Khi vết thương đã được băng bó cẩn thận, tôi ngồi xuống mép giường, nhìn ra cửa sổ. Đêm đã khuya. Ánh đèn từ phòng ngủ chính vẫn còn sáng. Bóng hai người in lên rèm cửa - một bóng cao lớn, một bóng nhỏ bé, gần nhau. Tôi nhìn một lúc lâu, rồi đứng dậy, kéo tấm rèm dày lại.
Căn phòng chìm trong bóng tối. Trong bóng tối ấy, tôi mới cho phép mình thở ra một hơi thật dài, để khuôn mặt cứng đờ ban nãy giãn ra, để đôi mắt khô khan được nhắm lại, để một giọt nước mắt duy nhất lăn dài trên má. Nó nóng hổi, như muốn đốt cháy một lỗ thủng trên làn da đã chai sạn.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm như mọi khi, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Bốn chén cháo trắng, một đĩa dưa muối và mấy quả trứng luộc. Khi tôi bưng mâm ra phòng ăn, Cố Minh Viễn đã ngồi ở đó, mặt mày âm u. Thái Nhã Cầm ngồi cạnh anh ta, mắt hơi sưng, tay vân vê góc chiếc khăn ăn.
"Chị Tĩnh, để em giúp chị," cô ta đứng dậy, giọng nói nhỏ như muỗi.
"Không cần," tôi nói, đặt mâm xuống bàn một cách nhẹ nhàng. "Khách thì cứ ngồi đó đi."
Cố Minh Viễn ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt dò xét. Có lẽ anh ta đang tìm kiếm một chút ghen tuông, một chút đau khổ, bất cứ thứ gì chứng tỏ tôi vẫn còn để tâm đến anh ta. Nhưng tôi chỉ mỉm cười nhẹ, xoay người vào bếp lấy thêm đũa thìa.
Bữa sáng trộm vía nặng nề. Tiếng thìa chạm vào thành chén nghe chói tai đến lạ thường. Vệ Quốc và Vệ Hồng ăn vội vàng, mắt không dám nhìn ai. Chúng vội vã xin phép rời bàn, hấp tấp đến mức Vệ Hồng còn suýt vấp ngã.
Khi chỉ còn lại ba người, Cố Minh Viễn mới lên tiếng. "Hôm nay tôi sẽ đưa Nhã Cầm đi tìm việc làm. Có lẽ cô ấy nên ra ngoài sống độc lập."
Thái Nhã Cầm giật mình, nhìn anh ta đầy hoảng hốt. "Nhưng Minh Viễn, anh hứa..."
"Đó là cách tốt nhất," Cố Minh Viễn cắt ngang, nhưng ánh mắt không rời khỏi mặt tôi. "Ở đây lâu, sợ làm phiền gia đình anh chị."
Tôi gật đầu, uống một ngụm cháo. Cháo còn nóng, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, mang theo một chút ấm áp giả tạo. "Anh quyết định đi. Em không có ý kiến."
"Lâm Tĩnh!"
Cố Minh Viễn đập bàn đứng dậy, khiến chén đũa chạm nhau loảng xoảng. "Em cứ phải như vậy sao? Cứ phải tỏ ra mình rộng lượng, hiểu chuyện, rồi đẩy anh vào thế kẻ xấu trong mắt mọi người?"
Tôi từ từ đặt bát cháo xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy sự giận dữ, bất lực và một chút gì đó gần như là… tuyệt vọng. Anh ta muốn tôi phản ứng. Muốn tôi gào lên, khóc lóc, thậm chí là đánh đập, để anh ta có cơ hội ôm lấy tôi, xin lỗi tôi, và mọi chuyện lại trở về vạch xuất phát.
Nhưng tôi đã chán cái vòng lặp ấy rồi.
"Em không đẩy ai vào đâu cả," tôi nói, giọng đều đều như đọc một bản báo cáo. "Đây là nhà anh, anh có quyền mời ai ở lại hay đuổi ai đi. Em chỉ là vợ anh, sẽ tuân theo quyết định của anh thôi."
Lời nói của tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Cố Minh Viễn. Anh ta lùi lại một bước, khuôn mặt tái đi. Thái Nhã Cầm ngồi đó, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay siết chặt vào nhau đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều. Có lẽ, điều khiến Cố Minh Viễn đau khổ nhất không phải là tôi đưa Thái Nhã Cầm về nhà, mà là tôi đã thực sự không còn quan tâm đến chuyện anh ta ở bên ai, làm gì. Sự thờ ơ của tôi là một nhà tù vô hình, giam giữ ảm giác tội lỗi mà không có cơ hội chuộc lại.
Anh ta muốn tôi trừng phạt anh ta, để rồi được tha thứ.
Nhưng tôi đã không còn đủ sức để trừng phạt ai nữa. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là được sống yên ổn qua những ngày tháng còn lại, trong căn nhà này, với những đứa con tôi. Còn trái tim đã vỡ vụn, tôi sẽ nhặt từng mảnh lên, tự mình ghép lại, dù nó không bao giờ lành lặn như xưa.
Tôi đứng dậy, thu dọn bát đĩa trên bàn. "Anh và cô Thái cứ từ từ bàn bạc. Em đi chợ đây."
Khi bước ra khỏi cửa, ánh nắng rọi xuống, ấm áp đến bất ngờ. Tôi hít một hơi thật sâu, để cái mùi của buổi sáng tinh khôi tràn vào phổi. Phía trước, con đường nhỏ trải dài, hai bên là những cây xà cừ già, tán lá xanh mướt. Tôi bước đi, từng bước một, chậm rãi mà kiên định.
Có lẽ, đây chính là sự giải thoát của riêng tôi - không phải bằng cách rời bỏ, mà bằng cách ở lại, với một trái tim đã học cách không còn mong đợi.