Tôi đã không còn nhớ mình đứng đó bao lâu, sau câu nói ấy của Cố Hoài. Hương thơm của món canh hầm xương tỏa ra từ báừa đặt xuống, một mùi vị ấm áp quen thuộc, giờ đây lại chua loét trong cổ họng tôi. Anh ta đề nghị kết hôn, hai từ mà tôi từng mơ ước được nghe suốt ba năm qua, giờ vang lên trong căn phòng ăn tĩnh lặng như một lời nguyền rủa.
Tôi quay lại, từ từ. Ánh đèn pha lê chiếu xuống khuôn mặt điềm tĩnh đến lạnh lùng của anh. Không một chút bối rối, không mộọướng nào. Chỉ là sự tính toán. Tôi hiểu ngay. Trái tim tôi, vốn đã nguội lạnh từ cái ngày ở bệnh viện, giờ đây chỉ còn là một cục băng chìm sâu trong lồng ngực. Công ty của anh sắp lên sàn. Một ông chủ trẻ tuổi, tài giỏi, độc thân sẽ là điểm thu hút, nhưng cũng là mục tiêu của bao lời đồn thổi. Còn một ông chủ trẻ tuổi, tài giỏi, đã kết hôn và có một cuộc hôn nhân ổn định… đó lại là một câu chuyện khác, một hình ảnh hoàn hảo để an lòng các cổ đông. Tôi, Thịnh Hạ, kẻ không có gia đình, không có chỗ dựa, dễ dàng kiểm soát, chính là miếng ghép hoàn hảo nhất cho bức tranh ấy.
“Bây giờ?” Giọng tôi khẽ khàng, nghe như tiếng gió luồửa. “Sau tất cả những chuyện này, anh lại muốn kết hôn với tôi?”
Cố Hoài không trả lời trực tiếp. Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm nhưng trống rỗng, như đang nhìn một bức tường, một món đồ nội thất cần được sắp xếp lại cho phù hợp với bố cục căn phòng. “Em biết đó là điều cần thiết.” Anh nói, giọng điệu bằng phẳng, không một gợn sóng. “Hợp đồng ly hôn, em cứ in. Nhưng trước mắt, chúng ta nên làm một đám cưới.”
Tôi cười, một tiếng cười ngắn ngủi, khô khan, tự vỡ tan trong không khí. Cần thiết. Đúng, mọi thứ giữa chúng tôi giờ chỉ còn là sự cần thiết. Anh cần một tấm bình phong. Còn tôi… tôi đã từng nghĩ mình cần tình yêu của anh. Giờ thì không còn nữa. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay gầy guộc. Rồi ánh mắt tôi lại lướt qua túi áo vest của anh, nơi chiếc nhẫn kia đã được cất đi, như một vật chứng tội lỗi được giấu kín nhưng không hề bị vứt bỏ.
“Vậy chiếc nhẫn kia?” Tôi hỏi, giọng đã vững vàng hơn. “Và Từ Thanh Ninh? Cô ta sẽ biến mất mãi mãi chứ? Hay chỉ là tạm thời lánh mặt, chờ khi công ty anh ổn định rồi lại quay về?”
Một cái chớp mắt thoáng qua, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn lầm, lướt qua mắt anh. Có phải là sự bực bội? Hay là… một chút áy náy? Nó biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là vẻ mặt dày đặc khó xuyên thủng. “Tôi đã nói, tôi không muốn thấy cô ta nữa.” Anh lặp lại câu nói từ bệnh viện, vẫn với giọng điệu mệt mỏi, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn. “Chuyện của cô ta không liên quan đến chuyện giữa chúng ta.”
Không liên quan. Ba từ đó đâm vào tim tôi một nhát cuối cùng. Đứa con chưa kịp chào đời của chúng tôi, nỗi đau tôi phải chịu đựng, tất cả đều có thể bị gói gọn vào ‘chuyện của cô ta’. Và ‘chuyện giữa chúng ta’, giờ chỉ là một thỏa thuận kinh doanh.
Cái lạnh từ đáy lòng tôi lan tỏa ra khắp người. Tôi nhìn căn phòng ăn sang trọng này, nơi chúng tôi đã ngồi đối diện nhau ăn cơặng suốt những ngày qua. Mỗi bữa ăn như một tra tấn, với anh thì giả vờ quan tâm, với tôi thì giả vờ không biết. Cuộc chiến lạnh lẽo ấy đã làm hao mòn từng chút sức sống cuối cùng trong tôi.
“Được thôi.” Cuối cùng, tôi nói. Hai từ buông ra thật nhẹ nhàng. Tôi thấư khẽ giãn xuống, một dấu hiệu nhỏ của sự nhẹ nhõm. Anh tưởng tôi đã đầu hàng, tưởng tôi vẫn là con búp bê bằng sứ dễ dàng bày biện ngày nào. “Anh muốn một đám cưới. Chúng ta sẽ có một đám cưới.”
Tôi không nói thêm gì nữa, quay lưng bước về phòng. Mỗi bước chân đi trên thảm dày đều không một tiếng động, nhưng trong lòng tôi, một kế hoạch lạnh lùng và rõ ràng cũng đang từng bước được vạch ra. Anh cần một cuộc hôn nhân để ổn định hình ảnh. Còn tôi… tôi cần thời gian. Thời gian để hồi phục những vết thương trên cơ thể, và quan trọng hơn, để tích lũy đủ sức mạnh cắt đứt sợi dây này một lần và mãi mãi.
Chiếc nhẫn anh không nỡ vứt, tôi đã nhìn thấy. Tình cảm anh dành cho Từ Thanh Ninh, dù có là gì đi nữa, cũng không dễ dàng phai mờ. Và đó sẽ là điểm yếu chí mạng của anh. Còn tôi, kẻ không có gia đình, không có chỗ dựa ư? Có lẽ chính sự cô độc ấy lại cho tôi sự tự do mà anh không ngờ tới.
Đám cưới ư? Hãy cứ để nó diễn ra. Nhưng nó sẽ không phải là bến đỗ, mà là khởi điểm cho một cuộực sự. Một cuộà tôi, Thịnh Hạ, sẽ là người nắm giữ lá bài chủ động.
Tôi tỉnh giấc vì những âm thanh hỗn độn vọng lên từ phía dưới. Tiếng chân người rầm rập, tiếng vật nặng bị lê kéo trên sàn gỗ, tất cả hòa vào một thứ tiếng ồn xa lạ và đáng ghét xé toạc không gian tĩnh lặng vốn có của căn biệt thự. Tim tôi đập thình thịch ngay khi ý thức vừa trở về, một sự bất an mơ hồ như sương mù buông xuống, quấn lấy từng hơi thở.
Bước xuống cầu thang, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng. Những người đàn ông mặc đồng phụà tôi chưa từng thấy đang hối hả di chuyển đồ đạc. Bụi bay mù mịt trong những vệt nắng trưa xuyên qua cửa sổ, hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi sơn tường mới, tạo thành một thứ mùi ngột ngạt khó chịu. Và rồi, tôi nhìn thấy cô ta.
Từ Thanh Ninh ngồi đó, trên chiếc ghế chủ nhân trong phòng ăn, với dáng vẻ thảnh thơi đến lạnh lùng. Đôi chân cô ta đung đưa, xỏ vào đôi dép lông màu hồng ngọc của tôi – đôi dép tôi vẫn thường đi trong những buổi sáng lười biếng. Một cảm giác bị xâm phạm dữ dội, nhói lên từ lồng ngực. Cô ta không hề nhìn tôi, chỉ tập trung vào việc chỉ tay năm ngón, ra lệnh cho những người thợ.
“Cái giường gỗ sồi ấy, cùng toàn bộ chăn ga gối nệm, đem vứt hết đi,” giọng cô ta thanh thoát, rõ ràng, như thể đang sắp xếp lại căn phòng khách của chính mình. “Đống quần áo trong tủ áo cũng thế. Mang đi đâu tùy các anh.”
Ánh mắt tôi lao về phía hành lang phía đông. Cánh cửa gỗ sơn xanh ấy, đã đóng im lìm suốt bao tháng ngày qua, giờ đây mở toang. Những món đồ chơi bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo, chiếc nôi nhỏ phủ lớp vải mềm màu ngà, những bộ quần áo trẻ con xếp gọn gàng… tất cả những kỷ vật, những hy vọng, những đau thương tôi cất giấu trong đó, giờ bị chất đống bừa bãi như đống rác trên hành lang lạnh lẽo. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa đến tận đầu ngón tay, khiến chúng tê dại.
“Các người đang làm cái quái gì ở đây vậy?” Giọng tôi khàn đặc, vang lên trong không gian hỗn loạn, nghe có vẻ yếu ớt đến thảm hại.
Từ Thanh Ninh từ từ quay đầu lại. Ánh mắt cô ta chạm vào tôi, và một nụ cười từ từ nở trên môi. Nó không ấm áp, mà giống như lớp băng mỏng phủ lên mặt hồ, lấp lánh dưới ánh mặt trời nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo thăm thẳm bên trong. “Chị tỉnh rồi à?” Cô ta hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng như không.
“Cố Hoài dặn tôi tìm người đến dỡ bỏ căn phòng trẻ em này, sửa sang lại toàn bộ,” cô ta tiếp tục, ngóài chỉ về phía đống hỗn độn. “Anh ấy nói, làm vậy để chị đỡ phải nhìn thấy mà đau lòng. Anh ấy thật tâm lý, phải không?”
Mỗi lời cô ta nói ra như một mũi kim sắc nhọn, đâm xuyên qua lớp vỏ bảo vệ mong manh của tôi. Tôi cảm thấy hơi thở trở nên gấp gáp, máu dường như ùa lên hai bên thái dương, đập rộn ràng như muốn thoát ra ngoài. Sự phản bội không chỉ đến từ hành động, mà còn từ chính những lời lẽ độc ác được ngụy trang bằng vẻ ngoài quan tâm này.
“À, còn nữa,” Từ Thanh Ninh như chợt nhớ ra, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt của tôi, rồi nhìn vào khoảng không gian trống trải phía sau cánh cửa mở toang. “Căn phòng này dọn xong, để trống sẽ rất lãng phí. Tôi nghĩ… sau này mình có thể dọn đến ở đây cũng tiện.”
Lời nói cuối cùng như nhát búa cuối cùng, đập vỡ tan tành mọi ảo tưởng còn sót lại. Cố Hoài. Anh ta đã từng nắm chặt tay tôi, đôi mắt đen hứa hẹn một sự chân thành giả tạo, thề rằng sẽ không để bóng dáng người phụ nữ này xuất hiện trước mặt tôi, để tôi phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào. Lời thề ấy giờ đây vang vọng trong đầu tôi, như một điệu nhạc chế nhạo đầy chua chát. Và giờ đây, không chỉ xuất hiện, cô ta còn muốn tiến vào tận sào huyệt của tôi, chiếm đoạt không gian cuối cùng còn sót lại chút hơi ấm của những ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi. Sự trả thù của anh ta, hóa ra không cần đao to búa lớn. Chỉ cần một mệnh lệnh lạnh lùng, và sự hiện diện đắc ý của Từ Thanh Ninh, là đủ để nghiền nát tôi thành tro bụi.
Tôi đứng chôn chân trước đống gỗ vụn vỡ, đôi chân trần cảm nhận rõ từng mảnh vụn sắc nhọn dưới lòng bàn chân. Chiếc giường nhỏ xinh, nơi tôi từng háỗi đêm, giờ chỉ còn là một đống hỗn độn. Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, chiếu lên những chiếc áo len màu ngọc lam và đôi giày vải thêu hình thỏ mà Cố Hoài đã cười khúc khích khi chọn cùng tôi. Hơi ấm của buổi chiều mua sắm hôm ấy dường như vẫn còn vương vấn trong từng sợi vải, nhưng giờ đã nguội lạnh.
Trái tim tôi thắt lại khi ánh mắt quét qua chiếc gối nhỏ. Chỗ ấy trống trơn. Chiếc bùa bình an, vật tôi cặm cụi thêu từng mũi kim dưới ánh đèốt ba tháng, với hy vọng con sẽ bình an khôn lớn, đã biến mất. Một nỗi hoảng loạn lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi.
“Bùa bình an đâu rồi?” Giọng tôi khàn đặc, vang lên trong căn phòng im ắng đến lạ.
Từ ại, nheo mắt nhìn tôi với vẻ dửng dưng. Cô ta nhún một bên vai, một cử chỉ có vẻ như đã được luyện tập để tỏ ra thờ ơ. “Nhìn thấy nó vướng mắt quá. Tôi tiện tay vứt đi rồi.” Giọng cô ta nhẹ bẫng, như thể đang nói về một mẩu giấy vụn.
Mọi thứ xung quanh tôi như chậm lại. “Vứt… vứt ở đâu?” Từng chữ bật ra khỏi cổ họng khô khốc.
“À, có lẽ là ngoài vườn. Hoặc cũng có thể là trong hồ bơi. Một thứ nhỏ nhặt như vậy, làm sao tôi nhớ nổi?” Từ Thanh Ninh vừa nói vừa xoay chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, ánh sáng lấp lánh từ nó cắt ngang tầm mắt tôi.
Một cơn gió lạnh thổi qua tâm can. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự khẳng định kinh dị mà chính tôi cũng không hiểu từ đâu: “Nếu không tìm thấy chiếc bùa ấy, cô và Cố Hoài, cả hai người, đều sẽ chết.”
Không chờ phản ứng của cô ta, tôi dùng hết sức đẩy mạnh Từ ột bên. Cơ thể cô ta khẽ chao đảo. Tôi lao xuống cầu thang, bỏ lại đôi dép trong nhà, đôi chân trần giẫm lên nền đá lạnh buốt rồi xuyên qua cửa kính lớườn. Mùi cỏ cắt dở và hương hoa nhài nồng nặc xộc vào mũi.
“Thịnh Hạ!” Giọng Từ ên đầy châm chọc từ phía sau, từ khung cửa sổ lớn. “Cô nhìn lại chính mình đi!”
Tôi cúi người, hai tay sục sạo trong đám cỏ ướt sương chiều. Lạnh và ẩm ướt.
“Cô còn tưởng mình xứng với Cố Hoài sao?” Tiếng cô ta như nhát dao cứa xuống lưng tôi. “Công ty của anh ấy sắp lên sàn chứng khoán rồi. Một vị tổng giám đốc cần một người vợ đoan trang, dịu dàng, biết điều. Còn cô?” Một tiếng cười khẽ. “Một người mắc chứng hay quên, đêm nào cũng khóc lóc, thậm chí còn không kiểm soát được bản thân trước mặt khách khứa. Cô còn có thể làm được gì ngoài việc trở thành gánh nặng cho anh ấy?”
Từng lời như mưa axit. Tay tôi run rẩy, lục tìm trong đám lá khô xào xạc.
“Tôi xin cô, đừng dùng mấy chuyện tình nghĩa khốn khổ ngày xưa để trói buộc Cố Hoài nữa.” Giọng Từ Thanh Ninh bỗng chuyểài giả tạo. “Cô muốn bao nhiêu tiền, tôi và anh ấy đều có thể đưa cho cô. Chỉ cần cô chịu buông tay, được không? Nhìn cô bây giờ, từng ấy năm chỉ biết ngồi đó mà chờ đợi, còn có tư cách gì để đòi hỏi anh ấy phải yêu cô mãi mãi?”
Mặt trời gần như đã khuất hẳn sau dãy núi, bóng tối bắt đầu lan tỏa trong vườn. Tôi quỳ gối trên nền đất ẩm, lạnh buốt từ đất thấm qua lớp vải mỏng của quần. Đôi tay tôi mò mẫm khắp nơi, dưới những bụi cây, ven lối đi. Tai tôi như đóng lại, những lời độc địa của Từ ọng đâu đó nhưng không còn lọt được vào ý thức. Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: tìm thấy nó. Phải tìm thấy chiếc bùa. Sự an toàn của con tôi, và cả một điều gì đó mơ hồ nhưng tối quan trọng hơn, đang phụ thuộc vào mảnh vải nhỏ bé ấy.
Mưa bắt đầu rơi, những hạt nước lạnh buốt đầu tiên chạm vào da thịt tôi khi tôi đang đứng bên bờ hồ bơi vắng lặng. Hơi thở tôi vẫn gấp gáp sau cơn chạy điên cuồng trong đám bụi rậm, và cơn đau âm ỉ từ những vết trầy xước trên chân dường như chỉ là tiếng vọng mờ nhạt của một nỗi đau khác, sâu thẳm hơn, đang rỉ máu trong lồng ngực. Tôi cảm thấy mình như một con thú bị thương, lạc lõính ngôi nhà từng được gọi là tổ ấm.
Vòng tay ấy ôm chặt lấy tôi từ phía sau thật bất ngờ, hơi ấm của nó xa lạ đến phát sợ. Mùi nướộc của Cố Hoài, thứ hương gỗ ấm áp mà tôi từng đắm say, giờ đây chỉ khiến dạ dày tôi quặn lại. Giọng nói anh lạnh nhạt vang lên bên tai, chất vấn về bộ dạng lấm lem của tôi. Từng lời như mũi kim châm vào chỗ trốòng. Tôi nhận ra, anh không hề thấy lo lắng cho những vết thương trên người tôi, mà chỉ thấy sự bẩn thỉu, sự vướng víu mà tôi đang mang đến cho cuộc sống gọn gàng của anh.
Tôi quay người lại, hai tay tôi nắm chặt lấy lớp vải áo sơ mi cao cấp trên người anh, vò nhàu nó trong tay. Sự phẫn nộ và tuyệt vọng dâng lên thành một câu hỏi gằn giọng. Tôi hỏi anh về căn phòng trẻ em, về sự vội vàng tàn nhẫn củết thương trong tôi còn chưa kịp khép miệng. Tiếng sấm trên trời như đồng cảm với bi kịch của tôi, gầm lên những tiếng đứt đoạn, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Không khí ẩm ướt, ngột ngạt bủa vây lấy chúng tôi, khiến mỗi hơi thở đều nặng trĩu.
Cố Hoài đưa tay ra, những ngóài của anh khẽ vuốt ve gò má tôi, một cử chỉ từng rất đỗi dịu dàng. Nhưng ánh mắt anh lại tránh né tôi, nhìn về một hướng khác. Lời giải thích của anh về việc tháo dỡ căn phòng nghe có vẻ hợp tình hợp lý, như thể anh đang làm điều đó vì tôi, để tôi đỡ phải đau lòng. Sự hợp lý ấy càng làm trái tim tôi giá băng. Nó cho thấy anh đã chấp nhận sự mất mát ấy một cách dễ dàng đến nhường nào, như thể đó chỉ là một sự cố cần được dọn dẹp để tiếp tục sống.
Rồi Từ Thanh Ninh xuất hiện, như một con thiên nga trắng vội vã chạy dưới mưa. Giọng khóc của cô ta nghe thật não nề, đầy vẻ sợ hãi khi chỉ vào tôi. Cô ta nói tôi nhìn cô ta với ánh mắt đáng sợ. Tôi muốn cười lớn. Đáng sợ ư? Cô ta có biết thứ gì mới thực sự đáng sợ không? Cố Hoài không nói gì, nhưng ánh mắt đăm đăm của anh dán chặt lấy dáng vẻ yếu đuối, lấm láp nước mưa của cô ta. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình thật sự là người thừa. Sân khấu bi kịch của tôi, hóa ra lại là nền cảnh lãng mạn cho mối tình của họ.
Tôi không chịu nổi nữa. Một sức mạnh bồng bột trỗi dậy, tôi đẩy mạnh Cố Hoài ra và quay lưng bước thẳng về phía bờ hồ. Nước mưa giờ đã nặng hạt hơn, đập lộp bộp xuống mặt hồ tối đen. "Hạ Hạ, bên đó nguy hiểm…"
Tiếng gọi của anh vọng lại phía sau, và bàắm lấy cổ tay tôi. Cái chạm ấy như giọt nước làm tràn ly. Một cơn thịnh nộ mù quáng, đau đớn xâm chiếm lý trí. Tôi cúi xuống, cắn mạnh vào cổ tay anh ta. Răng tôi xuyêịt, một vị mặn chát lan tỏa trong miệng. Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ nhẹ của Cố Hoài, nhưông hề giãy ra, cũng chẳng buông tay. Sự kiên nhẫn chịu đựng ấy của anh, trong hoàn cảnh này, lại giống như một sự hành hạ tinh thần tàn nhẫn nhất.
Mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa, tạo thành một thứ hương vị chua chát của bi kịch. Mưa xối xả hơn, những giọt nước lạnh lẽo rửa trôi vết bẩn trên bộ đồ ngủ trắng của tôi, nhưng có lẽ chẳng thể nào rửa sạch được vết hằn trong lòng. Mặt hồ gợn lên vô số những vòng tròn nhỏ loang ra, tan biến, rồi lại hình thành, tựa như những hy vọng rồi tuyệt vọng cứ nối tiếòng tôi. Trong tiếng mưa rơi xối xả ấy, tôi đứng đó, với cổ tay anh vẫn bị tôi giữ chặt trong hàm răng, và trái tim thì đã vỡ vụn từ lúc nào không hay.
Mưa rơi nặng hạt đến mức những tiếng đập trên mặt nước hồ bơi nghe như trống trận. Nước từ trong hồ đã tràn ra ngoài, lan thành một vũng đen ngòm, thăm thẳm dưới nền trời âm u. Tôi đứng đó, cảm giác lạnh thấu xương không chỉ từ cơn mưa, mà còn từ thứ gì đó đã chết từ lâu trong lòng mình.
Bóng người từ trong biệt thự chạy ra, chiếc ô màu ngọc bích mở ra như một chiếc lá kỳ lạ giữa trời mưa. Từ Thanh Ninh bước đến, che ô cho tôi, giọng nói giả lả chảy ra như mật. “Nghe lời Cố tổng đi, vào trong được không? Bị cảm sẽ tè ra quần đấy…”
Câu nói cuối cùng của cô ta rơi xuống, không phải là sự quan tâm, mà là một nhát dao khẽ cứa. Ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào tôi, lấp lánh một sự đắc thắng tinh vi, thách thức. Cô ta biết mình đã thắng, đã chiếm được chỗ đứng trong lòng người đàn ông tôi từng gọi là chồng. Sự đắc chí ấy tỏa ra từng làn, khiến nụ cười của cô ta càng thêm sắc.
Tôi không nghe thấy tiếng Cố Hoài quát tháo gì nữa. Tất cả âm thanh đều bị nhấn chìm bởi tiếng mưa gào và tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng. Trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh vũng nước hồ bơi đen kịt ấy, tựa như một cái miệng rộng đang há ra, chờ đợi nuốt chửng điều gì đó.
Hành động của tôi khi ấy không phải đến từ suy nghĩ, mà đến từ một bản năng nguyên thủy hơn. Tay tôi vươn ra, không chút do dự, nắm chặt lấy mái tóc dài mượt mà của Từ Thanh Ninh. Cảm giác tóc ướt lạnh và mịn trượt qua kẽ tay. Rồi tôi dồn hết sức bình sinh, ấn mạnh xuống.
“Thịnh Hạ!”
Tiếng gầm của Cố Hoài vang lên đằng sau, đầy kinh hoàng và tức giận. Tôi cảm nhận được bàn tay hắn kéo mạnh vào vai mình, nhưng tôi đã không còn là một thực thể riêng biệt nữa. Toàn bộ trọng lượng cơ thể, cùng với sức nặng của sự phản bội và đau đớn tích tụ bấy lâu, tôi đều đè lên người phụ nữ đang cúi gập dưới tay mình. Cố Hoài không thể kéo tôi lên. Tôi đã trở thành một tảng đá, một khối chì, quyết tâm chìm xuống cùng với thứ đã hủy hoại cuộc đời mình.
Nước hồ bơi ập vào mặt Từ Thanh Ninh. Cô ta giật mình, sau đó giãy dụa điên cuồng. Những bong bóng trắng xóa nổi lên mặt nước đen ngòm, xen lẫn với những sợi tóc đen dài như rong rêu quấn quýt. Tay chân cô ta đập loạn xạ, tạo thành những gợn sóng hỗn độn. Mùi clo hăng hắc xộc thẳng vào mũi tôi, cay sè.
Tôi nhìn xuống, lặng im. Sự giãy dụa dưới tay mình từ mạnh mẽ, dần chuyển thành yếu ớt, rồi thưa thớt. Cuối cùng, tất cả chìm vào yên tĩnh. Chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng nước òng ọc. Cơ thể dưới tay tôi trở nên mềm nhũn, bất động.
Sức lực trong người tôi bỗng chốc cạn kiệt, như một ngọn đèn dầu đã cháy hết bấc. Các ngón tay tôi buông lỏng. Tôi lùi lại một bước, nhìn thân hình Từ Thanh Ninh từ từ nổi lên, mặt mày tái nhợt, bất động giữa làn nước đen.