Mùi máu tanh nồng vẫn còn đó, đọng lại nơi đầu lưỡi như một lời nhắc nhở đau đớn về cái chết đã qua. Ta tỉnh dậy, hơi thở hổn hển, lồng ngực như vẫn còn cảm giác nóng bỏng của mũi tên xuyên qua từ một kiếp trước. Cảm giác ấy không phải là ký ức mờ nhạt, mà là nỗi đau thực tại, sống động và nhức nhối đến từng sợi thần kinh.
Ngay sau đó, một luồng hỏa khí bốc lên từ đan điền, cuồn cuộn lan tỏa khắp ngực, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Đây không phải là thứ độc dược tầm thường. Nó là thứ được chế ra để phá hủy ý chí, biến người ta thành một con thú không hơn không kém. Ta nghiến chặt hàm răng, cảm nhận rõ mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: phải tỉnh táo. Bảy với lấy chiếc trâm bạc cài trên tóc, không một chút do dự, ta đâm mạnh nó xuống bắp đùi trái.
Một luồng đau nhói, sắc lẹm và tức thời xé toang màn sương mê ảo đang vây quanh ý thức. Đầu óc ta trở nên lạnh lẽo và trong trẻo lạ thường. Mọi âm thanh bên ngoài cửa phòng bỗng trở nên rõ rệt: tiếng gió thổi qua kẽ lá, tiếng chân người nhẹ nhàng dạo bước trên hành. Ta nhìn xuống vết thương đang rỉ máu, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Sự đau đớn của thể xác, đôi khi lại là liều thuốc giải hữu hiệu nhất cho sự điên cuồng của tinh thần.
Ta đứng dậy, những bước chân không một tiếng động trên nền gỗ. Cánh cửa sổ bằng giấy bản được mở ra một cách cẩn thận, để lộ khoảng sân vắng lặng dưới ánh trăng mờ ảo. Hơi đêm lạnh buốt ùa vào, vỗ về làn da đang nóng bừng. Ta trèo ra ngoài, thân hình nhỏ bé dễ dàng ẩn mình trong bóng tối dày đặc của hàng hiên. Mục tiêu của ta không phải là chạy trốn, mà là đối diện.
Vòng qua góc hành lang phía tây, quả nhiên, một bóng hình quen thuộc đang nép mình sau cột gỗ sơn son. Ánh trăng le lói chiếu vào khuôn mặt đang dán chặt vào khe hở, đôi mắt không rời khỏi cánh cửa phòng ta. Thược Dược, nha hoàn thân tín nhất của Giang Hạc Lâm, ca ca ruột thịt của ta. Âng lên một sự chua xót lạnh lùng. Kiếp trước, chính đôi mắt tò mò và độc ác này đã chứng kiến toàn bộ sự sỉ nhục của ta, rồi sau đó trở thành tai mắt đắc lực cho chủ nhân của nàng.
Ta bước nhẹ như một con mèo, tiến về phía sau lưng nàng. Hương thơm ngọt ngào từ dầu tóc của nàng ta xộc vào mũi, một mùi hương ta từng cho là dễ chịu, giờ đây chỉ thấy buồn nôn. Tay ta chạm vào chiếc bình gốm nhỏ trồng lan bên cạnh, cảm nhận độ lạnh và trơn của men sứ. Không một lời nói, không một tiếng động, ta giơ cao chiếc bình và đập mạnh xuống đỉnh đầu kẻ rình mò.
Một âm thanh đục ngắc, Thược Dược ngã xuống như một con rối đứt dây, mềm nhũn trên nền gỗ. Ta đỡ lấy thân hình nàng ta, kéo vào trong bóng tối của căn phòng mình. Ánh nến leo lét trong phòng chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng giờ đã bất tỉnh của nàng. Ngóạnh lẽo cởi từng chiếc khuy áo, lột bộ xiêm y màu hồng đào mà nàng đang mặc. Lụa là mịn màng trượt khỏi cơ thể nàng, để lộ làn da trắng nõn. Ta mặc nó lên người mình. Vải lạnh áp vào da thịt đang nóng hừng hực, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.
Từ trong túi áo của mình, ta lấy ra một khối ngọc bội màu xanh biếc, hình con hạc đang vươn cánh. Đây là vật bất ly thân của Giang Hạc Lâm, thứ mà kiếp trước hắn luôn đeo trên người như một biểu tượng của địa vị. Ta nhét nó vào trong lòng áo của Thược Dược, để nó nằm sát trái tim nàng, nơi mà chẳng mấy chốc sẽ trở nên nhộn nhịp vì một lý do khác.
Khóe miệng ta nhếch lên một nụ cười không chút nhiệt độ. Giọng nói thốt ra khẽ khàng, lạnh lẽo như băng trong đêm đông, chỉ đủ cho chíấy:
“Ca ca, món quà mà muội chuẩn bị riêng cho huynh đây. Nhớ phải hưởng thụ cho thật trọn vẹn.”
Câu nói như một lời nguyền, một sự trả lại tất cả những gì hắn đã sắp đặt. Trong đầu ta, những mảnh ký ức đen tối của kiếp trước lại ùa về, sống động và đau đớn như mới xảy ra ngày hôm qua.
Chính người anh ruột thịt ấy, Giang Hạc Lâm, với nụ cười hiền hậu giả tạo, đã tự tay rót trà có pha độc dược. Chính hắn đã dìu ta, thân thể mềm nhũn và mê man, đặt lên chiếc giường trong phòng khách của Tống Chiêu Dã, người bạn được hắn xem như tri kỷ. Đêm đó là một chuỗi những mảnh vỡ hỗn độn, ô nhục và đau đớn. Mùi hương trầm nồng nặc trong phòng, ánh mắt kinh hãi rồi chuyển sang phẫn nộ của Tống Chiêu Dã khi tỉnh dậy, và tiếng cười đắc ý vang lên từ đâu đó bên ngoài căn phòng.
Sau đó, Tống Chiêu Dã bị ép buộc phải cưới ta để bịt miệng thiên hạ. Hôn lễ đó không khác gì một đám tang. Ánh mắt hắn nhìn ta chỉ còn lại sự lạnh nhạt và hận ý chồng chất. Còn người hắn yêu, Lâm Thư Ý, tiểu thư dịu dàng tài sắc vẹn toàn, lại trở thành chính thất của Giang Hạc Lâm, bước vào cửột cách danh chính ngôn thuận, nhận lấy mọi sự ngưỡng mộ.
Ta từng ngây thơ và ngu muội đến thế. Ta từng tin rằng thời gian, sự dịu dàng và chân thành của mình có thể làm tan chảy lớp băng giá trong lòng hắn. Ta từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn, một ngày nào đó ánh mắt hắn nhìn ta sẽ có chút ấm áp. Nhưng tất cả chỉ là ảo vọng. Sự thù hận và khinh miệt của hắn đã biến ngôi nhà ấy thành địa ngục trần gian, từng ngày, từng giờ bào mòn linh hồn ta, cho đến khi mũi tên ấy xuyên qua tim, kết thúc một kiếp sống thảm hại.
Ánh mắt ta nhìn xuống Thược Dược đang bất tỉnh, không còn một chút băn khoăn. Lần này, mọi chuyện sẽ khác. Lần này, ta sẽ không phải là con cừu non chờ làm thịt nữa.
Máu nhuộm đỏ lớp lụa mỏng trên ngực, cái lạnh thấu xương lan tỏa trước khi cơn đau kịp đến. Tôi thấy hơi thở mình nhẹ dần, nhẹ dần, như sương sớm. Giang Dục, người đàn ông tôi từng dốc lòng phò tá, đứng trên thành lầu cao, cầm vẫn còn run nhẹ. Ánh mắt hắn lạnh hơn băng, nhìn tôi như nhìn một con mồi đã bị hạ gục. Thì ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một quân cờ trong ván cờ công danh của hắn. Màn đêm ấy, cả tộc Giang bị xóa sổ, tiếng kêu thương vang lên rồi tắt lịm trong biển lửa. Còn tôi, cô con gái họ Lâm ngây thơ, lại chọn đúng đêm hắn đăng đỉnh quyền lực để nhận mũi tên định mệnh.
Ý thức chìm vào hư vô, rồi bỗng chốc, một luồng khí lạnh buốt xuyên qua tim.
Tôi giật mình mở mắt. Gió đêm lùa cửa sổ, mang theo hương hoa mộc tê tê mát. Không phải mùi khói lửa hay máu tanh. Ờ lên ngực, áo lót bằng vải mỏng, nguyên vẹn, không một vết thương. Ánh trăng non rọi vào gỗ, in hình hoa văn quen thuộc lên nền gạch. Đây là phòng của tôi ở Lâm phủ, năm mười bảy tuổi. Cái đêm mà kiếp trước tôi trèo tường ra ngoài, vô tình dẫn đến chuỗi ngày tháng u uất sau này. Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát. Không phải mộng. Tôi đã trở về, trở về thời khắc mọi thứ chưa vỡ tan.
Không do dự nữa. Tôi vùng dậy, thay bộ quần áo màu nâu sẫm dễ ẩn mình trong bóng tối, lén mở cửa sau. Bóng tối và sự tĩnh lặng bao trùm khu vườn. Tường viện cao, tôi móc từng mảng gạch, mặc cho mảnh gốm cứa vào lòng bàn tay đau nhói. Cảm giác đau rát ấy xác nhận sự sống đang trở lại. Phải đến tìm lão quán chủ từng chịu ơn cha ta. Chỉ có ông ta mới có thể giúp Lâm gia lúc này.
Chân đất chạy trong đêm, hơi thở hổn hển. Con ngõ nhỏ tưởng chừng quen thuộc lại dẫn tôi đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Ánh đèn lồng đỏ rực, hương phấn son nồng nặc hòa với mùi rượu, cùng những âm thanh đàn phách xa xỉ vọng ra từ một tòa lầu cao. Yên Vũ Các. Ba chữ vàng lấp lánh treo trên cao, như một lời chế nhạo sự ngờ nghệch của tôi. Tôi đã lạc đường. Quay lưng định bỏ chạy thì một bóng người từ trong cửa chính bước ra, suýt chút nữa đâm sầm vào tôi.
“Cô nương, nơi này không dành cho người như ngươi.”
Giọng nói ấy, pha chút buồn ngủ, chút dửng dưng, vang lên ngay trên đỉnh đầu tôi. Ngẩng mặt lên, ánh đèn lồng chiếu rọi vào khuôn mặt tuấn tú đến mức gây choáng ngợp. Đôi mắt phượng híp lại, khóe mắt khẽ nhếch lên, toát ra vẻ lười biếng và đa tình. Tần Tu Chước. Tên công tử ăn chơi trác táng nổi tiếng khắp Kim Lăng, kẻ mà kiếp trước tôi khinh bỉ nhất, cho rằng hắn chỉ là cái xác rỗng bên trong lớp vỏ hào nhoáng. Nhưng trong ánh đèn lung linh đêm nay, dưới lớp áo bào tơ màu tím nhạt phất phơ, hắn lại giống như một đóa hoa độc, nguy hiểm mà mê hoặc. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, không còn là sự khinh ghét thuần túy nữa.
Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên. Nam Phong Quán chưa chắc đã an toàn. Con người trước mắt này, với thân phận và mạng lưới của hắn, có lẽ mới là cây cỏ cuối cùng tôi có thể bám víu trong cơn lũ này. Dù đó là bờ vực, tôi cũng phải nhảy xuống thử.
“Không đi nhầm.” Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, khàn đặc vì chạy đường dài, nhưng chứa đựng một sự quyết đoán chưa từng có. “Tìm ngươi, chính là ngươi.”
Trước khi hắn kịp phản ứng, tôi bước tới, tay nắm chặt cổ áo lụa mềm mại của hắn. Hơi thở hắn phả ra thoang thoảng mùi rượu quý và hương trầm. Tôi nghiêng người, chủ động ép đôi môi mình vào đôi môi đang hơi hé mở vì kinh ngạc của hắn. Đó không phải một nụ hôn dịu dàng, mà là sự xâm chiếm, là lời tuyên bố, là sự đánh cược bằng tất cả số mệnh vừa được ban lại lần nữa của tôi. Thế giới ngưng đọng, chỉ còn tiếng tim đập điên cuồng trong lồng ngực và cái nóng bừng trên mặt da.
Gió đêm mát lạnh thổi qua, mang đi chút hơi ấm vừa thoáng hiện. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi chợt cảm thấy sự gặp gỡ trớ trêu này, dù ô nhục, lại có sức nặng hơn tất cả những tháng ngày hồng trần tẻ nhạt đã qua.
Trời gần sáng, sương bắt đầu xuống. Tôi vội vã buông ra, kéo tà váy lộn xộn, lao vào màn sương mờ ảo mà đi, không dám ngoảnh lại nhìn ánh mắt của hắn lúc ấy ra sao. Trái tim vẫn còn đập loạn xạ, vừa hổ thẹn, vừa có một sự phấn khích kỳ lạ. Tôi lại trèo qua bức tường quen thuộc, trở về phòng mình khi bình minh chưa ló dạng. Chỉ có điều, tôi không hề hay biết chiếc hoa hải đường bằng ngọc bích mà mẹ tôi tặng năm xưa đã vô tình tuột khỏi tai, nằm lại trên tấm nệm gấm lộng lẫy nơi Yên Vũ Các.
Ánh nắng sớm xuyêửa, hắt những vệt dài trên nền gạch còn ẩm hơi sương. Ta đứng trước hiên Tây Uyển, nhìn những vết chân mờ nhòa trên thảm rêu xanh đang dần khô lại dưới nắng. Chúng như những ký ức phai mờ, sắp biến mất mà chẳng ai hay.
Cánh cửa gỗ kêu cót két vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một bóng hình lao vút ra, hai cánh tay mảnh khảnh siết chặt lấy hơi thở gấp gáp. Mùi hương quen thuộc của Xuân Tuyết – mùi hoa cúc và phấn trắng – ùa vào mũi. "Tiểu thư!"
Giọng nàng nghẹn ngào, đầy vẻ sợ hãi. "Cả đêm qua nô tỳ tìm người khắp nơi. Tim nô tỳ như muốn ngừng đập vì lo lắng."
Ta nhắm mắt lại, để cảm giác này thấm sâu. Sự sống động của nàng, hơi ấm này, giọng nói này… tất cả đều là thứ ta đã đánh mất một lần. Trong lòng ta chợt dâng lên một nỗi xót, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim. Kiếp trước, cái chết của nàng là vết dao cứa sâu nhất trong đời ta, một món nợ máu ta chưa kịp trả. Hình ảnh Tống Chiêu Dã dẫn theo người thiếp mới bước vào phủ, khuôn mặt lạnh băng của hắn khi tuyên án, và đôi mắt đầy nước mắt nhưng kiên quyết của Xuân Tuyết lúc nhận tội thay… tất cả ùa về như một cơn lũ.
Ta mở mắt, ngón tay khẽ chạm vào gò má ướt đẫm của nàng. Láớt ấy ấm nóng dưới đầu ngón tay. "Xuân Tuyết," giọng ta trầm xuống, chậm rãi và đầy sức nặng, "ta đã hứa với chính mình. Kiếp này, sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương ngươi nữa. Ta sẽ che chở ngươi bằng cả mạng sống này."
Ánh mắt ngơ ngác, đầy nghi hoặc của tiểu nha đầu khiến ta mỉm cười nhẹ. Nàng không hiểu, làm sao có thể hiểu được những gì đã xả khứ mà chỉ có ta mang theo? Ta quay đi, giấu đi nụ cười phức tạp ấy. "Thôi, giúp ta cởi bỏ lớp áo khoác ngoài này. Và chuẩn bị nước thơm, ta muốn tẩy đi bụi đường."
Ta vươn vai. Một cơn đau âm ỉ lan dọc sống lưng khiến ta khẽ nhíu mày. Toàn thân mỏi nhừ, hai chân như bông gòn, mỗi bước đi đều cảm thấy không thật. Tên Tần Tu Chước khốn kiếp ấy, đêm qua hắn nhất quyết không chịu nhường bước, cuộc vật lộn âm thầm trong bóng tối khiến thể lực ta gần như kiệt quệ. Ta thở dài, cố gắng tập trung vào hiện tại. "Đêm qua," ta hỏi, giọng cố tỏ ra bình thản, "ngoài ngươi ra, trong phủ còn ai để ý thấy ta vắng mặt không?"
Xuân Tuyết lắc đầu, mái tóc đen của nàng khẽ rung. "Không, tiểu thư. Đêm qua gió lớn, mọi người đều đóng cửa sớm. Nô tỳ đã giả vờ tiểu thư đã ngủ từ sớm, không quấy rầy."
Mùi khói lẫn mùi máu tanh lợm xộc thẳng vào mũi tôi khi vừa đặt chân đến sân Bắc Uyển. Tiếng người xôn xao, tiếng bước chân hỗn loạn, tất cả hòa vào một thứ âm thanh ồn ã đánh thức cả màn đêm tĩnh mịch. Tôi dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu để cảm nhận sự hỗn độn này. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng, không phải sợ hãi, mà là sự thỏa mãn tê tái. Vở kịch cuối cùng cũng đã mở màn.
Xuân Tuyết đi sau lưng, giọng nói vẫn còn run nhẹ. "Tiểu thư, người ta nói… nói là có kẻ đột nhập, có người bị thương rồi."
Tôi khẽ gật đầu, không đáp lại, chỉ bước những bước chậm rãi về phía đám đông đang tụ tập trước chính phòng. Ánh đèn lóe xuống những khuôn mặt hoảng loạn, cắt ra từng mảnh sáng tối trên nền đêm thẫm màu. Rồi tôi nhìn thấy họ. Giang Hạc Lâm, gương mặt anh ta đỏ bừng vì phẫn nộ, tay phải túm chặt cổ áo Tống Chiêu Dã mà giật mạnh. Áo Tống Chiêu Dã xốc xếch, một vệt máu đỏ thẫm ở bả vai, trông thật thảm hại.
"Ngươi dám! Ngươi dám làm chuyện như vậy trong phủ ta!"
Giọng Giang Hạc Lâm vang vọng, đầy uy hiếp.
Tôi đứng trong bóng tối ngoài rìa vòng vây, lặng lẽ quan sát. Trong lòng bỗng hiện lên hình ảnh kiếp trước. Cũng nơi này, cũng giờ khắc này, nhưng người bị túm cổ, bị những ánh mắt khinh bỉ và tò mò xâu xé, lại chính là tôi. Cảm giác lạnh toát sống lưng, sự bất lực và nhục nhã ấy, nó ăn sâu vào tận xương tủy, đến tận bây giờ vẫn còn âm ỉ. Lần này, tôi đã đổi vai. Tôi không còn là con mồi run rẩy nữa.
Tống Chiêu Dã cố gắng giãy giụa, giọng nói đứt quãng. "Ta… ta không biết! Có người đánh lén ta!"
"Đánh lén?"
Giang Hạc Lâm cười lạnh, tay càng siết chặt hơn. "Trên người ngươi còn vương mùi hương của muội muội ta, trong tay còn cầm chiếc bông tai này! Ngươi còn chối cãi?"
Một vật nhỏ lấp lánh rơi xuống đất từ trong tay áo Tống Chiêu Dã. Đó là một chiếc bông tai bằng ngọc phỉ thúy, chính là chiếc đã mất của tôi. Nhìn thấy nó, tôi khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ vào dái tai trái của mình, nơi chỉ còn lại một bông tai đơn độc. Cảm giác trống trải ấy thật thú vị. Tôi đã cố ý để nó rơi lại, một món đồ chứng cứ nhỏ bé nhưng đầy sức nặng.
Tôi nhớ lại đêm qua, trong căn phòng tối om ấy, hơi thở gấp gáp và thân nhiệt cao đến bỏng rát của Tần Tu Chước. Cơn đau nhức từng hồi quặn lên, nhưng tôi không hề kêu một tiếng. Tôi biết mình đang đánh đổi thứ gì. Sự cường tráng của hắn, đúng như lời đồn, là của một con thú hoang chưa thuần hóa. Nhưng thật đáng tiếc. Hắn chỉ là một con cờ, một phương tiện để tôi thoát khỏi số phận bị sắp đặt mà thôi. Trong bóng tối, tôi đã mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo không một ai thấy.
"Tiểu thư, chúng ta… có nên lên tiếng không?"
Xuân Tuyết thì thào bên tai tôi, đầy lo lắng.
"Đợi thêm chút nữa," tôi lắc đầu, giọng nhẹ như gió. "Hãy để ngọn lửa của sự phẫn nộ cháy lên đến đỉnh điểm. Chỉ có như vậy, hình phạt mới thật sự thấm thía."
Tôi nhìn Tống Chiêu Dã đang cố gắng thanh minh. Những lời nói của hắn nghe thật yếu ớt và vô vọng trước sự đông đúc của mọi người. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự bình thản đến lạ. Kiếp trước, những lời của tôi cũng vô dụng như vậy, thậm chí còn bị biến thành trò cười. Cảm giác bị cả thế giới quay lưng ấy, giờ tôi đang trả lại cho hắn từng chút một.
Rồi tôi bước ra khỏi bóng tối, những bước chân nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía tôi, từ giận dữ chuyển sang ngỡ ngàng. Tôi cúi đầu nhẹ, vẻ mặt đầy vẻ mệt mỏi và hoang mang, khẽ kéo tà áo choàng lên che bớt phần cổ. Dưới lớp lụa mỏng, vết hồng ngân vẫn còn âm ỉ nhức nhối, một lời nhắc nhở về đêm dài vừa qua.
"Ca ca," giọng tôi khẽ run, cố tình để lộ chút sợ hãi. "Chuyện… chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Giang Hạc Lâm thấy tôi, sự phẫn nộ trên mặt hòa lẫn chút xót xa. Anh ta buông tay Tống Chiêu Dã ra, bước nhanh về phía tôi. "Muội muội, sao em lại đến đây? Nơi này hỗn loạn lắm."
"Em nghe thấy tiếng động lớn." Tôi ngước mắt nhìn anh ta, trong mắt cố ý ánh lên tia nước. "Em sợ... Em nhớ đến đêm qua…"
Tôi ngừng lại, như thể không dám nói tiếp, rồi khẽ liếc nhìn Tống Chiêu Dã đang ngồi bệt dưới đất.
Một cử chỉ nhỏ, một câu nói dở dang, nhưng đủ để mọi người hiểu ra mọi chuyện. Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt. Ánh mắt của mọi người từ Tống Chiêu Dã chuyển sang tôi, đầy vẻ thương cảm và phẫn nộ thay. Tôi biết mình đã thành công. Tôi đã không cần phải nói nhiều, chỉ cần xuất hiện đúng lúc, với dáng vẻ yếu đuối và tổn thương, mọi nghi ngờ sẽ tự động đổ lên đầu kẻ khác.
Tôi khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm thật sự. Kiếp này, tôi sẽ không còn là nạn nhân nữa. Tôi đã tự tay viết lại vở kịch của đời mình, và màn mở đầu này thật đúng như ý muốn.
Máu thấm qua lớp vải mỏng, cảm giác ấm nóng và dính nhớn bàn tay tôi. Tiếng hắn gầm lên vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng thứ đọng lại chỉ là một nỗi buồn tê tái. Ca ca ơi, em đứng ngay đây, cách anh một bức tường mỏng manh, mà trong cơn thịnh nộ tột cùng, điều đầu tiên lại là phải giải thích thế nào với nàng ta. Phải chăng từ lâu, vị trí củòng anh, chẳng còn bằng một góc nhỏ trong tâm tư anh dành cho Lâm Thư Ý?
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm nhè nhẹ trong hành lang hòa lẫn với vị tanh của máu từ bàn tay mình. Rồi tôi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào.
Cảnh tượng hỗn độn ùa vào mắt. Ánh sáng chiếu lên những vết nhăn trên tấm chăn gấm, trên chiếc áo khoác ngoài vứt vội dưới đất. Tống Chiêu Dã ngồi đó, thần sắc lạnh như băng, y phục trên người xốc xếch để hở một vùng da thịt rắn rỏi ở ngực, phập phồng theo nhịp thở. Và trên giường, người con gái đang khóc nức nở, run rẩy trong bộ xiêm y màu hồng đào – bộ y phục tôi đã mặc tối qua.
Tôi khẽ dựa người vào khung cửa, để sự mệt mỏi giả vờ tràn vào giọng nói.
“Sao sáng sớm đã ồn ào thế ạ?” Giọng tôi ngái ngủ, uể oải, như thể vừa bị đánh thức từ một giấc mơ dài.
Hai luồng ánh mắt lập tức đóng đinh vào người tôi.
Gương mặt Giang Hạc Lâm biến sắc nhanh đến mức đáng kinh ngạc. Nó chuyển từ tái mét vì hoảng sợ, sang tròn xoe vì ngỡ ngàng, rồi cuối cùng đọng lại một vẻ luống cuống, bối rối không giấu nổi. Đôi mắt tôi rồi lại nhìn về phía giường, như đang cố ghép những mảnh ghép không thể khớp vào nhau.
Còn ánh mắt của Tống Chiêu Dã… Nó khiến tôi có cảm giác như một lớp băng mỏng đang bọc lấy da thịt. Đôi mắt vốn lạnh lẽo như nước hồ mùa đông ấy, giờ đây đang soi xét tôi từ đầu đến chân với một sự chăm chú kỳ lạ. Hắn nhìn tôi, rồi từ từ quay sang người con gái đang co cụm trên giường, ánh mắt như một lưỡi dao sắc lạnh đang thận trọng cắt lớp sự thật.
“Ngươi là ai?”
Giọng hắn vang lên, không cao, không thấp, hơi thở lạnh giá của băng nguyên từ ngàn năm phả ra. Nó không phải là một câu hỏi giận dữ, mà là một sự chất vấn đầy uy nghiêm và nguy hiểm.
Thược Dược ngẩng mặt lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rơi xuống nền áo lụa, ướt đẫm như những cánh hoa lê vừa trải qua trận mưa xuân.
“Tống… Tống đại nhân,” giọng nàng nghẹn ngào, đứt quãng, “đêm qua… đại nhân say quá, đã kéo lấy nô tỳ… nô tỳ một thân một mình, thực sự không thể chống cự nổi…”
Tôi nhìn nàng khóc, nhìn chiếc áo khoác ngoài của Tống Chiêu Dã vứt trên nền nhà, và nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần phủ sương giá của hắn. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một sự bình thản kỳ lạ. Trò diễn này thật công phu. Thược Dược, người hầu gái mà tôi từng xem như chị em, giờ đây đang dùng chính bộ y phục của tôi, dùng những giọt nước mắt tinh xảo, để dệt nên một cái bẫy. Và ca ca của tôi, người đang đứng đó với vẻ mặt tái nhợt, có lẽ đang lo lắng hơn ai hết về việc Lâm Thư Ý sẽ nghĩ gì khi biết chuyện. Còn tôi, kẻ bị đánh tráo thân phận trong đêm, giờ đây chỉ là một khán giả bất đắc dĩ, đang chờ xem vở kịch bi hài này sẽ kết thúc ra sao.
Mảnh ngọc bội vỡ vụn dưới chân Giang Hạc Lâm phát ra âm thanh chói tai, sắc nhọn như một lời cáo buộc. Tôi nhìn những mảnh vỡ lấp lánh dưới ánh sáng ban mai, lòng dâng lên một cảm giác mát lạnh, giống như uống xong một ngụm nước suối vào trưa hè. Cuối cùng thì mọi thứ cũng đã vỡ ra, không phải trên giường, mà là ngay tại đây, trước mặt tất cả mọi người.
Tống Chiêu Dã đứng đó, ánh mắt hắn từ tôi chuyển sang Lâm, rồi lại dừng ở cổ tôi. Tôi cảm nhận rõ cái nhìn chạm vào vết đỏ mờ trên da thịt. Nó như một ngọn lửa âm ỉ cháy. Hắn không nói gì, nhưng bầu không khí trong phòng đặc quánh lại, nặng trịch bởi sự im lặng đầy bạo lực ấy. Tôi biết hắn đang nhìn thấy gì – dấu vết mà Tần Tu Chước cố ý để lại, một dấu ấn nhỏ bé nhưng đủ để khuấy đảo mọi thứ.
Giang Hạc Lâm mặt tái mét, hai tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn ta lắp bắp, giọng nói như bị ai bóp nghẹt: “Rõ ràng ta… ta đâu có…” Câu nói dở dang, chìm nghỉm trong ánh mắt sắc lạnh của Tống Chiêu Dã. Trong lòng hắn giờ đây hẳn là một mớ hỗn độn của sự hoảng loạn và hối hận, nhưng tôi chẳng thấy xót thương. Hắn đã lựa chọn con đường này từ lâu rồi.
Tôi thong thả bước đến chiếc bàn gỗ mun, nơi ấm trà sứ trắng vẫn còn nghi ngút khói. Hơi ấm tỏa ra phảng phất mùi hoa nhài tinh khiết, khác hẳn với thứ hương trầm nặng nề thường ngày. Tôi cầm lấy chiếc chén nhỏ, rót nước trà vàng óng. Cổ tay tôi khẽ xoay, chiếc vòng ngọc phỉ thúy trẽ, phát ra những tiếng vang lên giữa căn phòng im ắng một cách kỳ lạ. Âm thanh ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện của tôi, về sự bình thản giả tạo mà tôi đang cố gắng duy trì.
“Tuyết Ngâm.” Giọng Tống Chiêu Dã vang lên, cố gắng ép thành một thứ âm điệu dịu dàng, nhưng tôi nghe thấy cả sự căng cứng đang rạn nứt phía sau từng chữ. “Đêm qua… muội ở đâu?”
Tôi ngước mắt lên, để ánh nhìn của mình gặp thẳng ánh mắt đang dò xét của hắn. Một nụ cười nở trên môi tôi. Tôi cố tình để nó trông thật ngây thơ, thật trong sáng, như thể tôi chẳng hiểu gì về cơn bão đang cuộn lên trong căn phòng này. “Vẫn ở trong phòng mà.” Giọng tôi nhẹ nhàng, hơi có chút ngây ngô. “Chẳng phải Đêòn nói muốn ngắm trăng cùng muội sao? Sao lại uống say trước rồi mất tăm mất tích?” Tôi hỏi lại, đôi mắt mở to như thể thật sự tò mò. Trong lòng, tôi thầm đếm từng nhịp thở của mình, cố kìm nén sự hả hê đang trào dâng. Sân khấu đã dựng xong và các diễn viên đều đang ở đúng vị trí của mình.
Ánh mắt Tống Chiêu Dã trở nên sắc bén hơn, như dao cạo. Hắn nhìn qua lại giữa tôi và Giang Hạc Lâm, như đang ghép những mảnh ghép của một bức tranh xấu xí. Rồi cái nhìn ấy lại dừng ở cổ tôi, lần này lâu hơn, như muốn thiêu đốt làn da nơi đó. Con ngươi hắn đột nhiên co rút lại, một tia đau đớn và giận dữ lóe lên mà hắn không kịp che giấu. Đó là vết thương lòng, không phải vì tình yêu, mà vì sự phản bội và lừa dối.
Tiếng ngọc bội rơi xuống nền gạch lạnh vang lên đột ngột, chói tai, phá vỡ hoàn toàn sự giằng. Giang Hạc Lâm giật nảy mình, toàn thân run lên như chiếc lá trong gió. Thược Dược trên giường cũng co rúm lại, khuôn mặt xinh đẹp giờ đầy vẻ sợ hãi tột cùng. Đó là vật bất ly thân của Tống Chiêu Dã, một biểu tượng của sự tin tưởng, giờ nằm tan vỡ dưới chân.
“Giang Hạc Lâm…” Tống Chiêu Dã nghiến răng, từng chữ như được nhấn ra từ kẽ răng, lạnh buốt và đầy uy hiếp. “Ngươi tính toán thật khéo.”
Tôi cúi đầu xuống, mái tóc dài rủ nhẹ che bớt khuôn mặt. Ánh mắt tôi nhìn xuống những mảnh ngọc vỡ và một nụ cười lặng lẽ, đầy khoan khoái, cuối cùng cũng được phép nở rộ nơi khóe môi tôi. Hơi thở nhẹ nhàng thoát ra. Sự căng thẳng đã tích tụ từ đêm qua. Mùi hương nhài từ chén trà thoảng qua, hòa với mùi bụi từ những mảnh vỡ, tạo thành một thứ mùi vị của sự kết thúc và sự bắt đầu. Bàn tay tôi nắm nhẹ chiếc chén trà còn ấm, cảm nhận hơi ấm thấm vào da thịt, xua tan chút lạnh giá cuối cùng còn sót lại trong lòng. Kế hoạch đã thành công, dù có phần hỗn độn và đau lòng, nhưng nó đã hoàn thành. Tôi đã tự giải thoát cho mình, bằng chính sự dối trá mà người khác đã dạy cho tôi.
Mùi bụi đất ẩm ướt bốc lên từ nền gạch xám, hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh toát ra từ người Giang Hạc Lâm, tạo thành một thứ hương vị chua chát khó tả. Tôi đứng trong bóng râm của hành lang, ngón tay khẽ chạm vào bề mặt thô ráp của cột gỗ, lặng lẽ nhìn cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra giữa sân. Trái tim tôi lúc này phẳng lặng như mặt hồ thu, không một gợn sóng.
Mảnh ngọc bội màu lam nằm lăn lóc trên mặt đất, tựa như con mắt vô hồn đang nhìn chằm chằm lên bầu trời xám xịt. Giang Hạc Lâm lao tới, thân hình hắn khom xuống một cách vụng về, hai bàn tay cào cào trên nền đất để nhặt món đồ ấy lên. Ánh mắt hắn chớp nhoáng, đảo lia lịa, rồi đột ngột dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Thược Dược đang đứng co ro ở góc sân. Ngón tay trỏ của hắn giơ thẳng, móng tay dài màu vàng ố chĩa về phía cô gái, giọng nói the thé cất lên, xé toạc không khí tĩnh lặng: "Là ả! Đúng rồi, nhất định là tiện tỳ hèn mọn này đã lén trộm ngọc bội của ta!"
Tôi thầm nghĩ đây chính là bản năng sinh tồn của hắn sao? Khi sự việc vỡ lở, điều đầu tiên hắn nghĩ đến không phải là ăn năn, mà là tìm ngay một con dê thế tế. Trong lòng tôi dâng lên một sự chán ghét lạnh lùng, nhưng đồng thời lại có một tia cảm giác mỉa mai khó diễn tả. Hắn đang cố gắng bám víu vào thứ gì đó, giống như kẻ sắp chết đuối vùng vẫy để ngoi lên khỏi mặt nước, bất chấp việc sẽ kéo theo ai đó chìm xuống cùng.
Thược Dược như bị sét đánh, toàn thân cô run lên bần bật. Đôi môi cô mấp máy, màu sắc trên khuôn mặt biến mất hoàn toàn, trông giống như một bức tranh thủy mặc bị nước làm nhòe. "Đại thiếu gia…"
Giọng nói của cô nhỏ như muỗi vo ve, đầy vẻ tuyệt vọng: "Rõ ràng… rõ ràng là chính ngài đã bảo nô tỳ đem nó…"
Câu nói chưa kịp trọn vẹn.
Một âm thanh "bốp" chói, nhanh và gọn như một nhát dao chém. Bạc Lâm đã vung lên rồi hạ xuống, in một vết đỏ ửng rõ rệt trên gò má Thược Dược. Cô gái lảo đảo, đầu nghiêng sang một bên, tất cả những lời sắp nói đều bị cái tát ấy đánh văng trở lại cổ họng, biến thành một tiếng nghẹn ngào tắc nghẹn.
"Câm miệng lại!"
Giọng hắn gầm lên, như thú dỗi, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Thược Dược, trong đó chứa đầy sự đe dọa và cuồng loạn.
Tôi khẽ khép đôi mi mình lại. Trong khoảnh khắc ấy, một cảnh tượng từ kiếp trước chợt lóe lên trong tâm trí. Cũng là khuôn sân này, cũng là con người ấy, Giang Hạc Lâm, với vẻ mặt lạnh như băng, tự tay đưa cho Thược Dược một chén thuốc độc. Ánh mắt của hắn khi ấy cũng không chút dao động, như thể đang làm một việc hết sức bình thường. Thược Dược run rẩy cầm lấy, nước mắt lặng lẽ chảy dài, rồi uống cạn một hơi. Thân thể cô gái mềm nhũn đổ xuống, đôi mắt vẫn mở to, nhìn về phía bầu trời xa xăm, trong đó chất chứa quá nhiều oan ức và bất lực.
Mà bây giờ, nhìn thấy Thược Dược bị hắn phản pháo, bị hắn đẩy vào thế tuyệt cảnh, trong lòng tôi không khỏi dâng lên một luồng cảm xúc kỳ lạ. Nó không phải vui sướng, cũng không phải thương hại, mà là một sự sảng khoái lạnh lùng, tựa như chứng kiến một vòng luân hồi đã được an bài sẵn bắt đầu vận chuyển. Nghiệp lực từng sợi một quấn lấy những kẻ trong cuộc, không ai có thể trốn thoát.
Gió từ đâu thổi tới, mang theo hơi nước lạnh giá từ ao sen phía đông, luồn qua kẽ tóc tôi. Tôi từ từ mở mắt ra, ánh mắt lại đặt lên bộ dạng thảm hại của Giang Hạc Lâm. Hắn vẫn đang lớn tiếng buông lời trách móc, nhưng giọng điệu đã mất đi sự chắc chắn ban đầu, trở nên lộn xộn và vội vã. Thược Dược ôm mặt, vai run lên từng hồi, những tiếng nức nở bị đè nén vẫn lóe lên.
Tôi biết màn kịch này vẫn còn tiếp diễn. Nhưng trái tim tôi đã không còn là trái tim của kẻ trong cuộc năm đó. Tôi chỉ là một khán giả, một người chứng kiến sự trả giá mà mỗi người phải nhận lấy. Quả thực, nghiệp đã đến, dù có chạy trốn đến phương trời nào, cuối cùng vẫn phải một lần đối diện.