộ nhỏ của tôi, rồi dừng lại trên mặt tôi, như một kẻ săn mồi đã vồ trúng con mồi. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, tôi hiểu ra rằng mọi lời cảnh báo đều là thật và mình đã trở thành mục tiêu mà hắn ta chọn lựa.
Tiếng gõ cửa ba hồi đều đều như phát lệnh xé toang màn đêm yên tĩnh. Tôi giật nảy mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi thứ chỉ là tưởng tượng thôi, tôi tự nhủ. Cái cảnh tượng hắn ta đẩy tôi vào nhà với nụ cười méo mó kia, cái cảm giác bàn tay lạnh toát khóa chặt cánh cửa, tất cả chỉ là sản phẩm của một đầu óc đã cạn kiệt vì những câu chuyện kinh dị tự viết ra. Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi đầy mỉm cười về sự nhút nhát của mình.
"Chào bạn, đồ ăn của bạn đến rồi. Có ai ở nhà không ạ?"
Giọng nói trẻ trung, lễ phép vọng qua cánh cửa gỗ. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đúng rồi, làm gì có chuyện trùng hợp ly kỳ đến thế. Vừa đặt món xong, điện thoại liền báo tin nhắn của bạn thân cảnh báo về một tên tội phạm đang lẩn trốn, rồi ngay lập tức shipper gõ cửa. Chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết. Xác suất để nó xảy ra ngoài đời thực còn thấp hơn xác suất tôi trúng số. Tôi đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim dần trở về bình thường, cố gắng xua đi đám mây mù hoang tưởng vừa rồi.
"Anh cứ để đồ ăn ngoài cửa giúp tôi là được, lát nữa tôi ra lấy."
Tôi nói to, cố tạo ra một giọng điệu bình thản nhất có thể. Nhưâu nói vừa dứt, một luồng lạnh bỗng chạy dọc sống lưng. Một ý nghĩ xoẹt qua như tia chớp: Nếu đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì sao? Nếu người đàn ông đang đứng sau cánh cửa kia, với giọng nói hiền lành kia, chính là kẻ mà cảnh sát đang truy nã thì sao? Không khí trong phòng khách chợt trở nên ngột ngạt, dày đặc những nghi hoặc.
"Xin lỗi nhé, tôi lỡ làm đổ phần đồ ăn rồi, chị ra xem giúp tôi một chút được không?"
Giọng nói lại vang lên, vẫn lễ phép, vẫn chân thành. Nhưng tôi nghe thấy một sự gấp gáp rất nhỏ, một sự níu kéo khó tả ở cuối câu. Một shipper thông thường, nếu lỡ làm đổ đồ, liệu có nhiệt tình mời khách hàng ra xem đến vậy? Hay hắn chỉ đang tìm mọi cách để tôi mở cánh cửa này? Cổ họng tôi khô lại. Mùi hương của món ăn tôi đặt, lẽ ra phải thơm phức, giờ trong tưởng tượng lại thoang thoảng mùi của sự lừa dối.
"Không cần đâu, anh để ngoài cửa là được, tôi cũng không bắt đền hay đánh giá xấu đâu."
Tôi đáp lại, giọng có phần cứng nhắc hơn tôi dự định. Hai bàn tay tôi nắm chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi lùi lại vài bước, ánh mắt dán chặt vào tấm gỗ ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài. Im lặng tràn ngập. Không còn tiếng gõ, không còn lời nói. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Nó như một sự chờ đợi đầy tính toán. Tôi đứng đó, không dám cử động, lắng nghe từng hơi thở của chính mình và mọi âm thanh nhỏ nhất.
Bàn tay tôi siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tiếng gõ cửa đã ngừng, nhưng sự im lặng bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh ấy còn đáng sợ hơn gấp bội. Nó như một lớp màng đen kịt, căng phồng lên trước khi vỡ tung bởi một giọng nói mới.
“Em ơi,” giọng có chút khàn khàn, pha lẫn một thứ gì đó như sự hào hứng bị kìm nén. “Ảnh đại diện trên app là em thật hả?”
Tim tôi đập thình thịch ở họng. Tôi không trả lời. Không khí trong căn hộ bé nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt, mùi mì tôm vừa nướng lẫn với mùi bụi từ góc phòng, tất cả như quyện lại thành một thứ gì đó nhờn nhợn, bám lấy da thịt.
“Em ở nhà một mình đúng không?” Giọng nói ấy lại cất lên, như một mũi kim châm xuyên qua lớp gỗ. “Anh cũng đang độc thân, hay là mình làm quen chút đi?”
Đầu óc tôi trong khoảnh khắc ấy trống rỗng hoàn toàn. Mọi suy nghĩ biến mất, chỉ còn lại một màn sương trắng đục. Rồi từ trong màn sương ấy, hai luồng ý thức trái ngược bật dậy, giành giật sự kiểm soát. Một bên là tiếng thét gào hoảng loạn, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo trong tâm trí: *Mình gặp phải kẻ bất thường rồi! Đúng rồi, đúng là hắn ta! Cái tên shipper đáng ngờ kia! Nỗi sợ hãi ấy lạnh toát, chạy dọc sống lưng như một dòng nước đá. Nhưng ngay lập tức, một giọng nói khác, có phần mệt mỏi và chán nản hơn, cố gắng vãn hồi trật tự: *Bình tĩnh nào. Thời buổi này làm gì có chuyện đó xảy ra dễ dàng thế. Chắc Lan lại phóng đại lên để dọa mình thôi. Có lẽ chỉ là mộơi… thiếu tế nhị.*
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi và mì tôm tràn vào phổi, khiến tôi suýt ho sặc. Cái hành động đơn giản ấy dường như kéo tôi về với hiện thực. Tôi cúi mặt xuống. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt tôi, có lẽ đang tái nhợt. Ngó, tôi lướt nhìn lại thông tin đơn hàng. Dòng chữ “[Shipper cách bạn: 0 mét]” nhảy múa trước mắt, con số không tròn trịa, nhức nhối như một lời khẳng định đầy châm chọc.
Không, phải kiểm tra kỹ hơn. Tôi bấm vào trang cá nhân của shipper. Tên “Trương Chí Cường” hiện lên với font chữ đậm, trông thật bình thường và vô hại. Nhưng phía dưới là những con số. [Tổng số đơn giao: 8.799]. Một con số khổng lồ. [Đánh giá tốt: 8.024]. Cũng không ít. Nhưng mắt tôi dán chặt vào dòng cuối cùng: [Đánh giá tệ: 9].
Chín đánh giá tiêu cực. Trong gần chín nghìn đơn hàng, thì chín là một con số rất nhỏ. Nhưng nó tồn tại. Tôi chạm vào dòng chữ ấy, như chạm vào một cánh cửa bí mật đầy rẫy nguy hiểm. Màn hình chuyển sang một trang mới và những dòng chữ xanh đỏ hiện ra, sắc nhọn như những lưỡi dao.
“Đồ biến thái! Lén lút ngửi đôi bốt của tôi để ngay cửa, tôi muốn nôn mửa đến chết!” “Một thằng giao đồ ăn ám mùi mồ hôi mà cũng dám xin liên lạc của chị à? Mơ đi!” “Đồ rác rưởi, tên bệnh hoạn, ký sinh trùng của xã hội! Ước gì cả nhà mi tiêu tùng cho xong!”
Từng câu, từng chữ như những viên đá lạnh ném thẳng vào mặt tôi. Sự phẫn nộ, khinh bỉ và sợ hãi của những người đã từng tiếp xúc với hắn thấm qua màn hình, khiến lòng bàn tay tôi lạnh ngắt. Nhưng kỳ lạ thay, đọc xong những dòng chửi rủa thậm tệ ấy, một hơi thở nhẹ nhõm lại từ từ thoát ra từ kẽ răng tôi. Cảm giác căng cứng trong ngực dịu xuống một chút. *Xem ra… hắn ta chỉ là một kẻ có hành vi quấy rối đáng ghét, một tên biến thái thích gây sự chú ý theo cách hèn hạ.* Nỗi sợ bị đe dọa tính mạng vô hình chung bị đẩy lùi, thay vào đó là sự khinh thường và cảnh giác với một mối phiền toái cụ thể hơn. Dù sao, một kẻ sát nhân thực sự… có lẽ sẽ không để lại một trang cá nhân đầy rẫy những lời tố cáo như thế này.
Tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi bóng đất sau ô cửa nhỏ. Cái cảm giác ghê tởm vẫn còn bám víu trong cổ họng, như mùi tanh của rác thối lưu cữu. Đôi giày thể thao màu trắng của tôi, thứ mà tôi vừa cởi ra để đặt ngay ngắn ở thềm, giờ đây dường như mang một vết nhơ vô hình. Tôi không còn muốn chạm vào chúng nữa. Suy nghĩ đó khiến làn da trên sống lưng tôi co rúm lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống.
Tay tôi với lấy chiếc điện thoại đang nằm im trên bàn ăn, ngón tay lướt mở khóa bằng ký ức cơ bắp. Ánh sáng xanh của màn hình chiếu lên mặt tôi trong căn phòng tối. Tôi định nhắ. Cô bạn thân luôn sẵn sàng lắng nghe những chuyện lặt vặt đời tôi. Tôi muốn trút bầu tâm sự, muốn được nghe giọng nói mắng yêu quen thuộc của cô ấy, rằng "Đồ ngốc, lần sau đừng có đặt đồ ăn khuya nữa". Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của tôi, như một thói quen vô thức kiểm tra cửa, đã đặt lên chiếc tay nắm bằng kim loại lạnh ngắt.
Thì ưa hề đi.
Không phải là một tiếng động, mà là một sự im lặng khác thường đã cảnh báo tôi. Cái bóng đen khổng lồ, to hơn nhiều so với hình dáng gầy gò của người giao hàng, đang đứng sừng sững ngay bên kia cánh cửa gỗ mỏng manh. Nó không hề di chuyển. Nó chỉ đứng đó, như một tảng đá đen đặc quánh sự chờ đợi, lấp kín hoàn toàn ô mắt mèo và khiến ánh đèn hành lang bên ngoài trở nên mờ nhạt đi. Hơi thở của tôi đột nhiên tắc nghẹn trong lồng ngực. Mọi căn hộ nhỏ bé dường như biến mất, chỉ còn tiếng trống đập thình thịch của chính trái tim tôi, đập mạnh đến mức tôi gần như nghe thấy nó vang lên trong đôi tai.
Tôi từ từ rút tay khỏi tay nắm cửa, từng centimet một, sợ hãi rằng bất kỳ một tiếng động cọ xát nhỏ nào cũng sẽ báo hiệu cho kẻ đang đứng ngoài kia biết rằng tôi đã nhận ra sự hiện diện của hắn. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi lùi lại, từng bước chân nhẹ nhàng như đang bước trên băng mỏng, mắt không rời khỏi cánh cửa. Cái bóng đen vẫn bất động. Sự bất động đó còn đáng sợ hơn cả một hành động hung bạo. Nó như một lời đe dọa câm lặng, một sự khẳng định rằng thời gian và không gian giờ đây đều do kẻ ngoài kia nắm giữ.
Trong đầu tôi, hình ảnh đôi mắt của Trương Chí Cườí xuống ngửi đôi giày lại hiện lên. Lúc đó, tôi chỉ thấy ghê tởm. Nhưng giờ, khi nhớ lại, tôi mới nhận ra trong đôi mắt ấy không chỉ có sự mê đắm biến thái. Còn có một thứ gì đó trống rỗng, lạnh lùng, như đáy của một cái giếng cạn không hồi âm. Có lẽ Mai đã đúng từ đầu? Suy nghĩ đó chợt lóe lên, khiến toàn thân tôi run lên một cơn. Tôi không còn nghĩ đến chuyện nhắn tin nữa. Tất cả những gì tôi muốn lúc này là chiếc điện thoại im lặng và sự an toàn của những ổ khóa còn nguyên vẹn trên cánh cửa.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang phát sáng. Con số không tròn trĩnh nhảy múa trước mắt tôi, một sự chế nhạo tàn nhẫn. Bàn tay tôi vừa mới chạm vào tay nắm cửa bỗng giật phắt lại, cảm giác tê buốt lan từ đầu ngón tay lên cánh tay như một luồng điện lạnh. Hắn vẫn còn ở đây. Trương Chí Cường chưa hề rời đi.
Ứng dụng giao hàng vẫn hiển thị khoảng cách shipper-zero mét. Hắn đã quên hay cố ý không bấm xác nhận hoàn thành đơn? Suy nghĩ ấy khiến dạ dày tôi thắt lại. Hắn đang ẩn nấp ở đâu đó trong góc chết ngoài hành lang, nơi ống nhòm cửa không thể với tới, nơi bóng tối có thể nuốt chửng một con người. Hơi thở tôi gấp gáp, không khí trong phòng đặc quánh mùi sợ hãi, thứ mùi chua chát của mồ hôi lạnh thấm vào từng thớ vải áo.
Tôi phải làm gì? Câu hỏi đập đi đập lại trong đầu. Rồi bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tay tôi lấy điện thoại từ túi áo, những ngón tay lóng ngóng ấn số 110. Tiếng chuông từng hồi chậm rãi, mỗi tiếng như một nhát búa đập vào thái dương tôi.
"Vâng, đây là tổng đài 110, xin nghe."
Một giọng nữ trầm ấm, bình tĩnh vang lên, tạo nên sự tương phản gay gắt với thế giới hỗn loạn trong tôi. Tôi cúi sát vào điện thoại, cố nén giọng xuống thành một thứ âm thanh khàn đặc, nhưng nó vẫn vỡ ra từng mảnh vì run rẩy. "Tôi… tôi nghi ngờ có người đang theo dõi và đe dọa tôi. Địa chỉ là phòng 502, tòa nhà 7, khu Kim Hồ. Hắn ta là nhân viên giao hàng, tên Trương Chí Cường. Hiện giờ có lẽ hắn đang đứng ngay ngoài cửa nhà tôi."
Tôi nghe thấy tiếng bút lách cách ghi chép thông tin ở đầu dây bên kia. "Làm ơn… hãy đến nhanh. Tên tôi là Triệu Lan. Tôi sẽ giữ máy."
Tôi nói thêm trước khi kết thúc cuộc gọi, như một lời cầu cứu tuyệt vọng. Khi đường dây đứt lìa, một cảm giác nghẹt thở ùa đến. Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nhói lên từng cơn ở ngực trái. Tôi nhớ ra đồn cảnh sát gần nhất cách đây những năm cây số, giữa thành phố đông đúc này, mười lăm phút là con số lạc quan.
Mười lăm phút. Hai trăm hai mươi nhịp tim cầu may. Một khoảng thời gian ngắn ngủi bỗng hóa thành vực thẳm thời gian vô tận, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi trên thảm trải sàn lẫn với mùi gỗ của tủ quần áo cũ ùa vào mũi. Tôi phải tự bảo vệ mình ngay lúc này. Bước chân đầu tiên là kiểm tra cánh cửa. Tôi tiến lại gần, từ tốn, im lặng như một cái bóng. Tay tôi chạm vào ổ khóa điện tử. Màn hình xanh hiện lên cho thấy nó đã được khóa. Tôi vặn thử nắm khóa cơ, cứng chắc và không nhúc nhích. Cả hai lớp phòng thủ đều nguyên vẹn. Một chút an ủợt lóe lên.
Nhưng an toàn chưa phải là tuyệt đối. Tôi từ từ lùi lại, không quay lưng, mắt vẫn dán vào cánh cửa gỗ màu nâu sẫm như thể nó có thể bung ra bất cứ lúc nào. Mỗi bước lùi là một bước rời xa hiểm nguy trước mắt, nhưng cũng là một bước đẩy tôi sâu hơn vào căn phòng - cái bẫy tiềm tàng của chính mình. Sàn gỗ kêu một tiếng rên nhẹ dưới chân, khiến tôi giật nảy mình. Tôi dừng lại, nín thở lắng nghe. Bên ngoài, chỉ có tiếng gió rít qua cửa sổ, thứ âm thanh gào thét mà bình thường tôi chẳng bao giờ để ý.
Tôi ngồi đó, lưng dán chặt vào tấm da mềm mại của chiếc ghế dài phía sau, không dám quay đầu nhìn lại cánh cửa lần nữa. Cảm giác đó giống như nếu tôi rời mắt khỏi chiếc tay nắm bằng đồng sáng loáng kia dù chỉ một giây, thì thứ gì đó khủng khiếp sẽ lao vào ngay lập tức. Ánh mắt tôi dán chặt vào đó, đến mức tôi có thể đếm được từng vân gỗ nhỏ li ti trên cánh cửa sơn màu nâu trầm.
Thời gian ngưng đọng thành một khối chì nặng nề, kéo lê từng giây một cách chậm chạp vô tận. Tôi không biết mình đã đứng như một bức tượng trong cái hành lang hẹp ấy bao lâu. Chỉ đến khi gót chân tê dại và bắp chân rung lên vì mỏi, tôi mới lùi từng bước nhỏ, cho đến khi đầu gối chạm phải thứ gì đó êm ái.
À, chiếc ghế salon. Tôi buông thõng người xuống, cả thân thể như một sợi dây đàn căng quá lâu bỗng đứt tung. Hơi thở tôi gấp gáp, hổn hển, từng nhịp phổi mở ra, đóng vào đau nhói. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo cotton, dính chặt vào da thịt, để lại cảm giác ẩm ướt khó chịu dọc theo sống lưng. Tôi nhận ra căn phòng khách rộng rãi, thường ngày đầy tiếng lật sách, giờ chìm vào một sự tĩnh lặng không tự nhiên. Nó yên đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng rèm cửa sổ khẽ đung đưa vì gió đêm, tiếng tích tắc cực nhỏ của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng bên. Sự yên lặng ấy không làm tôi bình tâm, ngược lại, nó như một lớp băng mỏng trùm lên mọi thứ, chờ đợi một tiếng nứt vỡ chói tai.
Môi tôi khép chặt, hàm răng cắn vào nhau đến đau. Cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt một cái cũng thấy khó nhọc. Mọi cơ bắp trong người đều căng cứng, từ vai xuống đến ngón chân, như đang chuẩn bị cho một cú nhảy thục mạng hoặc một cuộc chạy trốn tuyệt vọng.
Thình thịch. Thình thịch.
Âm thanh ấy vang lên trong lồng ngực tôi, ồn ã đến mức áp đảo mọi thứ. Nó không còn là nhịp đập bình thường nữa, mà giống như tiếng búa đập liên hồi vào một mặt trống da, dồn dập, gấp gáp, đầy lo âu. Tôi liếc mắt nhìn về phía chiếc đồng hồ để bàn bằng gỗ mun. Kim giây màu đỏ nhích từng bước chậm rãi, khắc nghiệt.
Một giờ ba mươi hai phút.
Mới chỉ có hai phút thôi sao? Tôi thầm nghĩ, lòng ngập tràn hoài nghi và sợ hãi. Từ lúc ngửa bấố ấy trên điện thoại đến giờ, tôi tưởng như đã nửa đời người trôi qua. Sự căng thẳng đang bào mòn thần kinh tôi. Tôi cần một điểm tựa, một sự kết nối với thế giới bình thường bên ngoài bốn bức tường đáng sợ này.
Bàn tay vẫn còn run, tôi với lấy chiếc điện thoại di động đặt trên bàn nhỏ cạnh ghế. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào mặt tôi trong đêm tối. Tôi lướt tìm đến cái tên thân quen nhất ạ.
“Cậu ngủ chưa?” Ngón tay tôi gõ từng chữ một, cẩn thận.
“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Tôi thêm vào, cảm thấy câu hỏi đầu tiên có vẻ quá bình thường so với tình huống hiện tại.
Gần như ngay lập tức, điện thoại rung lên, mang theo một luồng hy vọng ấm áp xé tan không khí lạnh lẽo.
“Tớ đang chuẩn bị ngủ nè, có chuyện gì vậy?”
“Nhớ tớ à, hahaha.”
Nhìn những dòng chữ đùa cợt quen thuộc ấy, mắt tôi bỗng cay cay. Một cảm giác xúc động dâng trào, trộn lẫn với nỗi sợ hãi còn đang bao trùm. Cô ấy vẫn còn thức. Thế giới ngoài kia vẫn bình thường. Tôi ôm chặt chiếc điện thoại như ôm một chiếc phao cứu sinh, các ngón tay gõ nhanh hơn, sợ rằng chỉ một khoảng chậm trễ nhỏ cũng khiến sợi dây kết nối đứt mất.
“Tớ gặp sát nhân thật rồi.”
Tôi dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu, như để lấy thêm can đảm cho lời thừa nhận tiếp theo. Rồi tôi gõ thêm, như muốn nhấn mạnh, như muốn thuyết phục chính mình rằng đây không phải là một cơn ác mộng.
“Thật đó.”
Tôi đã không còn nhớ mình đã gõ phím như thế nào để gửi đi dòng tin nhắn đó cho cô ấy. Các ngón tay tôi lạnh ngắt và cứng đờ, mỗi lần chạm vào màn hình điện thoại lại như chạm vào một tảng băng. "Hắn đang nấp ngay ngoài cửa nhà tớ."
Tôi nhìn lại dòng chữ mình vừa gửi, cảm giác như chính mình cũng không tin nổi vào điều đang xảy ra. Có lẽ vì thế mà khi tin nhắn hồi âm của bạn thân hiện lên, tôi đã không thấy bất ngờ, chỉ thấy một nỗi thất vọng và cô độc trào dâng. Cô ấy gửi một biểu tượng mặt sợ hãi, nhưng đi kèm theo đó là một câu nói đùa cợt: "666, ghê vậy luôn."
Trái tim tôi thắt lại. Ngay cả người bạn thân nhất cũng nghĩ tôi đang bịa chuyện. Cô ấy đang tưởng tượng tôi ngồi đây, với khuôn mặt cười toe toét, bịa ra một câu chuyện kinh dị để trêu chọc cô ấy mà thôi.
Sự hoảng loạn trong lòng tôi lập tức biến thành một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo. Tôi biết mình phải làm gì đó để chứng minh. Bất đắc dĩ, tay tôi run rẩy mở ứng dụng điện thoại, lật tìm lại lịch sử cuộc gọi vừa rồi. Con số 113 hiện lên rõ ràng, cùng với thời gian cuộc gọi kéo dài hai phút mười bảy giây. Tôi chụp màn hình, rồi gửi ngay bức ảnh đó đi, kèm theo một lời khẳng định cuối cùng: "Tớ không đùa đâu, tớ thật sự gặp sát nhân rồi."
Tôi ấn nút gửi, lòng như treo trên ngọn cây. Tôi hy vọng, thậm chí là cầu xin, rằng bằng chứng này sẽ thay đổi suy nghĩ của cô ấy. Nhưng ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi thành công, một âm thanh từ bên ngoài khiến toàn bộ cơ thể tôi đông cứng.
Một giọng nói nam, trầm và khàn, vọng qua lớp cửa gỗ dày. "Chị ơi, ủa chị được không?"
Giọng nói ấy nghe có vẻ lễ phép, thậm chí còn hơi rụt rè, nhưng với tôi lúc này, nó chẳng khác gì tiếng rít của một con rắn độc. Tôi nghẹt thở, hai tay siết chặt lấy chiếc điện thoại. Tiếng gõ cửa liên hồi vang lên ngay sau đó: "cốc, cốc, cốc", mỗi nhịp đều đặn và đầy áp lực, như đang gõ thẳng vào thái dương tôi. "Chị ơi, chị có ở nhà không?"
Hắn ta lại gọi. Một làn hơi lạnh buốt bỗng bò dọc sống lưng tôi. Tôi biết rõ đó là ai. Trương Chí Cường. Hắn vẫn còn ở đó. Hắn chưa hề rời đi, chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi, như một con thú săn mồi nấp trong bóng tối.
Sao cảnh sát vẫn chưa tới? Câu hỏi đó quay cuồng trong đầu tôi, kèm theo nỗi sợ hãi đang trào lên tận cổ. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường. Mới chỉ trôi qua có năm phút kể từ khi tôi cúp máy với tổng đài viên, nhưng cảm giác như đã nửa thế kỷ. Tôi bắt đầu cầu nguyện, không phải cầu nguyện cho một vị thần nào, mà cầu nguyện cho những chiếc chốt sắt, cho ổ khóa chống trộm, cho cả tấm cửa gỗ lim nặng trịch này. Tôi cầu xin chúng đủ vững chắc, đủ kiên cố để cầm chân con quỷ đang đứng bên ngoài kia. Chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi. Chỉ cần cảnh sát kịp có mặt trước khi hắn ta mất kiên nhẫn và tìm cách đột nhập.
Điện thoại lại rung lên, một tin nhắn mới từ bạn thân. Ánh sáng xanh của màn hình lóe lên trong căn phòng tối om, nhưng tôi không dám nhìn. Tâm trí tôi lúc này chỉ còn tập trung vào âm thanh bên ngoài cánh cửa. Cho dù có đọc, tôi cũng chắc chắn mình sẽ không tiếp thu được bất cứ thông tin gì. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ có tiếng tim đập thình thịch và hơi thở gấp gáp của chính mình. Tôi thu mình vào góc tường, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Thời gian trôi qua chậm rãi, nặng nề, mỗi giây, mỗi phút đều là một cực hình.
Rồi, trong khoảnh khắc tôi tưởng chừng như sợ hãi sẽ làm tim mình ngừng đập, một thứ ánh sáng khác lọt vào tầm mắt. Không phải ánh sáng trắng đơn điệu của đèn đường, càng không phải ánh sáng xanh lạnh lẽo từ điện thoại. Đó là những tia sáng đỏ và xanh lam, nhấp nháy, luân phiên nhau, xuyên qua cửa và phản chiếu lên trần nhà. Chúng nhảy múa, chớp tắt theo một nhịp điệu quen thuộc và đầy uy quyền. Ánh đèn xe cảnh sát. Chúng đã tới rồi. Một tiếng thở dài như trút được gánh nặng ngàn cân thoát ra từ sâu trong lồng ngực tôi, nhưng cùng lúc đó, ngoài cửa bỗng im bặt mọi âm thanh. Sự im lặng đột ngột ấy còn đáng sợ hơn cả những tiếng gõ cửa lúc trước.
Tôi đã không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Thay vào đó, một sự phấn khích kỳ lạ, gần như là điên cuồng, trào lên trong lồng ngực khi tôi nhìn thấy ánh đèn xanh nhấp nháy phản chiếu lên tường đối diện cửa sổ. Nó như một ngôi sao dẫn lối giữa biển đêm tăm tối. Tôi lao về phía đó, hai bàn tay bám chặt vào bệ cửa, móng tay cào nhẹ lên lớp sơn lạnh ngắt.
Dưới kia, ngay khoảng sân trước cổng chung cư, một chiếc xe ô tô màu trắng xanh đứng yên. Cánh cửa mở ra, vài bóng người sẫm màu nhanh chóng thoát ra, di chuyển như những mũi tên bắn thẳng về phía tòa nhà. Họ không đi thang máy. Họ chọn cầu thang bộ. Tiếng bước chân dồn dập, dứt khoát, vang lên ngay cả từ tầng năm nơi tôi đứng, hòa với tiếng tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung khung xương sườn. Tôi nghẹn lại, một cảm giác ấm áp, mặn chát trào lên cổ họng. Nước mắt không biết từ lúc nào đã làm nhòe đi hình ảnh những người cứu tinh ấy.
Giờ thì hắn có đập cửa đi nữa cũng vô ích thôi. Ý nghĩ đó lướt qua, mang theo một sự nhẹ nhõm tê dại. Tôi tính nhẩm trong đầu: từ tầng một lên tầng năm, với nhịp độ của những người được huấn luyện, chỉ là chuyện của hai đến ba phút ngắn ngủi. Cánh cửa gỗ dày cộm có khóa chống trộm này, dù hắn có là ai đi chăng nữa, cũng không thể nào phá vỡ nhanh đến thế được. Sự an toàn là một bức tường vô hình bỗng nhiên được dựng lên, dù mong manh, nhưng có thật.
Âm thanh hỗn loạn bùng nổ bên ngoài cánh cửa căn hộ của tôi sớm hơn tôi dự đoán. Có tiếng thét lệnh ngắn gọn, đanh thép, không chút do dự. "Đứng yên!"
. Rồi một giọng khác: "Ngồi xuống đất, hai tay ôm lấy đầu!"
. Và một câu khẳng định uy quyền, "Cảnh sát! Im lặng và giữ nguyên vị trí!"
. Tất cả diễột hỗn hợp ồn ào của những bước chân giẫm mạnh, tiếng va chạm, và rồi… tĩnh lặng dần. Trái tim tôi thót lại rồi giả dựng diễn biến ấy.
Chỉ sau một khoảng lặng ngắn ngủi, tiếng gõ cửa vang lên. Nhẹ nhàng nhưng đầy chủ ý. "Chào cô, chúng tôi là cảnh sát. Cho hỏi đây có phải nhà của cô Triệu không ạ?"
. Giọng nói trầm ấm, lịch sự, khác hẳn với những âm thanh gầm gừ trước đó.
Tôi từ từ hít vào một hơi thật sâu, cố gắng ép buồng phổi đang run rẩy của mình hoạt động theo ý muốn. Không vội. Tuyệt đối không được vội. Tôi bước từng bước nhỏ, thật nhẹ, về phía cánh cửa. Hơi thở nín lại khi mắt tôi áp sát vào ô kính nhỏ của lỗ nhòm. Ánh đèn hành lang màu vàng nhạt chiếu xiên, làm bóng người đứng ngoài kia dài ngoẵng. Tôi nhìn thấy một phần vai áo màu xanh lam đậm, phù hiệu phản quang lấp lánh. Đúng là cảnh phục.
Nhưng tay tôi vẫn không chạm vào khóa. Ký ức về cuộc gọi của bạn tôi sống lại rõ ràng trong đầu. Cô ấy chỉ cảnh báo về một kẻ nguy hiểm. Một. Nhưng ai dám chắc hắn chỉ hành động đơn độc? Những câu chuyện kinh dị tôi từng đọc, từng xem bỗng ùa về. Một băng nhóm? Một âm mưu lớn hơn? Và những người ngoài kia… liệu có thật sự là những người thi hành công vụ, hay chỉ là một màn kịch được dàn dựng, với những diễn viên mặc trang phục giả mạo? Sự nghi ngờ như một giọt mực đen nhỏ giữa dòng nước trong, nhanh chóng loang ra, làm đục ngầu cảm giác nhẹ nhõm ban nãy. Tôi lùi lại một bước, lưng tựa vào tường lạnh toát, và tiếp tục im lặng.
Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy ngoài cửa sổ phản chiếu lên trần nhà, từng vệt sáng quét qua như lưỡi dao cắt ngang màn đêm yên tĩnh. Tôi đứng trong bóng tối của căn phòng tầng năm, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Một giờ rưỡi sáng – cái giờ khắc mà mọi thứ trở nên mơ hồ và đáng ngờ nhất. Chiếc đèn chớp ấy, bộ đồng phục kia, tất cả đều có thể được mua ngoài chợ đen với giá bằng một bữa ăn tối. Trí nhớ tôi lập tức gọi về những dòng tin tức đen tối: những vụ giả mạo, những cánh cửa bị phá vỡ giữa đê. Trái tim đập thình thịch nhắc nhở tôi rằng sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một cánh cửa mỏng manh.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run lên khi yêu cầu họ đưa thẻ ngành và đọc số hiệu qua lớp cửa gỗ. Mỗi con số họ đọc ra, tôi lại lặng lẽ đối chiếu với dãy số trên màn hình điện thoại sau khi đã gọi đến tổng đài khẩn cấp. Khoảnh khắc giọng nói xác nhận từ đầu dây bên kia trùng khớp với thông tin bên ngoài, một luồng hơi ấm kỳ lạ mới chầm chậm lan tỏa trong ngực tôi. Sự căng thẳng tan biến, nhường chỗ cho một nỗi xấu hổ mơ hồ. Tôi vặn chìa khóa, mở then cài, kéo cánh cửa nặng nề về phía mình.
Ánh sáng từ hành lang tràn vào, làm tôi nheo mắt. Vị cảnh sát đứng đầu có khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt nhanh từ đỉnh đầu tôi xuống đôi chân trần đang co rúm vì lạnh. Cái gật đầu của anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của sự thấu hiểu. “Không sao,” giọng anh trầm ấm, xóa tan chút dư âm lo lắng cuối cùng trong tôi, “tôi hiểu mà.” Anh nói tiếp, thông báo về kẻ xâm nhập đã bị khống chế, giọng điệu bình thản như đang kể một việc đã qua. Rồi anh đưa tấm danh thiếp trắng, ngóạm nhẹ vào đầu ngón tay tôi, một cái chạm lạnh và an toàn.
“Chuyện tối nay tạm thế đã,” anh nói, ánh mắt liếc nhìn đồng hồ, “cũng khuya rồi, cô lại vừa trải qua chuyện hoảng sợ, sáng mai đến đồn làm biên bản cũng được.” Tôi gật đầu, câu cảm ơn thốt ra nhỏ nhẹ, mang theo sự biết ơn chân thành. Lời dặn dò cuối cùng của anh về việc khóa cửa cẩn thận và số điện thoại liên lạc văng vẳng bên tai tôi ngay cả khi bóng dáng họ đã khuất sau cánh cửa thang máy.
Tiếng động cơ xe rồ rồ xa dần, hòa vào màn đêm tĩnh lặng. Tôi đẩy then sắt, xoay chìa khóa hai vòng. Chìa khóa chắc chắn và an toàn lạ thường. Lưng tôi tựa vào cánh cửa gỗ cứng, một tiếng thở dài nặng nề cuối cùng cũng được thả ra. Mùi sơn tường, mùi gỗ cũ của căn hộ, thậm chí cả mùi hơi thở của chính mình – tất cả bỗng trở nên rõ rệt và đáng trân trọng. Cơn hoảng loạn đã qua đi, nhường chỗ cho sự mệt mỏi rã rời. Mọi thứ cuối cùng cũng đã kết thúc. Dẫu cho nỗi sợ hãi vẫn còn in hằn trong từng thớ thịt, nhưng trên tất cả, một cảm giác biết ơn mơ hồ dâng lên – tôi vẫn còn nguyên vẹn, bình an, và chiếc giường êm ái kia đang chờ đợi tôi một giấc ngủ không mộng mị.
Tôi đang nằm dài trên chiếc ghế bành êm ái, ngón tay lướt qua màn hình điện thoại vừa mở khóa. Những dòng tin nhắn thoại từ bạn thân tôi hiện lên. Chúng được gửi cách đây chưa đầy nửa giờ. Một cảm giác lạnh sống lưng chợt chạy dọc theo xương sườn, không phải vì nội dung, mà vì âm sắc trong giọng nói của cô ấy.
Giọng cô ấy vang lên, gấp gáp và đứt quãng, như thể đang chạy. "Triệu Lan, cậu chạy đi, chạy ngay đi!"
Hơi thở hổn hển phía sau mỗi từ. Tôi có thể nhìn thấy mặt tái nhợt và đôi mắt mở to đầy hoảng sợ của cô ấy. Lòng tôi se lại, một sự lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi. Cô ấy không phải người dễ hoảng loạn.
Tin thứ hai cắt ngang, giọng nói như thể vừa nhớ ra điều gì hệ trọng. "Không, đợi đã! Đóng cửa lại, khóa chặt vào, tìm thứ gì đó chặn lại, bàn ghế ấy!"
Sự hối hả trong đó khiến bàn tay tôi khẽ run. Tôi nhìn về phía cánh cửa căn hộ, vẫn đóng im lìm. Không gian yên tĩnh đột nhiên trở nên đầy đe dọa, mỗi góc tối như đang ẩn chứa một mối nguy vô hình.
"Báo cảnh sát đi! À, tìm thứ gì đó để tự vệ! Đừng sợ, tớ đang tới, tớ đang tới đây!"
Tin nhắn thoại cuối cùng kết thúc trong một tiếng thở dài nặng nề, đầy bất lực. Sự quan tâm cuống quýt, thậm chí là hoảng loạn ấy, rốt cuộc lại khiến một luồng hơi ấm kỳ lạ chảy qua ngực tôi. Trong cái thế giới rộng lớn và đôi khi lạnh lẽo này, biết có người đang vội vã lao về phía mình vì lo sợ, đó là một thứ cảm giác thiêng liêng. Tôi thầm cảm ơn số phận đã cho tôi một người bạn như vậy.
Cơ thể mềm nhũn đổ ập xuống đệm sofa. Tôi bấm nút gỡ ấy. Chuông reo dài hơi trong căn phòng yên lặng, từng hồi từng hồi đều đặn cho đến khi chuyển sang tín hiệu bận. Có lẽ điện thoại của cô ấy đang ở chế độ im lặng, hoặc cô ấy đang lái xe không tiện nghe. Sau khi màn hình tối lại, tôi đưa điện thoại lên gần môi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh và nhẹ nhàng.
"Yên tâm đi, mọi chuyện đã ổn rồi. Cảnh sát đã bắt được hắn ta rồi. Cậu đi tới đâu rồi?"
Tôi nói trong khi đứng dậy và bước về phía cửa. Mùi hương của dầu ăn và gia vị thoảng qua từ một túi đồ đặt trước ngưỡng cửa. Bên ngoài, ánh đèn hành lang vàng vọt chiếu xuống túi giấy nâu, trông thật bình thường.
Nhưng tay tôi đông cứng lại trên quai túi. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên: đây chính là phần đồ ăn mà tên giao hàng ấy, kẻ vừa bị cảnh sát khống chế vài phút trước ở ngay sảnh tòa nhà, đã giao cho tôi. Dạ dày tôi co thắt lại, không phải vì đói, mà vì một nỗi ghê tởm sâu sắc và bản năng. Ai có thể dám nuốt nổi thứ đồ ăn được chuyển của một kẻ như thế?
Không chần chừ, tôi xách chiếc túi giấy còn ấm nóng ấy, bước dài đến chiếc thùng rác công cộng ở cuối hành lang và thả nó vào. Tiếng túi rơi xuống đáy thùng rỗng bịch một cái, nghe thật dứt khoát. Quay trở lại căn hộ, tôi đặt điện thoại xuống bàn, chạm khô khốc vào mặt kính. Cơ thể tự động hướng về phòng tắm, như muốn rửa trôi mọi thứ.
Nước lạnh vỗ vào mặt, nhưng cảm giác buồn nôn vẫn còn đó. Bụng tôi réo lên vì đói, nhưng ý nghĩ gọi một phần đồ ăn khác lập tức bị dập tắt. Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng ấy qua màn hình, tiếng hò hét, tiếng vật lộn và ánh mắt lạnh lùng của tên giao hàng khi hắn ngước lên nhìn về ống kính… tất cả đã khiến việc đặt đồ ăn bên ngoài trở thành một nỗi ám ảnh. Có lẽ, tối nay, tôi sẽ phải làm bạn với những gói mì tôm còn sót lại trong tủ bếp.
Tôi đứng chết trân trước cửa phòng tắm, hai tay nắm chặt lấy khung cửa gỗ đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng khí lạnh bắt đầu bò từ sống lưng lên gáy, rồi lan tỏa khắp da đầu khiến từng sợi tóc như muốn dựng đứng. Tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy vang lên thái dương, át cả tiếng nước rỉ nhẹ từ vòi sen chưa khóa hẳn.
Nắp bồn cầu.
Nó đang mở.
Điều phi lý ấy đập thẳng vào mắt tôi, phá vỡ hoàn toàn trật tự quen thuộc của căn hộ một mình này. Tôi sống cô độc, thói quen cũng cô độc. Sau mỗi lần dùng, tôi luôn đậy nắp xuống, một hành động nhỏ nhưng là minh chứng cho sự kiểm soát tuyệt đối đối với không gian riêng tư. Cái nắp dựng đứng kia không phải là sơ suất. Nó là một dấu vết xâm phạm, một lời tuyên bố trắng trợn rằng có ai đó đã vượt qua ngưỡng cửa của tôi, đã sử dụng thứ riêng tư nhất của tôi, và giờ đây, có lẽ vẫn còn đang lẩn khuất đâu đây.
Mùi xà phòng dịu nhẹ trong phòng tắm bỗng trở nên sắc nhọn, hòa lẫn với mùi hơi nước ẩm mốc thoảng qua. Tai tôi vểnh lên, cố gắng bắt từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng gió thổi cửa sổ phòng khách, tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường, nhưng hoàn toàn không có tiếng bước chân, tiếng thở, hay bất cứ dấu hiệu sống nào khác ngoài chính hơi thở gấp gáp của tôi. Sự tĩnh lặng ấy càng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào. Nó như một tấm màn che giấu một mối đe dọa vô hình.
Tôi từ từ rút chân khỏi ngưỡng cửa phòng tắm, từng bước một lùi ra phía hành lang. Tay phải vẫn bịt chặt miệng, móng tay cắn sâu vào da thịt má bên trái. Cơn đau nhói ấy là thứ duy nhất giữ tôi không ngất đi vì sợ hãi. Tôi nhìn về phía phòng khách tối om, nơi chỉ có ánh đèn đường le lói qua rèm cửa chiếu những vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ. Có ai đó đang núp trong bóng tối ấy không? Hay đang đợi sau cánh cửa phòng ngủ của tôi?
Tôi cố gắng nhớ lại mọi thứ từ khi bước vào nhà. Cửa vẫn khóa, không có dấu hiệu bị cạy. Mọi thứ trong phòng khách vẫn ngăn nắp như lúc tôi ra đi. Chỉ có chi tiết nhỏ nhặt, tàn nhẫn đó trong phòng tắm. Kẻ xâm nhập này cẩn thận, hoặc có lẽ… hắn ta không sợ bị phát hiện. Suy nghĩ đó khiến một cơn ớn lạnh khác tràn qua người tôi.
Tôi phải làm gì? Gọ? Điện thoại để trong túi áo khoác, mà chiếc áo ấy giờ đang nằm trên sàn phòng tắm. Hét lên cầu cứu hàng xóm? Nhưng nếu hắn còn trong nhà, một tiếng hét có thể khiến hắn hành động tức thì. Tôi chậm rãi lùi về phía sau, lưng tựa vào bức tường lạnh ngắt của hành lang, tìm kiếm cảm giác an toàn từ sự cứng rắn của nó. Mắt tôi không rời khỏi khoảng tối phía trước, cố gắng phát hiện bất kỳ chuyển động nào.
Trong đầu tôi lúc này chỉ còn một sự thật duy nhất, rõ ràng và khủng khiếp: tôi không còn một mình trong căn nhà này. Có một kẻ lạ mặt, một kẻ đã vi phạm sự riêng tư của tôi một cách trắng trợn, và tôi hoàn toàn không biết hắn đang ẩn nấp ở chỗ nào hay hắn muốn gì. Mọi kế hoạch cho bữa tối, cho buổi tối thư giãn đã tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy và một câu hỏi day dứt: làm thế nào để ra khỏi đây an toàn?
Tiếng bước chân ấy đã đến sát bên ngoài cánh cửa phòng tắm.
Lộp cộp. Lộp cộp. Mỗi nhịp chân như giẫm lên thần kinh đang căng như dây đàn của tôi. Tim tôi đập thình thịch, âm thanh ồn ào đến mức tôi sợ kẻ ngoài kia có thể nghe thấy. Tôi ép chặt lưng vào bức tường gạch men lạnh ngắt, hơi thở nín lại, toàn thân cứng đờ. Một ý nghĩ chợt lóe lên, sắc như dao: Linh Nhi. Cô ấy sắp tới đây, bước vào căn nhà tối om và yên lặng này, mà không hề hay biết mối nguy hiểm đang rình rập. Nỗi sợ cho bản thân dần nhường chỗ cho một nỗi lo lạnh giá, xâm chiếm tận xương tủy: tôi phải ngăn cô ấy lại.
Tôi chợt nhớ ra chiếc điện thoại. Nó nằm chỏng chơ trên mặt kính bàn uống nước ở phòng khách, giờ đây xa vời như một thiên đường. Tiếng bước chân khẽ khàng kia khiến mọi hy vọng chạy ra ngoài, để nó tan biến. Tôi đã tự trói mình trong cái lồng kính này, an toàn mà cũng bất lực. Ước gì tôi có thể hét lên, đập vỡ cửa kính, làm bất cứ điều gì để gây sự chú ý. Nhưng cổ họng tôi nghẹn đặc, tay chân như bị đóng băng.
Chính khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một mùi hương lạ lẫm, nhè nhẹ ửa. Đó không phải mùi nước của nhà tôi. Nó giống như mùi của khói thuốc lá cũ pha lẫn một chút hương thơm ngọt ngào, tôi lại của hoa mẫu đơn đã úa tàn. Mùi hương ấy xa lạ và đầy đe dọa, khẳng định sự hiện diện của một kẻ xâm nhập. Hắn ta đang đứng đó, ngay bên ngoài, chỉ cách tôi một tấm gỗ và một lớp khóa.
Rồi tiếng bước chân chậm rãi dịch chuyển, dần xa đi về phía nhà bếp. Áp lực tạm thời lắng xuống, nhưng không khí ngột ngạt vẫn còn nguyên. Tôi từ từ thở ra, đẩy nắm chặt vào bồn rửa mặt bằng sứ. Nước lạnh tôi vừa rửa mặt còn đọng lại, thấm ướt cả ống tay áo. Cái ẩm ướt khó chịu đó khiến tôi càng thêm tỉnh táo. Tôi phải làm gì đó. Không thể cứ ngồi đợi, cũng không thể để ào nguy hiểm.
Tôi lặng lẽ mở khóa cửa, xoay nắm cửa thật chậm, từng milimét một. Khe cửa hé ra vừa đủ để tôi nhìn thấy một phần bóng lưng của kẻ lạ đang cúi xuống tủ lạnh. Đó là một dáng người đàn ông mảnh khảnh, mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu. Tôi rón rén bước ra, lòng bàn chân tiếp xúc với sàn gỗ lạnh buốt. Mục tiêu của tôi là chiếc điện thoại nằm ở phía xa, trên chiếc bàn sofa.
Như tôi vừa di chuyển được vài bước, một tiếng chuông điện thoại chói, cắt đứt sự yên tĩnh mong manh. Tiếng chuông ấy là của tôi. Ánh mắt của kẻ đàn ông kia lập tức quay lại, và tôi thấy rõ khuôn mặt lạ lẫm với nụ cười khó hiểu của hắn. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi vụt tắt. Tôi lao về phía trước, tay với lấy chiếc điện thoại đang rung lên liên hồi. Màn hình sáng lên, hiện tên “Linh Nhi”. Cô ấy đã đến.
Kẻ đàn ông cũng tiến tới. Tôi nhấc máy, hét vào điện thoại bằng một giọng khàn đặc, gấp gáp mà tôi cũng không nhận ra là của mình: “Đừng vào! Đi ngay! Gọi cảnh sát!”. Tôi không biết nghe rõ không, có hiểu không, chỉ biết rằng ánh mắt lạnh lùng kia đã đến quá gần. Tôi ném chiếc điện thoại về phía hắn, hy vọng nó có thể cản bước hắn một chút, rồi quay người chạy về phía cửa chính. Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tiếng thở hổn hển của tôi hòa lẫn với tiếng bước chân đuổi theo phía sau. Tôi chỉ còn biết nghĩ một điều: chạy.