Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Món ăn định mệnh

Bạn thân lao tới trong đêm tối

1285 từ

. Giọng nói trầm ấm, lịch sự, khác hẳn với những âm thanh gầm gừ trước đó.

Tôi từ từ hít vào một hơi thật sâu, cố gắng ép buồng phổi đang run rẩy của mình hoạt động theo ý muốn. Không vội. Tuyệt đối không được vội. Tôi bước từng bước nhỏ, thật nhẹ, về phía cánh cửa. Hơi thở nín lại khi mắt tôi áp sát vào ô kính nhỏ của lỗ nhòm. Ánh đèn hành lang màu vàng nhạt chiếu xiên, làm bóng người đứng ngoài kia dài ngoẵng. Tôi nhìn thấy một phần vai áo màu xanh lam đậm, phù hiệu phản quang lấp lánh. Đúng là cảnh phục.

Nhưng tay tôi vẫn không chạm vào khóa. Ký ức về cuộc gọi của bạn tôi sống lại rõ ràng trong đầu. Cô ấy chỉ cảnh báo về một kẻ nguy hiểm. Một. Nhưng ai dám chắc hắn chỉ hành động đơn độc? Những câu chuyện kinh dị tôi từng đọc, từng xem bỗng ùa về. Một băng nhóm? Một âm mưu lớn hơn? Và những người ngoài kia… liệu có thật sự là những người thi hành công vụ, hay chỉ là một màn kịch được dàn dựng, với những diễn viên mặc trang phục giả mạo? Sự nghi ngờ như một giọt mực đen nhỏ giữa dòng nước trong, nhanh chóng loang ra, làm đục ngầu cảm giác nhẹ nhõm ban nãy. Tôi lùi lại một bước, lưng tựa vào tường lạnh toát, và tiếp tục im lặng.

Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy ngoài cửa sổ phản chiếu lên trần nhà, từng vệt sáng quét qua như lưỡi dao cắt ngang màn đêm yên tĩnh. Tôi đứng trong bóng tối của căn phòng tầng năm, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Một giờ rưỡi sáng – cái giờ khắc mà mọi thứ trở nên mơ hồ và đáng ngờ nhất. Chiếc đèn chớp ấy, bộ đồng phục kia, tất cả đều có thể được mua ngoài chợ đen với giá bằng một bữa ăn tối. Trí nhớ tôi lập tức gọi về những dòng tin tức đen tối: những vụ giả mạo, những cánh cửa bị phá vỡ giữa đê. Trái tim đập thình thịch nhắc nhở tôi rằng sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một cánh cửa mỏng manh.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run lên khi yêu cầu họ đưa thẻ ngành và đọc số hiệu qua lớp cửa gỗ. Mỗi con số họ đọc ra, tôi lại lặng lẽ đối chiếu với dãy số trên màn hình điện thoại sau khi đã gọi đến tổng đài khẩn cấp. Khoảnh khắc giọng nói xác nhận từ đầu dây bên kia trùng khớp với thông tin bên ngoài, một luồng hơi ấm kỳ lạ mới chầm chậm lan tỏa trong ngực tôi. Sự căng thẳng tan biến, nhường chỗ cho một nỗi xấu hổ mơ hồ. Tôi vặn chìa khóa, mở then cài, kéo cánh cửa nặng nề về phía mình.

Ánh sáng từ hành lang tràn vào, làm tôi nheo mắt. Vị cảnh sát đứng đầu có khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt nhanh từ đỉnh đầu tôi xuống đôi chân trần đang co rúm vì lạnh. Cái gật đầu của anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của sự thấu hiểu. “Không sao,” giọng anh trầm ấm, xóa tan chút dư âm lo lắng cuối cùng trong tôi, “tôi hiểu mà.” Anh nói tiếp, thông báo về kẻ xâm nhập đã bị khống chế, giọng điệu bình thản như đang kể một việc đã qua. Rồi anh đưa tấm danh thiếp trắng, ngóạm nhẹ vào đầu ngón tay tôi, một cái chạm lạnh và an toàn.

“Chuyện tối nay tạm thế đã,” anh nói, ánh mắt liếc nhìn đồng hồ, “cũng khuya rồi, cô lại vừa trải qua chuyện hoảng sợ, sáng mai đến đồn làm biên bản cũng được.” Tôi gật đầu, câu cảm ơn thốt ra nhỏ nhẹ, mang theo sự biết ơn chân thành. Lời dặn dò cuối cùng của anh về việc khóa cửa cẩn thận và số điện thoại liên lạc văng vẳng bên tai tôi ngay cả khi bóng dáng họ đã khuất sau cánh cửa thang máy.

Tiếng động cơ xe rồ rồ xa dần, hòa vào màn đêm tĩnh lặng. Tôi đẩy then sắt, xoay chìa khóa hai vòng. Chìa khóa chắc chắn và an toàn lạ thường. Lưng tôi tựa vào cánh cửa gỗ cứng, một tiếng thở dài nặng nề cuối cùng cũng được thả ra. Mùi sơn tường, mùi gỗ cũ của căn hộ, thậm chí cả mùi hơi thở của chính mình – tất cả bỗng trở nên rõ rệt và đáng trân trọng. Cơn hoảng loạn đã qua đi, nhường chỗ cho sự mệt mỏi rã rời. Mọi thứ cuối cùng cũng đã kết thúc. Dẫu cho nỗi sợ hãi vẫn còn in hằn trong từng thớ thịt, nhưng trên tất cả, một cảm giác biết ơn mơ hồ dâng lên – tôi vẫn còn nguyên vẹn, bình an, và chiếc giường êm ái kia đang chờ đợi tôi một giấc ngủ không mộng mị.

Tôi đang nằm dài trên chiếc ghế bành êm ái, ngón tay lướt qua màn hình điện thoại vừa mở khóa. Những dòng tin nhắn thoại từ bạn thân tôi hiện lên. Chúng được gửi cách đây chưa đầy nửa giờ. Một cảm giác lạnh sống lưng chợt chạy dọc theo xương sườn, không phải vì nội dung, mà vì âm sắc trong giọng nói của cô ấy.

Giọng cô ấy vang lên, gấp gáp và đứt quãng, như thể đang chạy. "Triệu Lan, cậu chạy đi, chạy ngay đi!"

Hơi thở hổn hển phía sau mỗi từ. Tôi có thể nhìn thấy mặt tái nhợt và đôi mắt mở to đầy hoảng sợ của cô ấy. Lòng tôi se lại, một sự lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi. Cô ấy không phải người dễ hoảng loạn.

Tin thứ hai cắt ngang, giọng nói như thể vừa nhớ ra điều gì hệ trọng. "Không, đợi đã! Đóng cửa lại, khóa chặt vào, tìm thứ gì đó chặn lại, bàn ghế ấy!"

Sự hối hả trong đó khiến bàn tay tôi khẽ run. Tôi nhìn về phía cánh cửa căn hộ, vẫn đóng im lìm. Không gian yên tĩnh đột nhiên trở nên đầy đe dọa, mỗi góc tối như đang ẩn chứa một mối nguy vô hình.

"Báo cảnh sát đi! À, tìm thứ gì đó để tự vệ! Đừng sợ, tớ đang tới, tớ đang tới đây!"

Tin nhắn thoại cuối cùng kết thúc trong một tiếng thở dài nặng nề, đầy bất lực. Sự quan tâm cuống quýt, thậm chí là hoảng loạn ấy, rốt cuộc lại khiến một luồng hơi ấm kỳ lạ chảy qua ngực tôi. Trong cái thế giới rộng lớn và đôi khi lạnh lẽo này, biết có người đang vội vã lao về phía mình vì lo sợ, đó là một thứ cảm giác thiêng liêng. Tôi thầm cảm ơn số phận đã cho tôi một người bạn như vậy.

Cơ thể mềm nhũn đổ ập xuống đệm sofa. Tôi bấm nút gỡ ấy. Chuông reo dài hơi trong căn phòng yên lặng, từng hồi từng hồi đều đặn cho đến khi chuyển sang tín hiệu bận. Có lẽ điện thoại của cô ấy đang ở chế độ im lặng, hoặc cô ấy đang lái xe không tiện nghe. Sau khi màn hình tối lại, tôi đưa điện thoại lên gần môi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh và nhẹ nhàng.

💡 Điểm nhấn chương này

Phân tích tâm lý nhân vật vô cùng tinh tế: từ sợ hãi và nghi kỵ đến cảm xúc ấm lòng khi biết có người lo lắng. Sự chuyển biến cảm xúc này khiến chương trở nên sâu sắc, không chỉ là kịch tính đơn thuần mà còn chạm vào nhân tính.

📖 Chương tiếp theo

Kẻ lạ sẽ xâm nhập căn hộ vào đêm khuya, và cô gái sẽ phải đối mặt với nguy hiểm thực sự hay chỉ là một hiểu lầm?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram