Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Năm Thứ Ba

Chương 1

2316 từ

Máu thấm qua lớp vải lam xám, loang ra thành một vệt ẩm ướt, nặng trịch. Tôi nhìn những giọt đỏ thẫm rơi xuống nền gạch hoa, mỗi giọt đều vỡ tung thành một bông hoa nhỏ xíu, kỳ dị. Cơn đau từ cánh tay không bằng cái cảm giác tê dại đang lan tỏa trong lồng ngực. Cố Minh Viễn đã kéo Thái Nhã Cầm đi rồi, để lại trong phòng khách chỉ còn mùi máu tanh nồng và tiếng thở dồn dập của hai đứa con tôi.

Chúng đứng đó, hai khuôn mặt non nớt mang đầy vẻ giận dữ và bất lực, nhìn tôi như nhìn một kẻ phá hoại. Vệ Hồng khóc, nước mắt chảy dài trên má, còn Vệ Quốc thì cắn chặt môi, ánh mắt đầy cáo buộc. Chúng không hiểu. Làm sao chúng có thể hiểu được? Trong mắt lũ trẻ, thế giới chỉ có trắng và đen, yêu và ghét, đúng và sai. Chúng tôi đâu biết rằng có những thứ nằm trong vùng xám xịt, nơi tất cả đều tan vỡ nhưng không ai thực sự đổ vỡ, nơi người ta vẫn sống trong một căn nhà im lặng đến nghẹt thở.

"Tại sao mẹ lại làm thế?"

Vệ Quốc gầm lên, giọng vỡ ra vì cố kìm nén. "Ba đã hối hận rồi! Ba đã đưa mẹ về! Mọi chuyện đã xong rồi mà!"

Xong rồi ư? Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh căn phòng nhỏ ẩm thấp ở trại cải tạo. Những đêm đông, gió lùn, tôi co ro ôm lấy đôi vai gầy guộc, tự hỏi chồng mình đang ôm ấm nệm êm. Nỗi nhớ con da diết cào xé ruột gan, nhưng lá thư duy nhất tôi nhận được chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ lạnh lùng của Cố Minh Viễn, bảo tôi cố gắng cải tạo cho tốt. Không một lời hỏi thăm. Không một chút ấm áp. Và giờ, anh ta nói mọi chuyện đã xong? Nó chưa bao giờ bắt đầu, làm sao có thể kết thúc?

Tôi cúi xuống, dùng tay trái còn lành lặn nhặt từng mảnh sứ vỡ lên. Đầu ngón tay chạm vào những cạnh sắc lạnh tỏa ra. Mỗi lần chạm vào, tôi lại nhớ đến cái cảm giác những mảnh vỡ này cắm sâu vào da thịt mình lúc nãy. Một nỗi đau nhói, tức thời, nhưng lại khiến tâm trí trở nên tỉnh táo lạ thường.

"Vệ Quốc, Vệ Hồng," tôi nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi. "Mẹ không làm gì cả. Mẹ chỉ mở cửa mời một người bạn của ba vào nhà. Chuyện đơn giản vậy thôi."

"Đơn giản ư?"

Vệ Hồng nghẹn ngào. "Mẹ biết rõ cô ấy là ai mà! Mẹ biết ba và cô ấy... Sao mẹ có thể làm vậy? Mẹ đang đẩy ba đi xa hơn đấy!"

Tôi ngẩng lên nhìn con gái. Đôi mắt nó đỏ hoe, đầy vẻ sợ hãi mất mát. Trong thâm tâm, nó sợ mái ấm này tan vỡ. Nó sợ phải đứng giữa ba và mẹ để chọn lựa. Tôi hiểu nỗi sợ đó. Nhưng nó có hiểu nỗi sợ của tôi không? Nỗi sợ phải sống tiếp trong một vở kịch mà mình không còn muốn đóng vai chính? Nỗi sợ phải giả vờ hạnh phúc khi trái tim đã chai sạn vì những lần phản bội?

Tôi đứng dậy, hơi choáng váng vì mất máu. Cánh tay phải rỉ máu liên tục, nhưng tôi không muốn xử lý nó ngay. Cái đau thể xác này có thể chịu đựng được. Nó là một thứ gì đó hữu hình, có thể nhìn thấy, có thể lau sạch. Còn nỗi đau trong lòng thì sao? Nó âm ỉ, len lỏi, không có hình thù, không thể nào gỡ bỏ.

Tôi bước về phía căn phòng nhỏ phía đông - căn phòng tôi đã dọn sạch sẽ từ sáng, với tấm chăn bông mới tinh, chiếc gối thơm mùi nắng, và một lọ hoa cúc dại nhỏ trên bàn. Tôi định cho Thái Nhã Cầm ở đây. Một căn phòng đẹp, sáng sủa, cách xa phòng ngủ chính. Nhưng Cố Minh Viễn đã không chấp nhận. Anh ta muốn cô ta ở gần hơn. Phòng tôi từng ở sau khi trở về từ trại cải tạo. Ngay sát phòng ngủ của anh ta.

Cánh cửa phòng khách khép lại sau lưng tôi, chặn đứng những lời trách móc còn dang dở của các con. Không gian yên tĩnh đột ngột ùa đến, vây lấy tôi trong một vòng tròn cô độc. Tôi dựa lưng vào cánh cửa gỗ, cảm nhận hơi lạnh từ nó thấm qua lớp áo mỏng. Từ phòng ngủ chính ở cuối hành lang, có tiếng động khẽ vọng ra. Tiếng nói trầm trầm của Cố Minh Viễn và tiếng nức nở nhỏ như mèo con của Thái Nhã Cầm. Tôi nhắm mắt lại, thở một hơi thật sâu. Mùi bụi của căn nhà cũ, mùi mốc của những cuốn sách chưa được phơi nắng, và một thoảng hương hoa nhài nhân tạo từ lọ nước hoa xịt phòng - tất cả hòa vào nhau, tạo thành một thứ mùi quen thuộc đến ngột ngạt.

Rồi ký ức ùa về, không mời mà đến. Không phải ký ức về những năm tháng ngọt ngào thuở ban đầu, mà là ký ức về cái đêm tôi phát hiện ra sự thật. Tiệc đầy tháng của Vệ Hồng: căn nhà rộn rã tiếng cười và lời chúc tụng. Tôi mặc chiếc áo dài mới, cố gắng tươi cười đón khách dù cơ thể còn mệt mỏi sau sinh. Rồi tôi không thấy Cố Minh Viễn đâu. Cũng không thấy Thái Nhã Cầm. Một cơn lo lắng mơ hồ dẫn bước chân tôi ra phía sau nhà, nơi góc vườn tối om có một cây ngọc lan già. Và ở đó, dưới ánh trăng mờ ảo, hai bóng người đang quấn quýt lấy nhau. Cái hôn của họ say đắm, vội vã, đầy dục vọng. Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, như thể toàn bộ sinh khí trong người bị rút cạn chỉ trong một khoảnh khắc.

Đêm đó, Cố Minh Viễn quỳ xuống trước mặt tôi, tay cầm dao mà anh ta thường dùng để gọt hoa quả cho các con. Anh ta rạch một đường ngang ngực, máu chảy ròng ròng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi đầy thống khổ. "Anh say rồi, Tĩnh à. Anh nhầm, cô ấy là em."

Lời nói dối trắng trợn đó vang lên trong căn phòng yên tĩnh, xé toạc những gì còn sót lại của lòng tin. Tôi đã im lặng. Im lặng nhìn vết thương trên ngực anh ta. Im lặng lau dọn vết máu trên sàn nhà. Im lặng ôm hai đứa con nhỏ vào lòng, hát ru chúng ngủ. Sự im lặng ấy đã theo tôi suốt bao nhiêu năm, trở thành lớp vỏ bọc cứng cáp, bảo vệ cái phần mềm yếu bên trong tôi khỏi bị tổn thương thêm.

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ kéo tôi về hiện tại. "Mẹ?"

Giọng Vệ Hồng đầy lo lắng vọng qua lớp gỗ. "Mẹ có cần con giúp gì không? Tay mẹ..."

"Không sao," tôi đáp, cố giữ cho giọng bình thản. "Mẹ tự xử lý được. Con về phòng đi, sáng mai còn phải đi học."

"Mẹ..."

Vệ Hồng ngập ngừng. "Mẹ đừng giận ba. Ba… ba cũng khổ tâm lắm."

Tôi không trả lời. Làm sao tôi có thể giải thích cho đứa con gái mười sáu tuổi hiểu rằng có những nỗi khổ không thể dùng để biện minh cho những tổn thương đã gây ra? Rằng tình yêu, một khi đã vấy bẩn, sẽ không bao giờ trở lại trong trắng như xưa?

Nghe tiếng bước chân Vệ Hồng xa dần, tôi mới rời khỏi cánh cửa, bước đến bồn rửa mặt trong phòng. Nước lạnh chảy xuống cánh tay, cuốn theo những dòng máu đỏ. Từng mảnh sứ nhỏ hiện ra dưới làn da rách nát. Tôi dùng nhíp gắp từng mảnh ra. Mỗi lần một mảnh được lấy đi, lại một cơn đau nhói khác. Nhưng tôi thích cảm giác này. Nó chân thực. Nó rõ ràng. Nó khiến tôi biết mình vẫn còn cảm nhận được.

Khi vết thương đã được băng bó cẩn thận, tôi ngồi xuống mép giường, nhìn ra cửa sổ. Đêm đã khuya. Ánh đèn từ phòng ngủ chính vẫn còn sáng. Bóng hai người in lên rèm cửa - một bóng cao lớn, một bóng nhỏ bé, gần nhau. Tôi nhìn một lúc lâu, rồi đứng dậy, kéo tấm rèm dày lại.

Căn phòng chìm trong bóng tối. Trong bóng tối ấy, tôi mới cho phép mình thở ra một hơi thật dài, để khuôn mặt cứng đờ ban nãy giãn ra, để đôi mắt khô khan được nhắm lại, để một giọt nước mắt duy nhất lăn dài trên má. Nó nóng hổi, như muốn đốt cháy một lỗ thủng trên làn da đã chai sạn.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm như mọi khi, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Bốn chén cháo trắng, một đĩa dưa muối và mấy quả trứng luộc. Khi tôi bưng mâm ra phòng ăn, Cố Minh Viễn đã ngồi ở đó, mặt mày âm u. Thái Nhã Cầm ngồi cạnh anh ta, mắt hơi sưng, tay vân vê góc chiếc khăn ăn.

"Chị Tĩnh, để em giúp chị," cô ta đứng dậy, giọng nói nhỏ như muỗi.

"Không cần," tôi nói, đặt mâm xuống bàn một cách nhẹ nhàng. "Khách thì cứ ngồi đó đi."

Cố Minh Viễn ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt dò xét. Có lẽ anh ta đang tìm kiếm một chút ghen tuông, một chút đau khổ, bất cứ thứ gì chứng tỏ tôi vẫn còn để tâm đến anh ta. Nhưng tôi chỉ mỉm cười nhẹ, xoay người vào bếp lấy thêm đũa thìa.

Bữa sáng trộm vía nặng nề. Tiếng thìa chạm vào thành chén nghe chói tai đến lạ thường. Vệ Quốc và Vệ Hồng ăn vội vàng, mắt không dám nhìn ai. Chúng vội vã xin phép rời bàn, hấp tấp đến mức Vệ Hồng còn suýt vấp ngã.

Khi chỉ còn lại ba người, Cố Minh Viễn mới lên tiếng. "Hôm nay tôi sẽ đưa Nhã Cầm đi tìm việc làm. Có lẽ cô ấy nên ra ngoài sống độc lập."

Thái Nhã Cầm giật mình, nhìn anh ta đầy hoảng hốt. "Nhưng Minh Viễn, anh hứa..."

"Đó là cách tốt nhất," Cố Minh Viễn cắt ngang, nhưng ánh mắt không rời khỏi mặt tôi. "Ở đây lâu, sợ làm phiền gia đình anh chị."

Tôi gật đầu, uống một ngụm cháo. Cháo còn nóng, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, mang theo một chút ấm áp giả tạo. "Anh quyết định đi. Em không có ý kiến."

"Lâm Tĩnh!"

Cố Minh Viễn đập bàn đứng dậy, khiến chén đũa chạm nhau loảng xoảng. "Em cứ phải như vậy sao? Cứ phải tỏ ra mình rộng lượng, hiểu chuyện, rồi đẩy anh vào thế kẻ xấu trong mắt mọi người?"

Tôi từ từ đặt bát cháo xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy sự giận dữ, bất lực và một chút gì đó gần như là… tuyệt vọng. Anh ta muốn tôi phản ứng. Muốn tôi gào lên, khóc lóc, thậm chí là đánh đập, để anh ta có cơ hội ôm lấy tôi, xin lỗi tôi, và mọi chuyện lại trở về vạch xuất phát.

Nhưng tôi đã chán cái vòng lặp ấy rồi.

"Em không đẩy ai vào đâu cả," tôi nói, giọng đều đều như đọc một bản báo cáo. "Đây là nhà anh, anh có quyền mời ai ở lại hay đuổi ai đi. Em chỉ là vợ anh, sẽ tuân theo quyết định của anh thôi."

Lời nói của tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Cố Minh Viễn. Anh ta lùi lại một bước, khuôn mặt tái đi. Thái Nhã Cầm ngồi đó, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay siết chặt vào nhau đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều. Có lẽ, điều khiến Cố Minh Viễn đau khổ nhất không phải là tôi đưa Thái Nhã Cầm về nhà, mà là tôi đã thực sự không còn quan tâm đến chuyện anh ta ở bên ai, làm gì. Sự thờ ơ của tôi là một nhà tù vô hình, giam giữ ảm giác tội lỗi mà không có cơ hội chuộc lại.

Anh ta muốn tôi trừng phạt anh ta, để rồi được tha thứ.

Nhưng tôi đã không còn đủ sức để trừng phạt ai nữa. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là được sống yên ổn qua những ngày tháng còn lại, trong căn nhà này, với những đứa con tôi. Còn trái tim đã vỡ vụn, tôi sẽ nhặt từng mảnh lên, tự mình ghép lại, dù nó không bao giờ lành lặn như xưa.

Tôi đứng dậy, thu dọn bát đĩa trên bàn. "Anh và cô Thái cứ từ từ bàn bạc. Em đi chợ đây."

Khi bước ra khỏi cửa, ánh nắng rọi xuống, ấm áp đến bất ngờ. Tôi hít một hơi thật sâu, để cái mùi của buổi sáng tinh khôi tràn vào phổi. Phía trước, con đường nhỏ trải dài, hai bên là những cây xà cừ già, tán lá xanh mướt. Tôi bước đi, từng bước một, chậm rãi mà kiên định.

Có lẽ, đây chính là sự giải thoát của riêng tôi - không phải bằng cách rời bỏ, mà bằng cách ở lại, với một trái tim đã học cách không còn mong đợi.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram