Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Món ăn định mệnh

Cô gái một mình chạm mặt kẻ lạ mặn mà

1231 từ

"Không cần đâu, anh để ngoài cửa là được, tôi cũng không bắt đền hay đánh giá xấu đâu."

Tôi đáp lại, giọng có phần cứng nhắc hơn tôi dự định. Hai bàn tay tôi nắm chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi lùi lại vài bước, ánh mắt dán chặt vào tấm gỗ ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài. Im lặng tràn ngập. Không còn tiếng gõ, không còn lời nói. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Nó như một sự chờ đợi đầy tính toán. Tôi đứng đó, không dám cử động, lắng nghe từng hơi thở của chính mình và mọi âm thanh nhỏ nhất.

Bàn tay tôi siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tiếng gõ cửa đã ngừng, nhưng sự im lặng bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh ấy còn đáng sợ hơn gấp bội. Nó như một lớp màng đen kịt, căng phồng lên trước khi vỡ tung bởi một giọng nói mới.

“Em ơi,” giọng có chút khàn khàn, pha lẫn một thứ gì đó như sự hào hứng bị kìm nén. “Ảnh đại diện trên app là em thật hả?”

Tim tôi đập thình thịch ở họng. Tôi không trả lời. Không khí trong căn hộ bé nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt, mùi mì tôm vừa nướng lẫn với mùi bụi từ góc phòng, tất cả như quyện lại thành một thứ gì đó nhờn nhợn, bám lấy da thịt.

“Em ở nhà một mình đúng không?” Giọng nói ấy lại cất lên, như một mũi kim châm xuyên qua lớp gỗ. “Anh cũng đang độc thân, hay là mình làm quen chút đi?”

Đầu óc tôi trong khoảnh khắc ấy trống rỗng hoàn toàn. Mọi suy nghĩ biến mất, chỉ còn lại một màn sương trắng đục. Rồi từ trong màn sương ấy, hai luồng ý thức trái ngược bật dậy, giành giật sự kiểm soát. Một bên là tiếng thét gào hoảng loạn, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo trong tâm trí: *Mình gặp phải kẻ bất thường rồi! Đúng rồi, đúng là hắn ta! Cái tên shipper đáng ngờ kia! Nỗi sợ hãi ấy lạnh toát, chạy dọc sống lưng như một dòng nước đá. Nhưng ngay lập tức, một giọng nói khác, có phần mệt mỏi và chán nản hơn, cố gắng vãn hồi trật tự: *Bình tĩnh nào. Thời buổi này làm gì có chuyện đó xảy ra dễ dàng thế. Chắc Lan lại phóng đại lên để dọa mình thôi. Có lẽ chỉ là mộơi… thiếu tế nhị.*

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi và mì tôm tràn vào phổi, khiến tôi suýt ho sặc. Cái hành động đơn giản ấy dường như kéo tôi về với hiện thực. Tôi cúi mặt xuống. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt tôi, có lẽ đang tái nhợt. Ngó, tôi lướt nhìn lại thông tin đơn hàng. Dòng chữ “[Shipper cách bạn: 0 mét]” nhảy múa trước mắt, con số không tròn trịa, nhức nhối như một lời khẳng định đầy châm chọc.

Không, phải kiểm tra kỹ hơn. Tôi bấm vào trang cá nhân của shipper. Tên “Trương Chí Cường” hiện lên với font chữ đậm, trông thật bình thường và vô hại. Nhưng phía dưới là những con số. [Tổng số đơn giao: 8.799]. Một con số khổng lồ. [Đánh giá tốt: 8.024]. Cũng không ít. Nhưng mắt tôi dán chặt vào dòng cuối cùng: [Đánh giá tệ: 9].

Chín đánh giá tiêu cực. Trong gần chín nghìn đơn hàng, thì chín là một con số rất nhỏ. Nhưng nó tồn tại. Tôi chạm vào dòng chữ ấy, như chạm vào một cánh cửa bí mật đầy rẫy nguy hiểm. Màn hình chuyển sang một trang mới và những dòng chữ xanh đỏ hiện ra, sắc nhọn như những lưỡi dao.

“Đồ biến thái! Lén lút ngửi đôi bốt của tôi để ngay cửa, tôi muốn nôn mửa đến chết!” “Một thằng giao đồ ăn ám mùi mồ hôi mà cũng dám xin liên lạc của chị à? Mơ đi!” “Đồ rác rưởi, tên bệnh hoạn, ký sinh trùng của xã hội! Ước gì cả nhà mi tiêu tùng cho xong!”

Từng câu, từng chữ như những viên đá lạnh ném thẳng vào mặt tôi. Sự phẫn nộ, khinh bỉ và sợ hãi của những người đã từng tiếp xúc với hắn thấm qua màn hình, khiến lòng bàn tay tôi lạnh ngắt. Nhưng kỳ lạ thay, đọc xong những dòng chửi rủa thậm tệ ấy, một hơi thở nhẹ nhõm lại từ từ thoát ra từ kẽ răng tôi. Cảm giác căng cứng trong ngực dịu xuống một chút. *Xem ra… hắn ta chỉ là một kẻ có hành vi quấy rối đáng ghét, một tên biến thái thích gây sự chú ý theo cách hèn hạ.* Nỗi sợ bị đe dọa tính mạng vô hình chung bị đẩy lùi, thay vào đó là sự khinh thường và cảnh giác với một mối phiền toái cụ thể hơn. Dù sao, một kẻ sát nhân thực sự… có lẽ sẽ không để lại một trang cá nhân đầy rẫy những lời tố cáo như thế này.

Tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi bóng đất sau ô cửa nhỏ. Cái cảm giác ghê tởm vẫn còn bám víu trong cổ họng, như mùi tanh của rác thối lưu cữu. Đôi giày thể thao màu trắng của tôi, thứ mà tôi vừa cởi ra để đặt ngay ngắn ở thềm, giờ đây dường như mang một vết nhơ vô hình. Tôi không còn muốn chạm vào chúng nữa. Suy nghĩ đó khiến làn da trên sống lưng tôi co rúm lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống.

Tay tôi với lấy chiếc điện thoại đang nằm im trên bàn ăn, ngón tay lướt mở khóa bằng ký ức cơ bắp. Ánh sáng xanh của màn hình chiếu lên mặt tôi trong căn phòng tối. Tôi định nhắ. Cô bạn thân luôn sẵn sàng lắng nghe những chuyện lặt vặt đời tôi. Tôi muốn trút bầu tâm sự, muốn được nghe giọng nói mắng yêu quen thuộc của cô ấy, rằng "Đồ ngốc, lần sau đừng có đặt đồ ăn khuya nữa". Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của tôi, như một thói quen vô thức kiểm tra cửa, đã đặt lên chiếc tay nắm bằng kim loại lạnh ngắt.

Thì ưa hề đi.

Không phải là một tiếng động, mà là một sự im lặng khác thường đã cảnh báo tôi. Cái bóng đen khổng lồ, to hơn nhiều so với hình dáng gầy gò của người giao hàng, đang đứng sừng sững ngay bên kia cánh cửa gỗ mỏng manh. Nó không hề di chuyển. Nó chỉ đứng đó, như một tảng đá đen đặc quánh sự chờ đợi, lấp kín hoàn toàn ô mắt mèo và khiến ánh đèn hành lang bên ngoài trở nên mờ nhạt đi. Hơi thở của tôi đột nhiên tắc nghẹn trong lồng ngực. Mọi căn hộ nhỏ bé dường như biến mất, chỉ còn tiếng trống đập thình thịch của chính trái tim tôi, đập mạnh đến mức tôi gần như nghe thấy nó vang lên trong đôi tai.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng căng thẳng tâm lý tuyệt vời thông qua chi tiết: ánh mắt dán chặt vào cửa gỗ mỏng manh, bàn tay siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch. Sự lặp lại hình ảnh bóng đen khổng lồ tạo nên không khí nghẹt thở, đưa độc giả vào tâm trạng hoang mang của nhân vật một cách tinh tế.

📖 Chương tiếp theo

Cửa gỗ mỏng manh sẽ bị đẩy mở hay kẻ lạ sẽ tiết lộ ý định bí ẩn của mình?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord