Tôi đã không còn cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình nữa. Nó như một cục nước đá lạnh ngắt nằm chết lặng trong lồng ngực, trong khi đôi mắt tôi dán chặt vào cái bóng đen mờ ảo in trên mặt kính mờ của cửa phòng tắm. Hắn đang cười. Một nụ cười khiến da thịt tôi co rúm lại. Nó không thuộc về con người, mà giống như thứ gì đó vừa bò ra từ một cơn ác mộng đen tối nhất. Tay hắn cầm một vật dài, sắc lẹm – một con dao. Ánh đèn hành lang hắt qua ô kính, làm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao ấy.
Tất cả bắt đầu từ tiếng bước chân. Chúng không ồn ào mà nhẹ nhàng, chậm rãi, như một con mèo đang rón rén tiến vào lãnh địa của mình. Tôi đang trong nhà vệ sinh, và mỗi tiếng bước chân ấy như một nhát búa đập thẳng vào thái dương. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, đôi tay tôi vơ vội. Thứ đầu tiên chạm vào là cây cọ vệ sinh bằng nhựa, ẩm ướt và nhầy nhụa. Tôi nắm chặt nó, dù biết nó chẳng khác gì một cọng cỏ trước một kẻ có vũ khí. Mắt liếc quanh, tôi thấy chai nước tẩy trắng toát ở góc tường. Một tay cọ, một tay tẩy, tôi thở hổn hển, lưng dựa vào tường gạch men lạnh buốt. Tôi sẵn sàng vung tất cả những thứ vô dụng này lên nếu hắn xông vào.
Tiếng bước chân dừng lại. Ngay bên ngoài cánh cửa này. Không gian chết lặng đến mức tôi nghe thấy tiếng ù ù trong tai mình. Tôi nín thở. Cái bóng đen kia không nhúc nhích. Hắn chỉ đứng đó, như đang thưởng thức nỗi khiếp sợ đang dâng trào trong tôi qua lớp kính mờ. Tôi có cảm giác hắn đang nhìn thẳng vào mắt tôi, dù tôi chẳng thấy rõ đâu là mắt của hắn. Sự hiện diện của hắn tỏa ra một thứ hơi lạnh, xuyêửa, khiến lông tôi dựng đứng. Đây không phải là một tên trộm bình thường. Đây là thứ gì đó tệ hơn rất nhiều.
Rồi hắn cử động. Bàn tay đặt lên tay nắm cửa, từ từ xoay nhẹ. Một tiếng lách cách khô khan vang lên. Cánh cửa đã khóa. Hắn dừng lại, im lặng một lần nữa. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả hành động. Nó như một sự chờ đợi có chủ đích, một trò chơi mèo vờn chuột tàn nhẫn. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh nụ cười quái dị và lưỡi dao lạnh lẽo. Tôi sắp ngất xỉu vì sợ hãi, hai đầu gối mềm nhũn.
Đúng lúc ấy, một âm thanh khác cắt ngang không gian chết chóc – tiếng bấm mật mã cửa chính từ phòng khách vọng vào. *Beep, beep, beep.* Tiếng bíp điện tử quen thuộc ấy như một phép màu. *Linh Nhi!* Tên cô ấy bật ra trong đầu tôi như một tia sáng. Chỉ có cô ấy mới biết mật mã nhà tôi. Nhưng niềm vui vừa lóe lên đã tắt ngấm. Cái bóng đen ngoài cửa phòng tắm bỗng biến mất. Hắn đã di chuyển. Hướng về phía âm thanh. Hướng về phía Linh Nhi.
Không! Tôi lao về phía cửa, mở ổ khóa trong vô thức, xô cửa bật ra. Cảnh tượng phòng khách tối om hiện ra. Tôi chỉ kịp thấy một bóng người mặc đồ đen, đội mũ, đang đứng cạnh cửa ra vào, và Linh Nhi – khuôn mặt cô ngơ ngác dưới ánh sáng yếu ớt từ hành lang lọt vào.
“Linh Nhi, chạy mau!!” Tiếng hét của tôi vang lên the thé, đầy tuyệt vọng.
Nhưng đã quá muộn. Bóng đen kia như một con mãnh thú, vồ lấy cá, kéo cô ấy vào sâu trong căn hộ tối om. Cánh cửa chính đóng sầm lại. Tôi không nghĩ gì nữa. Một luồng adrenaline cuồng loạn dâng lên. Tôi lao tới, dùng hết sức đẩy mạnh vào lưng tên kia. Hắn chao đảo, đập người vào cánh cửa chống trộm vừa đóng, khiến nó khóa chặt lại. Tôi túm lấy, lôi cô ấy chạy vội về phía nhà bếp, trái tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực.
Chúng tôi chui vào bếp. Tôi đóng sầm cửa lại, ấn chốt khóa. Ánh đèn trong bếp sáng trưng, chiếu rõ khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to vì kinh hãi của Linh Nhi. Cô ấy đứng đó như một bức tượng, không nói nên lời. Tôi hốt hoảng liếc nhìn quanh, tay vơ lất lốt hoa quả sắc bén trên kệ bếp. Tôi nhét vào cái thịt khác, giọng khàn đặc vì sợ hãi: “Đừng đứng đó nữa! Hắn… hắn mới là kẻ giết người!”
Ngay khi tôi nói xong, một tiếng *cạch* chắc nịch vang lên từ phía cửa chính. Hắn đã khóa trái cửa chúng tôi ở trong này. Chúng tôi như hai con chuột bị nhốt trong bẫy. Lấy cầm con dao, giọng lí nhí: “Làm… làm gì giờ?”
“Gọi cảnh sát! Gọi ngay đi!” Tôi hét lên, ý thức được rằng điện thoại của mình còn ở ngoài phòng khách.
Linh Nhi vội vàng lục túi quần, nhưng ánh mắt cô ấy dần trở nên hoảng loạn, tuyệt vọng. “Triệu Lan, tớ… tớ quên điện thoại ở xe.”
Tim tôi chùng xuống. Nhưng ngay lập tức, một ý nghĩ lóe lên. Tôi đưa tay lên bịt miệng Linh Nhi, ra hiệu cho cô ấy im lặng, rồi cất giọng to, rõ ràng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Alo, anh Lý ạ? Anh đến ngay giúp em! Trương Chí Cường không phải thủ phạm. Tên sát nhân thật sự đang ở trong nhà em! Địa chỉ là…”
Tôi nói to địa chỉ, hy vọng thanh âm có thể xuyên qua cánh cửa. Tôi nhớ đến tấm danh thiếp của vị cảnh sát trưởng đội điều tra, dù không nhớ số, nhưng cái họ “Lý” thì in trong đầu. Tôi đang đánh cược. Đánh cược rằng tên sát nhân ngoài kia cũng sợ cảnh sát đến nhanh, sợ bị nhìn thấy mặt mày.
Và tôi đã đúng. Tôi “gọi điện”, một âm thanh dữ dội vang lên từ phía cửa bếp. *Rầm! Rầm! Rầm! Hắn đang giật, đạp, vặn mạnh tay nắm cửa như một con thú điên cuồng. Cánh cửa bằng gỗ rung lên bần bật. Linh Nhí thốt lên một tiếng thét nhỏ, nép sát vào tôi. Chúng tôi nắm chặt, hơi thở đứt quãng, cảm giác như cổ họng bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi nhìn chằm chằm vào cái tay nắm cửa đang rung lắc điên cuồng, sẵn sàng đâm bất cứ thứ gì chui vào.
Rồi đột nhiên, mọi chuyện dừng lại.
Sự im lặng ập xuống đột ngột, nặng nề và đáng sợ hơn cả tiếng động. Chúng tôi nín thở, lắng nghe. Tiếng bước chân. Chúng nhẹ nhàng di chuyển, rồi biến mất hẳn.
“Hắn… hắn đi rồi sao?” Linh Nhi thì thào, giọng đầy hy vọng mong manh.
Tôi lắc đầu, bản năng mách bảo tôi không được chủ quan. “Chưa chắc. Có thể hắn đang đợi chúng ta mất cảnh giác.” Tôi nói khẽ, mắt không rời cánh cửa. Tôi không nghe thấy tiếng cửa chính mở. Vậy là hắn vẫn còn trong nhà.
“Đừng sợ,” tôi nói to hơn một chút, vừa để an ủi Linh Nhi, vừa để cảnh cáo kẻ ngoài kia. “Cảnh sát sắp tới rồi!”
Trong khi nói, mắt tôi quét nhanh căn bếp nhỏ. Ý nghĩ điên rồ bắt đầu hình thành. Tôi chỉ vào bao bột mì lớn trên giá, ra hiện. Cô ấy hiểu ý, giúp tôi kéo nó xuống. Tôi lấy thêm mấy cái đĩa sứ. Một kế hoạch thô sơ nhưng có thể gây hỗn loạn được vạch ra trong đầu – dùng bột mì tạo màn khói, dùng đĩa vỡ làm vật cản. Tôi còn xỏ vội đôi găng tay dày dùng để bếp núc, quàng thêm cái tạp dề.
Linh Nhi nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng, nhưng rồi cô ấy cũng hành động. Cô ấy cầm lấy bình xịt, đổ đầy nước rửa chén có mùi chanh nồng nặc, rồi còn bỏ thêm cả ớt bột và hạt tiêu đen xay vào, lắc đều. Mùi hăng hắc bốc lên khiến cả hai chúng tôi hắt hơi liên tục, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại mang đến một chút an ủi kỳ lạ. Chúng tôi đang chống trả bằng bất cứ thứ gì có trong tay.
Tôi bật bếp gas, đặt một chiếc chảo dầu lên, vặn lửa lớn hết cỡ. Ngọn lửa xanh bùng lên, tỏa hơi nóng. Chúng tôi tạo ra một pháo đài thủ công với những vũ khí nửa mùi nửa vị.
Và rồi, tiếng bước chân lại trở lại. Chậm rãi, đều đều, như một lời đe dọa có chủ ý. Chúng dừng lại ngay trước cửa bếp. Một giọng nói trầm, đầy vẻ giễu cợt, vọng qua lớp gỗ: “Cô Triệu Lan, cô thật sự gọi cảnh sát rồi sao?”
Giọng nói ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát. Nhưng tôi phải giữ vững. “Đương nhiên!” Tôi cố gắng nói với giọng cứng rắn. “Anh tưởng tôi sợ mà không dám báo sao? Cảnh sát khu vực, anh Lý, đang trên đường tới đây. Không qua tổng đài nên rất nhanh.”
Tôi ngừng một chút, cho lời nói thấm vào. “Anh đội mũ, đeo khẩu trang, tắt đèn. Chúng tôi chưa thấy mặt anh. Anh bỏ đi ngay bây giờ thì còn kịp. Đừng để mục đích… lớn hơn của anh bị hỏng chỉ vì hai mạng người không đáng này.”
Tôi đoán mò. Một kẻ như hắn, lén lút, kiên nhẫn, chắc không chỉ đơn giản muốn giết. Có một sự thôi thúc nào đó tăm tối hơn, một kế hoạch nào đó phức tạp hơn. Tôi đang cố chạm vào cái sự phức tạp ấy.
Bên ngoài im lặng một hồi lâu. Rồi một tiếng thở dài, đầy tiếc nuối, vang lên: “Coi như các cô… may mắn vậy.”
Sau đó là tiếng bước chân dứt khoát đi xa. Lần này, chúng tôi nghe rõ tiếng khóa cửa chính lách cách, tiếng cửa mở ra rồi đóng sầm lại.
Linh Nhi khẽ thốt lên, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Cô ấy như muốn ngã xuống vì nhẹ nhõm. Nhưng tôi vẫn cảnh giác. Tôi áp tai vào cửa bếp, lắng nghe. Chỉ có sự im lặng.
“Hắn đi thật rồi à?” Linh Nhi hỏi khẽ, giọng run run.
Tôi lắc đầu, không dám chắc. “Nhưng dù sao,” tôi thì thầm, tay vặn nhỏ ngọn lửa bếp, “chúng ta cũng chưa thực sự gọi ai cả. Bây giờ phải báo cảnh sát thật. Ngay lập tức.”