Tôi từ từ rút tay khỏi tay nắm cửa, từng centimet một, sợ hãi rằng bất kỳ một tiếng động cọ xát nhỏ nào cũng sẽ báo hiệu cho kẻ đang đứng ngoài kia biết rằng tôi đã nhận ra sự hiện diện của hắn. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi lùi lại, từng bước chân nhẹ nhàng như đang bước trên băng mỏng, mắt không rời khỏi cánh cửa. Cái bóng đen vẫn bất động. Sự bất động đó còn đáng sợ hơn cả một hành động hung bạo. Nó như một lời đe dọa câm lặng, một sự khẳng định rằng thời gian và không gian giờ đây đều do kẻ ngoài kia nắm giữ.
Trong đầu tôi, hình ảnh đôi mắt của Trương Chí Cườí xuống ngửi đôi giày lại hiện lên. Lúc đó, tôi chỉ thấy ghê tởm. Nhưng giờ, khi nhớ lại, tôi mới nhận ra trong đôi mắt ấy không chỉ có sự mê đắm biến thái. Còn có một thứ gì đó trống rỗng, lạnh lùng, như đáy của một cái giếng cạn không hồi âm. Có lẽ Mai đã đúng từ đầu? Suy nghĩ đó chợt lóe lên, khiến toàn thân tôi run lên một cơn. Tôi không còn nghĩ đến chuyện nhắn tin nữa. Tất cả những gì tôi muốn lúc này là chiếc điện thoại im lặng và sự an toàn của những ổ khóa còn nguyên vẹn trên cánh cửa.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang phát sáng. Con số không tròn trĩnh nhảy múa trước mắt tôi, một sự chế nhạo tàn nhẫn. Bàn tay tôi vừa mới chạm vào tay nắm cửa bỗng giật phắt lại, cảm giác tê buốt lan từ đầu ngón tay lên cánh tay như một luồng điện lạnh. Hắn vẫn còn ở đây. Trương Chí Cường chưa hề rời đi.
Ứng dụng giao hàng vẫn hiển thị khoảng cách shipper-zero mét. Hắn đã quên hay cố ý không bấm xác nhận hoàn thành đơn? Suy nghĩ ấy khiến dạ dày tôi thắt lại. Hắn đang ẩn nấp ở đâu đó trong góc chết ngoài hành lang, nơi ống nhòm cửa không thể với tới, nơi bóng tối có thể nuốt chửng một con người. Hơi thở tôi gấp gáp, không khí trong phòng đặc quánh mùi sợ hãi, thứ mùi chua chát của mồ hôi lạnh thấm vào từng thớ vải áo.
Tôi phải làm gì? Câu hỏi đập đi đập lại trong đầu. Rồi bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tay tôi lấy điện thoại từ túi áo, những ngón tay lóng ngóng ấn số 110. Tiếng chuông từng hồi chậm rãi, mỗi tiếng như một nhát búa đập vào thái dương tôi.
"Vâng, đây là tổng đài 110, xin nghe."
Một giọng nữ trầm ấm, bình tĩnh vang lên, tạo nên sự tương phản gay gắt với thế giới hỗn loạn trong tôi. Tôi cúi sát vào điện thoại, cố nén giọng xuống thành một thứ âm thanh khàn đặc, nhưng nó vẫn vỡ ra từng mảnh vì run rẩy. "Tôi… tôi nghi ngờ có người đang theo dõi và đe dọa tôi. Địa chỉ là phòng 502, tòa nhà 7, khu Kim Hồ. Hắn ta là nhân viên giao hàng, tên Trương Chí Cường. Hiện giờ có lẽ hắn đang đứng ngay ngoài cửa nhà tôi."
Tôi nghe thấy tiếng bút lách cách ghi chép thông tin ở đầu dây bên kia. "Làm ơn… hãy đến nhanh. Tên tôi là Triệu Lan. Tôi sẽ giữ máy."
Tôi nói thêm trước khi kết thúc cuộc gọi, như một lời cầu cứu tuyệt vọng. Khi đường dây đứt lìa, một cảm giác nghẹt thở ùa đến. Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nhói lên từng cơn ở ngực trái. Tôi nhớ ra đồn cảnh sát gần nhất cách đây những năm cây số, giữa thành phố đông đúc này, mười lăm phút là con số lạc quan.
Mười lăm phút. Hai trăm hai mươi nhịp tim cầu may. Một khoảng thời gian ngắn ngủi bỗng hóa thành vực thẳm thời gian vô tận, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi trên thảm trải sàn lẫn với mùi gỗ của tủ quần áo cũ ùa vào mũi. Tôi phải tự bảo vệ mình ngay lúc này. Bước chân đầu tiên là kiểm tra cánh cửa. Tôi tiến lại gần, từ tốn, im lặng như một cái bóng. Tay tôi chạm vào ổ khóa điện tử. Màn hình xanh hiện lên cho thấy nó đã được khóa. Tôi vặn thử nắm khóa cơ, cứng chắc và không nhúc nhích. Cả hai lớp phòng thủ đều nguyên vẹn. Một chút an ủợt lóe lên.
Nhưng an toàn chưa phải là tuyệt đối. Tôi từ từ lùi lại, không quay lưng, mắt vẫn dán vào cánh cửa gỗ màu nâu sẫm như thể nó có thể bung ra bất cứ lúc nào. Mỗi bước lùi là một bước rời xa hiểm nguy trước mắt, nhưng cũng là một bước đẩy tôi sâu hơn vào căn phòng - cái bẫy tiềm tàng của chính mình. Sàn gỗ kêu một tiếng rên nhẹ dưới chân, khiến tôi giật nảy mình. Tôi dừng lại, nín thở lắng nghe. Bên ngoài, chỉ có tiếng gió rít qua cửa sổ, thứ âm thanh gào thét mà bình thường tôi chẳng bao giờ để ý.
Tôi ngồi đó, lưng dán chặt vào tấm da mềm mại của chiếc ghế dài phía sau, không dám quay đầu nhìn lại cánh cửa lần nữa. Cảm giác đó giống như nếu tôi rời mắt khỏi chiếc tay nắm bằng đồng sáng loáng kia dù chỉ một giây, thì thứ gì đó khủng khiếp sẽ lao vào ngay lập tức. Ánh mắt tôi dán chặt vào đó, đến mức tôi có thể đếm được từng vân gỗ nhỏ li ti trên cánh cửa sơn màu nâu trầm.
Thời gian ngưng đọng thành một khối chì nặng nề, kéo lê từng giây một cách chậm chạp vô tận. Tôi không biết mình đã đứng như một bức tượng trong cái hành lang hẹp ấy bao lâu. Chỉ đến khi gót chân tê dại và bắp chân rung lên vì mỏi, tôi mới lùi từng bước nhỏ, cho đến khi đầu gối chạm phải thứ gì đó êm ái.
À, chiếc ghế salon. Tôi buông thõng người xuống, cả thân thể như một sợi dây đàn căng quá lâu bỗng đứt tung. Hơi thở tôi gấp gáp, hổn hển, từng nhịp phổi mở ra, đóng vào đau nhói. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo cotton, dính chặt vào da thịt, để lại cảm giác ẩm ướt khó chịu dọc theo sống lưng. Tôi nhận ra căn phòng khách rộng rãi, thường ngày đầy tiếng lật sách, giờ chìm vào một sự tĩnh lặng không tự nhiên. Nó yên đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng rèm cửa sổ khẽ đung đưa vì gió đêm, tiếng tích tắc cực nhỏ của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng bên. Sự yên lặng ấy không làm tôi bình tâm, ngược lại, nó như một lớp băng mỏng trùm lên mọi thứ, chờ đợi một tiếng nứt vỡ chói tai.
Môi tôi khép chặt, hàm răng cắn vào nhau đến đau. Cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt một cái cũng thấy khó nhọc. Mọi cơ bắp trong người đều căng cứng, từ vai xuống đến ngón chân, như đang chuẩn bị cho một cú nhảy thục mạng hoặc một cuộc chạy trốn tuyệt vọng.
Thình thịch. Thình thịch.