"Yên tâm đi, mọi chuyện đã ổn rồi. Cảnh sát đã bắt được hắn ta rồi. Cậu đi tới đâu rồi?"
Tôi nói trong khi đứng dậy và bước về phía cửa. Mùi hương của dầu ăn và gia vị thoảng qua từ một túi đồ đặt trước ngưỡng cửa. Bên ngoài, ánh đèn hành lang vàng vọt chiếu xuống túi giấy nâu, trông thật bình thường.
Nhưng tay tôi đông cứng lại trên quai túi. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên: đây chính là phần đồ ăn mà tên giao hàng ấy, kẻ vừa bị cảnh sát khống chế vài phút trước ở ngay sảnh tòa nhà, đã giao cho tôi. Dạ dày tôi co thắt lại, không phải vì đói, mà vì một nỗi ghê tởm sâu sắc và bản năng. Ai có thể dám nuốt nổi thứ đồ ăn được chuyển của một kẻ như thế?
Không chần chừ, tôi xách chiếc túi giấy còn ấm nóng ấy, bước dài đến chiếc thùng rác công cộng ở cuối hành lang và thả nó vào. Tiếng túi rơi xuống đáy thùng rỗng bịch một cái, nghe thật dứt khoát. Quay trở lại căn hộ, tôi đặt điện thoại xuống bàn, chạm khô khốc vào mặt kính. Cơ thể tự động hướng về phòng tắm, như muốn rửa trôi mọi thứ.
Nước lạnh vỗ vào mặt, nhưng cảm giác buồn nôn vẫn còn đó. Bụng tôi réo lên vì đói, nhưng ý nghĩ gọi một phần đồ ăn khác lập tức bị dập tắt. Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng ấy qua màn hình, tiếng hò hét, tiếng vật lộn và ánh mắt lạnh lùng của tên giao hàng khi hắn ngước lên nhìn về ống kính… tất cả đã khiến việc đặt đồ ăn bên ngoài trở thành một nỗi ám ảnh. Có lẽ, tối nay, tôi sẽ phải làm bạn với những gói mì tôm còn sót lại trong tủ bếp.
Tôi đứng chết trân trước cửa phòng tắm, hai tay nắm chặt lấy khung cửa gỗ đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng khí lạnh bắt đầu bò từ sống lưng lên gáy, rồi lan tỏa khắp da đầu khiến từng sợi tóc như muốn dựng đứng. Tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy vang lên thái dương, át cả tiếng nước rỉ nhẹ từ vòi sen chưa khóa hẳn.
Nắp bồn cầu.
Nó đang mở.
Điều phi lý ấy đập thẳng vào mắt tôi, phá vỡ hoàn toàn trật tự quen thuộc của căn hộ một mình này. Tôi sống cô độc, thói quen cũng cô độc. Sau mỗi lần dùng, tôi luôn đậy nắp xuống, một hành động nhỏ nhưng là minh chứng cho sự kiểm soát tuyệt đối đối với không gian riêng tư. Cái nắp dựng đứng kia không phải là sơ suất. Nó là một dấu vết xâm phạm, một lời tuyên bố trắng trợn rằng có ai đó đã vượt qua ngưỡng cửa của tôi, đã sử dụng thứ riêng tư nhất của tôi, và giờ đây, có lẽ vẫn còn đang lẩn khuất đâu đây.
Mùi xà phòng dịu nhẹ trong phòng tắm bỗng trở nên sắc nhọn, hòa lẫn với mùi hơi nước ẩm mốc thoảng qua. Tai tôi vểnh lên, cố gắng bắt từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng gió thổi cửa sổ phòng khách, tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường, nhưng hoàn toàn không có tiếng bước chân, tiếng thở, hay bất cứ dấu hiệu sống nào khác ngoài chính hơi thở gấp gáp của tôi. Sự tĩnh lặng ấy càng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào. Nó như một tấm màn che giấu một mối đe dọa vô hình.
Tôi từ từ rút chân khỏi ngưỡng cửa phòng tắm, từng bước một lùi ra phía hành lang. Tay phải vẫn bịt chặt miệng, móng tay cắn sâu vào da thịt má bên trái. Cơn đau nhói ấy là thứ duy nhất giữ tôi không ngất đi vì sợ hãi. Tôi nhìn về phía phòng khách tối om, nơi chỉ có ánh đèn đường le lói qua rèm cửa chiếu những vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ. Có ai đó đang núp trong bóng tối ấy không? Hay đang đợi sau cánh cửa phòng ngủ của tôi?
Tôi cố gắng nhớ lại mọi thứ từ khi bước vào nhà. Cửa vẫn khóa, không có dấu hiệu bị cạy. Mọi thứ trong phòng khách vẫn ngăn nắp như lúc tôi ra đi. Chỉ có chi tiết nhỏ nhặt, tàn nhẫn đó trong phòng tắm. Kẻ xâm nhập này cẩn thận, hoặc có lẽ… hắn ta không sợ bị phát hiện. Suy nghĩ đó khiến một cơn ớn lạnh khác tràn qua người tôi.
Tôi phải làm gì? Gọ? Điện thoại để trong túi áo khoác, mà chiếc áo ấy giờ đang nằm trên sàn phòng tắm. Hét lên cầu cứu hàng xóm? Nhưng nếu hắn còn trong nhà, một tiếng hét có thể khiến hắn hành động tức thì. Tôi chậm rãi lùi về phía sau, lưng tựa vào bức tường lạnh ngắt của hành lang, tìm kiếm cảm giác an toàn từ sự cứng rắn của nó. Mắt tôi không rời khỏi khoảng tối phía trước, cố gắng phát hiện bất kỳ chuyển động nào.
Trong đầu tôi lúc này chỉ còn một sự thật duy nhất, rõ ràng và khủng khiếp: tôi không còn một mình trong căn nhà này. Có một kẻ lạ mặt, một kẻ đã vi phạm sự riêng tư của tôi một cách trắng trợn, và tôi hoàn toàn không biết hắn đang ẩn nấp ở chỗ nào hay hắn muốn gì. Mọi kế hoạch cho bữa tối, cho buổi tối thư giãn đã tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy và một câu hỏi day dứt: làm thế nào để ra khỏi đây an toàn?
Tiếng bước chân ấy đã đến sát bên ngoài cánh cửa phòng tắm.
Lộp cộp. Lộp cộp. Mỗi nhịp chân như giẫm lên thần kinh đang căng như dây đàn của tôi. Tim tôi đập thình thịch, âm thanh ồn ào đến mức tôi sợ kẻ ngoài kia có thể nghe thấy. Tôi ép chặt lưng vào bức tường gạch men lạnh ngắt, hơi thở nín lại, toàn thân cứng đờ. Một ý nghĩ chợt lóe lên, sắc như dao: Linh Nhi. Cô ấy sắp tới đây, bước vào căn nhà tối om và yên lặng này, mà không hề hay biết mối nguy hiểm đang rình rập. Nỗi sợ cho bản thân dần nhường chỗ cho một nỗi lo lạnh giá, xâm chiếm tận xương tủy: tôi phải ngăn cô ấy lại.
Tôi chợt nhớ ra chiếc điện thoại. Nó nằm chỏng chơ trên mặt kính bàn uống nước ở phòng khách, giờ đây xa vời như một thiên đường. Tiếng bước chân khẽ khàng kia khiến mọi hy vọng chạy ra ngoài, để nó tan biến. Tôi đã tự trói mình trong cái lồng kính này, an toàn mà cũng bất lực. Ước gì tôi có thể hét lên, đập vỡ cửa kính, làm bất cứ điều gì để gây sự chú ý. Nhưng cổ họng tôi nghẹn đặc, tay chân như bị đóng băng.
Chính khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một mùi hương lạ lẫm, nhè nhẹ ửa. Đó không phải mùi nước của nhà tôi. Nó giống như mùi của khói thuốc lá cũ pha lẫn một chút hương thơm ngọt ngào, tôi lại của hoa mẫu đơn đã úa tàn. Mùi hương ấy xa lạ và đầy đe dọa, khẳng định sự hiện diện của một kẻ xâm nhập. Hắn ta đang đứng đó, ngay bên ngoài, chỉ cách tôi một tấm gỗ và một lớp khóa.
Rồi tiếng bước chân chậm rãi dịch chuyển, dần xa đi về phía nhà bếp. Áp lực tạm thời lắng xuống, nhưng không khí ngột ngạt vẫn còn nguyên. Tôi từ từ thở ra, đẩy nắm chặt vào bồn rửa mặt bằng sứ. Nước lạnh tôi vừa rửa mặt còn đọng lại, thấm ướt cả ống tay áo. Cái ẩm ướt khó chịu đó khiến tôi càng thêm tỉnh táo. Tôi phải làm gì đó. Không thể cứ ngồi đợi, cũng không thể để ào nguy hiểm.
Tôi lặng lẽ mở khóa cửa, xoay nắm cửa thật chậm, từng milimét một. Khe cửa hé ra vừa đủ để tôi nhìn thấy một phần bóng lưng của kẻ lạ đang cúi xuống tủ lạnh. Đó là một dáng người đàn ông mảnh khảnh, mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu. Tôi rón rén bước ra, lòng bàn chân tiếp xúc với sàn gỗ lạnh buốt. Mục tiêu của tôi là chiếc điện thoại nằm ở phía xa, trên chiếc bàn sofa.
Như tôi vừa di chuyển được vài bước, một tiếng chuông điện thoại chói, cắt đứt sự yên tĩnh mong manh. Tiếng chuông ấy là của tôi. Ánh mắt của kẻ đàn ông kia lập tức quay lại, và tôi thấy rõ khuôn mặt lạ lẫm với nụ cười khó hiểu của hắn. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi vụt tắt. Tôi lao về phía trước, tay với lấy chiếc điện thoại đang rung lên liên hồi. Màn hình sáng lên, hiện tên “Linh Nhi”. Cô ấy đã đến.
Kẻ đàn ông cũng tiến tới. Tôi nhấc máy, hét vào điện thoại bằng một giọng khàn đặc, gấp gáp mà tôi cũng không nhận ra là của mình: “Đừng vào! Đi ngay! Gọi cảnh sát!”. Tôi không biết nghe rõ không, có hiểu không, chỉ biết rằng ánh mắt lạnh lùng kia đã đến quá gần. Tôi ném chiếc điện thoại về phía hắn, hy vọng nó có thể cản bước hắn một chút, rồi quay người chạy về phía cửa chính. Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tiếng thở hổn hển của tôi hòa lẫn với tiếng bước chân đuổi theo phía sau. Tôi chỉ còn biết nghĩ một điều: chạy.