Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, khiến bước chân đang hướng về phòng tắm đóng sập lại ngay tại chỗ. Một giọng nói trầm đục, như được cố tình ép thấp, xuyên qua lớp gỗ cửa: “Chào bạn, đồ ăn của bạn tới rồi.”
Tim tôi thót lại. Tin nhắn của bạn, những dòng chữ cảnh báo màu đỏ, bỗng nhiên hiện lên sống động trong tâm trí, như một lời tiên tri đáng sợ vừa được ứng nghiệm. Tôi không đặt đồ ăn. Tôi chắc chắn mình chưa hề đặt bất cứ thứ gì sau khi về đến nhà. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến hai bàn tay tôi khẽ run lên. Căn hộ yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt, mỗi hơi thở của tôi dường như đều vang lên quá lớn.
Tôi lặng lẽ lùi một bước, ánh mắt dán chặt vào tấm chắn cửa bằng thép, như muốn xuyên thủng nó để nhìn ra ngoài. Người đó vẫn đứng đó. Tôi có thể cảm nhận thấy sự hiện diện của một bóng người đang đợi chờ, kiên nhẫn và đáng sợ, ở khoảng không tối om bên kia cánh cửa. Mọi giác quan của tôi bỗng trở nên nhạy bén một cách kỳ lạ. Tôi ngửi thấy mùi sắt của tay nắm cửa, nghe thấy tiếng máy tính xách tay vẫn rè rè trên bàn, và cả nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực mình.
“Cảm ơn,” tôi cố gắng bình tĩnh, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng, “anh cứ để đồ ăn ở ngoài cửa đi.”
Im lặng. Một khoảng lặng dài đầy căng thẳng, dài đến mức tôi tưởng như mình có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ trong phòng ngủ. Rồi giọng nói kia lại cất lên, vẫn trầm thấp, nhưng mang một sự nài nỉ đáng ngờ: “Nhưng bạn ơi, tôi cần bạn ký xác nhận đơn hàng cơ.”
Lý do nghe có vẻ hợp lý, nhưng lại khiến nỗi sợ trong tôi trào dâng. Tôi nhớ lại lần cuối cùng nhận đồ, shipper thật sự chỉ đơn giản bấm chuông, đưa túi đồ rồi nhanh chóng rời đi. Họ không bao giờ cố nán lại. Chân tôi như dính chặt xuống sàn. Một ý nghĩ lóe lên: có lẽ mình nên giả vờ gọi điện cho ai đó, lớn tiếng nói chuyện để kẻ ngoài kia tưởng rằng trong nhà không chỉ có một mình tôi.
Nhưng đã quá muộn.
Trước khi kịp xoay người, một bóng đen cao lớn đã lướt nhanh từ phía bên hông cửa, nơi góc khuất mà tôi không thể quan sát được. Cánh cửa chưa kịp khóa chặt thì bị đẩy mạnh vào trong. Hơi thở của tôi nghẹn lại trong cổ họng. Một bàn tay to, thô ráp, phủ lên toàn bộ phần dưới khuôn mặt tôi, bịt kín mọi âm thanh sắp bật ra. Mùi mồ hôi lẫn với mùi da thuộc xộc thẳng vào mũi. Một cánh tay khác như sắt cuốn chặt lấy cơ thể tôi, kéo mạnh tôi về phía bóng tối của hành lang.
Ánh đèn hành lang mờ ảo chiếu xiên vào. Tôi nhìn thấy một khuôn mặt. Đôi mắt của hắn không phải là thứ ánh mắt lạnh lùng mà tôi tưởng tượng, mà là một sự phấn khích kỳ quái, hừng hực như lửa, pha lẫn một chút thỏa mãn tàn nhẫn. Ánh mắt ấy quét qua căn hộ nhỏ của tôi, rồi dừng lại trên mặt tôi, như một kẻ săn mồi đã vồ trúng con mồi. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, tôi hiểu ra rằng mọi lời cảnh báo đều là thật và mình đã trở thành mục tiêu mà hắn ta chọn lựa.
Tiếng gõ cửa ba hồi đều đều như phát lệnh xé toang màn đêm yên tĩnh. Tôi giật nảy mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi thứ chỉ là tưởng tượng thôi, tôi tự nhủ. Cái cảnh tượng hắn ta đẩy tôi vào nhà với nụ cười méo mó kia, cái cảm giác bàn tay lạnh toát khóa chặt cánh cửa, tất cả chỉ là sản phẩm của một đầu óc đã cạn kiệt vì những câu chuyện kinh dị tự viết ra. Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi đầy mỉm cười về sự nhút nhát của mình.
"Chào bạn, đồ ăn của bạn đến rồi. Có ai ở nhà không ạ?"
Giọng nói trẻ trung, lễ phép vọng qua cánh cửa gỗ. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đúng rồi, làm gì có chuyện trùng hợp ly kỳ đến thế. Vừa đặt món xong, điện thoại liền báo tin nhắn của bạn thân cảnh báo về một tên tội phạm đang lẩn trốn, rồi ngay lập tức shipper gõ cửa. Chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết. Xác suất để nó xảy ra ngoài đời thực còn thấp hơn xác suất tôi trúng số. Tôi đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim dần trở về bình thường, cố gắng xua đi đám mây mù hoang tưởng vừa rồi.
"Anh cứ để đồ ăn ngoài cửa giúp tôi là được, lát nữa tôi ra lấy."
Tôi nói to, cố tạo ra một giọng điệu bình thản nhất có thể. Nhưâu nói vừa dứt, một luồng lạnh bỗng chạy dọc sống lưng. Một ý nghĩ xoẹt qua như tia chớp: Nếu đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì sao? Nếu người đàn ông đang đứng sau cánh cửa kia, với giọng nói hiền lành kia, chính là kẻ mà cảnh sát đang truy nã thì sao? Không khí trong phòng khách chợt trở nên ngột ngạt, dày đặc những nghi hoặc.
"Xin lỗi nhé, tôi lỡ làm đổ phần đồ ăn rồi, chị ra xem giúp tôi một chút được không?"
Giọng nói lại vang lên, vẫn lễ phép, vẫn chân thành. Nhưng tôi nghe thấy một sự gấp gáp rất nhỏ, một sự níu kéo khó tả ở cuối câu. Một shipper thông thường, nếu lỡ làm đổ đồ, liệu có nhiệt tình mời khách hàng ra xem đến vậy? Hay hắn chỉ đang tìm mọi cách để tôi mở cánh cửa này? Cổ họng tôi khô lại. Mùi hương của món ăn tôi đặt, lẽ ra phải thơm phức, giờ trong tưởng tượng lại thoang thoảng mùi của sự lừa dối.